Bài viết của Hòa Húc, đệ tử Đại Pháp tại Hồng Kông

[MINH HUỆ 12-06-2026] Năm 2019, viêm phổi Vũ Hán bùng phát, sau đó từ Trung Quốc lan rộng ra toàn cầu, khiến lòng người hoang mang. Tôi cảm nhận mãnh liệt rằng nhân loại đã đi đến bước đường cùng, tôi muốn tìm kiếm một mảnh đất tịnh thổ. Tôi không ngừng tìm kiếm, mãi đến ngày 13 tháng 3 năm 2021, cơ duyên đến rồi, tôi may mắn đọc được cuốn “Chuyển Pháp Luân”. Đọc xong, trong tâm tôi chắc chắn rằng: “Đây là cuốn sách chân chính dạy người tu Phật!” Đây chính là miền tịnh thổ tôi muốn tìm. Từ đó tôi bước lên con đường tu luyện Đại Pháp.

Thời kỳ đầu tu luyện, mỗi ngày, tôi đều luyện năm bài công pháp, học thuộc “Luận ngữ”, học thuộc “Hồng Ngâm”, chép sách “Chuyển Pháp Luân”, cảm thấy thân tâm an ổn, tràn đầy hy vọng vào tương lai. Nhưng do bị phong bế và ngăn cách bởi “tự ngã” hình thành từ quan niệm hậu thiên, tôi không biết cách hướng nội tìm, mà đứng từ cơ điểm của một người thường để tu.

Có một lần, vì tâm lợi ích, tâm giữ thể diện bị động chạm đến, tôi lại giống như người thường mà đi tranh cãi, đi oán hận. Sau đó, tôi hối hận sâu sắc vì mình đã đi hoàn toàn ngược lại với đặc tính vũ trụ Chân-Thiện-Nhẫn, nhưng lại cảm thấy bất lực. Tôi gạt bỏ cảm giác bất lực đó và tiếp tục làm một người tu luyện. Trong thời gian tiếp theo, mặc dù tâm tu luyện của tôi vững như bàn thạch, nhưng tôi vẫn chấp trước vào tự ngã, không biết hướng nội tìm, không biết tu bản thân, không cân bằng tốt quan hệ gia đình, vì thế mà chồng tôi ngày càng hiểu lầm tôi nhiều hơn, quan hệ vợ chồng đi đến bờ vực tan vỡ. Cuối tháng 4 năm 2024, cha mẹ và em trai tôi láng máng biết được quan hệ vợ chồng tôi đang căng thẳng, đã lặn lội xa xôi ngàn dặm đến tìm tôi, yêu cầu tôi từ bỏ tu luyện. Tôi lại giống như người thường, nhiều lần tranh cãi với họ, khiến họ tức giận bỏ đi.

Sau khi bố mẹ và em trai rời đi, tôi không còn chút sức lực nào, giống như quả bóng xì hơi, bởi vì tôi cảm thấy mình tu tệ thế này, cho dù cha mẹ và em trai lại đứng trước mặt tôi, tôi cũng sẽ mất bình tĩnh và thiếu lý trí như thế, đây đâu phải là bộ dạng mà một người tu luyện nên có? Tôi cũng biết như vậy là không phù hợp với Pháp, nhưng lại cảm thấy mình vốn dĩ là như thế, do đó vô cùng chán nản. Trong lúc chán nản, tôi nghĩ lại chuyện mình vội tranh biện với họ như thế là vì quan niệm: “Tín ngưỡng là tự do, điều này đã được Hiến pháp quy định, không ai có quyền thay đổi tư tưởng và tín ngưỡng của người khác.” Lại có một quan niệm nữa là: “Cha mẹ tôi không tôn trọng con, họ coi con cái như kẻ phụ thuộc, nặn thành hình tròn thì là hình tròn, nặn thành hình vuông thì là hình vuông.”

Bởi vậy, từ trước đến giờ, mô thức giao tiếp thâm căn cố đế hình thành giữa tôi và cha mẹ chính là áp chế và phản kháng. Nghĩ mãi một hồi, hai từ “quan niệm” và “thâm căn cố đế” đột nhiên khiến tôi nghĩ đến một vấn đề: Chính là tự ngã (giả ngã) được hình thành từ quan niệm hậu thiên. Khi bị tự ngã hình thành từ quan niệm hậu thiên chi phối và khống chế, là tôi đang chứng thực mình đúng, hoàn toàn không để người khác nói, tôi không phải đang chứng thực Pháp. Thứ tự ngã hình thành từ quan niệm hậu thiên quá mạnh mẽ và dày đặc ấy đã chôn vùi chân ngã, đồng thời ngăn cách với Đại Pháp, khiến chân ngã lực bất tòng tâm, không làm gì nổi, nhỏ bé yếu ớt.

Kẻ khăng khăng nói mình không sai, mình không cách nào làm được theo yêu cầu của Đại Pháp, mình không cách nào tu tốt chính là cái tự ngã (giả ngã) hình thành từ quan niệm hậu thiên, đó không phải là cái tôi thực sự! Ngộ ra đến đây, tôi cảm thấy sự chán nản và nhụt chí lúc trước đã bị quét sạch, tôi lại lấy lại được động lực và tràn đầy tín tâm tu luyện.

Hiện tại, tôi đã nhận rõ ra cái vỏ bọc dày cộm của tự ngã (giả ngã) hình thành từ quan niệm hậu thiên này, không thừa nhận nó nữa, vứt bỏ nó, vậy nên tôi lập tức cảm thấy nhẹ nhõm. Quá trình nhận rõ tự ngã này đối với tôi thực sự quá đỗi quan trọng.

Sư phụ giảng:

“Có một số người vì sao nghiệp lực tư tưởng đó của họ trường kỳ không thể tiêu đi được? Chính là [vì] không đi phân rõ đâu là bản thân mình. Vì sao gọi là chư vị tu? Đầu tiên chư vị cần phải tu bỏ những tư tưởng bất hảo, chư vị có thể trừ bỏ những thứ bất hảo đó là vì chư vị không thừa nhận nó là chư vị, đây là điều cực kỳ quan trọng. Bởi vì chư vị không thừa nhận nó là chư vị, cho nên mới có thể tiêu trừ nó. Kỳ thực, nó thực sự không phải là chư vị, nó là các chủng quan niệm hình thành hậu thiên khi chư vị làm các việc, thậm chí cấu thành nghiệp lực, chính là những thứ này.” “Con người mong muốn điều gì, thì là bản thân họ quyết định, chỉ khi chư vị không muốn thứ này thì mới có thể trừ bỏ cho chư vị được.” (Giảng Pháp tại Pháp hội miền Tây Mỹ quốc)

Hiện tại, ít nhất tôi dám nói rằng, nếu cha mẹ và em trai lại xuất hiện trước mặt tôi, tôi có thể giữ bình tĩnh, có thể cảnh tỉnh bản thân không để tự ngã (giả ngã) hình thành từ quan niệm hậu thiên lôi kéo mà giậm chân tranh biện.

Sau đó, Sư phụ từ bi lại một lần nữa điểm hóa cho tôi về vấn đề chấp trước vào tự ngã. Vào tháng 11 năm 2024, Đài phát thanh Minh Huệ đã đăng tải các bài chia sẻ của Pháp hội Đại lục lần thứ 21, tổng cộng có 16 tập. Trong tập đầu tiên, có một bài viết mang tựa đề “Bị điều đến dạy học tại vùng hẻo lánh vẫn chứng thực Pháp như cũ”, kể về quá trình một đệ tử Đại Pháp chứng thực Pháp và phản bức hại trên cương vị giáo viên vào thời kỳ đầu của cuộc bức hại. Cô ấy bị giáng chức từ một trường điểm ở thành phố xuống dạy học ở một vùng núi cách nhà hơn 20km, dạy ở đó đến mấy năm. Cô ấy nói và làm theo tiêu chuẩn yêu cầu của Đại Pháp, khiến người dân ở vùng núi đó có thể nhận thức chính diện về Đại Pháp. Chẳng hạn, khi trời mưa tuyết, đường sá ở vùng núi lầy lội, cô ấy đã nấu bữa trưa cho những giáo viên không tiện về nhà. Hay như trong hoàn cảnh những lời vu khống Đại Pháp rợp trời rợp đất lúc bấy giờ, cô đã giảng chân tướng về Đại Pháp một cách lý trí cho các em học sinh trong lớp, giảng về đạo lý đối nhân xử thế mà Đại Pháp dạy con người. Nghe xong câu chuyện của cô, tôi đã xúc động sâu sắc.

Hồi còn đi học, tôi học chuyên ngành sư phạm, cũng là học làm giáo viên. Tôi tự hỏi: Nếu rơi vào hoàn cảnh như vậy, tôi có thể chứng thực Pháp giống như vị đệ tử Đại Pháp này không? Có thể làm tốt như vậy không? Tôi không thể. Tại sao lại không thể? Trong đầu tôi hiện lên bốn chữ: Chấp trước vào tự ngã! Tôi cảm thấy đây là bốn chữ mà Sư phụ điểm hóa cho tôi. Bởi vì sau khi bốn chữ này xuất hiện, tôi có cảm giác đột nhiên tỉnh ngộ, cảm thấy: Đúng rồi! Chính là như vậy! Có thể nói bốn chữ này không phải do tôi tự nghĩ ra.

Tôi tìm thấy trên Minh Huệ Net một bài chia sẻ có tiêu đề “Nhận thức chấp trước vào ‘tự ngã’ một cách lý tính”, tôi thấy bài viết phân tích về tự ngã khá toàn diện và sâu sắc. Theo định nghĩa về tự ngã trong bài viết này, tôi nghĩ, khi chúng ta phủ định, bài xích những quan niệm hình thành hậu thiên, khi xem nhẹ và tu bỏ các loại tâm chấp trước, khi kiên định chính niệm tiêu trừ nghiệp lực tư tưởng, nghiệp bệnh và các loại nghiệp lực khác, chúng ta chính là đang tu bỏ tự ngã, chính là đang từ bỏ chấp trước vào tự ngã. Từng có một đồng tu khi chia sẻ với tôi, đã nói về nhận thức của cô ấy đối với việc phủ định và bài xích nghiệp lực, hết sức sinh động, cô ấy nói thế này: Khi nghiệp lực bảo bạn đau, bảo bạn khó chịu, bạn hãy nói mi mới đang đau, mi mới khó chịu đó! Khi nghiệp lực nói bạn sắp chết rồi, bạn hãy nói mi mới sắp chết ấy. Tôi cảm thấy cách phủ định và bài xích nghiệp lực này cũng có thể áp dụng khi trừ bỏ các loại tâm chấp trước và quan niệm hậu thiên, đó là không thuận theo ý của nó, bài xích nó, phủ định nó, tiêu trừ nó.

Tôi nghĩ trong gia đình là nơi dễ chấp trước vào tự ngã nhất, bởi vì người nhà đã quá quen thuộc với nhau, cái tình cũng là nặng nhất, dễ chiểu theo quan niệm người thường trước đây để nhìn nhận vấn đề nhất. Chẳng hạn: Tôi rót cho chồng một tách trà, anh ấy vốn định uống trà, nhưng anh ấy không uống tách trà do tôi rót, mà tự đi tìm đồ uống. Tôi lấy chăn cho anh ấy, anh ấy không đắp mà tự đi tìm một cái chăn khác để đắp. Đôi khi tôi tự nhiên cảm thấy bực bội trong lòng, nói: A, đối xử tốt với anh mà anh không nhận, anh không phân biệt được tốt xấu nữa rồi! Chư Thần chư Phật chân chính khắp trời còn tiếp nhận tôi, vậy mà anh lại không tiếp nhận tôi!

Đây là suy nghĩ tự đại khi không ở trong Pháp và chấp trước vào tự ngã. Khi bình tĩnh lại và có thể nhận thức dựa trên Pháp, tôi nghĩ đến lời Sư phụ giảng: “khi thực thi đều nghĩ đến người khác.” (Chuyển Pháp Luân). Suy xét cho chồng, thực ra trong tâm anh ấy cũng rất khổ, bởi vì thời kỳ đầu tôi đã một mực kiên trì tu luyện một cách cứng nhắc, biểu hiện không ra bộ dạng của một người tu luyện, khiến anh ấy không sao lý giải được, tiếp đó vạch ra một ranh giới với tôi. Ngoài ra, còn có vấn đề chuyển hóa nghiệp lực, anh ấy đang giúp tôi tiêu nghiệp, cấp cho tôi cơ hội để đề cao tâm tính. Tôi nên cảm ơn anh ấy mới đúng, sao có thể chấp trước vào tự ngã mà tức giận, oán hận chứ?

Đồng thời, tôi cảm thấy nguyên nhân căn bản của chấp trước vào tự ngã là vị tư vị ngã. Chỉ có học Pháp thật vững chắc và nhập tâm, nghiêm khắc yêu cầu bản thân làm theo Đại Pháp, thì mới có thể chân chính thực tu, tu bỏ chấp trước vào tự ngã, làm theo lời Sư phụ giảng:

“Tu thành bậc Chính Giác vô tư vô ngã, tiên tha hậu ngã.” (Phật tính vô lậuTinh tấn yếu chỉ)

Trên đây nếu có chỗ nào không ở trong Pháp, mong đồng tu từ bi chỉ ra và chỉnh sửa.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/12/505868.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/25/234847.html