Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc đại lục

[MINH HUỆ 10-04-2026]

Tôi đắc Pháp vào mùa Đông năm 1996. Ngay lần đầu đọc vài đoạn trong “Luận Ngữ”, tâm tôi đã vô cùng chấn động, có một sự xúc động khó tả thành lời. Tôi cảm thấy đây không phải là điều mà người phàm trên thế gian có thể viết ra được, đó phải là thứ trân quý nhất trong kiếp nhân sinh, tôi đã đắc được rồi, vậy là tôi lập tức bước vào tu luyện.

Minh Huệ Net khuyến khích các đệ tử Đại Pháp viết ra những trải nghiệm tu luyện của bản thân. Tôi năm nay 76 tuổi, mới chỉ học hết tiểu học nên cảm thấy việc viết lách rất khó khăn. Năm nay, tôi đã lấy hết can đảm viết bài này để báo cáo lên Sư phụ và chia sẻ cùng các đồng tu. Do khuôn khổ bài viết có hạn, tôi chỉ tập trung kể về 10 ngày tôi bị giam giữ trong một trại tạm giam vào năm 2015, vì đã khởi kiện Giang Trạch Dân, cựu lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), kẻ đã phát động cuộc bức hại Pháp Luân Đại Pháp.

Sau khi kiện Giang, tôi bị bắt cóc. Cảnh sát đưa tôi đến trại tạm giam, chỉ vào tôi và nói với người tiếp nhận đăng ký trong trại: “Ông ấy là một người tốt.” Người tiếp nhận rất ngạc nhiên, hỏi lại: “Ý anh là bảo tôi chiếu cố ông ấy sao?” Viên cảnh sát “ừ” một tiếng rồi rời đi. Điều này cũng nằm ngoài dự liệu của tôi. Có lẽ trong quá trình tôi giảng chân tướng Đại Pháp cho viên cảnh sát này, lời nói và cử chỉ của tôi đã lưu lại ấn tượng như vậy trong tâm trí anh ta, nên anh ta mới nói thế. Trong 10 ngày sau đó, hoàn cảnh của tôi quả thực rất nới lỏng, cảnh sát và phạm nhân cũng đều tỏ ra rất tôn trọng tôi.

Tôi được nhân viên trong trại đưa đến phòng giam, trong phòng có năm người. Vừa bước vào cửa, tôi liền nói lớn: “Tôi là người luyện công, tu Đại Pháp.” Họ đều tỏ ra rất hoan nghênh tôi. Sau khi chào hỏi xong, tôi liền hỏi họ đã nghe nói về việc làm tam thoái bảo bình an chưa, rồi tôi giảng về tầm quan trọng của việc tại sao phải làm tam thoái. Lúc ấy có hai người thoái, những người còn lại ngày hôm sau nghe tôi giảng tiếp cũng đã thoái. Tôi tận dụng cơ hội lúc ăn cơm trong nhà ăn lớn để giảng về tam thoái và chân tướng Đại Pháp cho những phạm nhân khác, vì trong nhà ăn có hơn 40 người. Mỗi ngày tôi đều nói chuyện tam thoái với những người ngồi gần bàn ăn của tôi, đa số họ đều đồng tình và nguyện ý thoái. Cũng có người không thoái, tôi cũng không nản lòng mà tiếp tục tìm người có duyên để giảng tiếp.

Trong thời gian này, có ba cảnh sát cũng lần lượt làm tam thoái. Người đầu tiên là chủ động muốn được thoái. Vì trong phòng giam đều có camera giám sát, hôm đó tôi giảng tam thoái cho những người trong phòng với giọng khá lớn, anh ta trực ở phòng giám sát tổng nên nhìn thấy và nghe được nội dung cũng như tầm quan trọng của việc tam thoái mà tôi giảng. Ngày hôm sau, khi đi đến phòng giam của tôi, lúc ấy tôi đang ở chỗ cửa sổ, anh ta chào tôi và nói: “Giúp tôi thoái với nhé!” với giọng khe khẽ. Tôi rất ngạc nhiên, vội vàng đáp: “Được.” Nhưng trong lòng tôi nghĩ: Anh ta nói vậy là có ý gì nhỉ? Có thể là chuyện tam thoái không? Đây không phải là chuyện có thể hàm hồ, mình phải làm cho rõ mới được. Tôi liền đứng đợi ở cửa sổ cho đến khi anh ta quay lại, và hỏi anh ta: “Vừa nãy anh nói ‘thoái với nhé’, là nói về việc tam thoái bảo bình an phải không?” Anh ta nói: “Đúng rồi!” Hơn nữa còn bảo: “Các ông mà làm tốt, tôi sẽ lên mạng kể với Sư phụ của các ông.” Tôi nghĩ có lẽ anh ta thường xuyên vào Minh Huệ Net, đã biết được một số chân tướng về tam thoái, nên mới xuất hiện tình huống như vậy, đồng thời cũng có thể là Sư phụ đang mượn miệng anh ta để khích lệ tôi. Vài ngày sau, tôi nói với viên cảnh sát này: “Có thể cho tôi xin giấy và bút không? Tôi muốn ghi lại tên của những người đã tam thoái.” Anh ta vui vẻ mang đến cho tôi ngay, nếu không mỗi ngày tôi phải nhẩm thuộc rất nhiều lần, tên nhiều quá sợ sẽ quên mất.

Một cảnh sát khác là sau khi tôi ăn xong bữa trưa ở nhà ăn, anh ta bảo tôi và một người nữa khiêng một thùng rác lớn ra ngoài cổng để đổ, anh ta đi theo cùng, mục đích là để giám sát hai chúng tôi. Tôi nghĩ cơ hội này thật hiếm có, đúng là dịp để giảng tam thoái cho anh ta rồi. Vì lý do công việc, những người như thế này nếu giảng tam thoái lúc đông người thì hiệu quả thường không cao. Quãng đường dài hơn 200 mét, thời gian cũng đủ dùng, tôi liền giảng cặn kẽ cho anh ta tại sao phải tam thoái và tầm quan trọng của việc tam thoái. Anh ta nghe rất chăm chú, rất đồng tình, cũng kể về nhiều hành vi tàn ác của đảng mà anh ta biết. Tôi đặt cho anh ta một hóa danh, anh ta liền đồng ý thoái. Người khiêng thùng rác cùng tôi nghe hiểu ra và cũng đã thoái.

Cảnh sát thứ ba là vào một ngày nọ, mọi người sau khi ăn cơm xong đều về phòng giam nghỉ ngơi. Tôi tận dụng thời gian nghỉ ngơi để lau hành lang, đồng thời tìm kiếm cơ hội cứu người. Lúc này có một cảnh sát đột nhiên bước nhanh vào nhà ăn. Tôi nhìn thấy, đây chẳng phải là cơ hội tốt sao? Tôi cũng vội vàng bước vào nhà ăn, bên trong chỉ có một mình anh ta, đang rửa thứ gì đó ở bồn rửa bát. Vì trong mấy ngày qua, có rất nhiều cảnh sát đã biết tôi. Tôi đã dùng Đại Pháp để yêu cầu bản thân, để họ thấy được hình ảnh của người tu luyện không giống với những người khác. Đồng thời, các phạm nhân cùng phòng giam với tôi, dưới sự cảm hóa từ những hành động thiện lương của tôi, cũng trở nên quan tâm và hòa ái với nhau hơn. Tôi chân thành nói với cảnh sát này, tam thoái là để anh có một tương lai tốt đẹp. Hy vọng anh thoái xuất, xóa bỏ đi lời thề độc. Anh ta mỉm cười với tôi và nói: “Vậy được thôi, thoái nhé!” Lại một sinh mệnh nữa được đắc cứu, tôi thực sự mừng cho anh ta.

Tôi cũng có lúc làm chưa tốt, đó là khi một cảnh sát khác đứng ngoài cửa sổ giám sát chúng tôi, đợi những người bên trong viết giấy mua thực phẩm để nhân viên trong trại có thể ra cửa hàng mua giúp. Nhưng tôi cứ do dự, sợ thời gian giảng không đủ, chưa giảng rõ ràng thì người ta đã viết xong giấy mua thực phẩm và anh ta sẽ rời đi. Cứ do dự mãi nên tôi đã không giảng cho anh ta, trong tâm tôi luôn có một cảm giác tội lỗi vì đã bỏ lỡ.

Trong 10 ngày này, về cơ bản tôi đều luyện xong năm bài công pháp trước khi trời sáng, phát chính niệm bất cứ lúc nào, nhẩm thuộc các đoạn Pháp, kinh văn, thơ, v.v. để gia cường bản thân. Nếu còn thời gian, tôi lại giảng cho những người cùng phòng giam về việc Đại Pháp dạy người ta làm người tốt như thế nào, chân tướng về cuộc bức hại ra sao, v.v. Họ đều rất đồng tình. Tôi cùng những người trong phòng giam và cảnh sát chung sống với nhau giống như những người bạn tốt. Ngày thứ 10 khi bước ra khỏi trại tạm giam, trên danh sách tam thoái đó đã có hóa danh của 16 người.

Tôi nghĩ, tất cả những điều này đều là Sư phụ thấy tôi có tâm cứu người, nên đã an bài người có duyên, an bài thời gian, địa điểm, trải đường sẵn mọi thứ cho tôi, tôi chỉ là chạy tới chạy lui, động động cái miệng, là đã giúp được thế nhân thoái rồi. Thực sự cứu người đều là Sư phụ đang làm. Con xin cảm tạ Sư phụ!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/10/508627.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/26/234859.html