Bài viết của đệ tử Đại Pháp Đại lục

[MINH HUỆ 15-05-2026]

Trong thời gian diễn ra Thế vận hội Olympic năm 2008, do tôi học Pháp và thực tu không vững chắc, nên có lậu. Trong một lần đi phát tài liệu chân tướng lúc chập tối, tôi bị một người chưa minh bạch chân tướng tố cáo. Tôi bị bắt cóc đến đồn công an xã. Lúc đó, trong tâm tôi vẫn khá bình tĩnh, liền giảng chân tướng cho các cảnh sát. Họ nói: “Bà hãy khai ra những người đi phát tài liệu cùng bà, thì chúng tôi sẽ thả bà.” Tôi nói: “Tôi sẽ không hé răng nửa lời. Đây là giới hạn làm người của tôi, hơn nữa chúng tôi cũng không làm việc gì xấu.” Họ nói: “Được, từ nay sẽ không bao giờ hỏi bà chuyện này nữa.” Giằng co suốt một đêm, ngày hôm sau, họ đưa tôi đến trại tạm giam huyện.”

Đến trại tạm giam, vị trưởng trại rất nghiêm túc nói: “Sao lại là bác (người quen) nữa? Có phải đi phát tài liệu chân tướng không?” Tôi nói: “Đúng vậy.” “Thời điểm căng thẳng thế này mà bác còn dám đi?” Tôi nói: “Chúng tôi là những người bị bức hại, Sư phụ vì để cứu tất cả chúng sinh như chúng ta mà bị tà đảng công kích. Chúng tôi có trách nhiệm đi giảng rõ chân tướng, làm sáng tỏ sự thật, giúp chúng sinh minh bạch để được đắc cứu, trong đó bao gồm cả cô, tôi và những người khác. Nếu không tin, các cô hãy đọc thử cuốn sách “Chuyển Pháp Luân”. Nếu định tội cho những việc làm của đệ tử Đại Pháp, thì Thiên lý ở đâu! Bắt tôi, đưa tôi đến đây, chính là các vị đang phạm tội.”

Trưởng trại nói: “Tôi hiểu. Những người luyện Pháp Luân Công các bác đều là người tốt. Trước đây, có người đánh chửi bố mẹ chồng, học Pháp Luân Công rồi thì đều trở thành người vô cùng hiếu kính. Từ tận đáy lòng, tôi rất khâm phục các bác, tôn trọng các bác.” Trưởng trại nói với người đầu bếp nấu ăn: “Khẩu phần thức ăn và bánh bao của người luyện Pháp Luân Công đừng cắt xén, có thể chiếu cố thì gắng sức chiếu cố.” Người đầu bếp nói: “Được, trưởng trại yên tâm.”

Khi trưởng trại đưa tôi vào phòng giam bằng lồng sắt, cô ấy lộ vẻ mặt áy náy, nói: “Xin lỗi, để bác chịu thiệt thòi rồi.” Đồng thời, cô ấy nói với mấy phạm nhân phổ thông: “Các cô tuyệt đối không được bắt nạt bà lão này, bà ấy là người luyện Pháp Luân Công. Các cô mới là phạm nhân, các cô phải chăm sóc tốt cho bà ấy, bằng không sẽ tăng án cho các cô.”

Lúc đó, tôi liền cảm thấy Sư phụ đang ở ngay bên cạnh, đang bảo hộ đệ tử. Buổi tối, Sư phụ diễn hóa cho tôi hai cảnh tượng, vô cùng rõ ràng. Tôi ngộ ra: Sư phụ muốn tâm tôi bao la như biển cả, mặt nước tĩnh lặng không gợn chút sóng. Cảnh tượng thứ hai: Sư phụ muốn tôi giống như cây trúc, cây mai, dáng thẳng thanh tao, không sợ giá rét, tỏa ngát hương thơm.

Vài ngày sau, vị trưởng trại này mang giấy bút đến nói: “Bác hãy viết một bản “Đơn hối cải”, cứ nói là không luyện nữa. Tôi sẽ nói chuyện với cấp trên, có thể không phải đến trại lao động là tốt nhất.” Tôi liền nói, bảo tôi viết “Đơn hối cải” là điều không thể nào. Trại lao động tôi cũng không sợ, không cần cô phải bận tâm. Đó chính là bức hại, đó mới là nơi người tốt không nên đến.” Kết quả, tôi bị lao động cải tạo phi pháp một năm bốn tháng.

Sau khi tôi trở về, vị trưởng trại này tình cờ gặp tôi trên phố. Cô ấy nói: “Thế nào rồi? Bác chịu không ít khổ cực phải không! Nhưng dù sao cũng qua được kiếp nạn này rồi.” Tôi nói: “Không có gì, cảm ơn cô đã quan tâm. Tôi vẫn còn một việc quan trọng chưa nói với cô, thật xin lỗi.” Cô ấy hỏi việc gì vậy? Cô hãy thoái đảng đi! Một người lương thiện như cô, nên được Thần Phật bảo hộ, bình an, khỏe mạnh! Cô ấy gật đầu với tôi, mỉm cười hiểu ý: “Vâng, thoái thôi.”

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/15/509796.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/23/234825.html