Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại vùng Đông Bắc Trung Quốc

[MINH HUỆ 15-03-2026] Em gái tôi là một cô gái lương thiện, em ấy đã minh bạch chân tướng Đại Pháp và rất ủng hộ tôi tu luyện. Chúng tôi không sinh sống cùng một địa phương nên việc gặp nhau cũng không hề dễ dàng. Thế nhưng vài năm sau khi tôi bị bắt giữ phi pháp và được thả ra, thì em ấy dường như không còn muốn gần gũi tôi nữa và trở nên xa cách với tôi.

Lúc đó chị gái tôi vì tu luyện Pháp Luân Đại Pháp nên nhiều lần bị ĐCSTQ sách nhiễu và bức hại đến mức nằm liệt giường. Em gái tôi với tấm lòng thiện lương đã nhiều lần đến hỗ trợ chị. Sau khi tôi đến nhà chị gái, tôi cố gắng giúp chị học Pháp, phát chính niệm và chăm sóc chị cả ngày lẫn đêm, rất vất vả.

Trong thời gian đó, tôi trò chuyện với con dâu của chị gái, nói cho cháu nghe về sự mỹ hảo của Đại Pháp, và vì sao tôi vẫn luôn tin tưởng vào Đại Pháp cho dù bị chính quyền ĐCSTQ bức hại: “Đại Pháp đã dạy dì làm một người tốt. Chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn để làm một người tốt là điều hết sức tốt đẹp! Dì vốn đã chịu ảnh hưởng độc hại của văn hóa đảng tà ác trong suốt 30 năm, nên rất tự tư, không biết quan tâm đến người khác. Nhưng Đại Pháp đã cải biến dì. Thể hội sâu sắc nhất của dì sau khi học Đại Pháp đó chính là chân tâm đối xử tốt với mẹ chồng“.

“Từ trong thâm tâm dì biết mình cần phải làm một người tốt và đối xử tốt với người khác. Đại Pháp còn giúp dì đề cao đạo đức. Một công pháp tốt đẹp như thế, giúp dì được thụ ích cả tâm lẫn thân. Cho dù cuộc bức hại này có tà ác đến đâu cũng không thể thay đổi được niềm tin của dì vào Pháp Luân Đại Pháp. Dì tin vào Đại Pháp, Đại Pháp là tốt. Chúng ta muốn nói cho thế nhân biết về sự mỹ hảo của Đại Pháp và chân tướng cuộc bức hại. Mẹ chồng của cháu trong những năm qua đã phó xuất rất nhiều trong việc giảng chân tướng cứu người, nhưng lại bị người khác tố cáo và kết quả là bị bức hại đến mức thành ra thế này. Nhưng bà ấy không làm gì sai cả, chúng ta cần phải chăm sóc bà ấy thật tốt”.

Chúng tôi đã có một cuộc trò chuyện rất chân thành. Hai ngày sau, cháu dâu nói với tôi rằng sau cuộc trò chuyện ngày hôm đó, dường như cháu bỗng hiểu ra mọi chuyện. Cháu nói với chồng cháu rằng: “Anh xem, mẹ chúng ta có nhiều chị em như vậy nhưng chỉ có dì (ám chỉ tôi) là bỏ ra nhiều công sức chăm sóc mẹ nhất. Những việc chúng ta làm đều không so được với với dì. Anh mau đi mua ít đồ ăn ngon mang đến cho dì đi, dì ấy vất vả quá. Những người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp thực sự rất tốt”.

Vài ngày sau, em gái tôi từ nơi khác đến thăm chị gái tôi. Khi gặp lại tôi, cô ấy không còn thân thiết như trước nữa mà có phần xa cách. Tôi biết nguyên nhân chính là do cuộc bức hại của tà đảng tạo thành. Một ngày sau bữa tối, tôi đi ra ngoài có việc nhưng không gặp được người cần gặp nên đã trở về nhà. Em gái hỏi tôi sao về sớm vậy, tôi cười và đáp: “Chị về nhà để gặp em”. Một lát sau tôi lại nói thêm: “Chị đến đây là vì em”. Không ngờ ngay tối hôm đó, thái độ của em gái tôi đột nhiên thay đổi, và chúng tôi đã có thể cởi mở, thân mật trò chuyện như lúc trước.

Em gái tôi nói có một thứ bất hảo gì đó đang cản trở em ấy. Khi em nghe tôi nói: “Chị đến đây vì em”, câu nói đó đã khiến em cảm động sâu sắc và em muốn nói chuyện với tôi nhiều hơn. Nghĩ lại quả thực đúng là như vậy. Mỗi lần trở về quê nhà, tôi đều ghé nhà em gái và ở lại một thời gian vì tôi muốn nói cho em ấy biết Đại Pháp tốt đẹp như thế nào, tôi muốn giúp em hiểu rằng các học viên Pháp Luân Đại Pháp là những người tốt đang bị bức hại, không nên vì thế mà sợ hãi. Tôi cũng thường mang đến cho em tài liệu chân tướng. Suốt nhiều năm qua tôi đã làm như vậy, chỉ là chưa từng nói ra câu “Chị vì em mà đến” thôi!

Vào một ngày em gái nói với tôi qua điện thoại: “Sao hôm đó em lại không cho xe đến đón chị về nhà em để chị được nghỉ ngơi một chút chứ? Nhìn thấy chị chăm sóc chị gái chúng ta vất vả đến mức không được nghỉ ngơi, thấy chị mệt quá ngủ thiếp trên ghế sofa, trong lòng em rất xót xa. Em đã khóc và nói với chồng mình rằng em thật hối hận vì không nghĩ đến việc để chị đi cùng xe về nhà mình!”

Tôi rất cảm động trước sự lương thiện và tấm lòng chân thành của em ấy, vì vậy vài ngày sau, tôi đã đến nhà em ấy. Tối hôm đó, hai vợ chồng em gái mang những loại rau rừng đặc sản quý hiếm ra để làm món há cảo thiết đãi tôi. Tôi nói rằng mình muốn viết một vài thứ, em gái liền bảo tôi vào phòng viết đi. Tôi viết cho họ một lá thư, giảng ra chân tướng cuộc bức hại các đệ tử Đại Pháp và đồng thời một lần nữa chia sẻ về sự mỹ hảo của Đại Pháp.

Buổi sáng ngày hôm sau, sau khi ăn sáng xong, tôi nói: “Hôm qua chị đã viết cho hai em một lá thư. Hôm nay chị muốn dành cho các em một sự bất ngờ, chị sẽ đọc lá thư đó ngay bây giờ. Tựa đề của lá thư là “Đến vì bạn”. Tôi bắt đầu đọc: “Vượt qua ngàn vạn sông núi, một lần nữa tôi đến đây vì các bạn. Tôi đến vì tình yêu thương với các bạn”. Đọc đến đây, cổ họng tôi nghẹn lại và tất cả chúng tôi đều rơi nước mắt. Tôi tiếp tục: “Đối mặt với bạo lực và hiểm nguy, một lần nữa tôi đến vì các bạn. Tôi đến vì tình yêu thương với các bạn. Xin hãy tĩnh tâm lắng nghe tiếng lòng tôi: Pháp Luân Đại Pháp hảo!”

Bức thư khá dài, tôi viết trong thư về bản chất tà ác của ĐCSTQ, vạch trần vụ tự thiêu giả trên quảng trường Thiên An Môn và giải thích rõ vì sao phải tam thoái bảo bình an. Sau khi đọc xong bức thư, tôi nói với hai em rằng tôi còn viết cho họ một bài thơ. Rồi tôi tiếp tục đọc: “Tôi không có xiêm y lộng lẫy, cũng chẳng có một tấm ảnh đẹp nào; nhưng trong nguy nan luôn có Sư phụ dẫn lối, Đại Pháp khiến tôi trở nên vô cùng kiên cường…”

Sau đó, em gái nói muốn mua quần áo cho tôi và em ấy dẫn tôi đến một trung tâm thương mại cao cấp. Tôi nói rằng tôi không thể để em ấy tốn kém như vậy nên chúng tôi đã quay về nhà. Buổi chiều hôm đó, tôi nói: nếu em thật lòng muốn mua quần áo cho chị thì chúng ta đến một cửa hàng bình thường thôi. Cuối cùng, chúng tôi đã mua một chiếc quần với giá hơn 100 nhân dân tệ (khoảng 14 đô la Mỹ). Tôi nghĩ như vậy đã đủ để đáp lại tấm lòng của em gái và giúp em ấy mãn nguyện rồi. Thế nhưng em ấy vẫn khăng khăng muốn giúp tôi. Khi tôi rời khỏi nhà em gái, em ấy nói đã để sẵn 1.000 nhân dân tệ trong balo của tôi để tôi dùng mua quần áo. Tôi vô cùng cảm động trước tấm lòng thiện lương của em ấy.

Sau đó, em gái đã gọi điện thoại cho một người chị khác của tôi và nói rằng tôi rất đáng khâm phục và em ấy thực sự ngưỡng mộ tôi (đại khái ý tứ là vậy). Tôi nói với chị gái rằng chính là vì Đại Pháp đã dạy tôi trở thành một người tốt và hành xử theo Chân-Thiện-Nhẫn. Bởi vì Pháp Luân Đại Pháp là tốt, xin chị hãy ghi nhớ: “Pháp Luân Đại Pháp hảo. Chân-Thiện-Nhẫn hảo”.

Bài chia sẻ lý tính giữa những người tu luyện thường chỉ phản ánh nhận thức của cá nhân trong trạng thái tu luyện tại thời điểm viết bài, thiện ý giao lưu trên tinh thần cùng nhau đề cao. Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/15/498637.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/4/11/233610.html