Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 09-03-2026] Tôi lớn lên trong một gia đình vô thần. Cha mẹ tính khí nóng nảy, thường xuyên đánh mắng tôi, điều này khiến tôi trở nên nhút nhát, tự ti, không muốn cũng không dám giao tiếp với người khác. Ở trường, tôi luôn lủi thủi một mình. Nhưng trong tâm tôi luôn hướng đến tu luyện, cảm thấy bản thân vốn không thuộc về nơi này, chỉ là tình cờ ghé qua mà thôi. Khi bị người khác bắt nạt, chịu khổ, tuy cũng cảm thấy rất đau khổ, nhưng nỗi đau ấy chỉ ở bề mặt, còn sâu thẳm trong nội tâm, ẩn sau đó tôi lại có cảm giác vui mừng. Mỗi khi làm điều có lỗi với người khác hoặc chiếm lợi ích của người khác, trong tâm tôi thường cảm thấy hối hận, thậm chí sau nhiều năm cũng không quên được, luôn nghĩ nếu có cơ hội nhất định phải bù đắp lại.

1. Đắm mình trong Pháp quang

Vào kỳ nghỉ hè năm 1997 khi đang học đại học, trong tôi khởi lên một niệm đầu mãnh liệt muốn tu luyện, niệm đầu ấy vô cùng mạnh mẽ. Sau khi khai giảng, các bạn trong lớp đổi chỗ, và người bạn cùng bàn mới đã đưa cho tôi một cuốn sách — “Chuyển Pháp Luân”. Từ đó, tôi không đặt cuốn sách này xuống được nữa. Đây chính là mục đích của cuộc đời tôi, cuối cùng tôi cũng đã tìm thấy. Niềm vui đắc Pháp đó không thể diễn tả bằng lời. Kể từ đó, tôi và người bạn cùng bàn ngày nào cũng đến điểm học Pháp để học Pháp và luyện công.

Các đồng tu ở điểm luyện công rất khác so với những người tôi gặp ngoài xã hội. Họ hòa ái, dễ gần, gặp việc gì cũng nghĩ cho người khác. Tôi thực sự rất thích đến điểm học Pháp, thậm chí vào những dịp nghỉ lễ, tôi cũng muốn ở cùng các đồng tu chứ không muốn về nhà. Đó là khoảng thời gian tươi đẹp nhất trong cuộc đời tôi.

2. Tu tốt bản thân trong những ma nạn của cuộc sống

Năm 1999, ác đảng Trung Cộng điên cuồng bức hại Đại Pháp, lúc đó lại đúng vào thời điểm tôi tốt nghiệp và được phân công công tác, tôi đã mất đi môi trường học Pháp, mất đi liên lạc với các đồng tu.

Sau khi kết hôn, tôi và chồng cùng nhau kinh doanh một cửa hàng. Chồng tôi hễ không vừa ý là nổi nóng, đập phá đồ đạc. Hơn nữa, ngày nào anh ấy cũng uống rượu bên ngoài đến rất khuya mới về, về đến nhà là lại làm loạn lên. Vì thế, tôi và con phải chịu tổn thương tinh thần rất lớn. Lúc ấy, tôi cũng không biết tu, nên luôn cảm thấy vừa khổ vừa mệt. Chồng tôi còn thường xuyên đầu tư vào đủ thứ, khiến kinh tế gia đình rơi vào khó khăn. Anh ấy tính lại nóng nảy, nghiện rượu, con thì còn thơ dại, kinh tế khó khăn, cuộc sống của tôi thực sự là một mớ hỗn độn.

2.1. Trừ bỏ tâm tật đố và tâm oán hận

Tuy nhiên, bây giờ nghĩ lại, chồng tôi thực sự là người giám sát tu luyện của tôi. Hễ tôi có tâm tật đố hay tâm oán hận, chồng tôi liền dùng những cách cực đoan để giúp tôi trừ bỏ chúng. Tôi và chồng cùng mở một cửa hàng. Chồng tôi tự đóng bảo hiểm hưu trí cho mình, các vấn đề như dưỡng lão của bản thân v.v. đều an bài vô cùng ổn thỏa, nhưng chưa bao giờ tính đến phần cho tôi.

Chồng tôi quản lý số tiền mà hai vợ chồng kiếm được. Mỗi khi về nhà anh ấy, anh ấy đều mua rất nhiều đồ, nhưng khi về nhà tôi thì lại chẳng muốn mua gì, đến lúc về còn mang đồ từ nhà tôi đi. Hễ tôi muốn mua thứ gì, anh ấy cũng cãi vã với tôi, thậm chí còn động tay đánh tôi. Chồng tôi đối xử với tôi và người nhà tôi rất tệ, thậm chí hơi một tí là chửi bới sau lưng cha mẹ và em gái tôi, nhưng lại đối xử rất tốt với người nhà của mình.

Tôi đưa con cùng chồng về nhà nội, cả gia đình họ thân mật vui vẻ, còn tôi thì luôn tay làm việc, chuẩn bị cơm nước cho mọi người. Thế nhưng nhiều lúc đến bữa ăn lại chẳng có chỗ dành cho tôi. Tôi lặng lẽ ngồi một bên như một người ngoài cuộc, nhìn chồng cùng người nhà anh ấy nói cười vui vẻ. Tôi giống như một người vô hình, dường như chẳng ai nhận ra sự tồn tại của tôi. Những sự việc như vậy đã khởi tâm tật đố và tâm oán hận trong tôi, khiến tôi sống vô cùng đau khổ. Tôi tâm sự với chồng, nhưng anh ấy không những không tỏ ra thấu hiểu, mà còn chửi mắng tôi thậm tệ.

Nếu không tu luyện Đại Pháp, tôi thực sự không biết mình sẽ đi về đâu. Mặc dù tôi không biết tu, cũng còn rất nhiều tâm chấp trước chưa trừ bỏ, nhưng trong tâm tôi có Đại Pháp, có tiêu chuẩn của Đại Pháp yêu cầu bản thân. Vì vậy, bất kể chồng tôi làm gì hay đối xử với tôi ra sao, tôi vẫn luôn khoan dung và thiện đãi anh ấy, giặt giũ cơm nước cho anh ấy, chăm sóc tốt con cái và quán xuyến gia đình. Mỗi khi anh ấy nổi nóng, đập vỡ hết những chai bia trong cửa hàng, thậm chí còn dùng vỏ chai ném vào tôi, tôi lại lặng lẽ thu dọn từng mảnh vỡ. Có lần tôi còn bị mảnh thủy tinh đâm rách tay, nhưng tôi vẫn từng chút một dọn dẹp cửa hàng sạch sẽ. Thế nhưng chồng tôi chưa bao giờ cảm kích những gì tôi làm, giống như một người có trái tim sắt đá vậy. Tôi thực sự cảm thấy mình tu quá khổ, thậm chí sức khỏe cũng ngày càng kém đi.

Cùng với việc học Pháp và đọc các bài chia sẻ trên trang Minh Huệ, tôi dần dần ngộ ra rằng bao nhiêu năm qua, đều là tôi sai. Tất cả những gì tôi làm chỉ là ở bề mặt, nội tâm tôi căn bản không hề động. Tôi cố thủ vào quan niệm của bản thân, cố thủ vào những thứ của người thường, mãi luẩn quẩn trong tầng thứ của người thường. Tuy cũng hướng nội tìm, nhưng những thứ căn bản nhất lại hoàn toàn chưa hề được động đến. Tôi chẳng qua chỉ đang làm một người tốt trong người thường mà thôi, chưa bao giờ nhảy ra khỏi tầng thứ của người thường mà nhìn nhận tất cả những điều này, tôi căn bản chưa từng xuất được tâm từ bi. Tôi cảm thấy chồng mình thật đáng sợ, đáng hận, nhưng chưa bao giờ thực sự từ nội tâm thương xót anh ấy, chưa từng cảm nhận được những khó khăn và đau khổ của anh ấy. Chúng sinh đều là vì Pháp mà đến, đều dũng cảm mạo hiểm sinh mệnh của mình mà xuống nhân gian, thế nhưng tôi lại chưa từng trân quý chồng mình, ngược lại còn mắc kẹt trong cái lý của người thường mà oán hận anh ấy, thậm chí rất muốn rời xa anh ấy. Chỉ vì học Đại Pháp nên tôi mới ráng nhẫn chịu. Bề mặt thì thiện đãi anh ấy, nhưng nội tâm thì sóng cuộn biển gầm.

Chồng tôi cho tôi nghe bản nhạc “Về nhà”. Trong video, nhân vật chính đã trải qua đủ loại ma nạn và gian nan hiểm trở, thậm chí có lúc tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, nhưng cuối cùng cũng đã được trở về nhà.

Tôi chợt ngộ ra rằng, bất luận ở nhân gian người đó biểu hiện ra sao, chúng ta cũng không cần phải đi sâu tìm hiểu những nhân tố phức tạp đằng sau họ. Sứ mệnh của chúng ta, chính là đưa chúng sinh trở về nhà. Chúng ta không thể nhìn biểu hiện của họ nơi người thường, cũng không thể mắc kẹt trong đúng sai của người thường mà nhìn nhận vấn đề, càng không thể để những cảm xúc của người thường chi phối bản thân. Chúng ta cần phải minh bạch được rằng sứ mệnh của mình là cứu chúng sinh khỏi nguy nan. Dù khó khăn và gian nan hiểm trở đến đâu, chúng ta cũng phải đưa chúng sinh trở về nhà. Yêu, hận, tình, thù của người thường thì tính là gì chứ? Những tổn thương mà người thường gây cho bản thân thì tính là gì chứ? Chúng ta chỉ có thể ở trong đó mà hướng nội tìm và tu tốt bản thân, thực sự phá trừ lớp vỏ người thường, thoát ra khỏi lớp vỏ vị tư của cựu vũ trụ, trở thành một sinh mệnh vị tha, chỉ như vậy mới có thể bước đi trên con đường mà Sư phụ an bài, dẫn chúng sinh trong thế giới của mình theo Sư phụ trở về nhà.

Tất cả những sinh mệnh có thể bước đi đến ngày hôm nay đều không dễ dàng, nếu lật mở lịch sử của họ thì đều là những bức tranh lịch sử đầy thăng trầm, chúng ta cần yêu thương, trân quý tất cả những sinh mệnh ngày hôm nay, sao có thể chỉ vì những biểu hiện của họ nơi người thường mà oán hận họ, nảy sinh những cảm xúc không tốt đối với họ được chứ, như vậy chẳng phải là hại người hại mình, trúng vào an bài của cựu thế lực rồi sao? Người thường đối xử với mình như thế nào thì tính là gì chứ? Quan trọng là những sinh mệnh hữu duyên với mình được cứu độ, trong đại kiếp nạn lần này có thể bước tới lai. Nghĩ đến sứ mệnh của bản thân, còn điều gì mà tôi không thể buông bỏ được đây? Dần dần, khi đối mặt với đủ loại bất công nơi người thường, tôi đều có thể thản nhiên đối diện. Tuy hiện tại tạm thời tôi vẫn chưa đạt đến tầng thứ khi đối diện với đủ loại ủy khuất bất công mà vẫn vui vẻ, hoàn toàn vì người khác, hoàn toàn đứng từ góc độ của người khác để nhìn nhận vấn đề, nhưng tôi sẽ nỗ lực theo hướng này, và dần dần sẽ đạt được như vậy.

Khi tôi thay đổi, hoàn cảnh xung quanh tôi cũng phát sinh biến hóa. Chúng tôi thuê được một nơi ở rất rộng rãi, giá thuê lại rẻ. Tôi đường đường chính chính cung thỉnh Pháp tượng của Sư phụ về, đặt Pháp tượng của Sư phụ trong một căn phòng riêng. Tôi cũng mua được một chiếc máy in rất tốt, có thể làm ra những tài liệu tinh mỹ. Tôi trở nên vui vẻ mỗi ngày, bất kể người khác đối xử với tôi như thế nào, bất luận hoàn cảnh xung quanh ra sao, tôi đều đối xử tốt với đối phương từ nội tâm, có thể từ biểu hiện của đối phương mà nhìn lại bản thân, hướng nội tu chính mình. Hơn nữa trong tâm tôi luôn nghĩ rằng bất luận thế nào, tôi nhất định phải cứu họ, nhất định phải đưa họ trở về nhà.

2.2. Trừ bỏ tâm lợi ích và tâm cầu danh của bản thân

Do từ nhỏ đã thấy cha mẹ sống rất tiết kiệm, nên cũng hình thành cho tôi thói quen tiết kiệm. Nhưng đồng thời, điều đó cũng làm tăng trưởng tâm lợi ích và tâm cầu danh của tôi. Cùng với việc giá nhà tăng vọt, việc sở hữu một căn nhà trở nên rất vẻ vang, nên tôi rất muốn vay tiền để mua nhà, nhưng chồng tôi lại thường có thế nào thì như thế, luôn không đồng ý mua nhà, vì thế chúng tôi vẫn luôn sống trong cảnh thuê nhà. Chồng tôi còn đầu tư vào đủ thứ, khuyên thế nào cũng không được, khiến kinh tế gia đình luôn trong tình trạng eo hẹp. Bố chồng tôi có lương hưu, tôi luôn mong ông quan tâm và giúp đỡ nhiều hơn cho gia đình chúng tôi, vốn đang sống khá chật vật và còn phải nuôi ba đứa con. Thế nhưng ông lại muốn chiếu cố người anh chồng ham mê cờ bạc hơn. Tâm lợi ích của tôi nặng đến mức từng mong mình trúng xổ số. Tôi nghĩ, như vậy tôi sẽ không phải sống khổ sở thế này nữa, có thể mua nhà, mua xe, có thể sống cuộc sống khiến người khác ngưỡng mộ. Hơn nữa, còn có thể khởi tác dụng chứng thực Pháp và có thêm nhiều thời gian để làm ba việc.

Lật lại lịch sử của bản thân, không biết mình đã làm bao nhiêu việc không tốt. Thực ra, mọi việc gặp phải nơi người thường đều là do đức và nghiệp của bản thân tích lại mà thành. Đức nhiều thì việc tốt sẽ đến nhiều, con người sẽ gặp nhiều thuận lợi; đức ít, nghiệp lực lớn thì con người sẽ không có mấy thuận lợi, ma nạn gặp phải sẽ nhiều hơn. Kỳ thực, sướng và khổ nơi người thường thì tính là gì chứ? Là một người tu luyện, một sinh mệnh đang hướng tới Thần, chỉ có hoàn trả hết nghiệp lực của bản thân mới có thể rời khỏi nơi đây. Chịu khổ đối với người tu luyện mà nói là hảo sự, chịu khổ trong khi hoàn trả sạch nghiệp lực của bản thân, đồng thời cũng có thể ma luyện chính mình, tu bỏ chấp trước của bản thân, đề cao lên trên.

Tôi dần dần xem nhẹ lợi ích nơi người thường. Mặc dù ở nơi người thường, tôi không có lấy một căn nhà, cũng không có lấy một thửa đất, nhưng tôi đã đắc được Đại Pháp, thì chính là sinh mệnh hạnh phúc nhất trên thế gian này rồi. Sau khi buông bỏ tâm lợi ích, tôi cảm thấy bản thân bỗng chốc thực sự trở nên rất nhẹ nhõm. Tu luyện thật là tốt.

2.3. Tu luyện bản thân trong quá trình giáo dục con cái

Xã hội ngày nay thực sự có đủ loại đầu độc và ô nhiễm đối với trẻ nhỏ. Là mẹ của ba đứa con, tôi cảm nhận điều này vô cùng sâu sắc. Ba đứa trẻ thường khiến tôi hao tâm tổn sức, việc giáo dục các con càng là một quá trình đầy gian nan.

Các con tôi không tôn trọng cha mẹ, hơn nữa còn cho rằng như vậy là đúng, coi thường đạo đức truyền thống, nhưng dù thế nào tôi cũng dùng đạo đức truyền thống để giáo dục các con. Đồng thời, tôi cũng hướng nội tìm xem bản thân có mang những quan niệm biến dị không tôn trọng cha mẹ hay không, và quả thực là có. Tôi sinh ra vào cuối những năm 70, từ nhỏ đã chịu sự đầu độc của những quan niệm biến dị của tà đảng, không tôn trọng cha mẹ, coi thường ý kiến của cha mẹ. Tôi nhất định phải bỏ đi những quan niệm biến dị này ở bản thân thì mới thực sự có thể giáo dục con cái được tốt, phải biết tôn trọng cha mẹ, phải khiêm cung. Đạo đức truyền thống yêu cầu chúng ta làm người phải “ôn, lương, cung, kiệm, nhượng” (ôn hòa, lương thiện, cung kính, tiết kiệm, nhường nhịn), nhưng tôi thực sự còn cách rất xa tiêu chuẩn ấy. Tôi phải bắt đầu từ chính mình, kiên nhẫn dạy dỗ các con, nói năng nhẹ nhàng từ tốn, tràn đầy tình yêu thương, hơn nữa thường xuyên kể cho các con nghe những câu chuyện nhỏ về văn hóa truyền thống.

Giữa ba đứa trẻ thường xuyên xảy ra xung đột, cãi vã không ngừng. Trong khi giáo dục các con, tôi cũng hướng nội tìm những tâm chấp trước của bản thân như tâm tật đố, tâm tranh đấu và tâm không muốn bị người khác nói.

Con trai thì đỡ hơn, nhưng hai cô con gái luôn ghi hận lúc nhỏ cha mẹ đã đối xử không tốt với chúng như thế nào. Mỗi khi nhắc đến, chúng thậm chí còn rơi nước mắt, cảm thấy bản thân rất oan ức. Lúc đầu, tôi luôn khuyên bảo các con đừng oán hận cha mẹ, biện minh rằng khi đó mình khó khăn như thế nào, sự việc không phải như các con nghĩ. Dần dần, tôi nhận ra cái sai của bản thân, tôi chỉ một mực yêu cầu các con mà không đứng từ góc độ của các con để suy xét vấn đề. Tôi chân thành xin lỗi các con, cảm thấy áy náy vì đã làm tổn thương tâm hồn non nớt của chúng, đồng thời hứa rằng sau này mẹ nhất định sẽ làm tốt hơn. Từ đó, tôi cũng hướng nội tìm và loại bỏ tâm oán hận cùng tâm không muốn bị người khác nói.

Bất luận hoàn cảnh bên ngoài như thế nào, tôi đều giáo dục các con phải giữ vững thiện niệm của mình, phải làm người và cư xử chiểu theo đạo đức truyền thống. Ngay cả trong việc ăn mặc, tôi cũng yêu cầu các con ăn mặc theo lối truyền thống, không mặc những trang phục kỳ dị. Đương nhiên, trong quá trình giáo dục con cái sẽ có rất nhiều xung đột, xảy ra cãi và chống đối. Nhưng các con có duyên phận lớn như vậy với tôi, cho dù hiện tại tôi vẫn chưa thể dẫn dắt các con đắc Pháp, tôi cũng phải để các con làm một người tốt trong xã hội người thường. Khi các con bảo chúng thấy người tốt không được thiện báo, tôi liền giải thích với con rằng con người không phải chỉ có một đời một kiếp, hiện tại chưa thấy được thiện báo là vì đang hoàn trả những nghiệp quả do việc xấu đã làm trước đây, còn nếu tiếp tục làm điều không tốt thì cuộc sống sẽ còn tồi tệ hơn hiện tại.

Tuy quá trình giáo dục con cái rất gian nan, nhưng việc tôi kiên trì dùng đạo đức truyền thống để giáo dục các con cũng đã khởi tác dụng. Khi học nội trú ở trường cấp ba, con gái lớn của tôi từng chia sẻ: “Những lời mẹ dạy đã có ảnh hưởng rất lớn đối với con, giúp con không bị hùa theo đám đông. Mỗi khi định làm điều gì, con lại nhớ đến lời mẹ, vì thế con sẽ không làm những việc không đúng.” Ví dụ, nhà ăn của trường có nhiều quầy khác nhau, có quầy được lấy thêm mì miễn phí, có quầy được lấy thêm nước dùng mì miễn phí. Vì thế, một số học sinh lợi dụng điều này, lấy mì ở quầy được thêm mì miễn phí, rồi lại sang quầy được thêm nước dùng miễn phí để lấy nước dùng. Nhưng con tôi bảo rằng con chưa bao giờ làm như vậy, mỗi khi nảy sinh ý nghĩ làm điều không đúng, con lại nhớ đến lời mẹ. Phản hồi của con khiến tôi càng thêm kiên định trong việc dùng giá trị đạo đức truyền thống để giáo dục con cái. Là cha mẹ, nhất định phải có trách nhiệm với con cái, bất kể lúc đó các con phản ứng thế nào, cũng phải dạy các con trở thành người tốt. Để các con giữ vững sự thiện lương của mình, trong đại kiếp nạn tương lai có thể được Đại Pháp cứu độ.

Con cảm ân Sư phụ đã cứu độ. Nếu không học Đại Pháp, trong thời loạn thế, giữa những ma nạn ấy, con thực sự không biết mình sẽ lựa chọn như thế nào, có thể đã đi đến bờ vực bị hủy diệt. Con cảm ân Đại Pháp của Sư phụ đã tịnh hóa tâm hồn con, giúp con được đắc cứu.

Do tầng thứ hữu hạn, nếu có điều gì chưa phù hợp, mong các đồng tu từ bi chỉ chính.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/9/507276.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/7/234615.html