Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Liêu Ninh, Trung Quốc

[MINH HUỆ 16-03-2026] Tôi là đệ tử Đại Pháp đắc Pháp tu luyện vào năm 1996. Dưới sự từ bi bảo hộ của Sư phụ, tôi đã đi được đến ngày hôm nay. Trên chặng đường tu luyện đã qua có đau xót, có tiếc nuối, cũng có ấm lòng khi thấy chúng sinh có thể được Đại Pháp cứu độ.

1. Người nhà thụ ích trong Đại Pháp

Sau khi tốt nghiệp đại học, cháu ngoại tôi bắt đầu tìm việc làm. Mọi người đều biết là hiện nay tìm được việc ở Trung Quốc đại lục khó đến nhường nào! Lúc ấy, có một cơ quan nhà nước ở một thành phố khác đang tuyển công chức, cháu trai tôi đáp ứng đủ điều kiện về mọi mặt, nhưng vì tôi tu luyện Pháp Luân Công, nên lo rằng phần thẩm tra lý lịch chính trị sẽ không đạt. Con gái sợ tôi lo lắng nên động viên: “Mẹ à, không sao đâu, nếu không được thì lại tìm công việc khác”.

Vừa nghe vậy tôi liền nghĩ: “Điều này không đúng, không thể vì tôi tu luyện mà thằng bé không tìm được công việc phù hợp, đây là thủ đoạn tà ác mà tà đảng dùng để đầu độc chúng sinh, muốn để gia đình con gái tôi có suy nghĩ tiệu cực với Đại Pháp, để hại người nhà tôi.

Nghĩ đến đây, tôi chính niệm mạnh mẽ nói với con gái: “Mẹ tu Đại Pháp, thằng bé có phúc phận, sao có thể bị ảnh hưởng được! Đây là chiêu trò do tà đảng Trung Cộng bày ra, hòng kéo người nhà bị liên lụy vào cuộc bức hại thôi”.

Tôi đến trước Pháp tượng của Sư phụ và nói với Sư phụ: “Sư phụ ơi, không thể vì đệ tử tu luyện Đại Pháp mà tà ác khiến đứa trẻ không tìm được việc phù hợp, khiến cả gia đình chúng có suy nghĩ không tốt với Đại Pháp. Thỉnh cầu Sư phụ giúp đỡ cháu, cháu nhất định sẽ có được công việc đó, nhất định sẽ trúng tuyển. Từ bé cháu đã rất kính ngưỡng Sư phụ và Đại Pháp, Pháp Luân Đại Pháp như hạt giống vàng kim đã bén rễ trong tâm cháu. Đệ tử không thừa nhận bất kỳ sự bức hại hay an bài nào của tà ác!”

Vào ngày tham gia ứng tuyển, dù họ chỉ tuyển hai công chức, nhưng có tới vài trăm người đến thi tuyển. Đến vòng cuối còn lại hơn 40 người, cháu trai tôi đứng đầu và sau đó đã được nhận vào làm. Cháu trai nói với tôi: “Hôm đó con liên tục niệm Pháp Luân Đại Pháp hảo!”

Đến nay cháu tôi đã đi làm được năm năm rồi. Tôi hỏi cháu: “Cơ quan của cháu không yêu cầu cháu vào đảng à?” Cháu bảo tôi rằng cháu thà gia nhập đảng phái khác cũng không gia nhập tà đảng Trung Cộng. Tôi thực tâm vui mừng cho cháu trai vì cháu đã minh bạch chân tướng. Đây là câu chuyện về việc cháu trai tôi được thụ ích từ Đại Pháp như nào thế nào.

Chồng tôi ở nông thôn, quanh năm đi làm thuê xa nhà. Một hôm, khi ông ấy xong việc trở về nhà, trông sắc mặt không tốt lắm và nói rằng cảm thấy trong người rất khó chịu. Chúng tôi vội đưa ông ấy đến viện kiểm tra, bác sĩ nói rằng ông ấy bị nhồi máu cơ tim, cần lập tức làm thủ tục nhập viện. Cả nhà ai nấy đều bàng hoàng, không biết phải làm sao. Hai người con của tôi bảo chúng sẽ về nhà để chuẩn bị tiền. Sau khi bình tĩnh lại, tôi bàn với các con: “Bệnh viện không phải là bệnh gì cũng có thể chữa trị, chỉ có Sư phụ Đại Pháp mới có thể cứu bố các con! Các con hãy khuyên bố cùng học Đại Pháp với mẹ đi!”

Hai đứa con tôi lập tức lắc đầu. Con trai nói: “Người như bố mà còn có thể học Đại Pháp sao? Đã hút thuốc, lại ham vui, còn thích chơi mạt chược”. Tôi nói: “Hiện giờ bố các con đang mắc bệnh, chúng ta cứ thử khuyên xem sao”.

Sau khi thanh toán hết viện phí, chúng tôi chuẩn bị về nhà. Thấy chúng tôi muốn đi, bác sĩ nói: “Không có tiền cũng phải chữa bệnh chứ, tình trạng của ông ấy nặng như thế, về nhà chẳng phải sẽ nguy hiểm lắm sao!” Nhưng tâm tôi kiên định chính niệm đưa ông ấy về nhà.

Sau khi về nhà, tôi nói chuyện với chồng: “Bệnh viện thì cũng không phải là cứ đóng tiền vào là có thể chữa khỏi bệnh. Anh cũng thấy đấy, em đã tu luyện Đại Pháp hơn 20 năm rồi, cũng chưa từng uống một viên thuốc nào, cũng chưa từng tiêm một mũi nào. Anh học Đại Pháp cùng em đi, Sư phụ cũng sẽ quản anh”.

Hai con cũng khuyên: “Bố à, trước hết bố cứ thử cùng mẹ học xem thế nào, nếu không thấy tốt lên thì chúng ta lại đi bệnh viện”. Chồng tôi thấy mấy mẹ con ra sức khuyên nhủ, thì miễn cưỡng gật đầu đồng ý. Tôi rất vui mừng. Buổi chiều hôm đó, tôi và chồng đã bắt đầu cùng nhau học Pháp, tôi đọc cho ông ấy nghe. Đến ngày hôm sau, tinh thần của chồng tôi đã khá lên nhiều, sắc mặt cũng cũng không khó coi như trước. Cứ như vậy, sức khỏe của chồng tôi tốt lên từng ngày. Bản thân ông ấy cũng đã chủ động niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo”, tâm trạng vui vẻ hơn và ăn uống được nhiều hơn.

Đến ngày thứ tám, vào buổi trưa, khi tôi trở về nhà sau khi đi ra ngoài giảng chân tướng thì không thấy chồng đâu. Tôi nghĩ có thể ông ấy đã đi xuống tầng dưới để hít thở không khí trong lành. Sau khi làm cơm xong tôi gọi ông ấy về ăn cơm, thì nghe thấy chồng tôi lớn tiếng nói qua điện thoại: “Anh đang ở đơn vị, anh khỏi rồi, anh đã bảo ông chủ là ngày mai sẽ đi làm trở lại”. Tôi nói: “Anh đừng đùa nữa, mau về nhà ăn cơm đi!”. Lúc ấy tôi lại nghĩ là làm sao mà ông ấy đi tới đó được, vì nhà tôi cách đơn vị công tác của ông ấy cả cây số. Tôi hỏi chồng: “Anh đi đến đơn vị bằng cách nào vậy?” Ông ấy nói là đi xe đạp điện. Tôi nghĩ: “Ông ấy khỏe lại thật rồi, đã có thể tự mình đi xe đạp điện rồi”.

Buổi chiều hôm ấy, chồng tôi về nhà, leo một mạch thang bộ từ tầng một lên tầng năm, mà bên ngoài tòa nhà còn phải leo thêm hai tầng nữa, tức là ông ấy đã leo tới bảy tầng cầu thang, mà về tới nhà cũng không thở dốc chút nào. Ông ấy nói rằng muốn dốc sức leo một trận cho ra trò. Trông bộ dạng ông ấy hào hứng như một đứa trẻ.

Chồng tôi hồi phục sức khỏe chỉ sau tám ngày học Pháp mà không tốn một xu nào. Ông ấy nói: “Pháp Luân Đại Pháp quả là quá thần kỳ!” Cả nhà chúng tôi đều đã chứng kiến sự từ bi của Sư phụ và sự siêu thường của Đại Pháp! Cả nhà chúng tôi đều vô cùng cảm ân sự cứu độ của Sư phụ! Cảm ân sự thần kỳ của Đại Pháp! Đây là câu chuyện về việc chồng tôi đã được thụ ích từ Đại Pháp như thế nào.

2. Tu tâm vượt qua quan nghiệp bệnh

Cuối năm 2019, trong thời gian dịch bệnh bùng phát, dạ dày của tôi rất khó chịu. Tôi không ăn được gì, mỗi ngày chỉ có thể húp một ít cháo loãng và tình trạng mỗi ngày một nặng hơn. Tôi sụt từ 60 kg xuống còn hơn 40 kg, nhưng hàng ngày vẫn kiên trì làm ba việc.

Tôi tĩnh tâm hướng nội và tìm ra được gốc rễ của vấn đề: Năm 2018, hai đồng tu là A (hóa danh) và chị gái của cô ấy không còn nhóm học Pháp nữa. Tôi muốn mời hai người họ đến nhóm học Pháp của chúng tôi, nhưng nghĩ lại như vậy cũng không ổn, vì nếu nhiều người đến quá thì nhóm sẽ đông quá, sẽ không an toàn. Vì vậy, tôi đã tách ra khỏi nhóm học Pháp cũ, rồi cùng hai cô ấy thành lập một nhóm học Pháp mới.

Nhưng chúng tôi không có tuần san. Khi biết đồng tu A có thể lấy được tuần san, tôi liền hỏi cô ấy có thể chia cho chúng tôi một bản được không. Nào ngờ, cô ấy lắc đầu xua tay từ chối, nói rằng cô ấy sợ không dám đưa cho chúng tôi. Tôi rất tức giận và thầm nghĩ: “Cũng là đệ tử tu luyện lâu rồi, từ năm 1999 tới giờ, vậy mà một tờ tuần san cũng không dám cầm, sao mà ích kỷ vậy chứ, thật không hiểu nổi”. Thế là tôi một câu cô ấy một câu, đôi co với nhau và phát sinh mâu thuẫn.

Một hôm, mấy người chúng tôi cùng đi ra ngoài giảng chân tướng cứu người. Tôi lớn hơn đồng tu A 12 tuổi. Đồng tu A hỏi tôi: “Chị à, răng của em chữa đi chữa lại rồi mà em vẫn không dám ăn đồ ăn cứng”. Tôi nói: “Tu luyện cần hướng nội tìm, hoặc là em chưa tu khẩu, hoặc là còn thích ăn đồ ngon”. Nghe vậy đồng tu A không nói gì nữa, rồi mỗi người chúng tôi đi tìm người hữu duyên để giảng chân tướng.

Một lát sau, đồng tu A đột nhiên đến chỗ tôi và chất vấn: “Chị này, em vừa bị can nhiễu, em giảng chân tướng cho mấy người, nhưng không ai đồng ý thoái hết. Chị không nên nói về em như vậy, những lời chị nói đã khiến em bị can nhiễu khi giảng chân tướng”.

Nghe vậy, tôi lập tức nổi giận. Tôi hỏi vặn lại đồng tu A: “Em có biết tu không, em không hướng nội tìm ở bản thân, mà quay ngược lại chất vấn chị ư?” Lúc này tôi hoàn toàn dùng cái lý của người thường để đối đãi, trong lòng toàn là bất bình. Tôi không nhìn vào trong xem bản thân có vấn đề gì, mà toàn là nhìn ra ngoài chỉ trích đối phương, khiến mâu thuẫn ngày càng gay gắt hơn.

Sau khi về nhà, tôi tĩnh tâm hướng nội tìm và nhận ra bản thân mình đã sai. Tôi thấy mình có tâm tranh đấu, tâm oán hận, tâm xem thường người khác cùng các nhân tâm khác,… Tôi phát chính niệm để diệt bỏ chúng. Nhưng tôi vẫn chưa thể tĩnh tâm lại, một lát sau cái lý của người lại nổi lên: “Người này tu kiểu gì vậy, mình thật hối hận vì đã mời cô ấy vào nhóm học Pháp, làm phát sinh nhiều chuyện phiền phức đến thế…”

Với trạng thái tu luyện của tôi khi đó, tôi căn bản không nhận thức được rằng đây là Sư phụ an bài đồng tu đến giúp tôi tu luyện. Giờ đây, khi thật sự hướng nội tìm vô điều kiện, tôi mới phát hiện bản thân chỉ tu ở bề mặt, chứ chưa thật sự thực chân tu. Tâm trạng của tôi rất không tốt, cho rằng bản thân không làm tốt việc giữ vững tâm tính, đã bị rớt xuống rồi, và cảm thấy rất thất vọng.

Một hôm, trong giấc mơ, tôi mơ thấy Sư phụ đến, rất nhiều đồng tu đang vây quanh Sư phụ và đưa ra nhiều câu hỏi. Lúc ấy tôi cũng đi tới, cũng muốn đặt câu hỏi, nhưng thấy nét mặt nghiêm nghị của Sư phụ và cũng thấy là Sư phụ không nhìn tôi, nên tôi liền lùi lại, đứng nép ở phía sau giống như một đứa trẻ vừa phạm lỗi vậy. Đợi các đồng tu hỏi xong rồi, tôi mới tiến lên hỏi Sư phụ, tôi nói: “Thưa Sư phụ, con tu chưa tốt, con còn có thể viên mãn không?” Sư phụ không nói gì. Tôi thấy Sư phụ cầm một vật trông giống như cái cây cán bột và vẽ một vòng tròn trên mặt đất…

Tôi chợt tỉnh giấc và không còn buồn ngủ nữa. Giấc mơ này vô cũng rõ ràng, rốt cuộc giấc mơ này có ý nghĩa gì đây? Cây cán bột vẽ vòng tròn… Đột nhiên tôi ngộ ra, là Sư phụ đang khích lệ tôi nhanh chóng thực tu, theo kịp tiến trình và đến viên mãn! Tôi bật khóc. Sư phụ từ bi đã điểm hóa để thức tỉnh đệ tử, rằng đã vấp ngã thì nhanh chóng trở dậy! Cựu thế lực nắm được sơ hở của tôi, toan dùng thủ đoạn nham hiểm để bức hại tôi, nhưng tôi quyết không thừa nhận, tôi thuộc về Sư phụ quản, có vấn đề gì thì đều sẽ quy chính trong Đại Pháp.

Ngày hôm sau tôi đã gặp đồng tu A và nói lời xin lỗi. Sau khi tôi đề cao tâm tính, giả tướng nghiệp bệnh cũng liền biến mất.

Vào mùa xuân năm nay, một ngày nọ, tôi đột nhiên bị tắc đường tiết niệu và không thể tiểu tiện, không tiểu ra được một giọt nào, cơn đau rất dữ dội. Bên cạnh đường tiết niệu còn nổi lên một cục u to bằng quả trứng ngỗng. Tôi tự hỏi, như vậy thì mình còn có thể ra ngoài giảng chân tướng không? Nhưng nghĩ lại, những năm qua, mặc dù rất gian nan khi vượt quan nghiệp bệnh, nhưng tôi đều vượt qua nhờ kiên định tín Sư tín Pháp. Mỗi lần vượt quan, tôi không bao giờ coi bản thân mình là người bệnh, cũng không ở nhà nghỉ một ngày nào, mỗi ngày tôi đều có được một danh sách những người đã minh bạch chân tướng muốn làm tam thoái.

Cựu thế lực nhiều lần dùng giả tướng nghiệp bệnh hòng can nhiễu tôi, cản trở tôi ra ngoài cứu người, muốn lấy đi nhục thân này của tôi, trong đầu tôi còn luôn vang lên giọng nói, bảo tôi hãy mau thu xếp hậu sự. Tôi biết rõ rằng bản thân tu chưa tốt, có lỗi với chúng sinh trong thế giới của mình, cũng có lỗi với chúng sinh xung quanh tôi. Trong khi chính tà giao tranh, tôi phát chính niệm cường đại: “Toàn diện phủ định sự an bài của cựu thế lực, chúng sẽ bị diệt chết! Tôi là đệ tử của Sư phụ, phải nghe lời Sư phụ, làm tốt ba việc, không được thiếu một việc nào”.

Cả gia đình cũng không có ai nói tôi phải đi bệnh viện, vì họ đều biết rằng bệnh viện không thể chữa khỏi, mỗi lần xuất hiện nguy hiểm, cả gia đình tôi đều hô lớn, xin Sư phụ cứu tôi.

Đối mặt với giả tướng nghiệp bệnh lần này, tôi kiên định chính niệm: “Cựu thế lực, ngươi không thể ngăn cản ta ra ngoài cứu người!” Tôi dứt khoát bước ra ngoài. Tôi vừa đi vừa rơi nước mắt, thầm kêu gọi trong tâm: “Hỡi chúng sinh! Hãy đến đến nghe chân tướng đi! Đệ tử Đại Pháp đến nói với các bạn chân tướng, để các bạn có cơ hội được cứu độ”.

Sư phụ biết tâm ý của đệ tử, đã nhanh chóng dẫn người hữu duyên đến. Chúng sinh cũng dường như đã minh bạch, giảng tới người nào người đó thoái. Trong trong hơn một tiếng đồng hồ, tôi đã khuyên được 17 người tam thoái. Con vô cùng biết ơn Sư phụ! Con xin cảm tạ ân Sư!

Trong những năm qua, mỗi khi vượt quan nghiệp bệnh tôi đã chịu khổ không ít và cảm thấy đây là chuyện tốt. Trong những năm tháng tu luyện, tôi chưa từng phỉa chịu đựng những nỗi đau thấu tâm can để loại bỏ chấp trước như mấy năm gần đây. Tuy nhiên, chịu bao nhiêu cái khổ đó không hề vô ích chút nào, nó giúp tôi nhận nhìn rõ được bản thân mình. Những nhân tâm bị che đậy và ẩn giấu rất sâu, nhưng Sư phụ nhìn thấy chúng rất rõ ràng, nên đã an bài đồng tu và con người thế gian đến để giúp tôi tu luyện. Bây giờ tôi đã minh bạch tu luyện là gì và nên tu như thế nào. Tại đây, tôi muốn chân thành gửi lời đến những người đã từng bị tôi làm tổn thương: “Tôi xin lỗi!”

Tôi biết sâu rắc rằng trong năm gần đây, nếu như không có sự bảo hộ của Sư phụ tôn kính, tôi sẽ không thể vượt qua những đại quan nghiệp bệnh đó và không thể đi đến ngày hôm nay nay. Tôi vĩnh viễn không bao giờ có thể biết được Sư tôn đã phải chịu bao nhiêu khổ vì đệ tử, để độ một đệ tử đáng thất vọng như tôi Ngài đã phải chịu bao nhiêu tội, bao nhiêu nghiệp đây! Đệ tử vĩnh viễn sẽ không bao giờ có thể báo đáp sự khổ độ của Sư tôn, đệ tử sẽ trân quý thời gian cuối cùng còn lại này để thực tu bản thân, loại bỏ nhiều nhân tâm hơn và cứu nhiều người hơn nữa.

3. Hướng nội tìm, học thuộc Pháp và thực tu bản thân

Chồng tôi làm việc xa nhà, ông ấy làm bảo vệ trực ca đêm cho một trường học. Chồng tôi xuất thân từ nông thôn, sau khi tôi rời quê trở về thành phố, ông ấy cũng chuyển về thành phố cùng tôi. Chồng rất giỏi giang tháo vát, nhưng những thói quen sinh hoạt ở quê của ông ấy cũng gây ra không ít khó chịu, ví dụ như không chú ý đến vấn đề vệ sinh. Tôi vốn là người ưa sạch sẽ, chồng tôi đã làm thuê xa nhà hơn 10 năm, nên tôi đã quen với kiểu sống một mình. Thời gian dịch bệnh COVID-19, sau khi tiêm ba mũi vắc-xin ở trường học, chồng tôi đột nhiên xuất hiện triệu chứng giống như bị nghẽn mạch máu não. Một năm nhập viện ba bốn lần, lần sau lại nặng hơn lần trước. Vì thuận tiện, chúng tôi lại đổi tòa nhà có thang máy, để ông ấy có thể hàng ngày xuống dưới đi dạo, để không ảnh hưởng tôi làm ba việc.

Tuyên nhiên có rất nhiều quan tâm tính phải vượt qua. Ví dụ, bác sĩ nói người bị đột quỵ không được hút thuốc. Lúc đầu, tôi đặt ra quy định là ông ấy chỉ được hút mấy điếu thuốc một ngày, nhưng ông ấy vẫn thấy không đủ, nên hay lén tôi ra bên ngoài nhặt đầu thuốc lá thừa để hút, khiến tôi rất tức giận. Ông ấy còn tranh cãi với tôi, còn mắng mỏ tôi.

Tôi hướng nội tìm và thấy vấn đề ở đây là tôi còn có nhiều nhân tâm, còn có cái tình, có tâm lợi ích, sợ tốn tiền vì chồng không có lương hưu và các nhân tâm khác. Tiếp tục hướng nội thêm, tôi thấy mình còn có cái tâm sợ ông ấy phát bệnh rồi sẽ ảnh hưởng tôi làm ba việc… Quả thật quá nhiều nhân tâm rồi, liệu với ngần ấy tâm chấp trước thì chồng tôi có thể nghe theo tôi được không?

Hiện giờ tôi đã buông bỏ những nhân tâm đó, từng cái từng cái một. Khi ông ấy ấy khạc nhổ khắp nơi, tôi tự nhủ “ông ấy nhổ xong thì mình sẽ lau dọn”, như vậy tôi bỏ được cái tâm quá ưa sạch sẽ của mình. Nhờ chồng mà tôi đã tu bỏ những tâm chấp trước này, tôi phải cảm ơn chồng đã giúp tôi tu luyện.

Ngày 26 tháng 5 năm ngoái, tôi bắt đầu học thuộc Pháp. Hiện giờ tôi đã học tới bài giảng thứ bảy. Trong quá trình học thuộc Pháp, tôi cảm thấy bản thân có thể nhận ra và nắm bắt được những suy nghĩ bất hảo kia. Ví như, hiện giờ chồng đặc biệt thích càu nhàu, thích can thiệp vào mọi chuyện, thích mắng nhiếc người khác. Ông ấy còn lấy tiền trong nhà đến chơi ở các sòng mạt chược,… Hiện tôi đã có thể không nổi giận với ông ấy ấy, kể cả ông ấy có mắng tôi thì tôi cũng không còn tức giận nữa. Mỗi khi định trách móc ông ấy, thì kể cả lời ra đến miệng, tôi vẫn có thể kiềm chế và không nói nữa. Đây chính là sức mạnh của Pháp.

Sư phụ đã điểm hóa cho tôi trong giấc mơ: Có một đường với rãnh rất hẹp rất hẹp do vệt bánh xe tạo thành, hai bên bờ rãnh là băng, còn trong rãnh toàn là nước. Tôi đi xe ở trong lòng rãnh đó, chỉ cần xe nghiêng đi một chút là sẽ đổ. Khi đó tâm trạng tôi rất tốt và đạp xe băng băng đi rất nhanh. Lúc ấy tôi nghĩ rằng nếu nước nhiều hơn một chút thì đạp sẽ nhanh hơn. Vừa nghĩ tới đây tôi liền giật mình tôi liền tỉnh giấc.

Sau khi tỉnh dậy, tâm trạng tôi vẫn rất tốt. Tôi ngộ ra là Sư phụ đã dùng giấc mơ này để điểm hóa tôi, rằng: “Con đường của con rất hẹp, hơi chệch một chút thôi là sẽ rất nguy hiểm”; Việc tôi đạp xe rất nhanh, thì có lẽ là biểu thị rằng thời gian này tôi đang học thuộc Pháp, là sức mạnh của Pháp giúp tôi hướng nội tìm, thăng hoa rất nhanh; Còn nước tượng trưng điều gì đây? Là cá không thể rời khỏi nước, đệ tử Đại Pháp không rời xa Đại Pháp, Sư phụ bảo tôi học Pháp nhiều hơn. Tôi ngộ ra như vậy.

Còn một lần khác, tôi mơ thấy cảnh tượng một ngọn núi ngập tràn cây tầm bóp có quả chín đỏ mọng, nhưng điều kỳ lạ là chúng đều mọc dưới các bụi cây phỉ. Chúng phủ kín cả ngọn núi, đỏ tươi và trong suốt. Tôi định bụng lát nữa sẽ đi hái một chút. Lúc ấy ở trên núi còn một người đàn ông đang nằm gục ở đó. Sau khi tỉnh dậy, tôi ngộ ra ý nghĩa của những cảnh tượng trong giấc mơ: Quả tầm bóp kia khi còn xanh thì có vị đắng, nhưng khi chín thì chuyển sang màu đỏ, có vị ngọt và đều mọc ở dưới tán cây phỉ. Tôi ngộ rằng cần phải chân tu, đắng mới có thể biến thành ngọt; Về hình ảnh người đàn ông đang nằm gục kia, thì tôi ngộ rằng đó là khảo nghiệm tôi về sắc, tôi không động tâm. Tôi ngộ ra Sư phụ muốn nói với tôi rằng chịu khổ không phải điều xấu, để nhanh chóng hoàn trả nợ nghiệp. Tôi ngộ rằng, khi đệ tử gặp ma nạn, Sư phụ đều luôn bảo hộ đệ tử, gánh chịu thay cho đệ tử. Đệ tử cần phải dũng mãnh tinh tấn, tu tốt bản thân, đoái hiện thệ ước, theo Sư tôn trở về nhà.

Con xin cảm tạ ân cứu độ của Sư tôn!

Con xin kính chúc Sư tôn từ bi vĩ đại trung thu vui vẻ!

Khấu bái Sư tôn!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/16/505513.html