Ngày 22 tháng 6 năm 2026

Bài viết của phóng viên Minh Huệ tại tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc

[MINH HUỆ 19-06-2026] Ông Lưu Vạn Thắng đã trải qua năm tháng cuối cùng của bản án sáu năm tù trong tình trạng phải ra vào bệnh viện liên tục. Vào ngày 22 tháng 4 năm 2026 khi mãn hạn tù, lính canh tù đã đưa ông từ bệnh viện về nhà. Một tuần sau, ông qua đời ở tuổi 71.

374a02de5297f580e80d98b3f5557757.jpg

Ông Lưu khi còn trẻ

665aa9886c47b658936d4e1078697581.jpg

Ngày ông Lưu được đưa về nhà

Ông Lưu phải chịu bản án tù này chỉ vì đức tin vào Pháp Luân Công, một môn tu luyện cả thân lẫn tâm bị chính quyền Trung Quốc bức hại từ tháng 7 năm 1999. Cư dân ở thành phố Cẩm Châu, tỉnh Hắc Long Giang này đã thụ án phần lớn thời gian tại Nhà tù thành phố Cẩm Châu, nơi khét tiếng với việc tra tấn các học viên Pháp Luân Công, đặc biệt là sau khi Sử Vận Đào được bổ nhiệm làm giám đốc nhà tù năm 2023.

Trong thời gian Sử Vận Đào đương nhiệm, phó giám đốc nhà tù Tổ Hưng Chấn đã hứa hẹn thăng chức và thưởng tiền mặt lên đến 10.000 đến 20.000 tệ cho bất kỳ lính canh nào cưỡng ép được một học viên Pháp Luân Công từ bỏ đức tin. Những học viên kiên định đức tin của mình bị tước bỏ mọi hình thức liên lạc với gia đình và chỉ được phép dùng 100 tệ mỗi tháng để mua các nhu yếu phẩm.

Nhiều học viên đã bị tra tấn dã man trong tù. Một số người đã tử vong do hậu quả của việc tra tấn. Trước khi ông Lưu qua đời, ông Triệu Cát Nguyên (71 tuổi) đã qua đời vào ngày 4 tháng 7 năm 2025 khi đang thụ án tù 7,5 năm; và ông Chu Vĩnh Lâm (75 tuổi) qua đời vào ngày 23 tháng 3 năm 2026, chỉ 62 ngày sau khi mãn hạn bản án năm năm tại nhà tù này.

Trang Minghui.org trước đó đã đưa tin về việc ông Lưu bị bắt giữ, tra tấn và qua đời. Bài viết này cung cấp thêm thông tin về năm tháng cuối đời của ông.

Hồ sơ bệnh án không có chữ ký của bệnh nhân

Ngày 23 tháng 4 năm 2020, ông Lưu bị bắt. Đến ngày 30 tháng 9 năm 2020, ông bị kết án sáu năm tù và bị phạt 10.000 Nhân dân tệ. Tháng 3 năm 2021, ông bị đưa đến Nhà tù Bàn Cẩm và sau đó bị chuyển đến Nhà tù Cẩm Châu.

Do điều kiện tồi tệ và sự ngược đãi tàn bạo trong tù, sức khỏe của ông dần suy giảm. Trong 5 tháng cuối cùng bị giam giữ, ông đã phải nhập viện sáu lần. Gia đình ông chưa bao giờ được phép vào bệnh viện thăm ông.

Trong số sáu hồ sơ nhập viện, chỉ có một hồ sơ có chữ ký của lính canh nhà tù, năm hồ sơ còn lại phần chữ ký đều để trống. Theo luật, các bệnh viện phải có chữ ký của bệnh nhân hoặc người nhà bệnh nhân trước khi tiến hành điều trị nội trú.

Nếu ông Lưu liên tục ở trong tình trạng hôn mê, thì gia đình ông đáng lẽ phải được thông báo và được tạo điều kiện ký các giấy tờ liên quan. Còn nếu ông vẫn tỉnh táo, thì có thể ông đã từ chối ký vì các thông tin ghi trong hồ sơ không đúng với tình trạng sức khỏe thực tế của mình. Gia đình ông hoàn toàn không biết được thông tin gì từ ông về những gì đã xảy ra, vì ông luôn ở trong tình trạng hôn mê sau khi được đưa về nhà vào ngày 22 tháng 4 năm 2026.

“Nhồi máu não”

Ngày 23 tháng 11 năm 2025, ông Lưu trước tiên được đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Trung tâm Thành phố Cẩm Châu sau khi bị buồn nôn và nôn mửa trong suốt một tiếng rưỡi. Hồ sơ bệnh án bên dưới cho thấy ông đã được đưa vào khoa cấp cứu lúc 19:45 cùng ngày.

50e77dfb3d9dda0d75e298ca6df24549.jpg

Giấy xuất viện của ông Lưu sau lần nhập viện đầu tiên vào ngày 23 tháng 11 năm 2025

Ông Lưu đã được chụp CT não và được chẩn đoán mắc chứng nhồi máu não. Hồ sơ bệnh án của ông ở trên cũng ghi nhận sáu tình trạng bệnh lý khác, gồm viêm gan B, tiểu đường, huyết áp cáo nghiêm trọng, hạ kali máu, tăng natri máu và tăng fluoride máu.

Sau đó, ông Lưu được nhập viện điều trị nội trú. Kỳ lạ thay, họ lại xếp ông – một bệnh nhân “đột quỵ” vào khoa thận thay vì khoa thần kinh (như ghi trong hồ sơ bệnh án). Ông được xuất viện lúc 15:15 ngày 27 tháng 11 năm 2025, nhưng chỉ ba giờ sau đã phải đưa đi cấp cứu tại chính bệnh viện đó. Đến đêm muộn ngày hôm đó, ông bị đưa trở lại nhà tù.

Sau đó, ông Lưu đã phải nhập viện thêm bốn lần nữa, trong đó có một lần vào ngày 12 tháng 12 năm 2025 khi rơi vào tình trạng nguy kịch. Gia đình ông nghi ngờ rằng việc không được chăm sóc y tế kịp thời để điều trị cho những vấn đề sức khỏe thực tế đã khiến tình trạng của ông ngày càng sa sút trong những tháng tiếp theo.

Ông Lưu bị gán bệnh đột quỵ, thế nhưng trong suốt năm tháng thường xuyên phải nhập viện, ông chỉ được chụp CT não một lần duy nhất. Những xét nghiệm khác thường được dùng để theo dõi bệnh nhân đột quỵ, như chụp MRI, đều không được thực hiện. Vào ngày 20 tháng 4 năm 2026, hai ngày trước khi xuất viện, các bác sỹ đã chỉ định chụp CT não và MRI. Tuy nhiên, một giờ trước khi ông xuất viện, họ lại hủy các xét nghiệm này mà không đưa ra lý do.

Đột ngột rơi vào trạng thái hôn mê?

Giấy xuất viện của lần nhập viện thứ sáu của ông Lưu ghi rõ rằng ông vẫn “tỉnh táo” vào thời điểm xuất viện ngày 22 tháng 4 năm 2026.

Tuy nhiên, ông Lưu lại ở trong tình trạng bất tỉnh khi lính canh đưa ông từ bệnh viện về nhà. Gia đình ông đã đặt câu hỏi làm sao một người đang tỉnh táo lại có thể đột ngột rơi vào trạng thái hôn mê chỉ trong khoảng 10 phút di chuyển từ bệnh viện về nhà.

Lính canh nhà tù nói rằng nguyên nhân là do ông vẫn đang chịu ảnh hưởng từ các biến chứng của cơn đột quỵ. Tuy nhiên, gia đình ông Lưu cho biết trong tám ngày cuối đời, ông không hề có bất kỳ dấu hiệu nào của đột quỵ, như liệt nửa người hay méo miệng. Tuy nhiên, ông vẫn luôn trong tình trạng hôn mê kể từ khi được đưa về nhà. Họ nghi ngờ rằng liệu “đột quỵ” có thực sự là nguyên nhân khiến ông bất tỉnh như nhà tù đã tuyên bố hay không.

Biến chứng bàn chân do tiểu đường?

Gia đình ông Lưu nhận thấy cổ tay và mắt cá chân ông đều có những vết thương mới. Họ nghi ngờ rằng ông đã bị còng tay và cùm chân trong suốt thời gian nằm viện.

Các cai ngục không giải thích về những vết thương ở cổ tay ông Lưu, nhưng lại khẳng định rằng các vết thương mắt cá chân là do “bệnh lý bàn chân của người bị tiểu đường”.

Quả thực, ông Lưu được chẩn đoán mắc bệnh tiểu đường trong lần nhập viện đầu tiên. Tuy nhiên, hồ sơ bệnh án cho thấy mức đường huyết của ông sau đó đã được kiểm soát, với chỉ số A1C (xét nghiệm hemoglobin glycated) là 9,1%. Tuy mức này cao hơn so với mức bình thường là 5,7%, nhưng nó không gây ra tình trạng loét ở vùng mắt cá chân.

Thông thường, biến chứng bàn chân do tiểu đường cần thời gian để phát triển. Trong hồ sơ của ba lần nhập viện đầu tiên không có bất kỳ ghi nhận nào về các vấn đề về da. Hồ sơ lần nhập viện lần thứ tư ghi rõ: “Hai tháng trước, không có nguyên nhân rõ ràng nào, bệnh nhân bị yếu chi, đồng thời xuất hiện tình trạng loét và chảy mủ trên da ở các chi dưới.”

Gia đình ông Lưu đặt câu hỏi tại sao bệnh viện lại không ghi nhận tình trạng da như vậy trong ba hồ sơ nhập viện đầu tiên. Điều này có thể do sơ xuất y tế từ phía bệnh viện, hoặc do họ đang bị nhà tù gây áp lực để che giấu tình trạng của ông Lưu.

Ngoài ra, biến chứng bàn chân do tiểu đường thường xuất hiện ở phần đầu xa của mắt cá chân, nhưng các vết thương của ông Lưu lại nằm ở vị trí phía trên mắt cá chân và đối xứng ở cả hai bên (xem ảnh bên dưới). Vị trí này vừa đúng là vị trí thường bị cùm chân.

7ce0d547a50c9f82e72a7b2f7416400c.jpg

Các vết thương trên mắt cá chân trái của ông Lưu

e24e635caa2a64357a5c2f0b2a6b1602.jpg

Các vết thương trên mắt cá chân phải của ông Lưu

Mặc dù hồ sơ bệnh án không đề cập gì đến cổ tay của ông Lưu, nhưng gia đình ông đã phát hiện ra những vết thương đỏ tươi tại đó, dường như là do hậu quả của việc bị còng tay trong thời gian dài.

219aea67c41b2a6d01e0c41b5a203ebf.jpg

Các vết thương trên cổ tay phải của ông Lưu

Những vết thương ở mắt cá chân và cổ tay ông Lưu rất lớn, sâu và còn mới. Gia đình ông cho rằng có khả năng ông đã thường xuyên giãy giụa, khiến còng tay và cùm chân cứa sâu vào da thịt.

Tuy nhiên, ở vùng thắt lưng, hông hay các vị trí khác trên thân thể dễ bị tổn thương do ma sát, ông Lưu không bị loét da do nằm liệt giường. Hồ sơ bệnh án cho thấy ông không bị liệt, nhưng hồ sơ điều dưỡng lại ghi nhận tình trạng phải nằm liệt giường. Gia đình ông cho rằng trong khi bị còng tay và cùm chân, có khả năng ông vẫn cố gắng để cử động và thỉnh thoảng nghiêng người sang một bên. Điều này có thể lý giải tại sao ông không bị loét dù phải nằm liệt trên giường trong thời gian dài.

Báo cáo liên quan:

Người đàn ông 71 tuổi góa vợ trong cuộc bức hại Pháp Luân Công qua đời tám ngày sau khi mãn hạn tù vì đức tin của mình (Ảnh gây sốc)

Ông lão Liêu Ninh 70 tuổi lại phải nhập viện và rơi vào tình trạng nguy kịch trong khi thụ án 6 năm tù vì đức tin

Sau 7 lần bị bắt giữ và 3 năm thụ án tại trại lao động, người đàn ông Liêu Ninh lại bị giam giữ vì đức tin của mình

Người đàn ông Liêu Ninh bị kết án vì đức tin của mình bất chấp lời kêu gọi trả tự do từ con trai và người cha hiện đã qua đời

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/19/511486.htm

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/22/234815.html