Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 07-05-2026] Năm ngoái, sau khi cháu gái tôi thi đại học xong, gia đình con gái đã hẹn cùng tôi đi du lịch xa. Đến nơi, tôi gặp lại cháu gái đã lâu không gặp, khi nhìn thấy tôi câu đầu tiên cháu nói là: “Bà ngoại ơi, cháu là người duy nhất trong lớp không vào Đoàn (lớp cấp ba của cháu có hơn 80 học sinh), mỗi khi giáo viên bảo cháu viết đơn xin vào Đoàn, cháu đều nói để vài hôm nữa, cháu không biết đã nói vậy bao nhiêu lần rồi, cho đến lúc tốt nghiệp cháu cũng không viết.”

Con gái tôi sống ở thành phố còn tôi sống ở nông thôn, nên tôi không thường xuyên gặp cháu. Khi cháu còn nhỏ, tôi chăm sóc cháu khá nhiều, thường xuyên hát bài “Pháp Luân Đại Pháp hảo” cho cháu nghe.

Khi cháu được sáu, bảy tháng tuổi và biết ngồi, tôi dạy cháu nhận biết mặt chữ. Đến khi được 10 tháng tuổi, cháu đã có thể nói những câu đơn giản và thường chỉ vào các đồ vật có chữ trong nhà và bảo tôi đọc.

Trí nhớ của cháu rất tốt, hầu như chỉ cần dạy qua là cháu không quên. Mỗi khi mệt mỏi hay buồn ngủ, cháu lại nói: Bà ngoại hát bài “Pháp Luân Đại Pháp hảo” đi.

Khi được hai tuổi rưỡi, cháu gái tôi bắt đầu đi học mẫu giáo. Khi giáo viên dạy các cháu hát, cháu lại hát bài Pháp Luân Đại Pháp hảo. Cô giáo cố ngăn cháu hát bài đó, thì cháu nói cháu chỉ biết hát bài này thôi. Cô giáo đã nhiều lần mách ông bà nội của cháu, nhưng cháu vẫn cứ vậy.

Khi cháu lên lớp bốn, giáo viên trên lớp đã giảng về việc Đảng Cộng sản tốt như thế nào, không có Đảng Cộng sản thì không có Trung Quốc mới.

Lúc đó, cháu gái tôi liền giơ tay đứng lên và nói: “Thưa cô, cô nói không đúng rồi. Các cuộc vận động của Đảng Cộng sản đã hại chết bao nhiêu người, đặc biệt là sự kiện Lục Tứ xả súng vào học sinh, xe tăng cán, súng máy quét, làm chết biết bao nhiêu người. Như thế mà bảo Đảng Cộng sản ‘tốt’ sao? Cô không nhớ, nhưng bố mẹ cô khẳng định là biết, cô về nhà hỏi thử xem ạ.“

Cháu nói mà giáo viên cứng họng không nói được gì nên cuối cùng đã tìm gặp bố mẹ cháu để nói chuyện. Con gái và con rể tôi đều minh bạch chân tướng nên đương nhiên sẽ không làm khó đứa trẻ. Con rể tôi sau đó thậm chí còn khen ngợi cháu: “Con nói hay lắm!”

Từ tiểu học đến cấp ba, thành tích học tập của cháu gái tôi luôn ở mức khá, nguyên nhân là vì cháu không đồng tình với những lời vô lý của một số giáo viên nên cháu không làm bài tập về nhà, không học thuộc bài. Mẹ cháu chưa bao giờ thấy cháu làm bài tập hay học thuộc từ vựng tiếng Anh.

Năm ngoái, ngay trước kỳ thi đại học, cháu gái tôi đột nhiên nói với mẹ: “Con không muốn học ở một trường đại học không tốt, con phải ôn vài ngày thôi”. Sau đó, trong kỳ thi đại học lần này, từ một người chưa từng đứng nhất lớp như cháu lại đạt điểm cao nhất lớp và đỗ vào trường đại học mà cháu mong muốn.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/7/509567.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/26/234454.html