Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 03-05-2026] Tôi năm nay 72 tuổi, đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp hơn 20 năm qua. Trước khi tu luyện, tôi một thân đầy bệnh, lại còn bị phụ thể. Tu luyện chưa được bao lâu, Sư phụ đã tịnh hóa thân thể cho tôi. Tôi thực sự cảm nhận được trạng thái thân thể nhẹ nhàng vô bệnh, bước đi nhẹ tênh và có thể làm mọi việc nhà. Trước đây, chồng phải chăm sóc tôi, nhưng giờ thì ngược lại, khi tuổi tác cao thì tôi lại là người chăm sóc ông ấy. Đệ tử vô cùng cảm ân Sư phụ từ bi cứu độ!

Dưới đây tôi xin chia sẻ một câu chuyện thần kỳ đã xảy ra với mẹ tôi. Tôi có một người anh trai, một em trai và hai người em gái. Cha tôi qua đời khi mới ngoài 60 tuổi, em trai tôi cũng mất từ khá sớm. Vì anh trai tôi sống ở nơi khác, nên tôi và hai em gái thay nhau chăm sóc mẹ sau khi cha tôi qua đời.

Khi mẹ tôi khoảng 80 tuổi, em gái thứ hai của tôi nói: “Chúng ta hãy đưa mẹ đến sống ở nhà anh cả đi, để anh ấy chăm sóc mẹ vài năm, cho anh ấy tích chút phúc đức”. Vì vậy tôi đã gọi điện trao đổi với anh cả và anh ấy cũng đồng ý. Lúc anh ấy đón mẹ tôi thì bà vẫn khá khỏe mạnh. Mẹ tôi mang theo 10.000 Nhân dân tệ tiền mặt và sổ lương hưu (trong sổ vẫn còn 2.000 Nhân dân tệ) rồi theo anh cả về nhà.

Mẹ tôi sống ở nhà anh trai được một năm. Một hôm, anh gọi điện về báo rằng mẹ bị bệnh nặng và phải nhập viện. Sau khi kiểm tra, bác sỹ nói phổi của mẹ bị tổn thương nghiêm trọng, xuất hiện hai lỗ thủng. Anh trai bảo tôi mau đến đón mẹ về vì tình trạng này thì không thể chữa khỏi, bác sỹ nói nhiều nhất mẹ chỉ có thể sống thêm được ba tháng. Tôi biết anh trai sợ mẹ sẽ qua đời ở nhà anh, và cũng lo lắng về chi phí điều trị. Sau khi bàn bạc với hai em gái, chúng tôi quyết định đón mẹ về nhà mình.

Lúc tôi đến bệnh viện, vừa nhìn thấy tôi mẹ khóc òa lên. Tôi thấy tình trạng của mẹ quả thực rất nghiêm trọng, bà không ăn uống được, ngay cả việc truyền dịch cũng rất khó thực hiện, nhìn như một người sống thực vật. Phải làm sao đây, tình trạng này làm sao có thể đưa mẹ về nhà được? Lúc đó lại đúng vào lúc mùa vụ bận rộn, nên tôi cũng ngại nhờ em họ giúp đỡ, nhưng suy đi tính lại, chẳng còn cách nào khác, nên đành phải gọi cho em họ và nhờ em giúp đưa mẹ tôi về nhà. Sau khi kể rõ tình hình của mẹ cho em họ, cậu ấy không chút do dự nói: “Ngày mai em sẽ tới đón bác về”.

Ngày hôm sau, em họ tôi đến bệnh viện. Khi nhìn thấy tình trạng của mẹ tôi như vậy thì hoảng sợ, đoạn đường xa như vậy, em ấy không biết liệu mẹ tôi có thể chịu đựng được cho đến khi về tới nhà không. Nhưng trong tâm tôi nắm chắc, tôi không hề sợ hãi, bởi tôi có Sư phụ, có Đại Pháp. Dưới sự bảo hộ của Sư phụ, mẹ tôi đã bình an về đến nhà. Khi về đến nơi, em họ tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi về nhà, tôi dạy mẹ niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Nhưng dù tôi dạy thế nào bà cũng không nhớ được, khó khăn lắm bà mới nhớ được câu “Pháp Luân Đại Pháp hảo”. Tôi nói: “Vậy cũng được, mẹ cứ niệm Đại Pháp hảo nhé”. Tôi đưa cho mẹ một tấm bùa hộ mệnh chân tướng Đại Pháp, bà trân trọng như báu vật và cất giữ trong túi áo. Tôi chăm sóc mẹ tỉ mỉ, nấu những món bà thích ăn, cộng thêm việc bà niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo” nên tình trạng của bà mỗi ngày một cải thiện, sức khỏe rất nhanh hồi phục lại.

Một tuần sau, vợ chồng người em họ đến thăm mẹ tôi, tưởng rằng mẹ tôi không qua khỏi nên đến bàn việc lo hậu sự. Nhưng khi vừa bước vào nhà, thấy mẹ tôi ngồi trên giường, trông nhanh nhẹn khỏe mạnh. Em họ tôi vui mừng nói: “Bác gái không sao cả, bác hồi phục nhanh như vậy thật là quá tốt rồi!”

Hai tháng sau, anh trai tôi cũng đến nhà thăm mẹ. Khi nhìn thấy mẹ, anh tôi nhìn tới nhìn lui cảm thấy thật không thể tin nổi. Anh ấy thực sự không dám tưởng tượng được mẹ có thể khỏe lại, còn có thể tự mặc quần áo, tự ăn uống, đi vệ sinh, có thể tự lo liệu sinh hoạt của bản thân.

Sau khi về nhà, mẹ tôi đã sống được thêm bảy năm nữa. Tôi biết là do mẹ thành tâm kính niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo” nên đã đắc được phúc báo. Đại Pháp đã giúp mẹ tôi kéo dài tuổi thọ thêm bảy năm. Trong bảy năm đó, ba chị em chúng tôi không động đến một đồng nào từ tiền lương của mẹ – tất cả đều tiết kiệm lại cho mẹ. Chi phí sinh hoạt hàng ngày đều do chị em chúng tôi tự chi trả. Ba chị em tôi sống rất hòa thuận, không so đo với nhau, người có sức góp sức, người có tiền góp tiền, ai nhiều ai ít không quan trọng. Chúng tôi luôn chăm sóc để bà luôn tươi cười vui vẻ, cho đến khi bà qua đời ở tuổi 89.

Bài chia sẻ lý tính giữa những người tu luyện thường chỉ phản ánh nhận thức của cá nhân trong trạng thái tu luyện tại thời điểm viết bài, thiện ý giao lưu trên tinh thần cùng nhau đề cao.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/3/509446.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/14/234716.html