Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc

[MINH HUỆ 24-04-2026] Tôi là một bà lão ở nông thôn, năm nay đã 82 tuổi. Tháng 6 năm 1999, tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công, mới học được hơn một tháng thì tà đảng bắt đầu cuộc bức hại. Tôi từng nhiều lần bị bắt cóc đến đồn công an, bị phạt tiền, bị lục soát nhà, nhưng không ai có thể lay động được tâm kiên định tu luyện của tôi.

Cải tử hoàn sinh

Trước khi đắc Pháp, tôi mắc rất nhiều loại bệnh, bệnh tim là nghiêm trọng nhất, có lúc đang nói chuyện, đầu gục xuống, cổ ngoẹo sang một bên, ngất không còn biết gì; ngoài ra còn bị viêm quanh khớp vai, viêm khớp, mỗi ngày tôi đều phải chịu đựng đau đớn, thống khổ.

Một hôm tháng 6 năm 1999, cháu hàng xóm sang nhà tôi và nói: “Thím à, thím học Pháp Luân Công đi, tốt lắm, rất nhiều bệnh nhân ung thư học đều đã khỏi rồi.” Nghe xong tôi đã rất chấn động, liền nói với cô ấy: “Sao cháu không nói cho thím sớm, thím sẽ đi học ngay đây.”

Tôi đã học được các động tác luyện công. Sau khi luyện xong năm bài công pháp, thân thể tôi ấm áp, vô cùng thoải mái. Chỉ trong vòng hai tuần, bệnh tim của tôi đã khỏi hẳn, chưa từng tái phát. Cũng không biết từ lúc nào, tất cả các bệnh trên thân thể tôi đều biến mất. Tôi đắm chìm trong niềm hạnh phúc chưa từng có. Chính là Sư phụ, là Đại Pháp đã ban cho tôi một cuộc đời mới.

Chính niệm chống lại sự sách nhiễu

Từ năm 1999 đến nay, cuộc bức hại của tà đảng đối với Đại Pháp và những người tu luyện Đại Pháp chưa một giây phút nào dừng lại. Dưới sự khủng bố đỏ, chúng tôi không hề sợ, vẫn phát tài liệu giảng chân tướng, dán biểu ngữ, có lần chỉ trong một đêm đã phát tài liệu giảng chân tướng đến hết từng hộ gia đình trong làng, chấn nhiếp tà ác, thức tỉnh người dân. Đệ tử Đại Pháp trong làng chúng tôi đều bị giám sát. Tuy tôi tuổi đã cao nhưng cũng không ngoại lệ, còn trở thành người bị chú ý nhất trong làng, càng là đối tượng bị họ sách nhiễu.

Một hôm, hơn 9 giờ tối, tôi đang ngồi trên giường sưởi gấp tài liệu chân tướng, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân ngoài sân, tôi biết là công an đã đến, muốn giấu đống tài liệu đầy trên giường đi cũng không kịp. Cái khó ló cái khôn, tôi kéo một chiếc chăn nhỏ xuống, đắp lên trên đống tài liệu, rồi cầm kéo lên bắt đầu tháo chỉ chăn.

Công an bước vào nhà, tôi hỏi: “Các anh vào bằng cách nào thế? Trèo tường à? Đường đường là công an nhân dân, đêm hôm khuya khoắt lại nhảy tường vào nhà một bà lão, chuyện này nói ra chẳng phải là trò cười sao?” Họ không nói gì, còn hỏi ngược lại tôi: “Đêm hôm không ngủ, bà đang làm gì vậy?” Tôi nói: “Cái chăn này bẩn rồi, tháo ra để giặt.” Sau đó họ nói vài câu như không được ra ngoài phát tài liệu nữa v.v., rồi đi khắp các phòng nhìn ngó, tìm kiếm khắp nơi, không phát hiện được gì liền rời đi. Tôi vội vàng thu dọn tài liệu. Vừa định đi ngủ thì họ lại đến. Tôi nói với họ: “Các anh làm gì thế? Các anh đừng đi vội, để tôi gọi điện thoại bảo con trai tôi qua đây, chúng ta dùng lý lẽ để phân xử xem sao.” Họ vội vàng ngon ngọt bảo: “Đừng gọi! Đừng gọi! Cấp trên bảo chúng cháu làm như vậy. Được rồi, chúng cháu đi ngay, đi ngay đây.”

Cứ đến những ngày nhạy cảm, công an lại đến nhà tôi sách nhiễu. Một hôm vào buổi chiều, ba công an mặc thường phục đến nhà tôi, nói: “Chúng tôi đến xem, chụp cho bà một bức ảnh.” Tôi nói: “Tại sao lại chụp ảnh tôi? Các anh đừng động đậy, tôi cũng chụp cho các anh một bức ảnh.” Nói rồi tôi cầm điện thoại lên chĩa về phía họ, họ vội vàng lấy tay che mặt, còn nói: “Bà lão này cũng biết chụp ảnh sao?” Tôi nói: “Tôi cái gì cũng biết, còn biết cả ghi âm nữa đấy!” Mấy viên công an vội vã rời đi.

Nhanh trí cứu đồng tu

Chỗ chúng tôi cứ vài ngày lại có một phiên chợ. Một hôm, tôi đang mua đồ ăn ở chợ, nghe thấy một người nói có mấy người tập Pháp Luân Công bị công an bắt rồi. Tôi vội vàng hỏi ở đâu? Người đó nói ở phía Bắc. Tôi vội vã chạy đến, vừa đi phát chính niệm, vừa cầu xin Sư phụ cứu mấy đồng tu đó.

Tôi đến nơi xảy ra sự việc thì thấy: một viên công an đang tóm lấy một phụ nữ trung niên, ba đồng tu khác đang giảng chân tướng cho viên công an đó. Tôi nhìn thấy đó là một viên công an trẻ khoảng 20 tuổi, liền nói với cậu ta: “Chàng trai mau buông tay ra, cậu xem bao nhiêu người đang nhìn cậu kìa, tóm phụ nữ thì không hay chút nào đâu. Hơn nữa cô ấy lại không làm việc gì xấu.”

Viên công an trẻ nhìn tôi, nói: “Các người không ai chạy thoát được đâu, người của đội chúng tôi sắp đến rồi.” Lúc này tôi đột nhiên nhìn thấy đũng quần của viên cảnh sát trẻ bị ướt, liền nói với cậu ta: “Sao cậu lại tè ra quần kìa?” Tôi vừa nói vậy, những người đứng xem xung quanh đều bật cười. Viên công an trẻ xấu hổ đỏ bừng cả mặt, lập tức buông tay ra rồi bỏ chạy, vừa chạy vừa nói: “Các người không được nhúc nhích!” Tôi vội vàng nói với mấy đồng tu: “Mau đi đi!” Đồng tu nói: “Chúng tôi đi rồi, thì bà tính sao?” Tôi nói: “Mọi người mau đi đi, nếu không sẽ không kịp đâu.” Tôi nhìn các đồng tu rời đi, trong lòng mới thấy yên tâm.

Tôi vừa ngồi xuống định mua mấy củ khoai tây, thì mấy viên công an đi tới, viên công an trẻ chỉ vào tôi và nói: “Chính là bà ta! Là bà ta đã để mấy người tu luyện Pháp Luân Công đi mất, họ chắc chắn là cùng một giuộc, đưa bà ta đi.” Tôi liền cầu xin Sư phụ trong tâm, cầu Sư phụ cứu đệ tử, đồng thời phát ra chính niệm cường đại: Bất kỳ tà ác nào cũng không được phép phạm tội với Đại Pháp, không ai xứng đáng bức hại đệ tử Đại Pháp.

Lúc này mấy viên công an vây quanh tôi nói: “Đi thôi, về đồn.” Tôi nói: “Tại sao các anh lại bắt tôi?” Một viên công an nói: “Mấy người tập Pháp Luân Công vừa nãy là do bà thả đi, không bắt bà thì bắt ai?” Tôi nói: “Là người anh em nhỏ này của các anh thả đi đấy chứ, anh hỏi cậu ấy xem, lúc đó cậu ta tè ra quần, đành phải buông tay ra để đi vệ sinh, sao anh lại nói là tôi thả?” Lúc này mấy viên công an đều quay mặt lại nhìn viên công an trẻ. Những người bán rau đều bật cười. Người bán khoai tây đứng dậy nói với họ: “Các anh đừng có đổ oan cho bà lão, bà ấy nói thật đấy, không tin các anh cứ hỏi cậu ấy mà xem.” Đồng thời chỉ tay vào viên công an trẻ. Viên công an trẻ xấu hổ cúi gầm mặt xuống. Một viên công an lớn tuổi hơn nói: “Đi thôi, đừng ở đây làm trò cười nữa.”

Trong tâm tôi biết rằng Sư phụ luôn ở bên cạnh đệ tử, tất cả mọi việc đều được Sư phụ từ bi bảo hộ, chúng tôi mới có thể bình ổn bước đi đến ngày hôm nay. Con xin cảm ân Sư phụ từ bi vĩ đại!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/24/509054.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/9/234642.html