Trải nghiệm của tôi sau khi quay trở lại tu luyện Đại Pháp
Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc
[MINH HUỆ 08-02-2026] Tôi đắc Pháp trước ngày 20 tháng 7 năm 1999. Hồi đó tuổi còn nhỏ, sau khi cùng mẹ đắc Pháp, nhận thức về Pháp của tôi rất nông cạn, chỉ dừng lại ở mức nhận thức bằng cảm tính. Tôi thích đọc các bài giảng Pháp ở các nơi của của Sư phụ là vì muốn có thêm những kiến thức mới.
Tôi bắt đầu tu luyện chưa được bao lâu, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã phát động cuộc bức hại. Do học Pháp (các bài giảng của Pháp Luân Đại Pháp) không vững chắc, nên thời gian đó tôi chỉ tập trung làm việc, không thực sự hiểu tu luyện là gì. Sau khi mẹ tôi bị bức hại và bị giam giữ phi pháp nhiều lần, tôi dần dần xa rời tu luyện. Sau này, do những ma nạn trong gia đình khá lớn, mẹ tôi không thể buông bỏ được tâm tranh đấu và oán hận, cuối cùng bà bị đột quỵ và qua đời. Từ đó trở đi, tôi gần như cũng quên hết Pháp là gì.
Trở lại con đường tu luyện
Năm 2023, tôi 46 tuổi và bắt đầu gặp nhiều vấn đề về sức khỏe. Bệnh giãn tĩnh mạch và chấn thương đầu gối khiến tôi không thể đứng lâu. Sau mỗi bữa ăn, tôi thường cảm thấy tức ở vùng gan, như thể có vật gì chèn vào, đứng lên hay ngồi xuống đều rất khó nhọc. Tôi đã tìm đến nhiều bác sĩ Trung y để khám chữa, nhưng không mấy hiệu quả. Đúng lúc đang kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần này, tôi đã gặp lại đồng tu A–chị ấy từng học Pháp cùng tôi hồi trước.
Chị ấy nói rằng nhiều lần đi ngang qua nơi làm việc của tôi, nhưng biết tôi đã ngừng tu luyện nên phân vân không biết có nên ghé vào nói chuyện với tôi hay không. Ngày hôm đó, không hiểu sao chị ấy lại quyết định bước vào. Chị ấy hỏi thăm tình hình của tôi và khi biết sức khỏe của tôi đang có vấn đề, chị ấy đã khuyên tôi nên tu luyện trở lại. Tôi lập tức đồng ý mà không suy nghĩ. Dường như có một sức mạnh vô hình từ sâu thẳm trong tâm tôi kêu gọi tôi trở lại luyện Đại Pháp. Chị ấy đã chia sẻ các đồng tu khác đến nhà và cùng học Pháp với tôi.
Đột phá trong tu luyện
Sau khi quay trở lại tu luyện, vì đã bước vào tuổi trung niên, nên tâm tính của tôi có phần điềm tĩnh hơn. Có lẽ vì có duyên với Pháp Luân Đại Pháp, nên sự hiểu và trân quý Pháp của tôi là xuất phát từ tận đáy lòng. Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, tôi đã nhanh chóng cảm thấy tâm thân nhẹ nhàng, dồi dào năng lượng. Trong các buổi học Pháp hàng tuần, chia sẻ của các đồng tu về quá trình tu luyện của họ đã giúp ích cho tôi rất nhiều, khiến tôi cảm thấy rằng việc đề cao trạng thái tu luyện của bản thân cũng không quá khó như tôi từng nghĩ trước kia.
Một đêm nọ, tôi mơ mình đang trên đường trở về nhà, nhưng cảm giác chặng đường vẫn còn rất xa. Không có phương tiện đi lại nên tôi phải chạy bộ. Tôi không nhận ra là mình đang chạy rất nhanh, chỉ thấy cảnh vật hai bên đường cứ vùn vụt tụt lại phía sau. Tôi rất phấn khích, nghĩ rằng với tốc độ này thì chẳng mấy chốc mình sẽ về đến nhà. Thế nhưng vừa mới vui mừng, thì tôi thấy một bên chân của mình không thể cử động, không tài nào nhấc lên được, tôi vô cùng lo lắng và tỉnh giấc. Sau khi thức dậy, lòng tôi trĩu nặng, tôi hiểu ra rằng mình vẫn còn một số chướng ngại trên con đường tu luyện. Sau đó, khi tôi dâng hương lên Sư phụ thì có một nén hương không cháy. Tôi đột nhiên ngộ ra, đó là vì trong ba việc cần làm, có một việc tôi đã làm không tốt.
Bởi tính cách đời thường của tôi vốn có phần kiêu ngạo nên tôi hiếm khi chủ động bắt chuyện với người khác, thói quen hình thành qua nhiều năm này rất khó thay đổi. Vậy nên tôi chỉ giảng chân tướng cho vài đồng nghiệp thân thiết và giúp họ tam thoái (thoái khỏi các tổ chức Đảng, Đoàn, Đội của ĐCSTQ). Còn với người lạ, tôi hầu như không thể mở lời. Tôi hiểu là Sư phụ đang điểm hóa tôi cần phải đột phá chướng ngại này, nên tôi bắt đầu đi ra ngoài tìm người hữu duyên giảng chân tướng. Thế nhưng, dù có tập đi tập lại và nhẩm đi nhẩm lại bao nhiêu lần, khi đối mặt với người lạ, tôi vẫn không thể cất lời. Mọi nỗ lực của tôi đều thất bại.
Những ngày đó tôi thực sự rất chán nản và tuyệt vọng, cảm thấy như mình đã đi vào ngõ cụt. Quan này quá khó để tôi có thể vượt qua. Nếu cứ tiếp tục như thế này, tôi sẽ ngừng tu luyện mất. Nếu chỉ làm hai việc, thì tôi sao có thể xứng là đệ tử trong thời kỳ Chính Pháp được?
Tuy nhiên, tôi lại nghĩ rằng chỉ cần có thể giảng chân tướng cho một người thì tôi cũng mãn nguyện rồi. Sư phụ nhìn thấy cái tâm muốn đột phá này của tôi, nên Ngài đã an bài đồng tu đến giúp đỡ tôi. Đồng tu A đã đưa tôi tới công viên, hướng dẫn tôi cách bắt chuyện trước và cách giảng chân tướng trực diện. Ban đầu, tôi chỉ đi theo hỗ trợ chị ấy, dần dần, sau khi trải qua quá trình vô cùng khó khăn để loại bỏ tâm ưa thể diện và tâm sợ bị chỉ trích, cuối cùng, tôi đã có thể chủ động mở lời trước để giảng chân tướng Đại Pháp. Mặc dù diễn đạt vẫn chưa được trôi chảy, nhưng nhờ sự gia trì của Sư phụ và sự giúp đỡ của các đồng tu, cuối cùng tôi đã vượt được quan này.
Tu bỏ tâm sợ hãi
Thời gian đầu giảng chân tướng trực diện, tôi đã gặp rất nhiều khó khăn. Có những ngày tôi thậm chí không khuyên được ai tam thoái. Tôi rất lo lắng. Tôi biết trong nhóm học Pháp của chúng tôi có đồng tu B giảng chân tướng trực diện rất tốt, chị ấy chủ yếu phát cuốn tài liệu chân tướng nhỏ. Tôi cũng tính sẽ phát tài liệu như vậy. Khi ấy bởi tâm sợ hãi của tôi còn khá nặng, nên tôi đã tự thuyết phục mình rằng việc phát tài liệu có lẽ sẽ dễ hơn. Hơn nữa, khi mẹ tôi còn tại thế, nhà tôi cũng là một điểm sản xuất tài liệu và tài liệu chủ yếu là do tôi làm, nên tôi rất thành thạo trong việc sản xuất và phân phát tài liệu. Thế là tôi quyết định sẽ mua một chiếc máy in.
Nhưng một đồng tu khác là chị C, chị ấy lại phản đối ý tưởng của tôi. Chị ấy cảm thấy có trách nhiệm phải giúp đỡ tôi vì tôi mới quay lại tu luyện chưa lâu và học Pháp chưa nhiều. Chị ấy cho rằng tôi chưa phù hợp để tự làm một điểm sản xuất tài liệu tại nhà. Chị ấy cũng kể cho tôi nghe về một vài tình huống không hay từng xảy ra với những đồng tu ở trong hoàn cảnh tương tự như tôi. Thế nhưng, tôi vẫn quyết tâm làm và mua một chiếc máy in cùng các vật tư cần thiết cho việc in ấn.
Kể từ đó, tôi bắt đầu những ngày đi phân phát tài liệu chân tướng. Khi đi trên đường phố, nhìn thấy những cánh cửa của lối vào chung cư đang đóng kín và mạng lưới camera giám sát dày đặc, tôi mới hiểu ra là dù lựa chọn cách nào để chứng thực Đại Pháp, không có cách nào là dễ dàng hơn cả. Tôi hiểu rằng dù dùng phương thức nào để chứng thực Đại Pháp thì cũng cần có tiêu chuẩn tâm tính tương ứng và phải kiên tín vào Đại Pháp. Tôi tự nhủ rằng đây là con đường mà mình đã chọn, chỉ cần mình tin vào Sư phụ và Đại Pháp, thì mình có thể tiếp tục bước đi trên con đường này. Tôi cũng hiểu rằng muốn chân tu thực tu thì tôi không được lùi bước.
Tôi tăng cường phát chính niệm và cầu xin Sư phụ: “Thưa Sư phụ, đệ tử phải tiến về phía trước và làm tốt ba việc. Đệ tử muốn theo Ngài trở về nhà. Xin Sư phụ hãy giúp đệ tử”.
Sau khi phát chính niệm xong, tôi mở sách Đại Pháp ra và đọc được đoạn Pháp này:
“Nếu thật sự có thể khi khó nạn trước mặt mà niệm đầu rất chính, khi bức hại tà ác ở trước mặt, khi can nhiễu ở trước mặt, chư vị nói một câu [với] chính niệm kiên định liền có thể khiến tà ác lập tức giải thể, (vỗ tay) liền có thể khiến những ai bị tà ác lợi dụng phải cúi đầu đào tẩu, liền khiến bức hại mà tà ác nhắm vào chư vị [phải tan đi như] khói tiêu mây tản, liền khiến can nhiễu mà tà ác nhắm vào chư vị tiêu mất không còn tung tích.” (Giảng Pháp tại Pháp hội quốc tế miền Tây Mỹ quốc [2005], Giảng Pháp tại các nơi VII)
Tâm tôi lập tức sáng tỏ, vô cùng cảm kích sự bảo hộ của Sư phụ. Tôi đã chép lại và nhẩm đi nhẩm lại nhiều lần để học thuộc đoạn Pháp này. Trong lúc nhẩm Pháp, tôi cảm nhận được vật chất sợ hãi đã bị tiêu diệt. Từ đó trở đi, hễ tâm sợ hãi nổi lên, tôi lập tức phát chính niệm và nhẩm đoạn Pháp này. Sư phụ nhìn thấy tâm kiên định của tôi và đã giúp tôi loại bỏ tâm sợ hãi. Ngay lập tức, tôi cảm thấy tảng đá của sự sợ hãi đè nặng lên tôi đã được dỡ bỏ, và tôi có thể bảo trì được tâm thái bình tĩnh khi làm mọi việc.
Từ đó về sau, mỗi khi xuất hiện một chút gì đó của tâm sợ hãi, tôi lại cảm nhận được sự điểm hóa của Sư phụ thông qua những đoạn Pháp tôi đang học. Ví như, khi tôi muốn đến siêu thị gần nhà để giảng chân tướng cho cậu thanh niên bán hoa quả, đột nhiên nỗi sợ hãi của tôi lại nổi lên, tôi lo cậu ấy biết nơi ở của tôi, nhỡ cậu ấy tố cáo tôi thì sao? Vì thường xuyên đi mua đồ ở siêu thị này, tôi lo ngại cậu ấy có thể nói cho người khác biết nhóm học Pháp của tôi? Lúc đó, tôi đang học thuộc Chuyển Pháp Luân. Rồi tôi nghĩ: Mình là người đang bước đi trên con đường trở thành Thần, tại sao mình lại phải sợ người này người kia chứ? Chẳng phải mình nên ở trong trạng thái “Phật quang phổ chiếu, lễ nghĩa viên minh” sao? (Bài giảng thứ ba, Chuyển Pháp Luân).
Sau khi điều chỉnh lại suy nghĩ, tôi đã giảng chân tướng cho cậu ấy một cách suôn sẻ. Cậu ấy còn là một đảng viên và đã đồng ý thoái đảng.
Ngoài ra, mỗi lần nghe tin tức về những khổ nạn mà các đệ tử Đại Pháp ở hải ngoại phải đối mặt, tôi cảm thấy rất buồn. Trong lúc phát chính niệm, tôi tự hỏi liệu mình phát chính niệm cả ngày thì có ích gì không? Đột nhiên tôi nhớ đến một câu Pháp:
“[Thân] thể tại không gian khác bị thương rồi, đã thật sự bị tàn phế rồi.” (Bài giảng thứ bảy, Chuyển Pháp Luân)
Tôi chợt hiểu ra, Sư phụ giảng là đệ tử cần làm tốt việc phát chính niệm để hình thành một chỉnh thể. Khi đó, các nhân tố tà ác ở các không gian khác có thể bị giải thể và không thể can nhiễu tới tiến trình Chính Pháp ở không gian này. Tôi cảm thấy mình được bao bọc bởi một năng lượng mạnh mẽ, như thể tôi không thể bị lay chuyển. Thứ cảm giác từ bi và tường hòa đó rất khó miêu tả bằng lời. Tôi hiểu ra, việc phát chính niệm vừa là để thanh trừ các nhân tố tà ác, vừa cũng chính là lòng từ bi. Bởi nếu càng sớm chấm dứt cuộc bức hại tà ác thì càng giúp chúng sinh bớt tạo thêm tội nghiệp, và đây chính là sự từ bi hồng đại đối với chúng sinh.
Lời cảnh tỉnh
Trong nhóm học Pháp, tôi là người tương đối trẻ tuổi. Khi học thuộc Pháp, tôi thường thấy các Pháp lý và cảm nhận được sự điểm hóa của Sư phụ, và tôi luôn muốn chia sẻ trải nghiệm này với các đồng tu khác. Dần dần, tôi nảy sinh cái tâm cho mình là trung tâm. Mỗi lần học Pháp xong, tôi lại nói thao thao bất tuyệt, cứ như thể tôi biết nhiều hơn các đồng tu khác vậy.
Một ngày nọ, khi trở về nhà sau khi ra ngoài giảng chân tướng Đại Pháp, tôi nghĩ: “Hôm nay mình làm khá tốt và đã giúp được vài người tam thoái. Bây giờ mình không chỉ có thể tự mình đi giảng chân tướng trực diện, mà còn có thể phát tài liệu thông tin nữa; Tết Nguyên đán, các đồng tu ở nhà đón Tết, nhưng mình vẫn ra ngoài giảng chân tướng như thường lệ. Tôi vừa nghĩ vừa tôi mở tủ lạnh để lấy đồ ra nấu ăn. Nhưng ngay khi cửa tủ vừa mở ra, xộc vào mũi tôi là một thứ mùi hôi thối đến mức khiến tôi choáng váng. Tôi lục tìm khắp nơi nhưng không thấy có đồ ăn nào bị hỏng, nên tôi chắc chắn rằng thứ mùi đó phát ra từ bên trong tủ lạnh.
Tôi đóng cửa tủ lại, nhưng khắp nhà vẫn bốc mùi nồng nặc, dù tôi mở hết các cửa sổ nhưng cũng không có tác dụng, như thể tôi đi đến đâu thì mùi hôi thối đó theo tới đó. Điều kỳ lạ là khi tôi mở tủ lạnh ra lần nữa, bên trong hoàn toàn không có mùi gì cả. Lúc này tôi hiểu ra mùi này xuất hiện là nhắm vào tôi, để nhắc nhở tôi. Đúng tích tắc tôi ngộ ra như vậy, mọi cảm giác tự mãn của tôi đều tan biến, tôi cảm thấy như Sư phụ vừa ban cho tôi một gậy cảnh tỉnh.
Tôi từng nghe các đồng tu chia sẻ rằng mùi hôi thối tượng trưng cho “tâm tự đại”, nhưng thâm tâm tôi vẫn không muốn thừa nhận mình có vấn đề này. Sau đó, suy nghĩ kỹ lại, tôi cảm thấy rằng với những đồng tu kiên trì giảng chân tướng Pháp Luân Đại Pháp quanh năm suốt tháng, thì tôi còn kém rất xa. Đối với một người tu luyện chân chính, càng tu luyện sẽ càng thấy bản thân còn thiếu sót, càng tu càng nhìn ra khoảng cách của bản thân so với tiêu chuẩn của Pháp. Thế mà, tôi làm ba việc còn kém như vậy mà đã thấy tự mãn rồi, thật đáng sợ biết bao!
Ngộ ra điểm này, tâm trạng tôi đã bình tĩnh trở lại. Tôi vô cùng biết ơn Sư phụ và cảm thấy hổ thẹn vì đã khiến Ngài phải bận tâm. Đệ tử có Sư phụ từ bi vĩ đại như vậy, Ngài luôn dắt tay đệ tử trên mỗi bước đường tu luyện để đệ tử tránh đi đường vòng. Làm sao đệ tử có thể không nỗ lực tinh tấn hơn nữa chứ?
Lời kết
Mặc dù tôi mới quay lại tu luyện Đại Pháp được hai năm, nhưng sự chăm sóc và bảo hộ của Sư phụ đã giúp tôi cảm nhận được một cách chân thực niềm hạnh phúc trong tu luyện và vững tin vào con đường tu luyện của mình. Tôi muốn nói với tất cả các đồng tu rằng, Sư phụ sẽ không bao giờ bỏ lại chúng ta. Sự từ bi hồng đại của Sư phụ là điều mà chúng ta vĩnh viễn không thể tưởng tượng ra nổi.
Tôi sẽ tinh tấn hơn nữa, bước những bước kiên định, đi thật tốt trên chặng đường tu luyện cuối cùng này của mình.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/8/503672.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/11/234668.html


