Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc

[MINH HUỆ 11-05-2026] Dưới đây là hai sự việc trong quá trình tu luyện của tôi, tôi viết ra để chia sẻ cùng các đồng tu. Nếu có điểm nào không ở trong Pháp, mong các đồng tu từ bi chỉ chính.

(1)

Sự việc này xảy ra vào mùa thu năm 2000. Chiều hôm đó, có vài đồng tu đang học Pháp nhóm tại nhà tôi. Nhân viên bảo vệ của nhà máy đến gọi tôi ra văn phòng nhà máy một lát. Tôi đến văn phòng nhà máy, những người tôi quen biết gồm có hai người thuộc Đại đội Cục An ninh Nội địa quận, bí thư cục công nghiệp, giám đốc và phó giám đốc nhà máy, cùng nhân viên bảo vệ. Qua giới thiệu, tôi mới biết còn có người đứng đầu Phòng 610 của Ủy ban Chính trị Pháp luật quận, tổng cộng là chín người.

Tôi vừa ngồi xuống, có người trong số họ liền hỏi tôi: Tại sao lại tu luyện Pháp Luân Công, chính phủ không cho phép luyện, tại sao ông vẫn cứ tu luyện, cùng những câu hỏi khác. Tôi liền bắt đầu kể từ việc trước khi tu luyện mang một thân đầy bệnh tật, các bệnh trước đây của tôi như viêm phế quản, bệnh phổi, viêm họng, viêm tá tràng, viêm dạ dày, viêm ruột non, viêm khớp, nhiễm trùng máu, đau lưng lạnh chân cùng nhiều bệnh khác, sau khi luyện Pháp Luân Công đều không chữa mà khỏi. Từ một người bệnh tật đầy thân, sống dựa vào thuốc men, tôi đã trở thành một người hạnh phúc, thân thể khỏe mạnh, vô bệnh thân nhẹ nhàng.

Bệnh không còn nữa, thân thể khỏe mạnh, tâm tính cũng thăng hoa lên. Ví dụ, năm trước đó tôi đi Bắc Kinh chứng thực Pháp, tôi bị giam giữ phi pháp 37 ngày, đến tối ngày 27 tháng Chạp mới được thả về. Hơn 6 giờ sáng ngày 28, tôi đã đi quét dọn vệ sinh ở khu vực công cộng. Bí thư nhà máy khi đi vệ sinh nhìn thấy, liền hỏi tôi về khi nào. Tôi đáp: “Tối qua.” “Sớm thế này mà ông đã đi quét dọn, làm vệ sinh rồi.” Ông ấy ngập ngừng muốn nói lại thôi, rồi rời đi.

Tôi đã tự bỏ tiền túi để thuê người, thuê xe dọn dẹp rác ở khu ký túc xá của ca A, chở đi ba xe mới dọn sạch sẽ. Bởi vì Pháp Luân Công tốt, Pháp Luân Công là chính, Pháp Luân Công vĩ đại, đây chính là lý do tôi tu luyện.

Trung ương không cho phép đảng viên tu luyện Pháp Luân Công, tôi đã nộp đơn xin thoái đảng bằng văn bản cho ban tổ chức quận. Họ cử người đến tìm tôi, không cho phép thoái đảng. Tôi hỏi: “Điều lệ đảng quy định, vào ra tự nguyện, tự do, vậy giải thích thế nào?” Người đó không trả lời mà bỏ đi.

Pháp Luân Công là chính pháp. Chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn để tu luyện, bệnh tật không còn, con người lại trở nên tốt hơn, làm việc gì cũng nghĩ cho người khác trước; tu luyện đến đi tự do, không có danh sách, không có kinh phí, không có lãnh đạo, không có văn phòng, càng không có văn bản quy định nào, chỉ là yêu cầu tu luyện đề cao tâm tính, sao có thể là tà được? Đây là chính Pháp!

Những người này không hỏi nữa, chỉ có đội phó Đại đội Cục An ninh Nội địa cứ cách một lúc lại lấy còng tay ra nghịch vài cái, tôi cũng coi như không thấy. Họ bảo tôi về. Tôi nhặt hết những mẩu thuốc lá mà họ vứt ra rồi mang đi.

Sau đó, một người biết chuyện đã nói với tôi: Hôm đó, họ đến là để bắt cóc ông đấy. Ông nói giỏi quá, làm họ đuối lý luôn. Tôi cũng luôn cho rằng đó là do mình “khẩu chiến với bầy ma”, nên trong lòng đắc ý.

Cho đến khi đọc được kinh văn mới “Viễn ly hiểm ác” của Sư phụ, trong đó giảng:

“Cùng lúc cứu chư vị, Sư phụ còn gánh chịu tội nghiệp thay cho chư vị, hơn nữa còn tìm hết cách tiêu sạch tội nghiệp của chư vị, chính là chư vị nợ Sư phụ.”

Tôi mới ngộ ra rằng, trước đây là dùng nhân tâm, nhân niệm để nhìn nhận vấn đề, là tranh công của Trời. Thực ra bất kể quan nạn lớn nhỏ nào, chỉ cần bạn ở trong Pháp, Sư phụ sẽ gánh chịu tội nghiệp cho bạn, nghĩ mọi cách để triệt tiêu tội nghiệp cho bạn, thì bạn mới có thể bình an vượt qua quan nạn.

(2)

Vì hai vợ chồng tôi đều tu luyện Pháp Luân Công, lại đều từng đi Bắc Kinh chứng thực Pháp, nên đều bị tà đảng đưa vào danh sách đen. Thêm vào đó, hộ khẩu của hai chúng tôi không ở cùng một nơi, nơi ở lại không phải là nơi đăng ký hộ khẩu, như vậy đã liên lụy đến ba đồn công an và Đại đội Cục An ninh Nội địa. Ở nhà luôn có mấy đồn công an luân phiên qua lại làm “khách”, chúng tôi cũng quen rồi, cũng cảm thấy náo nhiệt, lại tăng thêm cơ hội và đối tượng để giảng chân tướng, lại biến thành việc tốt.

Bởi vì đồn công an nơi đăng ký hộ khẩu của đồng tu vợ tôi đã gọi điện thoại vài lần nhưng không đạt được mục đích của họ, nên đồn trưởng muốn đích thân tìm gặp, muốn xem thử là người như thế nào?

Vào một buổi trưa tháng 7 năm kia, hai chúng tôi đang ăn trưa, một tràng tiếng gõ cửa đã phá vỡ hoàn cảnh sống yên bình. Tôi ra mở cửa, một đám người liền ập vào, trong đó có một thanh niên tên là Tiêu mỗ, là người mà đồng tu vợ tôi quen biết, cũng là người phụ trách việc bức hại Pháp Luân Công ở thị trấn nơi vợ tôi đăng ký hộ khẩu.

Tiêu mỗ giới thiệu: “Đây là phó bí thư Phạm của thị trấn chúng tôi, đây là đồn trưởng Dương của đồn công an, đây là cảnh sát mỗ, đây là đồn trưởng đồn công an nơi hai vị cư trú và một cảnh sát khác, đây là bí thư kiêm chủ nhiệm khu dân cư họ Trương, đây là đội trưởng bảo vệ của ban quản lý tòa nhà.” Tổng cộng tám người, người ngồi, người đứng, chật kín cả phòng khách.

Tiêu mỗ lại nói: “Chúng tôi đến là để xem tình hình của hai vị, lần này Ủy ban Chính trị Pháp luật tỉnh yêu cầu ký tên không luyện Pháp Luân Công, để giải thoát sự mất tự do trước đây cho hai vị.” Nói chung, mở miệng ra là không cho phép luyện Pháp Luân Công, cậu ta nói đó là tà giáo, đồng tu vợ tôi liền tranh luận với cậu ta.

Tôi cũng đang ngộ: Đến nhiều người như vậy, làm thế nào để giảng chân tướng đây? Tôi cầu xin Sư phụ gia trì chính niệm. Tôi muốn giảng chân tướng, giảng từ hai phương diện: (1) Những thay đổi của chúng tôi từ khi tu luyện Pháp Luân Công, (2) Giảng rõ đạo lý rằng đây không phải là tà giáo. Nghĩ xong, tôi liền nói với phó bí thư Phạm và đồn trưởng Dương đang ngồi hai bên: “Tôi phát biểu vài câu có được không?” Hai người họ đồng thanh nói: “Được.”

Tôi liền kể từ tình trạng trước khi đắc Pháp bị bệnh tật hành hạ, tiền lương không đủ mua thuốc, cho đến sau khi tu luyện chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn, bệnh tật biến mất, cân nặng tăng lên, làm việc gì cũng nghĩ cho người khác: Hiện tại đã 76 tuổi, nhưng tôi vẫn đang làm việc cho một công ty trong top 100, làm nhân viên thu mua suốt mười năm, trong sạch như nước; tôi còn phụ trách công việc kỹ thuật của công ty. Tôi từng ba lần xin nghỉ, nhưng công ty đều mời tôi quay lại, chủ tịch hội đồng quản trị còn rơi nước mắt, giữ tôi lại không cho đi, nói: “Rất khó để thuê được những người luyện Pháp Luân Công không màng danh lợi như các vị.”

Tôi lại nhấn mạnh về văn kiện số [2000] 39 của Bộ Công an: Bảy tà giáo được xác định và bảy tà giáo do Văn phòng Trung ương Đảng, Văn phòng Quốc vụ viện xác định đều không liên quan đến Pháp Luân Công. Tôi còn nói về “Văn kiện số 50” cùng nội dung cụ thể đã được thông qua tại hội nghị công tác lần thứ hai của Tổng cục Báo chí và Xuất bản Quốc vụ viện vào ngày 29 tháng 12 năm 2010. “Văn kiện số 50” nêu rõ, các sách của Pháp Luân Công đã được dỡ bỏ lệnh cấm, thuộc loại ấn phẩm hợp pháp. Sách Pháp Luân Công đã hợp pháp, vậy thì các tài liệu liên quan giới thiệu về Pháp Luân Công, giảng chân tướng về Pháp Luân Công đương nhiên cũng hợp pháp. Trong suốt quá trình đó không một ai lên tiếng hay ngắt lời, họ nghe rất chăm chú.

Lúc này, đồn trưởng Dương hỏi: “Chồng kia là gì vậy?” Ông ấy chỉ vào một chồng giấy khen đặt trên tủ trang trí. Tôi nói: “Là giấy khen nhận được.” Ông ấy nói: “Nhiều thế cơ à?!” Tôi đáp: “Từ năm 2012 đến nay, năm nào tôi cũng được công ty bình chọn là ‘Người lao động tiên tiến’.” Ông ấy cười, nói: “Chúng tôi phải đi rồi, xin hai vị bảo trọng.” Mọi người đều đứng dậy, vẫy tay chào tạm biệt, đều nói: “Làm phiền rồi, cảm ơn!” Chúng tôi tiễn họ vào thang máy.

Quả đúng là: Trong tâm mang chứa Pháp, uy lực của chân tướng vô cùng to lớn, khi đến mặt hầm hầm, khi đi cười ha hả. Từ đó về sau, không còn ai đến nhà tôi nữa.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/11/507753.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/27/234873.html