Đệ tử Đại Pháp “nổi tiếng” vùng núi
Bài viết của đệ tử Đại Pháp ở Hà Bắc, Trung Quốc
[MINH HUỆ 10-05-2026] Tôi đến từ một vùng núi ở tỉnh Hà Bắc, tu luyện Đại Pháp được 30 năm rồi. Một lần, một đệ tử Đại Pháp từ vùng khác đến nhà tôi. Tôi không quen biết cô ấy. Cô ấy nói: “Em đã hỏi thăm tên của chị. Mọi người ở các làng gần đây đều biết chị. Vừa bước vào làng chị, ai nấy đều biết chị. Họ chỉ cho em nhà chị ở đâu, đường đến đó như thế nào, thậm chí có người còn sẵn lòng dẫn đường cho em”.
Không ngoa khi nói rằng tôi “nổi tiếng” ở vùng núi này. Sự “nổi tiếng” này đến từ Đại Pháp. Việc tu luyện Pháp Luân Đại Pháp đã mang lại cho tôi – một bà lão làng quê này, một mức độ “nổi tiếng” nhất định.
“Xác sống” của ba mươi năm trước
Năm nay tôi 75 tuổi, sức khỏe tốt, nhưng 30 năm trước thì không như thế này. Mọi người gọi tôi là “xác sống”. Tôi nằm liệt giường suốt tám năm vì hen suyễn dị ứng, thiếu máu bất sản tủy, viêm gan B, cảm lạnh, đổ mồ hôi quá nhiều và các bệnh khác. Chồng tôi làm tất cả việc đồng áng và việc nhà một mình; anh ấy vừa là cha vừa là mẹ. Mỗi ngày sau khi làm việc ngoài đồng, anh ấy phải nấu ăn, chăm sóc các con và tôi, trong khi tôi hoàn toàn không thể cử động. Chồng tôi mệt nhọc, khổ không nói nên lời, còn tôi thì không ăn được gì; chỉ cần một miếng là tôi đã nôn mửa, và tôi trở nên gầy gò như que củi.
Thời điểm đó, cuộc sống của tôi còn tồi tệ hơn cả cái chết. Tôi muốn chết nhưng không thể, các con tôi thì thật đáng thương. Người dân trong và xung quanh làng gọi tôi là “xác sống”.
Một phép màu từ trên Trời giáng xuống
Cuối năm 1995, một người họ hàng đến thăm tôi. Chị ấy nói: “Hiện nay có một công pháp, đang lan truyền ở vùng chúng ta. Người ta nói nó có tác dụng chữa bệnh kỳ diệu. Một số người trong làng chúng ta đang luyện. Em hãy thử đi. Còn có cả sách nữa”. Tôi hỏi: “Luyện như thế nào?” Chị ấy nói: “Chị có thể làm mẫu, chị cũng vừa mới học xong.” Sau đó, chị ấy hướng dẫn tôi thực hiện loạt bài công pháp thứ nhất. Tôi xem và làm theo, và cảm thấy rất thoải mái. Sau đó, chị ấy hướng dẫn tôi thực hiện loạt bài công pháp thứ hai, thứ ba và thứ tư, và tôi đều làm theo. Thấy tôi thích thú, chị ấy nói: “Ngày mai chị sẽ mang sách đến cho em.” Rồi chị ấy ra về.
Sau khi chị ấy về rồi, tôi cảm thấy hơi đói. Chồng tôi rất vui khi nghe thấy tôi nói muốn ăn, nên anh ấy đã làm bánh sủi cảo cho tôi ăn. Tôi đã ăn hai mươi cái sủi cảo! Sau đó, tôi đi ngủ. Tối hôm đó, tôi bị tiêu chảy và nôn mửa, và tôi thức trắng đêm. Sáng hôm sau tôi cảm thấy khỏe hơn.
Người họ hàng của tôi lại đến, và tôi kể cho chị ấy nghe về chuyện xảy ra đêm hôm trước. Chị ấy nói: “Đó là điều tốt; đó là tiêu nghiệp, trong sách đã viết rồi”. Vừa nói, chị ấy vừa lấy cuốn sách ra cho tôi xem. Khi nhìn thấy tựa đề Chuyển Pháp Luân, tôi cảm thấy một sự dễ chịu khó tả. Người họ hàng của tôi bảo tôi nên đọc thêm sách rồi ra về.
Tôi cầm cuốn Chuyển Pháp Luân lên và muốn đọc. Tôi đọc suốt đêm, càng đọc, tôi càng cảm thấy thoải mái hơn, sức khỏe cũng được cải thiện. Kết hợp với việc luyện công, sức khỏe của tôi đã hồi phục nhanh chóng.
Đây quả là một phép màu từ trên Trời giáng xuống! Sau tám năm nằm liệt giường, tôi đã hồi phục nhờ luyện Pháp Luân Công. Tin tức lan truyền khắp làng và cả những vùng lân cận, thậm chí có người còn đến tận nơi để xem có đúng sự thật hay không. Khi thấy đó là thật, ai nấy đều cho rằng Pháp Luân Công thật kỳ diệu! Thật tuyệt vời! Tôi vốn đã nổi tiếng là “xác sống”, nhưng giờ đây, sau khi hồi phục nhờ luyện Pháp Luân Công, tôi càng nổi tiếng hơn nữa.
Chồng và các con tôi ủng hộ việc tu luyện của tôi, và dân làng nói với tôi: “Hãy siêng năng tu luyện, Pháp Luân Công đã kéo cô ấy từ cõi chết trở về”. Chẳng bao lâu, mười tám người đã bước vào luyện Pháp Luân Công, và tôi trở thành một phụ đạo viên tình nguyện.
Sư phụ đã bảo hộ tôi vào thời khắc nguy hiểm
Sau ngày 20 tháng 7 năm 1999, tà ác đã phát động một cuộc đàn áp quy mô lớn đối với Pháp Luân Công. Để duy hộ Pháp, tôi vội vàng đến Bắc Kinh để tìm công lý cho Sư phụ và lên tiếng cho Đại Pháp. Sau khi trở về, các cán bộ thôn, xã đến gặp tôi. Tôi nói với họ: “Trước đây tôi như thế nào? Ai trong các anh không biết? Tôi đã nằm liệt giường tám năm, cận kề cái chết, nhưng tôi đã hồi phục sau khi tu luyện Pháp Luân Công. Ai trong các anh không biết điều đó?! Nếu các anh không cho tôi tu luyện Pháp Luân Công, và tôi tái phát bệnh, ai sẽ chăm sóc tôi?” Tất cả bọn họ đều bỏ đi mà không nói một lời.
Sau đó, họ đưa tôi đến một trung tâm tẩy não. Họ không có phương pháp hiệu quả nào để “chuyển hóa” tôi; những gì tôi nói là không thể bác bỏ. Cuối cùng, họ nói: “Hãy viết một bản cam kết và cô có thể về nhà.” Tôi nói, “Không! Tôi sẽ không viết một chữ nào! Pháp Luân Công là tốt! Sự đàn áp của Đảng Cộng sản là sai trái.” Hai ngày sau, họ bảo tôi về nhà. Sư phụ đã bảo hộ tôi vượt qua thử thách này.
Mọi người trong làng và thành phố đều biết tôi là người cứng rắn, không dễ đối phó. Một nhân vật tai to mặt lớn từ thành phố đến cùng hai người đàn ông, xông vào nhà tôi, nói rằng họ đến để thu sách. Họ yêu cầu tôi giao sách ngay khi họ bước vào. Tôi đang ngồi trên ghế sofa, nhìn họ, thậm chí không đứng dậy, và nói, “Không!” Sách của tôi ở ngay cạnh tivi, một chồng ba cuốn, ngay trước mặt họ, nhưng không ai trong số họ nhìn thấy. Nói rằng tất cả họ đều có vấn đề về mắt thì không công bằng, nhưng sáu con mắt to ấy, giữa ban ngày ban mặt, thực sự đã phớt lờ những cuốn sách Pháp Luân Đại Pháp ngay trước mặt họ. Cảnh tượng kỳ diệu này là Sư phụ đã giúp tôi vượt qua thử thách này.
Tất cả những cuốn sách Pháp Luân Đại Pháp khác của tôi đều ở trong tủ. Vừa lúc có người định mở tủ ra thì điện thoại của người đứng đầu reo, thế là bọn họ bỏ đi hết. Tôi vô cùng biết ơn Sư phụ; chính Sư phụ đã một lần nữa bảo hộ và giúp tôi vượt qua thử thách này.
Suốt những năm qua, tôi bị Đảng Cộng sản Trung Quốc bức hại vô số lần, nhưng dưới sự gia trì của Sư phụ, tôi đã chính niệm chính hành vượt qua mọi trở ngại. Năm ngoái, đồn cảnh sát gọi điện yêu cầu tôi đến trình diện. Tôi nói: “Không!” Buổi chiều, viên đội trưởng đến và yêu cầu xem chứng minh thư của tôi. Tôi nói: “Không!” Anh ta nói: “Vậy thì hãy viết cam kết rằng cô sẽ không tu luyện nữa.” Tôi nói: “Không!” Ngay sau đó, tôi lấy tay che ngực và nói: “Ôi trời, đừng làm tôi sợ đến mức suýt lên cơn đau tim.”
Rồi một người đàn ông đến và đề nghị viết “giấy bảo đảm” cho tôi, nhưng tôi từ chối. Tôi nói: “Họ muốn bắt tôi và đưa tôi vào tù, anh có thể viết giấy đó cho họ sao? Ai mà không biết Đại Pháp bây giờ tốt đẹp chứ?!” Anh ta cứ mở trừng mắt như vậy và đi tiểu lên giường tôi, làm việc xấu xa này giữa ban ngày ban mặt. Tôi còn lớn tuổi hơn cả bà nội anh ta, và tôi nói: “Không ai có thể quản được tôi ngoài Sư phụ của tôi!” Ngay lúc đó, viên đội trưởng bảo người đàn ông đó rời đi, và viên đội trưởng cũng rời đi.
Sư phụ luôn ở bên cạnh tôi
Sư phụ đã vớt tôi lên ra khỏi địa ngục, thanh tẩy tôi và ban cho tôi một sinh mệnh thứ hai. Sư phụ luôn ở bên cạnh tôi, luôn bảo hộ tôi. Có lần, tôi đi học Pháp. Lúc đi thời tiết tốt, nhưng đến lúc học thì trời bắt đầu mưa to. Khi trở về, đường sá ngập lụt. Gần nhà, tôi gặp một vũng nước sâu hơn mặt đường bình thường rất nhiều. Tôi đang đi xe ba bánh điện, và rất khó để vượt qua. Tôi cầu Sư phụ, và dường như nước tách ra làm hai bên, tôi qua được ngay lập tức. Xe ba bánh của tôi không bị ngập nước.
Một lần khác, tôi đang thu hoạch bí đao mùa thu ngoài đồng, và đã thu được rất nhiều. Tôi chở bí đao về nhà bằng xe tải. Khi đến mép ruộng, tôi không thể đi được vì có một vũng bùn lầy lội ở đó. Tôi cầu Sư phụ giúp tôi vượt qua vũng bùn lầy lội đó. Tôi bình tĩnh lại một lúc và phát chính niệm. Ngay khi tôi khởi động xe tải, tôi đã vượt qua được vũng bùn một cách nhanh chóng.
Tôi đã tu luyện ba mươi năm rồi. Từ một người cận kề cái chết, tôi đã bước tới ngày hôm nay, trở thành một người tu luyện đạt đến một tầng thứ nhất định. Tất cả là nhờ sự cứu độ của Sư phụ. Không lời nào có thể diễn tả hết lòng biết ơn của tôi đối với Sư phụ.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/10/507754.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/22/234812.html


