Đệ tử Đại Pháp Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 21-03-2026] Đệ tử Đại Pháp có sứ mệnh trợ Sư Chính Pháp, cứu độ chúng sinh. Tôi là đệ tử Đại Pháp thời kỳ Chính Pháp, nên cần phải luôn giữ vững trạng thái tu luyện mà đệ tử Đại Pháp thời kỳ Chính Pháp cần có, phải dùng trạng thái tốt nhất để chứng thực sự mỹ hảo của Đại Pháp, cứu độ chúng sinh. Sư phụ đã chỉ rõ rằng trong tu luyện, đệ tử Đại Pháp nhất định phải làm được từ bi với tất cả mọi người. Đây cũng là trạng thái tu luyện mà mỗi đệ tử Đại Pháp chúng ta bắt buộc phải đạt được trong giai đoạn hiện nay, nếu không thể từ bi với tất cả mọi người, chứng tỏ tu luyện của chúng ta chưa theo kịp tiến trình Chính Pháp của Sư phụ.

Bây giờ, tôi xin viết ra những thể ngộ tu luyện của bản thân trong năm qua để báo cáo lên Sư phụ và chia sẻ cùng các đồng tu.

1. Học Pháp, luyện công cần phải chuyên chú

Sư phụ đã nhiều lần nhấn mạnh tầm quan trọng của việc học Pháp, mỗi đệ tử Đại Pháp cũng đều biết rằng học Pháp cho tốt là bảo đảm căn bản để làm tốt ba việc. Vậy thế nào mới là học Pháp cho tốt? Năm 2017, khi đọc thông cuốn “Chuyển Pháp Luân”, tư tưởng của tôi luôn bị phân tâm, thế là tôi bắt đầu áp dụng hình thức học thuộc “Chuyển Pháp Luân” để học Pháp, đến nay đã học thuộc được hơn mười lần cuốn “Chuyển Pháp Luân”. Trước mỗi lần học Pháp, tôi đều nói: Tôi muốn mỗi tế bào trên thân thể mình đều khiêm tốn, cung kính, đồng hóa vô điều kiện với Đại Pháp, đồng thời gọi chủ nguyên thần của tất cả các đệ tử Đại Pháp đang bị giam giữ phi pháp tại Trung Quốc Đại lục cùng học Pháp với tôi.

Trong năm qua, khi tôi học thuộc Pháp, đã xuất hiện một tình huống: Khi tôi đọc thuộc đến một câu Pháp nào đó trong “Chuyển Pháp Luân”, đại não của tôi liền tự động nảy ra câu Pháp tiếp theo, nhưng đó lại không thực sự là câu tiếp theo của câu Pháp đó. Tình huống tương tự đã xuất hiện rất nhiều lần, đây là chuyện gì vậy? Tôi cảm thấy đây là một hình thức can nhiễu tôi học Pháp, không để tôi học Pháp cho tốt.

Còn có một hình thức can nhiễu nữa là: Khi tôi đọc thuộc đến một đoạn Pháp nào đó trong “Chuyển Pháp Luân”, không cần thông qua đại não, miệng liền nhanh chóng đọc ra đoạn Pháp đó. Đọc xong, tôi cảm giác không phải chủ ý thức của mình đang đọc, bởi vì chính tôi cũng không biết đoạn Pháp vừa đọc là gì. Hiện tại, khi học thuộc Pháp, tôi yêu cầu mỗi câu Pháp đều phải hiển hiện ra trước mắt, không cầu tốc độ, phải bảo đảm chất lượng, bảo đảm khi tôi học Pháp thì chủ nguyên thần của bản thân phải đắc được Pháp.

Khi luyện động công, tôi tự nhủ: Tôi phải để nền tảng tư duy của đại não bảo trì trạng thái không và vô, trạng thái không nghĩ gì cả, hễ trong đầu có tư duy nào khác, tôi đều tạc nổ chết nó. Tôi muốn mỗi tế bào trên thân thể mình đều dung nhập vào trong âm nhạc luyện công, tôi muốn mỗi tế bào trên thân thể mình đều đồng hóa với Pháp mà Sư phụ giảng bằng âm nhạc.

Khi luyện tĩnh công, tình huống thường xuất hiện nhất là dễ bị ngủ gật. Để tránh bị ngủ gật khi luyện tĩnh công, tôi phát chính niệm thanh trừ hết thảy các nhân tố tà ác lợi dụng dưới hình thức suy nghĩ miên man trong đại não, ngủ gật, mơ màng để can nhiễu tôi luyện công, tôi phải luôn giữ chủ ý thức thanh tỉnh khi luyện công. Như vậy hiệu quả khá tốt.

Thể ngộ của tôi là: Học Pháp phải đạt được yêu cầu của Pháp đối với chúng ta, luyện công cũng phải đạt được yêu cầu của Pháp đối với chúng ta, đó chính là đang đồng hóa với Pháp, cũng là nền tảng để làm tốt ba việc.

2. Tu tốt từng tư từng niệm của bản thân

Có một lần, sau khi tôi giảng chân tướng cho một người phụ nữ, trong đầu đột nhiên nảy ra một niệm: Cô ấy có tố cáo mình không? Nếu là trước đây, tôi sẽ chỉ đơn giản phát chính niệm diệt trừ hết thảy các nhân tố tà ác lợi dụng thế nhân để bức hại tôi, không thể để chúng sinh phạm tội với Đại Pháp mà hủy hoại chúng sinh. Hiện giờ, tôi sẽ tóm chắc niệm này, tôi nói với cựu thế lực tà ác: “Niệm này là hại chúng sinh, đây không phải phát ra từ bản tính của chân ngã của ta, ta quyết không cần nó, diệt trừ niệm này. Bởi vì chúng sinh nào tham gia bức hại đệ tử Đại Pháp thì sẽ vĩnh viễn mất đi sinh mệnh và tương lai. Tà ác các ngươi muốn hủy hoại chúng sinh, đệ tử Đại Pháp quyết không cho phép, ta quyết không thừa nhận cuộc bức hại này.” Sau đó, tôi lại phát chính niệm diệt trừ tà ác đang rắp tâm hủy hoại chúng sinh.

Tháng 6 năm ngoái, tòa nhà đối diện khu chung cư của tôi xuất hiện tình huống bất thường, trong đầu tôi lập tức phản ánh ra một ý niệm: Có phải là đang giám sát mình không. Tôi lập tức nghĩ: “Niệm này là hại chúng sinh, đây quyết không phải là điều mình nghĩ, mình không cần, diệt trừ niệm này.” Từ đó về sau, trong đầu rất ít khi xuất hiện ý niệm như vậy nữa. Kỳ thực, tư duy phụ diện này là do cựu thế lực áp đặt cho tôi, tôi phải triệt để thanh trừ, tiêu hủy, tận diệt nó.

Tâm của người tu luyện nhất định phải chính, nhất chính áp bách tà, nhất định phải đứng ở tầng thứ cao mà nhìn nhận vấn đề, đứng trên cơ điểm Chính Pháp mà nhìn nhận vấn đề, đứng trên cơ điểm cứu độ chúng sinh mà nhìn nhận vấn đề. Sứ mệnh và trách nhiệm của chúng ta chính là đồng hóa với Đại Pháp, trợ Sư Chính Pháp, cứu độ chúng sinh. Sư phụ đã lựa chọn chúng ta, thì chứng tỏ chúng ta có thể đảm đương được sứ mệnh và trách nhiệm trọng đại này. Chúng ta là hy vọng đắc cứu duy nhất của chúng sinh, chúng ta bắt buộc phải hoàn thành sứ mệnh trọng đại này. Chỉ cần thực sự tín Sư, tín Pháp, thì Sư phụ không gì là không thể, Đại Pháp không gì là không thể, chúng ta liền có thể phá trừ mọi can nhiễu và phá hoại, chúng ta liền có thể hoàn thành sứ mệnh trọng đại này.

Từng tư từng niệm cho dù rất nhỏ, đều rất quan trọng, đều phải coi trọng, chúng ta đều phải đi cho chính, quy chính lại. Đặc biệt phải coi trọng việc tiêu hủy những tư tưởng xấu xẹt qua trong đầu, loại tư tưởng xấu này khi xẹt qua trong đầu, nếu chủ ý thức không mạnh, sẽ rất khó phân biệt, hơi không chú ý là sẽ trượt qua mất. Lấy một ví dụ: Bố chồng và anh chồng tôi tính tình không tốt, mẹ chồng luôn than phiền với người thân và bạn bè. Sau khi bố chồng qua đời, mẹ chồng sống cùng anh chồng. Khoảng một năm trước, dì út bên nhà chồng có một lần trò chuyện với tôi, khi nhắc đến việc anh chồng tính tình không tốt, tôi thuận miệng nói một câu: “Bố chồng cháu tính tình còn tệ hơn cả anh chồng, mẹ chồng chẳng phải cũng đã sống với bố chồng cả đời sao? Đây chính là số mệnh của mẹ chồng rồi.” Dì út nghe tôi nói vậy, có lẽ cho rằng tôi nói có lý, nên không nói gì nữa. Lúc đó, tôi cũng cảm thấy câu nói này rất có lý. Một thời gian trước, khi tôi đang nghĩ về những chuyện liên quan đến nhà mẹ chồng, câu nói này lại xẹt qua trong đầu, tôi hướng nội tìm, phát hiện câu nói này không thiện, có chút hả hê trên nỗi đau của người khác.

Hiện giờ, tôi đã hiểu ra: Những lời chúng ta đã nói chỉ cần không phù hợp với Pháp và những ý niệm không phù hợp với Pháp sinh ra trong tư tưởng, nếu không thể dùng Pháp để kịp thời quy chính, thì sẽ hình thành nghiệp lực tư tưởng, tư tưởng hơi buông lơi một chút, liền bị nghiệp tư tưởng kia khống chế. Kỳ thực, đây chính là tư tưởng nghiệp lực đang phản ánh lên đại não của mình. Lúc này, cần phải tóm chắc lấy loại tư tưởng xấu này, tiêu hủy loại tư tưởng xấu này.

Hiện tại, tôi cũng đã biết làm thế nào để tu từng tư từng niệm của bản thân: Đối với hết thảy những tư tưởng không tốt tiến nhập vào đại não, tôi đều coi nó là do cựu thế lực áp đặt cho tôi, là cạm bẫy mà cựu thế lực giăng ra để dụ dỗ tôi mắc lừa. Tôi không mắc lừa nữa, mà bài xích, phủ định, thanh trừ. Tôi nói với cựu thế lực: Tôi là đệ tử Đại Pháp, là sinh mệnh được cấu thành từ Chân-Thiện-Nhẫn, dùng Phật Pháp thần thông để diệt trừ hết thảy những quan niệm, chấp trước và nhân tâm, nhân niệm, nhân tình không phù hợp với Đại Pháp mà cựu thế lực áp đặt cho tôi. Chỉ cần mỗi tư mỗi niệm không phù hợp với Đại Pháp nổi lên, tôi liền thanh trừ, tôi muốn từng tư từng niệm phát ra từ đại não của mình đều phù hợp với tiêu chuẩn của Đại Pháp. Trường không gian của tôi không cho phép tồn tại những quan niệm, chấp trước không phù hợp với Đại Pháp, xuất ra bao nhiêu, tôi thanh trừ bấy nhiêu. Tôi phải chủ động tu, chủ động dùng Đại Pháp để tịnh hóa trường không gian của bản thân, chủ động đồng hóa với Đại Pháp.

Tu luyện trong Đại Pháp nhiều năm như vậy rồi, chúng ta phải tu xuất được từ bi thiện niệm trong Đại Pháp, quản thật chắc từng tư từng niệm của bản thân, không thể động một tia niệm đầu bất thiện nào, không thể động niệm đầu phụ diện và ác niệm.

3. Bảo trì trạng thái tu luyện của đệ tử Đại Pháp thời kỳ Chính Pháp

Sư phụ đã giảng rất rõ ràng, bộ công pháp này của chúng ta là công pháp tính mệnh song tu, trong quá trình tu luyện, người ta sẽ trông rất trẻ, thân thể thoái lùi về hướng người trẻ tuổi, thanh xuân kéo dài mãi. Trạng thái tu luyện nhục thân của đệ tử Đại Pháp chúng ta nên là trạng thái trẻ trung.

Các đồng tu Đại lục chúng ta đa số đều đã tu luyện hơn 20 năm rồi, thân thể đã được cấu thành từ vật chất cao năng lượng. Độ tuổi của tôi nằm trong phạm vi trung niên, thân thể đáng lẽ phải ở trạng thái thanh xuân thiếu niên, nhưng lại chưa đạt được trạng thái này. Xung quanh tôi có một số đồng tu cao tuổi, thân thể cũng xuất hiện giả tướng suy lão. Tôi nghĩ đây đều là cựu thế lực lợi dụng giả tướng suy lão này để bức hại nhục thân của tôi, nhằm can nhiễu chúng sinh đắc cứu. Tôi không thể thừa nhận an bài của chúng.

Tôi không cần an bài của cựu thế lực, tôi chỉ cần an bài của Sư phụ, an bài của Sư phụ là trạng thái thân thể trẻ trung. Mỗi lần phát chính niệm, tôi đều thêm vào một niệm: Thanh trừ hết thảy tà ác lợi dụng giả tướng suy lão để bức hại nhục thân của tôi, cản trở chúng sinh đắc cứu. Thanh trừ cơ chế suy lão, cơ chế tuổi già mà cựu thế lực cài vào thân thể tôi. Chính là không thừa nhận cựu thế lực lợi dụng giả tướng suy lão để bức hại nhục thân của tôi, toàn bộ phủ định mọi sự an bài của cựu thế lực. Tôi phải dùng trạng thái thân thể trẻ trung để chứng thực sự mỹ hảo của Đại Pháp, cứu độ chúng sinh. Mặc dù bề mặt thân thể tôi vẫn chưa phát sinh biến hóa rõ rệt, nhưng tôi sẽ luôn kiên trì phát chính niệm thanh trừ cựu thế lực lợi dụng giả tướng suy lão để bức hại nhục thân của tôi.

Tôi thể ngộ rằng, tâm thái tu luyện mà đệ tử Đại Pháp thời kỳ Chính Pháp cần có chính là luôn bảo trì từ bi thiện niệm, chính là từ bi với tất cả mọi người. Tôi thường tự nhủ với bản thân: Xin Sư phụ điểm ngộ, mỗi ngày con đều phải đề cao trên Pháp, mỗi ngày con đều phải tu bỏ nhân tâm, chấp trước, sơ hở. Thời gian hiện tại của tôi, ngoại trừ những lúc ăn, ngủ, nghỉ ra, thời gian còn lại đều thuộc về Sư phụ, thuộc về Đại Pháp. Chúng ta chỉ quy về Sư phụ quản, chỉ quy về Đại Pháp quản, không quy về bất kỳ một sinh mệnh nào của cựu vũ trụ quản. Sư phụ không gì là không thể, Đại Pháp không gì là không thể, chúng ta trong việc cứu độ chúng sinh cũng không gì là không thể, chúng ta nhất định có thể dẫn dắt chúng sinh tiến nhập vào tân vũ trụ.

Nhìn lại con đường tu luyện hơn 20 năm của bản thân, tôi đã trải qua biết bao mưa gió. Cảm ngộ lớn nhất chính là: Bất luận là thuận cảnh hay nghịch cảnh, đều phải bảo trì tâm cảm ân Sư phụ, chỉ có chúng ta có lỗi với Sư phụ, không có chuyện Sư phụ có lỗi với chúng ta. Chỉ có chúng ta nợ Sư phụ, không có chuyện Sư phụ nợ chúng ta. Có thể làm đồ đệ Đại Pháp của Sư tôn, tôi thấy vô cùng hạnh phúc, vô cùng vinh diệu. Con đường tu luyện hơn 20 năm, bước đi vấp váp ngã nhào, vấp ngã rồi bò dậy, lại vấp ngã, lại bò dậy, Sư phụ từ bi chưa từng từ bỏ tôi, luôn dắt tay tôi bước về phía trước. Tôi phải khiêm cung, cung kính, vô điều kiện bước đi cho tốt con đường tu luyện Chính Pháp mà Sư phụ an bài, không phụ sự từ bi khổ độ của Sư phụ.

Trên đây là một số thể ngộ tu luyện của bản thân trong giai đoạn hiện tại, có chỗ nào không phù hợp với Pháp mong các đồng tu từ bi chỉ chính.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/21/493084.html