Tĩnh tâm học Pháp tốt, tu tốt bản thân
Bài viết của Quy Chính, đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 12-03-2026] Chính Pháp đã đi tới bước cuối cùng, hồi tưởng lại năm 2025, bản thân đã làm ba việc như thế nào, trưởng thành và tinh tấn được bao nhiêu trong tu luyện, còn có bao nhiêu chấp trước chưa vứt bỏ, sau khi tĩnh tâm xuống, tôi tự mình tổng kết và tiếp tục đề cao.
Tĩnh tâm học Pháp tốt và đột phá chướng ngại giảng chân tướng
Mỗi lần Sư phụ giảng Pháp đều nhấn mạnh phải học Pháp nhiều học Pháp nhiều. Tôi liền nghĩ: Mình hàng ngày học Pháp không ít, phát chính niệm cũng khá nhiều, nhưng vì sao vẫn cảm thấy bản thân không có đề cao? Trong một khoảng thời gian rất dài, hiệu quả cứu người của tôi không được tốt, nhìn thấy người trẻ tôi lại cảm thấy ngại ngùng không dám mở lời, cứ luôn nghĩ tới những điều từng trải qua khi bị tố cáo và chịu bức hại, điều đó đã cản trở nỗ lực cứu độ chúng sinh của tôi. Thời gian cấp bách như vậy, chúng sinh nóng lòng chờ đợi được cứu, cứ mãi như vậy thì không được. Sư phụ nhìn thấy tôi có tâm nôn nóng, nên để tôi nhìn thấy bài viết giao lưu chia sẻ của nhiều đồng tu, đều bàn đến việc khi học Pháp cần phải tĩnh tâm xuống, không chạy theo tốc độ, thực sự học Pháp, đề cao sẽ rất nhanh. Tôi nghĩ, đúng vậy, lý giải trước đây của tôi về học Pháp nhiều chính là lấy số lượng để đo lường, học Pháp không dụng tâm, bị các loại nghiệp tư tưởng can nhiễu, dẫn đến trạng thái căn bản là chưa thực sự học Pháp, làm ba việc cũng không tốt. Nếu muốn có đề cao, xem ra phải thực sự bỏ công phu vào học Pháp.
Thế là, tôi lại học thuộc “Chuyển Pháp Luân”, học thuộc từng chữ từng chữ một, để mỗi chữ đều lưu lại trong đầu, loại bỏ tâm nóng vội truy cầu tốc độ, đôi khi tôi phải mất hai tiếng thậm chí thời gian lâu hơn để học thuộc trôi chảy một đoạn mà không sai chữ nào, khi đó trong đầu tôi nghĩ: Thế này thì quá lãng phí thời gian, nên dừng lại thôi. Tôi biết đây không phải là niệm đầu của mình, liền bài xích nó, chuyên tâm học thuộc Pháp, đồng thời tìm kiếm xem bản thân có tâm chấp trước nào cần phải trừ bỏ.
Sau vài ngày học Pháp như vậy, tôi nhận thấy một sự thay đổi rõ rệt, trước đây trong đầu lúc nào cũng kêu ong ong, như thể bị nhét đầy keo dán vậy. Đột nhiên tôi phát hiện trong đầu trở lên tĩnh lặng, cho dù học Pháp hay làm việc khác, đầu tôi cũng không còn bị ong ong nữa, học thuộc Pháp so với trước đây cũng trở lên suôn sẻ. Tôi ngộ ra: Là Sư phụ nhìn thấy đệ tử thực sự dụng tâm học Pháp, nên đã giúp đệ tử thanh lý những thứ xấu đó, quả đúng là “Tu tại tự kỷ, công tại Sư phụ”.
Tôi đã nếm trải sự ngọt ngào của việc tĩnh tâm học Pháp, điều này đã củng cố vững chắc niềm tin của tôi vào việc nghiêm túc học thuộc Pháp, đồng thời cũng nhắm vào trạng thái giải đãi trong việc cứu người và không có tâm từ bi của mình, tôi lại bắt đầu nghiêm túc học thuộc các bài kinh văn của Sư phụ như: “Đệ tử Đại Pháp trong thời kỳ Chính Pháp”, “Tu luyện Đại Pháp là nghiêm túc”, “Kinh tỉnh” v.v. Trong quá trình học thuộc Pháp, sự uy nghiêm từ những Pháp lý của Đại Pháp đã khiến tôi chấn động và gột rửa trái tim đang bị tê liệt, tâm vị tư vị ngã và tâm bảo vệ tự ngã dơ bẩn của mình, giúp tôi có thể hội sâu sắc về sứ mệnh lịch sử gian nan và vĩ đại của đệ tử Chính Pháp, và càng hiểu thêm sự cấp bách của việc giảng chân tướng cứu người. Sư phụ vì chúng sinh và các đệ tử đã gánh chịu hết thảy trong lịch sử, làm đệ tử Đại Pháp nhất định phải vứt bỏ tự ngã, đột phá tâm sợ hãi, làm tròn thệ ước thần thánh của mình!
Thông qua việc không ngừng tĩnh tâm học thuộc Pháp, đã giúp tôi gia tăng chính niệm, dần dần vượt qua nỗi ám ảnh bị bức hại trước đây, đường đường chính chính ra ngoài cứu người. Có lúc trên đường phố không muốn mở miệng, sợ hãi, trong đầu lại cuồn cuộn những niệm đầu bất hảo, tôi liền hỏi chính mình: Bạn ra ngoài để làm gì? Cứu người. Vậy vì sao không giảng chân tướng? Sợ người khác không nể mặt, sợ những lời ác độc làm tổn thương, sợ bị cảnh sát chìm báo cáo. Lúc này chính niệm từ chân ngã đã nói với tôi: Ta là đệ tử của Sư phụ, ta phải mang phúc âm cứu độ của Đại Pháp đến cho chúng sinh, đây là sứ mệnh của ta, ta chính là vì làm điều này mà đến đây. Có chính niệm, có sự gia trì của Sư phụ, thông thường nhìn thấy người có vẻ như không dễ giảng chân tướng nhưng lại đều có thể giảng và làm tam thoái cho họ suôn sẻ. Mỗi lúc như vậy, tôi đều thành tâm cảm ơn Sư phụ thay cho chúng sinh, cảm ân từ bi cứu độ của Sư phụ!
Bây giờ tôi đã thực sự hiểu được tính trọng yếu của việc học Pháp tốt, điều này vô cùng quan trọng để có thể làm tốt hơn nữa việc cứu độ chúng sinh. Trong giấc mơ, tôi đang lái xe điện lên bậc thang, vội vã đuổi theo xe buýt trở về nhà. Tôi ngộ ra đây là Sư phụ đang khích lệ tôi, còn phải tinh tấn hơn nữa, không ngừng tinh tấn trên con đường Đại Đạo thông lên Trời mà Sư phụ đã an bài cho mình.
Chú trọng vứt bỏ tâm hiển thị
Do những vật chất bất hảo hình thành qua đời đời kiếp kiếp, tạo thành rất nhiều các loại tâm chấp trước của bản thân, tâm hiển thị càng đặc biệt nghiêm trọng hơn. Tâm hiển thị này đã từng khiến tôi mấy lần bị bức hại, thậm chí là tai họa sát thân, tôi cũng thường vì chưa bỏ được cái tâm này mà thấy khổ não. Có một hôm, tôi vừa mới viết lên giấy câu này “Gốc rễ của tâm hiển thị là gì”, thì trong đầu tôi liền lóe lên hai chữ “cầu danh”. Tôi giật mình, hóa ra là cầu danh, chả trách tôi cứ mãi không vứt bỏ được cái tâm này, bởi vì tôi chưa tìm được gốc rễ của tâm hiển thị.
Đối với người thường, tôi là người khá mạnh mẽ và có năng lực, đầu óc thông minh, có kiến thức và hiểu biết v.v. Thời kỳ đầu đắc Pháp, đi khắp nơi hồng Pháp tôi đều mang theo tâm hiển thị thích làm việc lớn ham lập công để cầu danh cho bản thân; mình thật năng nổ có thể làm nhiều việc; khi cuộc bức hại bắt đầu cái gọi là che chở cho các đồng tu năm đó thực chất đều là hiển thị rằng tôi không sợ; trong những ngày mất liên lạc với đồng tu, một mình tự làm tài liệu giảng chân tướng cứu người, thì lại hiển thị mình là “anh hùng gan dạ” v.v., mỗi ngày đều bận rộn tất bật, còn cảm thấy cuộc sống của mình rất phong phú. Mấy lần chiêu mời tà ác bức hại mà vẫn không tỉnh ngộ, cũng biết rằng trong lúc nguy nan đều là nhờ Sư phụ bảo hộ đệ tử mới tránh khỏi chịu bức hại lớn hơn.
Bình thường trong lúc giao tiếp hàng ngày với đồng tu, số người khuyên tam thoái nhiều hơn một chút, làm được tốt hơn một chút, mặc dù trên miệng không nói ra nhưng trong tâm thấy dương dương tự đắc, tuy cũng biết đều là Sư phụ làm, nhưng vẫn cảm thấy mình thật xuất sắc; làm một việc gì đó, dù chỉ đưa ý kiến cũng cảm thấy hoan hỷ trong tâm; mình cũng được đấy chứ, mình hiểu biết nhiều; khi học Pháp với đồng tu, nhìn thấy có việc gì là luôn khua tay múa chân chỉ trỏ, mang theo tâm hiển thị của tà Đảng nôn nóng lập công, nhìn cái lợi trước mắt và tự cho mình là đúng: Sao bạn không làm theo tôi bảo? Những gì tôi nói đều dựa trên Pháp.
Có một hôm trong lúc học thuộc Pháp, tôi ngộ ra: Chỉ có Đại Pháp mới có thể chỉ đạo tu luyện, mới có thể cải biến nhân tâm, tôi vội vàng áp đặt thể hội của mình cho đối phương như vậy, mục đích là gì? Chính là cầu danh, hiển thị rằng bản thân hiểu rõ, ngộ tính tốt. Kỳ thực đồng tu không biết tu tốt hơn mình bao nhiêu lần! Nghĩ đến mà thật sự thấy hổ thẹn.
Gốc rễ của tâm hiển thị là cầu danh. Vì danh mà, khi nhìn thấy các bạn học đều có thể lái xe, tôi cũng không chịu thua kém, hơn 60 tuổi cũng đi thi bằng lái xe, mơ ước có một ngày cũng đưa người thân bạn bè ra ngoài đi dạo hóng mát; Vì danh, mà tôi chạy đôn chạy đáo bỏ ra mấy nghìn NDT mua đồ và sắp xếp chỗ ở cho hai người bạn cùng lớp từ xa đến thăm, bề mặt xem ra là để họ thấy thoải mái khi ở nhà mình, kỳ thực mục đích là bất thuần, là cầu danh, tôi tiếp đãi họ tốt, là vì không thể để người ta phàn nàn về sự tiếp đãi của mình. Nghĩ lại có rất nhiều sự việc đều là mang theo hiển thị, cầu danh, khiến người khác đánh giá cao và coi trọng mình, thỏa mãn tâm hư vinh của bản thân.
Tâm hiển thị này mãi không bỏ, mấy lần xuất hiện cảnh tượng nguy hiểm trong giấc mơ. Ở không gian này, một chiếc xe hơi phát ra tiếng động cơ gầm rú của loại xe đua lao vút qua bên cạnh tôi, tôi đang di chuyển từ hướng Bắc xuống hướng Nam khi đèn xanh, hoàn toàn không để ý thấy các phương tiện cũng có thể di chuyển từ hướng Tây sang hướng Nam. Đột nhiên nghe thấy tiếng gầm rú rất lớn của động cơ bên tai mới chú ý đến chiếc ô tô đang lao như bay này. Tôi nhanh chóng gia tăng tốc độ, và chiếc xe đó di chuyển qua phía sau tôi. Lúc đó tôi không sợ hãi, về nhà bình tĩnh lại suy nghĩ, mới ý thức được đây là cựu thế lực muốn lấy mạng tôi, nếu như không có Sư phụ bảo hộ, thì hậu quả không thể tưởng tượng được. Là Sư phụ từ bi vĩ đại lại một lần nữa cứu mạng đệ tử, tôi cúi đầu tạ ơn Sư phụ!
Tôi nghĩ rằng bất kể vật chất hiển thị có bao nhiêu, vứt bỏ quan niệm hậu thiên này có khó khăn nhường nào, chỉ cần bản thân kiên định tín tâm, học thuộc Pháp nhiều, Pháp càng chứa đầy trong đại não thì những thứ xấu này sẽ càng được thanh lý bấy nhiêu, nhất định có thể quy chính hoàn toàn tâm hiển thị này!
Nhận thức sâu sắc về vấn đề trừ bỏ tâm sắc dục
Từ trong Pháp tôi thể hội được tâm từ bi và sự hiền từ của Sư phụ, giống như đối đãi với con cái của mình, dặn dò hết lần này đến lần khác: Phải coi nhẹ, phải coi nhẹ nhân tâm. Vì bản thân tôi không tinh tấn, 30 năm qua vẫn chưa thể vứt bỏ được tâm sắc nên cảm thấy buồn bã, khiến Sư phụ phải lo lắng khi nhìn thấy đệ tử như vậy.
Tôi tĩnh tâm lại và suy nghĩ kỹ xem tại sao tâm sắc mãi không bỏ được? Có vẻ như hàng ngày đều phát chính niệm thanh trừ nó, khi gặp sự việc có biểu hiện của tâm sắc cũng có thể nghĩ đến Pháp, tuy nhiên những niệm đầu bất hảo này vẫn luôn rục rịch muốn động, ví như thích người khác giới có tính cách ôn hòa nhã nhặn và có phong thái quý ông lịch lãm; thích nghe giọng nói của người khác giới có đặc điểm riêng; thích nhìn người khác ăn diện mặc áo vest và đeo cà vạt; cảm giác thích thú ẩn chứa bên trong với việc ngồi ở quán cafe, quán trà uống trà và trò chuyện với người hợp cạ v.v. Bạn thích cái gì, tà ác sẽ diễn hóa ra cái ấy cho bạn, xung quanh bạn sẽ xuất hiện người có giọng nói nhẹ nhàng ăn nói nhỏ nhẹ, người có năng lực làm việc lớn, có thể uống trà và hóng mát ngay dưới lầu, thậm chí ngay bên tai còn có giọng nói: Cảm thấy cô đơn thì hãy đến tìm tôi uống trà. Tôi biết đây đều là ma sắc đang can nhiễu, nhưng vì sao nó có thể can nhiễu được tôi?
Lại có lần, trong cái nắng oi bức của mùa hè, nhiệt độ hơn 30 độ, vì sự an toàn khi ra ngoài giảng chân tướng trên đường phố, trang phục mặc vào khiến tôi thấy ngột ngạt và nóng bức, mồ hôi đầm đìa, thực sự rất khó chịu, nên muốn mặc thoáng mát hơn một chút, ưa nhìn hơn một chút, chính một niệm “ưa nhìn” này đã chiêu mời sự xâm phạm của ma sắc, khi tên ác nhân vừa mới dùng ngón tay chạm vào ngực tôi, tôi lập tức nói: Tôi là người tu Đại Pháp. Vừa dứt lời, kẻ đó đã tránh ra xa bốn, năm mét, ngơ ngác nhìn tôi, tôi còn chưa kịp phản ứng thì thế nào mà hắn đã bị lùi về phía sau, tôi liền nghĩ ra là Sư phụ bảo hộ mình, nhưng tôi không thể lấy Sư phụ ra làm chiếc ô bảo vệ, tôi phải quy chính cái tâm dơ bẩn này, trường không gian của tôi đã trở lên kiền tịnh, tự nhiên sẽ không có tà ác bên ngoài can nhiễu.
Tôi biết rằng bản thân trải qua đời đời kiếp kiếp bao gồm cả đời này đều đã tạo nghiệp lực khá lớn về phương diện sắc dục, cộng thêm sự tham gia của cựu thế lực, đã hình thành nghiệp lực tư tưởng lớn mạnh. Nếu như không suy nghĩ kỹ lưỡng và nghiêm túc nhìn nhận vấn đề, thì thực sự là một cái tâm rất khó trừ bỏ. Tôi hỏi bản thân: Bạn có coi mình là người luyện công hay không? Không dậy luyện công buổi sáng còn viện cớ đi ngủ muộn; khi thân thể tiêu nghiệp thì lười biếng, ham ngủ không luyện công; khi giảng chân tướng thì tâm sợ hãi còn rất nặng; chấp trước vào truy cầu sự thoải mái, vẫn nắm chết cứng lấy nó mà không bỏ, những thứ này đều là biểu hiện của không thể coi bản thân là người luyện công chân chính.
Không coi bản thân là người luyện công, chính là không đặt Đại Pháp trong tâm, chính là không chân quý từ bi của Sư phụ, chính là chưa làm được tới chân tu và thực tu. Nhiều lần thể hiện quyết tâm muốn tu tốt với Sư phụ, đều chưa làm được, Sư phụ đã điểm hóa cho đệ tử là đang “lừa dối” Sư phụ. Không coi trọng chân tu thì chẳng phải chính là lừa dối Sư phụ sao? Vấn đề này nghiêm trọng biết nhường nào? Khi nghĩ tới bốn chữ, danh, lợi, sắc, nóng giận, thì cái nào cũng là vũ khí sắc bén, không phải là dao thì cũng chính là cái móc, tác hại của chúng gây ra cho người tu luyện lớn cỡ nào chỉ cần nghĩ là có thể biết, sắc tâm mà không trừ bỏ sẽ là trở ngại rất lớn gây cản trở nghiêm trọng người tu luyện quay trở về ngôi nhà thực sự của mình.
Chính Pháp vũ trụ đã tới cuối cùng, tâm sắc dục cũng đã đến lúc phải bị tiêu hủy triệt để. Hàng ngày ngoài việc phải chú trọng phát chính niệm, còn cần phải dụng tâm học thuộc nhiều Pháp, gia cường chủ ý thức, nghiêm khắc yêu cầu bản thân. Lúc tôi học thuộc Pháp cảm thấy nửa bộ phận phía sau của đại não liên tục có thứ gì đó rơi xuống, tôi ngộ được rằng nhất định là Đại Pháp đang thanh trừ nghiệp tư tưởng và những vật chất bại hoại dơ bẩn. Trong giấc mơ, tôi đã vung chiếc búa tạ cố gắng hết sức đập vào một chiếc cột bê tông cốt thép, nhưng chỉ phá được một chút vỏ ngoài, xem ra những nghiệp tư tưởng này cũng vô cùng nhiều vô cùng kiên cố, nhưng tôi có niềm tin vững chắc, có Sư phụ ở đây, có Pháp ở đây, không có chấp trước nào không thể phá bỏ, hoàn toàn xem bản thân chân tu đến mức độ nào.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/3/11/507649.html



