Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 30-04-2026]

Trước tháng 7 năm 1999, ở Trung Quốc, dù là ở thành phố, nông thôn, công viên, hay quảng trường, đều có thể nhìn thấy nhóm người luyện Pháp Luân Công. Có thể nói rằng tại Trung Quốc khi đó nhà nhà đều biết đến Pháp Luân Công, người ta dù ít hay nhiều đều nghe nói đến hiệu quả trị bệnh khỏe người kỳ diệu của Pháp Luân Công. Tôi cũng có may mắn đắc Pháp vào thời Đại Pháp hồng truyền và bước vào tu luyện Đại Pháp.

Tôi là sinh viên đại học tốt nghiệp vào thập niên 80, làm việc trong một cơ quan nhà nước. Nay, tôi viết ra một chút về những biến hóa về thân tâm và cảm thụ sau khi tu luyện Pháp Luân Công, để cùng giao lưu với các đồng tu, đồng thời cũng hy vọng có thể thức tỉnh nhiều thế nhân hơn nữa minh bạch chân tướng, được thụ ích và đắc phúc báo trong Đại Pháp. Nhớ lại quá trình hơn 20 năm tu luyện, Đại Pháp không chỉ giúp tôi có được thân thể khỏe mạnh, còn giúp việc tu dưỡng đạo đức của tôi không ngừng đề cao, thế giới quan đều đã phát sinh chuyển biến, tôi đã minh bạch ý nghĩa chân chính của nhân sinh.

1. Đại Pháp dạy chúng tôi làm người tốt

Chiểu theo yêu cầu của Sư phụ, khi học luyện năm bài công pháp, đồng thời càng phải tu tâm tính, không ngừng đề cao tiêu chuẩn đạo đức cá nhân, làm một người vị tha biết nghĩ cho người khác, một người tốt vô tư vô ngã, lấy giúp đỡ người khác làm niềm vui. Tôi cũng chiểu theo yêu cầu của Đại Pháp mà không ngừng tu chính bản thân, không ngừng vứt bỏ tâm tự tư tự ngã, nỗ lực làm một người tu luyện đạt tiêu chuẩn vị tha biết nghĩ cho người khác.

(1) Trong công việc, tôi dùng tiêu chuẩn của Đại Pháp để yêu cầu bản thân. Trong công việc thường ngày, tôi nghiêm khắc tuân thủ quy chế của đơn vị, về cơ bản là đến sớm về muộn, cần cù cẩn thận, chịu thương chịu khó, làm tốt công việc của mình, đồng thời chủ động giúp đỡ đồng nghiệp của phòng ban khác, không phân biệt trong ngoài. Vì yêu cầu công việc, tôi thường xuyên có quan hệ giao dịch kinh doanh với doanh nghiệp. Vì để lôi kéo khách hàng, doanh nghiệp thường muốn trích tiền hoa hồng cho tôi. Tôi nói với họ rằng tôi là người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, không thể lấy số tiền này, nhà cung cấp nói điều này là bình thường, mọi người đều như vậy. Tôi nói với họ hãy gửi số tiền đó vào tài khoản của đơn vị tôi. Có đơn vị cấp dưới tặng quà hay thẻ mua sắm vào dịp Tết, tôi đều từ chối khéo. Nếu lúc đó không sao từ chối được, nếu là tiền mặt, thì tôi sẽ dùng chuyển phát nhanh để chuyển lại cho người đó, đồng thời kèm theo một tờ tài liệu chân tướng. Nếu là tặng phẩm, tôi sẽ đổi ra tiền, rồi gửi tới người đó.

Mỗi dịp cuối năm, đơn vị sẽ đánh giá bình xét, đồng thời xếp hạng, bình chọn ra ba người đứng đầu là “Người lao động tiên tiến”. Hơn chục năm nay, tôi đều được xếp thứ nhất. Sau đó, tôi đã nói chuyện với lãnh đạo đơn vị: số người xuất sắc có hạn, tôi không thể cứ chiếm giữ suất này mãi, mọi người đều rất nỗ lực, hãy cho tôi xuống đi thôi, nhường cho đồng nghiệp khác. Khi đó lãnh đạo đã đồng ý. Ngày hôm sau, trong giờ làm việc, lãnh đạo gọi tôi tới nói: Tôi đã suy nghĩ nhiều lần, cảm thấy lấy tên của chị xuống là không công bằng, vì đây là do mọi người bỏ phiếu chọn ra, tôi phải tôn trọng ý kiến của mọi người. Cứ như vậy, trong hơn chục năm đánh giá nghiệp vụ, tôi đều xếp thứ nhất. Các đồng nghiệp cũng đều biết tôi luyện Pháp Luân Công.

(2) Trong cuộc sống, tôi dùng tiêu chuẩn của Đại Pháp để yêu cầu bản thân. Có một lần, tôi mua đồ dùng hàng ngày của Amway. Chọn xong những món đồ muốn mua, tôi ra quầy thanh toán; thanh toán xong, tôi quay lại thì nhân viên phục vụ đã đóng túi, tôi cũng không xem lại, vì tôi từng mua đồ của họ trước đây, vậy nên cứ thế xách đồ rời đi. Về đến nhà, tôi phát hiện dôi ra ba món đồ, tổng cộng hơn 300 tệ. Tôi lập tức mang toàn bộ đồ trở lại để nhân viên phục vụ kiểm tra xem sao, kết quả xác thực là nhiều hơn ba món đồ. Nhân viên phục vụ vô cùng cảm kích, còn nói nếu tôi không mang đồ trả lại, thì nhân viên sẽ phải tự bồi thường. Bình thường, khi mua đồ cũng có lúc được trả lại tiền thừa nhiều hơn, sau khi phát hiện ra, tôi đều sẽ lập tức mang lại cho cửa hàng.

Khi phong tỏa thời đại dịch, mua đồ ăn rất khó khăn. Khu dân cư nơi tôi sống, có một đồng nghiệp, nhà cô ấy có thể mua được đồ ăn, cô ấy gửi cho tôi hai thùng. Lần nào tôi cũng chia ra một nửa mang tặng hàng xóm, vì nhà họ đông người, nhà ba thế hệ sống cùng nhau. Chị hàng xóm vui mừng nói rằng đúng là ngày tuyết rơi được cho than đốt.

2. Đại Pháp giúp thân thể chúng tôi khỏe mạnh

Gia đình tôi có nhiều anh chị em, đều không ở cùng một thành phố, khi Đại Pháp hồng truyền, họ đều đã lần lượt bước vào tu luyện Đại Pháp, đều được thụ ích vô cùng trong Đại Pháp. Dưới đây, tôi kể một số câu chuyện thần kỳ của các đồng tu là người thân trong gia đình được thụ ích trong Đại Pháp.

Đồng tu A: Đắc Pháp năm 1996, khi mới tu luyện đã một lần gặp tai nạn xe. Khi ra sân bay đón người, đồng tu ngồi ghế trước xe taxi. Hồi đó, xe taxi đều không có túi khí an toàn, cũng rất ít người cài dây an toàn. Khi chiếc xe còn cách sân bay khoảng một kilomet, một chiếc xe ô tô đột nhiên chạy ra từ một khuôn viên rộng, tài xế phản ứng không kịp nên đã xảy ra tai nạn. Đầu của A trực tiếp đập thẳng vào kính chắn gió, kính chắn gió bị vỡ nứt hết cả, nhưng toàn thân anh ấy không bị thương tổn gì, cũng không thấy đau. Người trong hai chiếc xe đều đã đến bệnh viện. Anh ấy lại không bị sao cả, liền tự ra sân bay đón người. Về đến nhà, rồi rửa mặt, anh ấy mới phát hiện trên trán có một lớp mảnh kính nhỏ.

Sư phụ giảng:

“Luyện công cớ sao lại chiêu [mời] ma? Bởi vì [khi] một cá nhân mong muốn tu luyện [thì] thực tế rất khó khăn; chân tu mà không được Pháp thân của tôi bảo hộ, thì chư vị hoàn toàn không thể tu thành; hễ ra khỏi cửa là chư vị có thể gặp những vấn đề [liên quan] đến sinh mệnh [sống chết].” (Bài giảng thứ sáu, Chuyển Pháp Luân)

Trước khi tu luyện, A mắc bệnh cao huyết áp, ngày nào cũng phải uống thuốc, thân thể hơi gầy yếu. Sau khi tu Đại Pháp, huyết áp đã trở lại bình thường, cũng không còn dùng thuốc nữa. Sau hơn một năm, cân nặng đã tăng được hơn 10 kg.

Đồng tu B: Một buổi tối, đứa con học tiểu học mắc cảm mạo và lên cơn sốt, anh ấy hỏi con muốn đi viện tiêm thuốc hay là niệm “chân ngôn”. Cháu bé nói không tiêm thuốc, con niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”, vì trước đây, bé đã trải qua tình huống tương tự. Cháu bé nằm trên giường rồi niệm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”, đang niệm thì ngủ mất. Buổi sáng tỉnh dậy, cháu hồ hởi nói cháu đã khỏi rồi, mẹ cháu vẫn không yên tâm, cháu nói: Đúng là khỏi rồi mà, mẹ sờ trán con xem, không nóng nữa. Mẹ cháu đo thân nhiệt cho cháu, xác thực là đã bình thường.

Đồng tu C:Một hôm, lúc hơn 3 giờ sáng, đồng tu C tỉnh dậy chuẩn bị luyện công, ra đến phòng bếp, thì đột nhiên bị ngã xuống đất, cánh tay và chân đều không cử động được, muốn gọi người nhà nhưng nói không ra tiếng, triệu chứng như tắc nghẽn mạch máu não. Anh ấy liền nằm nguyên dưới đất mà khấu đầu với Sư phụ, cầu Sư phụ gia trì. Khoảng 10 phút sau, vợ anh ra ngoài, thấy vậy thì sợ quá, liền kéo anh ra sàn phòng khách, đặt anh ấy vào tư thế đả tọa, dùng thân mình làm chỗ dựa cho anh ấy, rồi cùng nhau phát chính niệm, còn bắt đầu luyện công. Nửa giờ sau, cánh tay, chân đã bắt đầu khôi phục tri giác. Hơn một giờ sau đã hoàn toàn hồi phục. Ăn cơm xong, anh ấy lại đi làm được, còn lái xe đi. Vợ anh ấy không yên tâm, muốn đi cùng anh, anh nói: Em xem xem, anh đã khỏi hoàn toàn rồi, em đi làm gì.

Đồng tu D:Khi phong tỏa thời đại dịch, đột nhiên bị sốt cao không hạ, lúc đầu còn tưởng rằng là cảm mạo, vì bình thường sức khỏe đặc biệt tốt, cảm mạo bình thường chỉ khoảng vài ngày là khỏi. Tuy nhiên, lần này không như vậy, tiếp đó là các triệu chứng ho, tức ngực, hít thở khó khăn, hơn nữa càng ngày càng nặng, cả vùng ngực như bị nghẽn lại, không sao nằm xuống ngủ được, không muốn ăn, người cũng rộc đi. Từ một người đàn ông không biết rơi nước mắt là gì, giờ đã rơi nước mắt, cảm thấy mình sắp không ổn rồi. Vợ là người luyện Pháp Luân Công, nói với anh ấy: Anh có hai lựa chọn: Một là lập tức vào bệnh viện, hai là cùng em học Pháp luyện công. Anh cũng biết ở bệnh viện không có thuốc đặc trị, nếu anh cùng em luyện công, Sư phụ Đại Pháp nhất định sẽ quản anh. Đến bước đường cùng, anh ấy đã chọn luyện công. Sự việc thần kỳ đã xảy ra: Khi luyện bài công pháp thứ nhất có động tác duỗi, hễ duỗi là anh liền cảm thấy rõ ràng thứ nghẽn ở lồng ngực bị hạ xuống phần nào; hễ lại duỗi thì hạ xuống một khối; luyện xong toàn bộ các bài công pháp, thứ bị nghẽn ở lồng ngực đã không còn nữa, hít thở đã thuận lợi, anh đã hồi phục về trạng thái bình thường. Lúc ấy, anh cười, nói một câu: Anh đói rồi, anh đi nấu cơm đây. Vì bình thường về cơ bản đều do anh ấy nấu. Khi đó, vợ anh đã rơi nước mắt, khấu tạ Sư phụ từ bi vĩ đại.

Đại Pháp hồng truyền, vạn cổ không gặp, đây là chiếc thang lên trời, giúp con người hồi thăng đạo đức, phản bổn quy chân. Mong sao người hữu duyên đều không bỏ lỡ cơ duyên nghìn năm khó gặp này.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/30/509255.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/16/234738.html