Đại Pháp giúp tôi thoát khỏi mê mờ, tu xuất thiện tâm
Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 24-03-2026] Đại Pháp đã đồng hành cùng tôi từ thuở thiếu thời đến khi trưởng thành. Trên con đường tu luyện 19 năm qua, tôi đã nhiều lần được Đại Pháp cảm hóa để biết quay về từ chốn lầm lạc, cảm nhận được sự bảo hộ từ bi và ấm áp của Sư tôn, giúp tôi bừng tỉnh khỏi những tháng ngày mờ mịt, kiên định chính niệm, đối mặt với gió sương mưa tuyết để bước đi trên con đường tu luyện này. Chính Sư phụ đã tạo tựu nên sinh mệnh nhỏ bé như hạt bụi này của tôi, ban cho tôi danh hiệu đệ tử Đại Pháp. Không lời nào có thể diễn tả hết lòng biết ơn đối với Sư tôn, nay con xin báo cáo lên Sư phụ về con đường tu hành và trưởng thành dẫu nhiều vấp váp này của đệ tử, đồng thời chia sẻ với các đồng tu những thể ngộ về việc tu tâm trừ bỏ chấp trước, để chúng ta giúp đỡ lẫn nhau và cùng đề cao. Nếu có điểm nào chưa thỏa đáng, kính mong các đồng tu từ bi chỉ chính.
1. Tâm tự tư và bất thiện ngoan cố không chuyển
Sau khi cha mẹ ly hôn, cha tôi đã lấy đi toàn bộ tài sản và tái hôn với người tình, để lại tôi cùng người mẹ bệnh nặng và em trai nhỏ sống nương tựa vào nhau. Ban ngày tôi đi học, tối về nấu cơm, giặt giũ, chăm sóc mẹ. Đêm đến, đợi mẹ ngủ say tôi mới bắt đầu làm bài tập đến rạng sáng, ngày hôm sau lại mang theo thân thể mệt mỏi rã rời đến lớp. Mẹ tôi tính tình mềm yếu, chịu thiệt thì hay tủi nhục cũng không bao giờ lên tiếng, thỉnh thoảng không nhịn được thì cũng chỉ than vãn vài câu trước mặt tôi. Em trai tôi vì cha mẹ ly dị nên tính cách trở nên tự ti và khép kín.
Để bảo vệ hai người thân này, tôi dần học cách trang bị cho bản thân tính cách quật cường, tranh đấu. Khi người khác làm tổn thương mẹ hay xâm phạm lợi ích của chúng tôi, tôi xù lông như một con gà chọi để che chở cho mẹ và em trai ở phía sau, cãi vã với người ta, không màng tôn ti trật tự, không phân biệt hoàn cảnh. Mỗi lần thấy tôi nổi cáu, mẹ đều tức giận thở dài, nói tôi giống như đàn ông, không có lễ nghĩa và sự giáo dục mà một người con gái nên có. Đã chịu ấm ức lại còn bị mẹ la mắng, tâm lý mất cân bằng khiến tôi oán hận cha, hận sự ích kỷ và tuyệt tình của ông, kéo theo đó là hận tất cả những người họ hàng lạnh lùng vô cảm xung quanh, chỉ hận không thể sống chết cùng họ. Mặc dù lúc đó, tôi đã lờ mờ bước vào tu luyện Đại Pháp, nhưng về phương diện Nhẫn và Thiện, tôi vẫn không nghe lọt tai lời khuyên của mẹ, luôn cảm thấy những gì mình làm là không sai. Các đồng tu đến nhà tôi chơi đều phải nhìn sắc mặt tôi trước, rồi mới dè dặt nói chuyện với mẹ, chỉ sợ lỡ lời chọc giận khiến tôi nổi cáu. Ông nội mỗi lần bị tôi chọc tức đến mức ngã ngửa, thường lén than phiền với mẹ rằng tôi cái gì cũng tốt, chỉ có tính tình là quá tệ, không ai cãi thắng được tôi.
Lúc đó theo tôi thấy, tính khí tôi tồi tệ là vì cuộc sống gia đình quá khó khăn, đó là cách để tôi tự vệ. Mẹ bệnh tật không có việc làm, tôi và em trai đều phải đi học, tiền sinh hoạt cha gửi thì bữa đực bữa cái, chưa bao giờ đưa đủ, cứ đến kỳ nghỉ là để mặc tôi tự sinh tự diệt. Tôi và mẹ thỉnh thoảng đi làm thuê lặt vặt qua ngày, số tiền ít ỏi kiếm được chỉ vừa đủ ăn. Tôi và em trai không có tiền mua quần áo giày dép, toàn phải mặc lại đồ cũ của người khác, ở trường chúng tôi là hộ khó khăn có tiếng. Tôi nghĩ không thể nghèo thêm nữa, tôi phải giữ chặt tiền của mẹ, không thể để mẹ cho họ hàng vay tiền hay cứu tế người khác nữa. Tôi cũng không thể hiểu được cách làm xả thân vì người này của mẹ, nên thường xuyên cãi nhau với mẹ sau khi họ hàng đến vay tiền, khiến mẹ vô cùng đau khổ. Mặc dù đã bắt đầu tu luyện, nhưng tôi không kìm nén nổi tính nóng, không tu xuất được tâm thiện.
Sau này, khi tôi đi làm, điều kiện gia đình dần tốt lên, mỗi tháng tôi đều đưa tiền sinh hoạt cho mẹ, chỉ cần là thứ mẹ muốn thì tôi đều sẽ mua cho mẹ. Tôi nghĩ mình không hề keo kiệt, tôi sẵn sàng tiêu tiền vì mẹ, bao nhiêu cũng không tiếc. Mọi người xung quanh đều nói tôi hiếu thảo, các cậu cũng thường khen ngợi tôi. Tôi nghĩ sự ích kỷ và bất thiện do bị tâm lợi ích lúc nghèo khó dẫn động chắc hẳn đã ngày càng ít đi rồi nhỉ? Khi cơm no áo ấm, tôi cũng có thể làm một người lương thiện. Nhưng tôi lại không biết rằng, cái gọi là hành động hiếu thảo phụng dưỡng mẹ của tôi là mang theo tình, là có tính biệt lập. Tôi sẽ không tiêu thêm một xu nào cho bất kỳ ai ngoài mẹ, tôi đang lựa chọn báo đáp những người có ơn với mình, chứ không phải thiện đãi mọi người xung quanh. Lúc đó, mỗi lần ngồi xe buýt ra ngoài, tôi luôn nhìn thấy những khẩu hiệu trên bức tường ven đường, trong đó chữ “Thiện” được phóng to vô cùng bắt mắt. Tôi nghĩ, Sư phụ muốn tôi tu xuất được thiện tâm, một thiện tâm vượt lên trên cái tình của con người.
Năm 2021, tôi và em trai đều đến tuổi lập gia đình. Mẹ biết tôi không có ý định kết hôn, nên hy vọng tôi có thể tiết kiệm tiền để giúp đỡ em trai. Em trai tôi bỏ học sớm, không có năng lực, đi làm thuê trong nhà máy chỉ nhận được đồng lương ít ỏi. Sau khi tái hôn, cha tôi đã nuốt lời, phủ nhận toàn bộ những lời hứa trước đây về việc nuôi dưỡng hai chị em và lo chi phí lập gia đình cho em trai. Căn nhà hứa sang tên cho em trai trong thỏa thuận ly hôn, ông cũng đổi ý không chịu làm thủ tục, còn nói với họ hàng rằng chỉ cần giữ căn nhà trong tay thì có thể nắm thóp được chúng tôi, không sợ về già chúng tôi không lo cho ông. Từ sau khi tu luyện, Sư phụ đã khai trí khai huệ cho tôi, giúp tôi nắm vững rất nhiều kỹ năng. Tôi chỗ chưa từng học vẽ, vậy mà lại có thể kiếm tiền nhờ hội họa, thu nhập phụ còn cao hơn cả tiền lương. Số tiền kiếm được, tôi dùng để thay mới đồ điện gia dụng trong nhà và mua xe. Đứng ở góc độ của mẹ, lòng bàn tay hay mu bàn tay cũng đều là thịt, đứa con có năng lực giúp đỡ đứa con kém cỏi hơn là lẽ thường tình, nhưng tôi lại cho rằng mẹ thiên vị, liền cãi nhau với mẹ một trận. Mẹ nói tôi — trong sự tâng bốc của danh lợi — đã thay đổi đến mức không nhận ra được nữa, không có chút bao dung và thiện lương nào của người tu luyện, càng không có trách nhiệm của phận làm con. Tôi cảm thấy mình không sai, nên đã cãi vã với mẹ rồi bỏ đi trong bực tức.
Năm 2023, người dì tái hôn với cha tôi vì ngoại tình mà bỏ nhà ra đi bặt vô âm tín, để lại cha và đứa con trai 8 tuổi. Cha tôi hết cách đành dẫn đứa trẻ đến nhà cầu cứu chúng tôi. Mẹ nhìn người cha đã già và đứa trẻ ngây thơ không biết gì, nghĩ rằng họ cũng là những sinh mệnh đến để được đắc cứu, nên đã đồng ý giúp cha chăm sóc đứa trẻ. Tôi kháng cự, bài xích, không chịu nhượng bộ, cãi nhau với mẹ, nói mẹ không có cốt khí, đã quên mất cha lúc đó bạo hành gia đình, ngoại tình tuyệt tình ra sao. Tôi kể lại từng chút từng chút những tổn thương mà cha từng gây ra cho chúng tôi, để mẹ nhớ lại những ngày tháng đau khổ tột cùng đó. Mẹ không hề động tâm, mà kể cho tôi nghe Sư phụ đã điểm hóa trong giấc mơ về ân oán trước đây giữa mẹ và cha, khuyên tôi đọc sách học Pháp nhiều hơn, buông bỏ oán hận đối với cha, thiện đãi họ. Tôi cố kìm nước mắt nói rằng mình không làm được. Nể mặt mẹ, cuối cùng tôi vẫn chấp nhận sự xuất hiện của đứa trẻ. Cho dù không tình nguyện, cho dù vẫn chưa buông bỏ được hận thù, nhưng tôi chỉ có thể đi đọc Pháp tu tâm, tôi không thể làm trái ý người mẹ đã lựa chọn giúp đỡ người khác.
Sáng tối mẹ đều đưa đón đứa trẻ đi học, tối đến phụ đạo bài tập. Nửa đêm, khi đứa trẻ đã ngủ, mẹ cởi bộ quần áo bẩn như giẻ lau của nó ra giặt sạch phơi khô, ngày hôm sau lại mặc tươm tất cho nó đến trường. Có mấy lần mẹ xuất hiện giả tướng nghiệp bệnh, nhờ tôi đi đưa đón đứa trẻ, tôi liền giữ thái độ lạnh lùng và buông lời ác ý với nó. Ngày hôm sau, tôi liền xuất hiện giả tướng nghiệp bệnh Covid, cả đêm sốt cao không hạ. Lúc sắp mê man, tôi tự cười nhạo bản thân thật là kẻ lạnh lẽo, không có thiện căn. Sư phụ đã chọn tôi làm đệ tử, nhưng tôi lại ngoan cố không chịu thay đổi, không tu xuất được thiện tâm. Tâm tự tư và bất thiện ngoan cố giống như một ngọn núi lớn đè nặng trong lòng tôi, tôi thật sự đã phụ sự dạy bảo của Sư phụ, chẳng còn mặt mũi nào mà đối diện với Ngài.
2. Một lần khảo nghiệm sinh ly tử biệt nữa
Đầu năm 2024, mẹ xuất hiện giả tướng nghiệp bệnh nghiêm trọng, nhưng vẫn muốn ra ngoài làm việc để thực hiện lời hứa với người khác. Ngày thứ ba sau khi về nhà, mẹ qua đời. Tôi quỳ trước Pháp tượng của Sư phụ, cầu xin Sư phụ cho tôi một cơ hội nữa, tôi nhất định sẽ sửa chữa lỗi lầm, tu tâm hướng thiện, nỗ lực tinh tấn giúp mẹ vượt qua ma nạn. Nhưng những gì tôi nhìn thấy lại là hốc mắt đỏ hoe và sự lo lắng trên khuôn mặt Sư phụ. Bị giam cầm trong cái tình đã lâu, ích kỷ lạnh lùng, tu mà như không tu, tôi khóc lóc thảm thiết, không thể chấp nhận sự ra đi của mẹ. Cảm giác tội lỗi và sự hối hận như muốn đè bẹp tôi, thời gian 18 năm cùng mẹ tu luyện hiện rõ mồn một trước mắt, một mình tôi phải bước tiếp thế nào đây?
Trong đám tang của mẹ, rất nhiều người từng được mẹ giúp đỡ đã đến dự. Họ đều kể về những việc làm thiện lương của mẹ và thương tiếc cho sự ra đi của mẹ. Cậu tôi đỏ hoe đôi mắt muốn liều mạng với cha, tôi ôm chặt lấy cậu không buông, sợ cậu làm ra hành động quá khích. Tôi nói với cậu rằng mẹ đã tha thứ cho cha, xin cậu hãy thành toàn cho thiện tâm thiện hành của mẹ, buông bỏ tất cả ân oán và thù hận trước đây. Tôi biết biểu hiện của cậu thực ra chính là bức tranh chân thực về sự thù hận trong lòng tôi. Trong nỗi đau thấu tận tâm can khi mất mẹ, tôi cũng từng hận từng oán, muốn dùng cách làm tổn thương người khác để khỏa lấp nỗi đau trong lòng. Ma tính không ngừng truy vấn trái tim của một người tu luyện như tôi: Ngươi có thể buông bỏ cái tình không? Ngươi có thể buông bỏ thù hận không? Ngươi có thể tu xuất được từ bi và thiện tâm không?
Lúc phát chính niệm 12 giờ đêm ngày thứ ba sau khi mẹ qua đời, Sư phụ đã cho tôi thấy mẹ đã trở về thiên quốc của mình, chúng sinh trong đó hò reo vui sướng, cảnh tượng vô cùng thần thánh và tráng lệ. Tôi biết là Sư phụ đang điểm hóa để tôi buông bỏ cái tình đối với mẹ, cho tôi biết mẹ đã đến một nơi rất tốt đẹp, bảo tôi đừng buồn vì mẹ nữa. Lại là đứa đệ tử kém cỏi này khiến Sư phụ phải hao tâm rồi.
Tháng thứ hai sau khi mẹ qua đời, cha gọi điện cho tôi, nói ông có dấu hiệu nghi ngờ bị đột quỵ. Tôi đưa cha đến bệnh viện, bác sỹ chẩn đoán là nhồi máu não cấp tính, ngay tối đó đã làm phẫu thuật tiêu huyết khối và chuyển vào phòng ICU. Làm xong thủ tục nhập viện cho cha, tôi lần lượt thông báo cho các cô chú bác trong nhà. Cô tôi ở đầu dây bên kia khóc rống lên, nói sao số tôi lại khổ thế này. Tôi an ủi cô xong, lại bàn bạc với em trai chuyện túc trực chăm sóc cha. Mỗi tối, tôi về nhà chăm sóc em trai nhỏ, sáng đưa nó đi học xong lại đến bệnh viện chăm sóc cha, cùng cô luân phiên đưa cơm. Cha nằm trên giường, sắc mặt vàng vọt, miệng méo xệch, tôi đút một miếng cháo ông ăn một miếng. Lúc thở không ra hơi, thức ăn và nước bọt trong miệng ông ho văng khắp nơi, tôi lau sạch từng chút một, rồi thay quần áo sạch cho ông. Cha nằm viện một tháng, tôi sụt mất 6kg. Cả người tôi vừa gầy vừa đen. Ban đêm, lúc không chịu nổi nỗi đau nhớ mẹ, tôi một mình âm thầm rơi nước mắt. Những lúc đó, tôi liền nhẩm Pháp. Ngày hôm sau, tôi xốc lại tinh thần, chỉnh đốn tâm trạng, rồi lại đi chăm sóc cha.
Sau khi cha xuất viện, rất nhiều họ hàng đến nhà thăm. Cha gặp ai cũng nói: “May nhờ có con gái tôi, không có nó thì sao tôi có thể được như bây giờ.” Hàng xóm xung quanh cũng khen ngợi tôi không ngớt, nói tôi thiện lương và kiên cường. Bạn bè khâm phục những gì tôi làm, từ đó đã bước vào tu luyện Đại Pháp. Nhưng cũng có họ hàng khuyên tôi tính sổ với cha, bắt cha trả lại tiền nằm viện khám bệnh cho tôi, hoặc bắt cha sang tên căn nhà từng hứa cho em trai theo đúng yêu cầu trên thỏa thuận ly hôn, bảo cha tìm người dì kia để đòi tiền cấp dưỡng cho em trai nhỏ…
Tôi không nghe theo lời họ, vì tôi biết mình là người tu luyện, tôi phải thiện đãi tất cả mọi người, bao gồm cả cha tôi. Khoảng thời gian đó, tôi thường đọc được bài viết của các đồng tu có trải nghiệm tương tự trên Tuần báo Minh Huệ, khiến tôi cảm nhận rõ ràng rằng Sư phụ luôn ở bên cạnh. Lúc nấu cơm cho cha, tôi bị cắt trúng ngón tay, phải khâu ba mũi. Tôi không tiêm phòng uốn ván mà đi về nhà luôn. Trong suốt quá trình từ lúc bị thương đến lúc khỏi hẳn, tôi không hề có chút cảm giác đau đớn nào, dường như người bị thương không phải là mình. Nhưng tôi biết chính ân Sư đã thay cho đệ tử chịu đựng đau đớn, hoàn trả nợ nghiệp. Xin cảm ân những đồng tu đã mang đến cho tôi sự khích lệ và hy vọng trong lúc tôi cô độc không người giúp đỡ, ý chí sa sút. Con xin cảm tạ Sư tôn đã không quản ngại khó nhọc bảo hộ đệ tử, con xin cảm tạ Sư phụ.
3. Thoát khỏi mê mờ, tu xuất thiện tâm
Mẹ từng viết trong một bài chia sẻ của mẹ: “Tôi không nhất định phải sống cùng ông ấy thì mới có thể cứu ông ấy, mỗi lần tiếp xúc chính là một cơ hội để cứu ông ấy. Đứa trẻ kia trên đường tôi đưa đi học đã thoái Đội Thiếu niên rồi, nó được cứu cũng là chuyện sớm muộn.”
Sau khi cha về nhà, hễ có thời gian rảnh, tôi lại giảng chân tướng cho cha, kể cho ông nghe những câu chuyện văn hóa truyền thống để khơi dậy thiện niệm của ông, khuyên ông buông bỏ thù hận đối với người dì kia, cũng như người khác. Trước đây, khi mẹ giảng chân tướng cho cha, cha hùng hổ nói chết cũng phải đi theo Đảng Cộng sản. Nhưng bây giờ, khi tôi giảng chân tướng cho cha, ông lặng lẽ lắng nghe. Có lúc, tôi khuyên ông đừng nghe theo tuyên truyền của ĐCSTQ mà thù địch Đại Pháp, ông liền nói: “Cha biết mọi người là người tốt, cha cũng đâu có phản đối mọi người.” Tôi nghĩ rồi sẽ có một ngày ông minh bạch chân tướng và được cứu.
Có lẽ, tôi là kiểu đệ tử ngu ngốc mà Sư phụ từng giảng là luôn rút ra những bài học phụ diện, nhưng Sư phụ không hề từ bỏ tôi, Ngài vẫn bảo hộ tôi suốt chặng đường cho đến ngày hôm nay, lại an bài người mẹ đồng tu thiện lương đồng hành cùng tôi. Tôi nghĩ trải qua nhiều chuyện như vậy, thanh sắt này của tôi cũng phải mài thành kim rồi chứ? Sao tôi có thể phụ lòng Sư phụ đã dụng tâm vất vả, từ bi hồng đại hết lần này đến lần khác dạy tôi “Chân-Thiện-Nhẫn” được chứ?
Tôi của trước đây, sống trong vòng tay của mẹ, cùng mẹ tu luyện, dựa vào sự đôn đốc của mẹ để tinh tấn, ỷ lại vào sự giúp đỡ và chăm sóc chu đáo từng li từng tí trong cuộc sống của mẹ. Tâm an dật hình thành hậu thiên khiến tôi mãi không lớn nổi dưới đôi cánh chở che của mẹ, ngược lại còn làm tăng thêm sự trói buộc của cái tình đối với mẹ, khiến cựu thế lực dùi vào sơ hở mà bức hại thân thể mẹ. Sau khi mẹ qua đời, tôi đã tìm ra chấp trước căn bản của mình là muốn Đại Pháp chữa khỏi bệnh cho mẹ, cũng như tham luyến sự lạc quan và bao dung của mẹ nhờ tu luyện Đại Pháp, còn bản thân tôi lại cách tiêu chuẩn tu luyện quá xa.
Giờ đây, tôi tự hỏi mình: Không có mẹ, tôi còn tu không? Không có sự giúp đỡ của mẹ, tôi còn là một người tu luyện không? Câu trả lời là có. Trong khoảng thời gian một năm này, tôi bắt đầu nhìn thẳng vào những vấn đề mà mình từng bỏ qua, trốn tránh và biết sai mà vẫn phạm phải, nghiêm túc hướng nội tìm ở bản thân: Tôi từng vì không buông bỏ được cái tình nam nữ mà đắm chìm trong mạng internet trên điện thoại, lại vì bị mạng internet tiêm nhiễm mà trở nên ích kỷ lạnh lùng, si mê ảo ảnh danh lợi chốn nhân gian; theo đuổi danh lợi khiến tôi tham luyến vật chất, chỉ biết đòi hỏi sự phó xuất của người khác, buông thả tâm an dật, chứ không chịu khổ. Tôi giống như dây leo sống bám vào môi trường tu luyện của gia đình, không thể lớn thành cây cổ thụ chọc trời, không thể gánh vác trách nhiệm và sứ mệnh của đệ tử Đại Pháp. Khi Pháp nạn xuất hiện, biết rất nhiều tiểu đồng tu ở tiền tuyến cứu người của Shen Yun đang chịu thương chịu khó, tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ. Là đệ tử Đại Pháp thời kỳ Chính Pháp, nếu không tu xuất được từ bi và thiện tâm, thì làm sao có thể làm tốt ba việc, làm sao đi cứu chúng sinh hữu duyên với mình đây?
Năm ngoái, tôi đã đóng kênh truyền thông cá nhân kiếm tiền nghiệp dư, buông bỏ tâm lợi ích, chỉ tập trung làm tốt công việc toàn thời gian. Thời gian còn lại tôi đều dùng để học Pháp, luyện công, phát chính niệm và giảng chân tướng cứu người trong môi trường làm việc. Tôi từng vì sợ bị xã hội người thường làm ô nhiễm mà từ bỏ công việc chính thức để làm nghề tự do, kết quả là bị dùi vào tâm an dật, khiến kinh tế không ổn định mà can nhiễu đến tu luyện. Tôi lại lấy cớ phát triển khách hàng trên mạng để sa đà vào truyền thông người thường trong thời gian dài, dung túng cho tâm sắc dục tràn lan, lãng phí thời gian quý báu mà Sư phụ đã phải chịu đựng to lớn để đổi lấy. Vì sợ chấp trước mà lại rơi vào một chấp trước khác, quanh đi quẩn lại muốn đi đường tắt, rốt cuộc cũng chỉ là tự lừa mình dối người.
Thông qua học Pháp, tôi đã có được dũng khí lớn hơn. Tôi từng sợ bị sắc dục xâm nhiễm nên không muốn lập gia đình, sợ thói hư tật xấu của xã hội nên không muốn ra ngoài làm việc, sợ bị người ta nhồi nhét quan niệm nên không muốn giao tiếp giảng chân tướng cho người khác… Giờ đây, những nỗi sợ đó đã hoàn toàn tan biến, tâm tôi trở nên rộng mở, bình hòa. Thần ở cảnh giới tầng thấp không tin vào sự tồn tại của sinh mệnh cao hơn họ, người thường cũng không thể hiểu được cảnh giới của người tu luyện. Sư phụ đã giáng hạ xuống cõi trần thế ô trọc này để độ chúng ta, nếu tôi cứ đi soi mói phê phán quan niệm và thói quen hành vi của người thường, đó chẳng phải là sự bao dung và cảnh giới của một người tu luyện như tôi vẫn chưa đủ sao? Vậy làm sao có thể phát tâm từ bi mà đi giảng chân tướng để họ được cứu đây? Pháp là Đại Pháp của vũ trụ. Chỉ cần tu trong Pháp, thì không có quan nạn nào mà không thể vượt qua.
Tu luyện Đại Pháp đã giúp tôi từ một người nóng tính, ích kỷ tự lợi, biến thành một người tu luyện biết lấy khổ làm vui, thiện đãi người khác. Tôi đã buông bỏ được oán hận đối với cha và tư tâm chỉ muốn nhận được lợi ích từ Đại Pháp, tu bỏ cái tình hẹp hòi cố chấp đối với mẹ, tu xuất được thiện tâm và tâm từ bi cứu độ chúng sinh.
Tôi thương cha tôi từ tận đáy lòng, ông đã mang đến cho tôi cơ hội luyện kim thể trong ma nạn, thành tựu chính niệm tu hành của tôi. Sau khi trưởng thành trong Pháp, tôi trở nên dịu dàng bình tĩnh, tấm lòng rộng mở, có thể bao dung và cảm thông cho tất cả mọi người xung quanh, nhìn thấy được những điểm đáng yêu đáng mến của họ. Tôi nghĩ mình sẽ lại giương buồm khởi hành trong Đại Pháp, trân quý cơ hội cuối cùng này, dùng thiện tâm thiện hành để cứu độ những chúng sinh hữu duyên với mình. Con xin cảm tạ Sư tôn, cảm tạ Đại Pháp.
Nếu có điểm nào chưa thích đáng, kính mong các đồng tu từ bi chỉ chính. Hợp thập!
(Phụ trách biên tập: Nhậm Gia)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/24/506213.html



