Học cách thực tu
Bài viết của Tuyết Mai, đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 08-06-2026] Tôi là một nữ đệ tử Đại Pháp đắc Pháp vào tháng 7 năm 1997, năm nay 74 tuổi. Trong hơn 20 năm tu luyện, Sư phụ đã tịnh hóa thân thể cho tôi đến toàn thân nhẹ nhõm vô bệnh, Ngài đã phó xuất cho tôi quá nhiều, quá nhiều! Sư phụ đã chọn tôi làm đệ tử Đại Pháp, đây là điều may mắn nhất của tôi, cũng là điều đáng trân quý nhất đối với tôi. Nay, tôi xin viết ra một chút thể hội của bản thân để báo cáo với Sư phụ và chia sẻ cùng các đồng tu.
1. Học cách thực tu
Trước đây, hiểu biết của tôi về thực tu vẫn luôn dừng lại ở bề mặt, đến giờ tôi mới thực sự minh bạch nội hàm của hai chữ “thực tu”. Trước đây, do chưa minh bạch Pháp lý, tôi tự cho rằng bản thân đang làm ba việc thì đó chính là toàn bộ của tu luyện rồi. Đọc các bài viết của đồng tu trên Minh Huệ Net, có rất nhiều bài chia sẻ bàn về thực tu. Tôi đã tu 28 năm rồi, dường như không có một chút trạng thái nào của Thần hiển hiện ra. Tôi không có cảm giác gì cả, mặc dù chưa tu tốt, nhưng tôi có một tâm mong muốn tu cho tốt.
Tôi tự hỏi bản thân nguyên nhân gì khiến tôi đề cao chậm như vậy? Mỗi ngày học Pháp cũng không ít, sao lại không thể thăng hoa lên được? Thế là, tôi đọc nhiều bài chia sẻ của các đồng tu trên Minh Huệ Net, và được gợi mở rất nhiều. Đồng tu nói học Pháp không nhập tâm thì không đắc được Pháp, điều này lập tức nhắc nhở tôi, đúng vậy, có lúc tôi học Pháp không nhập tâm, có lúc học Pháp mà tư tưởng còn chạy đi đâu mất. Tôi đã minh bạch rồi, nguyên nhân khiến tôi không thăng hoa lên được chính là ở đây, chưa học Pháp tốt, Pháp mới là căn bản của hết thảy. Thảo nào tôi không minh bạch Pháp lý, hóa ra là tôi học Pháp mà không đắc Pháp, tâm tính không đề cao lên được. Sau đó, tôi tăng cường chủ ý thức, nghiêm túc học Pháp, trong việc học Pháp cũng làm được thực tu, xem xét bản thân có làm theo yêu cầu của Sư phụ hay không. Khi học Pháp, học thuộc Pháp, tôi đặc biệt dụng tâm, khống chế tư duy của bản thân không để nó chạy lung tung, nếu tư tưởng chạy đi mất thì tôi đọc lại, tăng cường chủ ý thức, như vậy đã tốt hơn rất nhiều.
Hiện tại, tôi đã thực sự nhận thức được rằng, thực tu, chính là mọi lúc mọi nơi đều dùng Pháp lý của vũ trụ là “Chân-Thiện-Nhẫn” để nghiêm khắc yêu cầu bản thân, tôi phải hướng nội tìm, tu khẩu, tu tâm, trừ bỏ mọi chấp trước và dục vọng đối với thế gian, tu tốt bản thân, kiên tín vào Sư phụ, kiên tín vào Pháp một cách vô điều kiện. Hơn 20 năm rồi, tôi mới học được cách thực tu.
2. Trừ bỏ chấp trước căn bản
Tôi rất thích đọc các bài viết của các đồng tu đăng trên Minh Huệ Net, nội dung về quá trình các đồng tu tìm ra chấp trước căn bản của bản thân khiến tôi vô cùng xúc động. Tôi nghĩ tôi cũng phải tìm ra chấp trước căn bản của mình, tôi vẫn luôn nhận thức không rõ ràng về chấp trước căn bản của bản thân.
Trước khi đắc Pháp, toàn thân tôi đều là bệnh. Nhà tôi có ba đứa con, khi đó, chồng tôi kiếm được rất ít tiền, cuộc sống vô cùng khó khăn, cộng thêm sự giày vò của bệnh tật, tôi muốn chữa bệnh mà không có tiền, khiến tôi tuyệt vọng về cuộc sống, không có mục tiêu nhân sinh, sống vô cùng gian nan. Đúng lúc này, một người bạn đã giới thiệu Pháp Luân Công cho tôi, cô ấy nói môn công pháp này là công pháp của Phật gia, có hiệu quả kỳ diệu trong việc trừ bệnh khỏe người, dạy người ta làm người tốt, còn có thể thăng hoa đạo đức của con người. Tôi vừa nghe nói là công pháp của Phật gia, lại có thể trừ bệnh khỏe người, tôi liền vui vẻ cùng cô ấy đến điểm luyện công. Luyện được vài ngày, tôi đã thấy rất tốt, toàn thân nhẹ nhàng bay bổng.
Phụ đạo viên khuyên tôi thỉnh một cuốn bảo thư “Chuyển Pháp Luân”, mở sách ra, vừa nhìn thấy Pháp tượng của Sư phụ, tôi đã cảm thấy vô cùng thân thiết! Đọc sách rồi mới biết, hóa ra là Sư phụ đã tịnh hóa thân thể cho tôi, lúc đó, trong tâm tôi vô cùng vui sướng. Vốn dĩ tôi đã muốn tu luyện, lần này có Sư phụ quản tôi rồi, tôi không còn phải chịu sự giày vò của bệnh tật nữa, từ đó, tôi đã bước lên con đường tu luyện. Chưa đầy hai tháng, bệnh tật đã khỏi hẳn lúc nào không hay, cuộc sống cũng như ý, tôi đã có hy vọng vào nhân sinh. Khi mới đắc Pháp, thực sự có một sức mạnh không gì cản nổi đang thúc đẩy tôi tinh tấn, lúc đó đối với Đại Pháp vẫn chỉ là nhận thức cảm tính, vẫn chưa biết tu tâm tính.
Thời gian lâu dần, động lực tinh tấn cũng suy giảm, tôi sinh ra buông lơi, tê liệt, không còn nỗi đau nỗi khổ của bệnh tật nữa, dần dần tôi đã buông lơi tu luyện của bản thân, tôi lại có mong đợi ở cuộc sống, lại bắt đầu chấp trước vào cuộc sống người thường, mặc dù vẫn đang làm ba việc, nhưng không thể tinh tấn lên được. Sự khao khát và theo đuổi cuộc sống người thường của tôi, đây có lẽ chính là chấp trước căn bản của tôi, hưởng thụ cuộc sống, cầu an dật, theo đuổi danh-lợi-tình và được-mất nơi người thường. Sư phụ tịnh hóa thân thể cho tôi là để tôi tu luyện, chứ không phải để sống cuộc sống của người thường. Tôi đã không lấy chịu khổ làm vui, về phương diện tu tâm cũng chẳng thực tu, lại bắt đầu theo đuổi sự hưởng lạc, an dật ở nhân gian. Tôi không cần những thứ này, tôi phải trừ bỏ chấp trước căn bản này, phân rõ chân ngã, giả ngã, dũng mãnh tinh tấn, theo kịp tiến trình Chính Pháp của Sư phụ.
3. Chứng thực Pháp hay chứng thực bản thân
Đệ tử Đại Pháp thời kỳ Chính Pháp cần phải chứng thực sự vĩ đại của Sư phụ, sự siêu thường của Đại Pháp, Đại Pháp là Đại Pháp căn bản của vũ trụ, là chân lý của vũ trụ, đối với xã hội là trăm điều lợi mà không có một điều hại, là đến để cứu vớt thương sinh trong vũ trụ, cứu độ thế nhân. Thế nhưng, do tâm chấp trước chưa trừ bỏ, tâm sợ hãi, tâm hiển thị, tâm hoan hỷ, tâm chấp trước vào tự ngã và các nhân tâm khác chưa bỏ, chỉ cần hơi không chú ý, vô tình có thể đã là đang chứng thực bản thân rồi.
Nhiều năm qua, tôi vẫn luôn đi xe đạp, chưa từng có ai nói gì. Nhưng từ tháng 8 năm ngoái, luôn có người hỏi tôi bao nhiêu tuổi rồi? Tôi nói tôi đã hơn 70 tuổi rồi, họ nói cao tuổi như vậy mà vẫn có thể đi xe đạp sao? Bà thật lợi hại! Sức khỏe của bà thật tốt! Tôi nói tôi không có chút bệnh tật nào, tôi vẫn đi xe đạp suốt, chưa từng gián đoạn, nếu cứ không đi thì sẽ không đi được nữa. Tôi luôn trả lời như vậy.
Sau đó, tôi cảm thấy không đúng, sao trước đây không có ai nói như vậy nhỉ? Hướng nội tìm bản thân, có phải bản thân đã lão hóa rồi không? Hay là có tâm hiển thị rồi? Thông qua học Pháp minh bạch Pháp lý, tôi đã biết nên làm thế nào. Một ngày nọ, tôi đạp xe ra ngoài giảng chân tướng, gặp một người phụ nữ, trông khoảng hơn 50 tuổi. Tôi liền dừng lại, cô ấy nói: “Chị vẫn còn đi được xe đạp, giống như thanh niên vậy.” Tôi nói: “Cô có biết tại sao không? Bởi vì tôi có tín ngưỡng, có Thần Phật bảo hộ.” Cô ấy hỏi: “Chị tín ngưỡng gì vậy?” Tôi nói: “Tôi tu luyện cao đức Đại Pháp của Phật gia, chính là Pháp Luân Công, Sư phụ đang bảo hộ tôi, nên tôi không có bệnh.” Cô ấy nói: “Chị tin Pháp Luân Công sao? Pháp Luân Công rất tốt, bác gái của tôi cũng luyện Pháp Luân Công, tốt lắm!” Tôi hỏi: “Vậy bác gái của cô đã giảng cho cô về việc tam thoái bảo bình an chưa?” Cô ấy nói: “Đã thoái cho chúng tôi hết rồi.” Tôi nói: “Vậy thì tốt quá, cô đã được bình an rồi.”
Kỳ lạ là từ đó về sau, bao nhiêu ngày cũng không có ai nói những lời như vậy nữa. Tôi biết rồi, là bởi vì tôi đã minh bạch thế nào là chứng thực Pháp, thế nào là chứng thực bản thân rồi, nên cũng không xuất hiện những việc như vậy nữa, hết thảy đều là vì tu luyện mà đến. Sư phụ quá từ bi, cuối cùng đã để tôi minh bạch rằng, đệ tử Đại Pháp thời kỳ Chính Pháp chính là phải chứng thực Pháp, chứ không phải chứng thực bản thân. Tôi nhất định phải chứng thực Pháp cho tốt, viết ra là để nhắc nhở bản thân tốt hơn.
Cảm ân Sư tôn đã cho tôi được làm đệ tử Đại Pháp! Tôi là người may mắn nhất, hạnh phúc nhất trong trời đất! Trong khoảng thời gian cuối cùng mà Sư phụ đã dùng sự phó xuất to lớn để kéo dài này, tôi phải thời thời khắc khắc dùng Pháp lý Chân-Thiện-Nhẫn để quy chính bản thân, tu bỏ các loại dục vọng, tâm chấp trước, làm tốt ba việc, làm một đệ tử Đại Pháp chân tu, thực tu, viên mãn theo Sư phụ trở về nhà. Có điểm nào không ở trong Pháp, mong các đồng tu từ bi chỉ chính.
Đệ tử cảm ân Sư tôn! Khấu bái Sư tôn!
(Phụ trách biên tập: Nhậm Gia)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/8/510586.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/19/234773.html



