[Chúc mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới] Hàng xóm cũ kinh ngạc: Dung mạo mọi người vẫn như xưa, gia đình sống hòa thuận và biết cách đối nhân xử thế
Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 01-06-2026] Hai vợ chồng già từng là hàng xóm 10 năm trước đã đến thành phố nơi chúng tôi hiện đang sinh sống để du lịch. Qua mấy ngày tiếp xúc, họ không ngừng bày tỏ sự cảm thán: “Em chính là một kỳ tích!”, “Được gặp các em là điều tốt đẹp ngoài sức tưởng tượng của chúng tôi!”, “Công pháp tốt như thế này, hiện tại vẫn đang bị bức hại, thật không còn gì để nói!” Dưới đây tôi xin kể lại vài câu chuyện nhỏ qua mấy ngày ở cùng người hàng xóm cũ.
Hai vợ chồng hàng xóm cũ đều là giảng viên đại học. Bốn mươi năm trước, khi đó tôi mới 12, 13 tuổi, họ cũng vừa mới tham gia công tác ở trường đại học. Bố tôi là lãnh đạo của họ, khi hai người họ kết hôn bố tôi là người đứng ra giúp đỡ và lo liệu cho họ, hai bên gia đình vẫn luôn giữ mối quan hệ tốt đẹp. Sau này, vì tôi tu luyện Đại Pháp đã bị tà đảng Trung Cộng bức hại, buộc phải chuyển đến tỉnh khác sống, đã 20 năm chưa gặp lại vợ chồng người hàng xóm.
Lần này, họ đến thành phố chúng tôi du lịch, tôi đến khách sạn đón họ, vừa gặp mặt, hai người họ liền thốt lên kinh ngạc: “Sao nhìn em chẳng khác gì ngày xưa? Không hề thay đổi một chút nào! Diện mạo trông không khác mấy so với hồi mới đi làm, đã hơn 20 năm mà không hề thay đổi!” Tôi cười và nói: “Em cũng đã nghỉ hưu rồi!”
Trên đường đi, mọi người cười nói vui vẻ, tôi chăm chú lắng nghe những câu chuyện du lịch thú vị của họ. Về đến nhà, mẹ tôi đã chờ ở dưới nhà từ sớm, họ nhìn thấy mẹ tôi sắc mặt hồng hào, mái tóc đen nhánh, khi hỏi thì biết là tóc tự nhiên, không phải nhuộm tóc, họ không khỏi thốt lên lời cảm thán: “Bà cụ đã 80 tuổi, mà tóc vẫn đẹp như vậy!” Mẹ tôi nói: “Trước khi luyện công trông như thế nào, hiện tại vẫn như thế ấy.” Mẹ tôi vừa xúc động rơi nước mắt, vừa chào đón hai người hàng xóm và đưa vào nhà cùng ngồi xuống ôn lại chuyện cũ.
Thưởng trà là sở thích chung của chúng tôi. Trà ngon cần nước tốt, nước suối trên núi pha hồng trà cổ thụ, sẽ làm dậy lên hương hoa quả đậm đà, nồng nàn hơn; trà cụ là chén khải kiểu Trung Hoa, sẽ mang lại cảm giác trang trọng, nghi thức hơn; các đồ điểm tâm uống trà được bày biện bằng những dụng cụ mang phong cách thời Tống, đặc biệt kết hợp với bánh mì gối có nhân táo đỏ và đậu lạc được nướng từ sáng sớm cùng với mứt kiwi tự làm, hương vị chua chua ngọt ngọt hòa với vị béo ngậy đậm đặc của bánh mì, trong khi mọi người còn chưa kịp cảm nhận thì đã ăn hơn hai lát. Trong lúc mọi người đang nói chuyện, tôi đi nướng bánh tart trứng, bánh có vỏ ngoài giòn tan cùng với lòng bánh tart trứng tự làm thơm phức, mềm mại ngon tuyệt. Hai vị hàng xóm nói: “Nhiều món điểm tâm như vậy lại còn ăn rất ngon, chỉ nhìn là biết ngay cuộc sống của em thế nào rồi”. Tôi nói: “Em cũng hay chia sẻ cho hàng xóm xung quanh đấy”, còn có bánh trứng muối ngàn lớp vị đậu đỏ rắc dừa nạo, món điểm tâm kiểu Trung Quốc và Nham trà (là một loại trà Ô Long trứ danh, có nguồn gốc từ vùng núi đá Vũ Di, tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc), ngày mai chúng ta sẽ thưởng thức.
Chồng tôi tất bật chuẩn bị những món ăn thường ngày trong gia đình sao cho khách thấy ngon miệng. Ăn cơm xong, chúng tôi đưa họ đến công viên ngắm hoa Anh Đào. Trên đường lên núi, vợ chồng hàng xóm nhìn thấy hai vợ chồng tôi đi đứng với dáng vẻ nhẹ nhàng, thảnh thơi thì ngưỡng mộ mãi không thôi, đặc biệt họ biết trước đây tôi từng bị chấn thương xương, bác sĩ từng khẳng định rằng tôi phải ngồi xe lăn, nhưng giờ đây tôi đã hồi phục tốt như vậy, họ kinh ngạc thốt lên: “Em quả đúng là một kỳ tích! Thân thể em nhẹ nhàng uyển chuyển giống một cô thiếu nữ, Sao lại có thể như vậy được?” Người vợ nói: “Hay là do vẫn còn đam mê Pháp Luân Công?” Tôi mở to mắt cười, bà ngại ngùng nói: “Ồ, là vẫn kiên trì luyện công?” Tôi cười nói: “Vâng, thân thể tốt xấu như nào thì chỉ có mình biết, có thời gian thì luyện nhiều, không có thời gian thì luyện ít, hôm nay muốn đi đón anh chị, em đã dậy từ 4 giờ sáng để luyện công”. Tôi nói với bà ấy rằng bài công pháp thứ nhất trong năm bài công Pháp của Pháp Luân Công có thể đạt đến bách mạch giai thông và hiệu quả của bài công pháp thứ ba – Quán Thông Lưỡng Cực Pháp v.v.
Nhớ lại 25 năm trước, tôi bị Trung Cộng bức hại đến mức thương tật, bị áp dụng biện pháp bảo lãnh tại ngoại phi pháp tại nhà, khi đó tôi bị mất công việc, không có nguồn thu nhập, bất cứ lúc nào cũng có thể bị Trung Cộng bắt giam phi pháp đưa đến nhà tù khiến tất cả những người xung quanh đều tràn ngập sợ hãi, và lo lắng cho tính mạng của tôi. Khí đó hai vợ chồng hàng xóm là giảng viên này đặc biệt đến nhà thăm tôi, vừa tiếc nuối vừa cảm thán xót xa, khuyên tôi từ bỏ tu luyện, thuận theo thời thế, nói rằng trứng không chọi được với đá, hà tất phải chịu khổ vì tội này? Lúc đó chồng tôi đã nói một cách đanh thép, nghiêm khắc và đầy chính nghĩa rằng: “Làm thầy giảng đạo, truyền thụ kiến thức và giải đáp thắc mắc cho người ta, thì đầu tiên phải làm được chính.” Họ lặng thinh không nói gì. Chúng tôi có thể hiểu được sự bối rối của họ, bởi con người thế gian bị những bịa đặt trên truyền thông của Trung Cộng lừa gạt nên không hiểu rõ chân tướng, cộng thêm lo lắng sợ hãi mà bị ép buộc giữ im lặng, có thể chịu được áp lực mà đến thăm chúng tôi, chứng tỏ trong tâm vẫn còn thiện lương, khát khao hiểu rõ chân tướng sự thật. Chúng tôi kiên trì giữ vững chính tín chính niệm, giống như một dòng nước trong lành giữa thế gian hỗn loạn.
Giờ đây, chớp mắt đã hơn 20 năm trôi qua, hai người họ từ lúc còn thanh xuân phơi phới giờ cũng đã về hưu và đến tuổi xế chiều, thân thể tự nhiên cũng không còn khỏe mạnh như trước đây. Lần này gặp lại, nhìn thấy diện mạo tinh thần và phong thái trong sinh hoạt hiện nay của chúng tôi, đem ra so sánh, khó tránh khỏi hết lần này đến lần khác tỏ ra kinh ngạc.
Buổi tối trải giường cho khách ngủ và thay vỏ chăn mới, tôi nghĩ họ đã đi đường rất mệt, nên dặn họ sáng ngày mai cứ nghỉ thêm một chút, còn chúng tôi phải dậy sớm luyện công. Kết quả là sáng sớm hôm sau, họ còn dậy sớm hơn cả chúng tôi và ra phòng khách, nói rằng họ rất hiếu kỳ xem chúng tôi tu thế nào, luyện ra sao, muốn xem thử chúng tôi luyện công. Kết quả là họ đã xem băng video giảng Pháp và video dạy luyện công của Sư phụ cùng với chúng tôi, sau đó đã bắt đầu nghiêm túc học.
Chiếc bếp ga nhà tôi mới mua đã được giao tới và có lịch hẹn lắp đặt miễn phí. Vì cân nhắc đến việc phải đi chơi cùng với khách, không muốn làm chậm trễ việc nấu cơm, nên chồng tôi đã tự mình làm, tháo chiếc bếp cũ ra và thay chiếc bếp mới. Tôi vừa nhìn thấy chiếc áo dài trắng tinh của anh ấy, vội nhanh chóng nhắc nhở: “Anh cẩn thận đừng quệt bẩn vào quần áo.” Chồng tôi đáp lại: “Sao anh có thể quệt vào được chứ”, sau đó hai người chúng tôi đều mỉm cười, ai đi làm việc người ấy. Lúc này người vợ hàng xóm cũ nói: “Nếu là chúng tôi, có thể đã cằn nhằn nhau một trận rồi.” Tôi nói: “Em vừa nãy còn định nói thêm, thì lại nghĩ, chẳng phải là mình sợ quần áo bị bẩn phải giặt sẽ thêm phiền phức sao, đó chẳng phải lo lắng lợi ích của bản thân bị tổn thất sao? Do đó em đã không nói thêm nữa”, người vợ nhà hàng xóm dường như đang suy tư. Tôi khẽ nói nhỏ: “Đây chính là ‘tu’ trong từ ‘tu luyện’ đó”.
Trên đường đi, kính của người chồng bị hỏng, ông ấy cảm thấy rất bất tiện, nên đã trao đổi với chúng tôi để sắp xếp thời gian đến tiệm kính sửa. Kết quả là chồng tôi đã dùng một dụng cụ nhỏ để sửa, chỉ mấy phút là sửa xong. Người vợ thích nghe ca kịch, khi dùng loa có một đoạn dây kết nối bị hỏng, chồng tôi cũng rất nhanh sửa lại cho. Họ tấm tắc khen và nói: “Anh nhà giỏi quá!” Sau đó họ hỏi tôi: “Anh ấy chăm chỉ chịu thương chịu khó mà không hề phàn nàn hay oán trách?” Tôi sững sờ một chút: “Oán trách? Anh ấy chưa từng oán trách bao giờ, hàng ngày đều vui vẻ cười ha ha như vậy với mọi người”.
Ăn cơm xong, chồng tôi trò chuyện với họ, bảo cho họ làm thế nào để có thể bảo trì được tâm thái khỏe mạnh, làm thế nào để chuyển biến quan niệm nhìn vấn đề mà không nổi giận, không quá coi trọng lợi ích và được mất. Mọi phiền não đều là do không buông bỏ được lòng tham, dục vọng và được mất của cá nhân mà tự chuốc lấy, rồi anh ấy còn nói làm thế nào để bảo trì tâm thái tích cực và khắc phục tình trạng mất ngủ v.v. Hai vị giảng viên nghe đến mức say mê, ánh mắt hiện lên vẻ khâm phục. Tôi đang rửa bát, người vợ đi tới phòng bếp và nói: “Chồng em giảng hay quá, đây đúng là nút thắt trong tâm khiến chúng tôi thấy bối rối và nóng lòng muốn giải quyết, anh ấy sao lại biết vậy?” Tôi nói: “Là trí huệ tu xuất ra được từ trong Đại Pháp đó, tại sao lại xảy ra những việc này và cách thức giải quyết đều có hết ở trong cuốn sách ‘Chuyển Pháp Luân’, chúng tôi đọc sách và đã hiểu ra những đạo lý này, hướng nội tìm là Pháp bảo”.
Lúc này mẹ tôi thúc giục mau đưa họ ra công viên chơi, chủ đề của chồng tôi và hai vị nhà giáo đành phải tạm dừng. Vào thang máy, mẹ tôi mới phát hiện ra quên mang theo điện thoại. Chồng tôi nói: “Mẹ chưa chuẩn bị kỹ à?” Mẹ tôi cũng không tức giận, mà tự giễu bản thân nói: “Giảm nhẹ trọng lượng, giảm nhẹ hành lý đi ra ngoài.” Tôi nói: “Mẹ vừa mới giúp em lấy đồ chuyển phát nhanh, nên quên mất cả việc của mình”. Người vợ hàng xóm ở bên cạnh nghe cuộc đối thoại của chúng tôi và nói: “Nếu là chúng tôi, thì sẽ chỉ trích lẫn nhau, mọi người lại chỉ cười một cái là xong, ai nấy đều lùi một bước, cũng không tranh đúng sai, không chỉ trích lẫn nhau, thật đáng để chúng tôi học hỏi”, người chồng cũng nói: “Đúng đúng, không tức giận, không nổi nóng, nội dung vừa mới trò chuyện nói tới đã được đem ra thực hành dạy ngay tại hiện trường rồi”.
Trong công viên non xanh nước biếc, sắc xuân ngập tràn, vạn vật bừng bừng sức sống. Người vợ sau khi về hưu rất yêu thích Kinh kịch, bây giờ lại học hát Côn khúc, bảo tôi thổi sáo đệm nhạc, tôi tích cực phối hợp, mọi người đều rất vui thích. Hai người họ hợp xướng một đoạn Kinh kịch, vừa nghe qua đã thấy rất công phu, chúng tôi tặng họ tràng vỗ tay. Người chồng cao hứng nói: “Hãy hát một đoạn vở kịch mẫu nữa.” Tôi lập tức nói: “Không nghe”. Họ sững sờ trong giây lát. Tôi từ từ giải thích: “Hý khúc truyền thống này là tốt, tuy nhiên ngôn từ đã bị Trung Cộng biên tạo đưa vào nội dung đấu trời đấu đất, ca tụng công đức, đấu tranh giai cấp, tà linh chính là hại người, hát nó cũng chính là cấp thêm năng lượng cho tà linh cộng sản, đó chính là cùng một phe với nó, sẽ chịu ảnh hưởng bởi sự độc hại từ những lời ca, tiếng nhạc mang tính giả, ác, đấu, hoàn toàn không có lợi cho sức khỏe cả thể chất lẫn tinh thần của con người. Hát những ca từ trong những vở kịch cổ xưa có mang theo nhân, nghĩa, lễ, hiếu sẽ bồi dưỡng thêm năng lượng chính nghĩa cho người ta.” Họ nói: “Nói có đạo lý”.
Tôi bảo với họ, hiện nay trên thế giới, Đoàn Nghệ thuật biểu diễn Shen Yun có thể triển hiện ra những điều tốt đẹp nhất của nền văn hóa Trung Hoa từ trước khi có Trung Cộng, hiện nay có tám đoàn biểu diễn đang lưu diễn vòng quanh thế giới, anh chị nếu có cơ hội nên thử đi xem diễn xuất Shen Yun. Buổi tối về nhà, tôi đã cho họ xem video quảng bá của Shen Yun, họ bị chấn động bởi những thước phim tinh xảo và tuyệt đẹp, đồng thời liên tục hỏi: “Đây là những nghệ sĩ biểu diễn nghệ thuật nào vậy?” Tôi trả lời: “Họ đều là con cái của những người tu luyện Pháp Luân Công hoặc là những học viên Pháp Luân Công”.
Lúc ăn cơm, mẹ tôi lại giảng cho họ rằng chương trình Phỏng vấn tiêu điểm của Đài truyền hình Trung Ương (CCTV) về vụ tự thiêu ở Quảng trường Thiên An Môn là giả, và chỉ ra chi tiết một số điểm nghi vấn trong đó, vị thầy giáo bỗng nhiên hiểu ra, cảm thán nói: “Công pháp tốt như vậy vì sao bị vu khống?” Mẹ tôi liền nói: “Trước nhà chúng tôi còn bị lắp hai chiếc camera giám sát, Trung Cộng bên ngoài tỏ ra vĩ đại, quang minh, chính xác, nhưng bên trong luôn làm chuyện xấu, bức hại người tốt, người thiện lương”.
Mấy ngày rất nhanh đã trôi qua. Vào buổi tối trước hôm chia tay, chúng tôi cùng nhau làm sủi cảo. Khi ăn sủi cảo, người chồng nói một cách trịnh trọng và cảm thán: “Nhìn thấy mọi người như hiện nay thật là vui quá, tốt đẹp ngoài sức tưởng tượng, vượt quá sự mong đợi rồi, chúng tôi phải học theo các bạn thôi.” Họ còn bàn bạc rằng sau khi về nhà sẽ liên lạc với chúng tôi thế nào, và cũng sẽ học Pháp Luân Công.
(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)c
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/1/510436.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/5/234599.html


