Bài viết của đệ tử Đại Pháp tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc

[MINH HUỆ 07-05-2026] Do chuyển nhà, tôi đã đến một nhóm học Pháp mới. Nhóm chúng tôi có một đệ tử Đại Pháp cao tuổi, nhà bà chính là điểm học Pháp, con trai và con dâu của bà đều là đệ tử Đại Pháp. Ngoài việc học Pháp nhóm, ba người họ mỗi tối đều cùng nhau học Pháp, chia sẻ và khích lệ lẫn nhau. Bà lão còn có ba người con gái, con gái cả chưa tu luyện, con gái thứ hai tu luyện và làm việc đều ở trên Pháp, còn con gái út thì lúc tu lúc không. Cô con gái út hễ thấy không khỏe là đi khám bác sĩ, cô ấy rất áp đặt, hai người chị đều nghe theo cô ấy.

Cuối tháng 11, bà lão xuất hiện giả tướng nghiệp bệnh, khó thở, thở dốc. Khi học Pháp nhóm, ban đầu bà vẫn học cùng chúng tôi, nhưng sau đó tiếng rên rỉ ngày càng lớn. Tôi hỏi bà: “Bác ơi, bác đang nghĩ gì vậy? Bác đã cầu xin Sư phụ chưa?” Bà nói: “Tôi làm không tốt, không còn mặt mũi nào cầu xin Sư phụ.” Rốt cuộc con gái bà đã đưa bà đến bệnh viện điều trị.

Lần tiếp theo khi chúng tôi đến học Pháp, con dâu của bà ấm ức kể với chúng tôi rằng mẹ chồng cô từ lúc xuất viện đến nay vẫn thường xuyên uống thuốc, nhưng bà không nói ra. Những ngày qua, người con dâu luôn dựa trên Pháp để giúp đỡ, tăng cường chính niệm cho đồng tu cao niên này, nhưng không có tiến triển gì, trong lòng cô cũng không thoải mái. Thêm vào đó, trước khi bà lão đi viện, cô con gái thứ ba đã đuổi người con dâu ra ngoài và nói: “Chị dâu, chị ra ngoài đi, em và mẹ có chuyện nói riêng”. Lúc ấy, người con dâu cảm thấy có phần khó chấp nhận.

Sau khi bà lão nằm viện mười ngày, bệnh tình cũng không thấy thuyên giảm, bệnh viện nói chỉ có thể chữa đến mức độ này thôi, nên bà đành về nhà. Sau khi về nhà, mặt bà lão sưng phù đến biến dạng, việc hô hấp càng khó khăn hơn, phải thở oxy để giảm bớt.

Các đồng tu trong nhóm học Pháp của chúng tôi đồng tâm hiệp lực, không oán trách, không chỉ trích, cùng nhau phát chính niệm để thanh trừ tà ác bức hại đồng tu, đồng thời gia trì chính niệm cho đồng tu: Chúng ta là đệ tử Đại Pháp thời kỳ Chính Pháp, chỉ đi theo con đường mà Sư phụ an bài, giao phó mọi thứ cho Sư phụ, luôn nhẩm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Khi chúng tôi rời đi, đồng tu lão niên rất bình tĩnh, không còn cảm giác khó chịu nữa.

Tuần tiếp theo, chúng tôi lại đến nhà bà học Pháp, một bên mắt của đồng tu lão niên bị bầm tím, nhưng sắc mặt trắng hồng, rất có sức sống. Trong lúc chúng tôi còn đang ngạc nhiên mừng rỡ, con dâu của bà vui vẻ kể với chúng tôi: Sau khi mọi người về, mẹ chồng tôi liền cầu xin Sư phụ cứu bà, khỏi bệnh rồi sẽ ra ngoài cứu người. Tôi tĩnh tâm lại và bắt đầu phát chính niệm, thanh trừ mọi tà ác bức hại đồng tu, chúng ta đến để cứu người, chỉ do Sư phụ quản. Nửa giờ sau bà ngủ thiếp đi, tôi lại phát chính niệm thêm nửa giờ nữa. Tiếp đó, hễ có thời gian là chúng tôi lại học Pháp, phát chính niệm, dần dần tinh thần và trạng thái thân thể của bà ngày càng tốt hơn. Mắt bà bị bầm tím là do bị ngã khi xuống giường. Bà bị ngã hai lần, cả hai lần đều sấp mặt xuống đất, nếu không có Sư phụ bảo hộ, đối với một người ngoài 70 tuổi hậu quả thật khó tưởng tượng.

Sau khi thấy sự thay đổi ở mẹ, cô con gái cả cũng cảm thán sự thần kỳ và siêu thường của Đại Pháp, thay đổi quan niệm cố hữu trước đây về Đại Pháp. Nghe đến đây, nước mắt tôi không ngừng tuôn rơi, Sư phụ quá từ bi vĩ đại!

Thông qua sự việc này, tôi hiểu ra hai đạo lý: Một là, tín Sư tín Pháp, nguy nan đến thì cầu xin Sư phụ cứu độ. Hai là, sự gia trì chính niệm của các đồng tu quan trọng biết nhường nào.

Vài ngày sau, tôi thấy một đồng tu lão niên khác bị đổ tay khi phát chính niệm, tôi đột nhiên nghĩ đến việc tăng cường chủ ý thức cho bà, để bà Thần lên, chứ không phải là trách móc bà trong tâm. Nghĩ đến đây, trong lòng tôi rất vui, tôi đã có chính niệm rồi, tôi đã biết cách “giúp” đồng tu rồi. Sự tình là thế này: Tôi và đồng tu lão niên này đôi khi học Pháp cùng nhau, khi học Pháp bà hay buồn ngủ, phát chính niệm thì đổ tay, thân thể không khỏe, đồn cảnh sát đến sách nhiễu, bà liền bảo chúng tôi phát chính niệm cho bà, nhưng bản thân bà vẫn đổ tay, hơn 10 năm nay vẫn y như vậy, trong tâm tôi rất oán trách bà. Tháng trước, bà lại bảo với chúng tôi rằng bà bị đau cổ, nhờ chúng tôi phát chính niệm giúp, tôi chỉ cười gượng một cái mà không nói gì.

Suốt hơn 10 năm qua, tôi đã không ngộ được rằng đây là Sư phụ đang mượn biểu hiện của đồng tu lão niên để tôi tống khứ nhân tâm, tu xuất thiện tâm và chính niệm! Sao tôi mãi không ngộ ra chứ? Đây là Sư phụ bảo chúng ta phải tương trợ lẫn nhau mà! Cảm tạ sự khổ tâm cứu độ của Sư phụ!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/7/505729.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/15/234722.html