Đột phá tự ngã, giảng chân tướng cứu người
Bài viết của đệ tử Đại Pháp ở Nội Mông Cổ, Đại lục
[MINH HUỆ 14-05-2026] Những năm qua, tôi chủ yếu phụ trách in ấn tài liệu chân tướng. Thấy nhiều đồng tu đường đường chính chính trực tiếp giảng chân tướng cứu người, tôi vô cùng ngưỡng mộ, nhưng do những lo ngại và tâm sợ hãi cùng các nhân tâm khác cản trở, tôi vẫn luôn không thể bước ra. Tôi hướng nội tìm, tìm thấy tâm sợ hãi, tâm vị tư sợ không bước ra thì không thể viên mãn, và tâm thể diện; còn một nguyên nhân nữa là cha mẹ tôi qua đời sớm, từ nhỏ tôi đã phải sống nương nhờ người khác, bình thường không dám nói nhiều vì sợ bị ghét bỏ, lâu dần trở nên ngày càng nhút nhát, cũng không thích nói và không biết cách nói chuyện. Con gái tôi thường nửa đùa nửa thật nói tôi là một thính giả tốt, bởi vì tôi luôn lắng nghe người khác nói mà không tự đưa ra ý kiến.
Sau này tôi ý thức được rằng, trạng thái này không đúng! Đây là mô thức do cựu thế lực thiết lập, khiến tôi hình thành quan niệm và trở ngại không muốn nói nhiều, làm tôi không thể hoàn thành trách nhiệm giảng chân tướng trực diện cứu người, làm chậm trễ đại sự cứu độ thế nhân mà Sư phụ đã an bài, đây chẳng phải là vi phạm thệ ước sao!
Một ngày nọ, có đồng tu đến nhà tôi, tôi liền nói với cô ấy suy nghĩ muốn giảng chân tướng trực diện cứu người, đồng tu nhanh chóng giúp tôi tìm một nhóm giảng chân tướng, để những đồng tu vẫn luôn làm công việc giảng chân tướng dẫn dắt tôi trước. Với sự khích lệ và dẫn dắt của các đồng tu có kinh nghiệm, dần dần tôi cũng dám giảng chân tướng. Tôi buông bỏ nhân tâm cho rằng mình đã hơn 70 tuổi, khiêm tốn học hỏi lời lẽ và thái độ giảng chân tướng từ các đồng tu trẻ. Bản thân không thích nói chuyện, tôi liền luyện tập nói chuyện nhiều hơn với người lạ, tiếp cận người lạ nhiều hơn. Tôi nghĩ mình phải trừ bỏ tâm sợ hãi không thích nói chuyện, cùng với lòng tự trọng thái quá và tâm cầu danh, buông bỏ tự ngã, thì mới có thể bước ra bước đầu tiên để giảng chân tướng.
Một ngày không lâu sau đó, cuối cùng tôi đã giảng chân tướng cho một bà lão đang hóng mát bên đường, và giúp bà làm “tam thoái”, điều này đã tăng thêm tín tâm trong tôi, từ đó mở ra cánh cửa giảng chân tướng. Tôi tiếp tục nỗ lực, nhận thấy có rất nhiều người đợi xe ở trạm xe buýt, trong lúc rảnh rỗi đợi xe, việc bắt chuyện với người lạ bằng cách trò chuyện sẽ dễ mở lời hơn, sau đó dần dần đi vào chủ đề chính là giảng chân tướng, thường có những người minh bạch chân tướng và tuyên bố “tam thoái”. Ngoài ra, bình thường khi đi chợ mua đồ, trò chuyện nhiều hơn với người lạ về tình hình giá cả cũng có thể thuận lợi nói về “tam thoái”. Dần dần tôi cũng không còn câu nệ vào những hình thức này nữa, khi đi bộ gặp người đi cùng đường, tôi cũng giảng chân tướng, ngồi trên xe buýt chủ động chào hỏi người ngồi cùng, cũng có thể giảng chân tướng.
Trong quá trình giảng chân tướng, tôi dần dần thành thục hơn, để có thể [bản thân] ‘trong sự sợ hãi’ mà kéo thế nhân từ quan niệm méo mó không tin Thần trở về với văn hóa truyền thống và minh bạch chân tướng, chỉ có thể dựa vào Đại Pháp và chính niệm. Tôi cũng từng gặp những người không quan tâm đến tôi, nổi cáu với tôi, lớn tiếng la lối, nói tục, còn có người hỏi tôi: “Bà có lương hưu không? Ai trả lương hưu cho bà?” Chưa đợi tôi trả lời liền buông một câu: Vô lương tâm. Rồi tức giận bỏ đi. Gặp những tình huống này, tôi không nản lòng, cứ làm những gì Sư phụ yêu cầu.
Cũng có lúc vô tình đụng phải công an, một lần ở quảng trường, có ba thanh niên trạc 20 mấy tuổi đang tự chơi đùa với vỏ chai nước giải khát, tôi tưởng họ là sinh viên đại học đang nghỉ hè, liền tiến đến giảng chân tướng cho họ. Tôi hỏi: “Các cháu có biết ‘tam thoái bảo bình an’ không?” Họ đều nhìn tôi sửng sốt, tôi nói tiếp, chính là từ trong tâm thoái xuất khỏi các tổ chức đảng, đoàn, đội đã từng gia nhập, lúc này, một cậu thanh niên đột nhiên đứng phắt dậy rồi bỏ đi, hai cậu còn lại nhìn tôi nói chuyện và cứ cười mãi, hỏi họ tên gì cũng không nói, đưa bùa hộ mệnh thì họ nhận, nhưng hỏi có thoái hay không thì cứ im lặng. Trong quá trình này, tôi luôn cảm thấy có gì đó không ổn, đồng tu bên cạnh cũng phát hiện ra điều gì đó, vội vàng kéo tôi đi. Đến chỗ vắng người, đồng tu nói cậu thanh niên rời đi trước đó đã ra phía sau gọi điện thoại, lúc ấy trong tâm tôi giật mình. Tôi quay lại nhìn mấy cậu thanh niên đó, họ đều đã ngồi vào một chiếc xe hơi màu đen. Chúng tôi đi về hướng Đông, chiếc xe của họ liền dừng ở ngã tư phía Đông nhìn chúng tôi; chúng tôi đi về hướng Nam, chiếc xe của họ lại dừng ở ngã tư phía Nam nhìn chúng tôi. Trong tâm tôi hiểu rõ, họ không thể bức hại đệ tử Đại Pháp, đây là để trừ bỏ tâm sợ hãi của tôi, nghĩ đến đây, trong tâm tôi trở nên thản nhiên, chúng ta đến để cứu người, có gì phải sợ chứ! Sau đó, nhờ sự bảo hộ của Sư phụ, chúng tôi đi vào một khu dân cư, cuối cùng cũng thoát khỏi sự theo dõi của họ.
Mặc dù trên con đường giảng chân tướng có những lúc nguy hiểm và bất trắc, nhưng trên hết là thế nhân nhờ minh bạch chân tướng mà được Đại Pháp cứu độ, rất nhiều người thiện lương khi nghe chân tướng Đại Pháp bị bức hại, đều có thể đồng tình và cảm thông, cũng nguyện ý tuyên bố “tam thoái” (đảng, đoàn, đội), một số người thậm chí còn rất cảm kích tôi, ánh mắt tràn đầy xúc động.
Có lần, tôi đang ngồi trên ghế dài ở trạm xe buýt đợi xe, một phụ nữ vội vã đi tới, bị trẹo chân suýt ngã, tôi vội vàng bước đến đỡ cô ấy, cô ấy nói không sao, chỉ bị trẹo chân một chút, tôi bảo cô ấy hãy ngồi xuống ghế nghỉ ngơi một lát. Tôi hỏi, đã có ai nói với cô về ‘tam thoái bảo bình an’ chưa? Cô ấy nói chưa từng nghe qua. Tôi giải thích, chính là từ trong tâm xóa bỏ các tổ chức đảng, đoàn, đội đã từng gia nhập, cuối cùng tôi nói, đặt cho cô một cái tên cát tường để thoái nhé, cô họ gì? Cô ấy đáp, họ Trương. Tôi nói, họ này hay lắm, nghe nói có một người tên là Trương Hữu Nhân tu luyện rất tốt, đã tu thành Thiên Đế rồi. Tôi đặt tên cho cô là Trương Thiên Duyên nhé, cô có duyên với Trời, hai chúng ta cũng có duyên, nếu không hôm nay đã không gặp được nhau. Cô ấy vui vẻ tiếp nhận, ánh mắt mang theo nụ cười cứ nhìn tôi mãi. Tôi lại đưa cho cô ấy một chiếc móc khóa có in chữ “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” và một cuốn tạp chí chân tướng, bảo cô ấy mang về nhà đọc nội dung rất hay, cô ấy đều vui vẻ nhận lấy.
Lúc này lại có một bà cụ đi tới, vừa than mệt vừa ngồi xuống ghế, tôi vội vàng nhích sang phải để nhường chỗ cho bà, sau vài câu trò chuyện, tôi lấy ra một tấm bùa hộ mệnh, nói với bà rằng thường xuyên niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” không chỉ giúp gặp dữ hóa lành mà còn có thể khỏe mạnh trường thọ. Tôi hỏi bà cụ bao nhiêu tuổi rồi, bà nói đã 84 tuổi, tôi nói: Vậy cụ nhất định là một người thiện lương, bởi vì thiện lương tích phúc, nên mới có thể sống thọ và khỏe mạnh như vậy. Tôi hỏi bà đã từng vào Đội Thiếu niên chưa, bà nói đã từng, tôi hỏi bà đã từng vào đoàn chưa, bà nói đảng, đoàn, đội bà đều đã vào. Tôi nói: Vậy thoái cho cụ nhé. Bà nói được. Sau đó tôi đưa cho bà một cuốn tạp chí chân tướng, một chiếc móc khóa và một tấm bùa hộ mệnh, dặn bà niệm nhiều lần chân ngôn trên bùa hộ mệnh nhất định sẽ có lợi cho bà. Bà đón nhận thiện ý của tôi và liên tục cảm ơn! Đúng lúc này, chuyến xe buýt tôi cần đi cũng tới, tôi vội vàng chào tạm biệt họ rồi lên xe.
Hiện tại tôi nhận ra rằng những người có thể tiếp xúc đều là người hữu duyên, bất kể họ có thoái hay không, tôi đều phải nói cho họ biết thông tin cứu mạng là “tam thoái”, để họ có cơ hội lựa chọn. Tạ ân từ bi cứu độ của Sư phụ, đệ tử chỉ có thể tinh tấn hơn nữa làm tốt “ba việc”, cứu nhiều người hơn, báo đáp ân Sư.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/5/14/509757.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/24/234845.html



