Các học viên Pháp Luân Công kể lại việc bị ngược đãi trong Nhà tù Nam Xương
Bản tin của phóng viên Minh Huệ ở tỉnh Giang Tây
[MINH HUỆ 16-5-2026] Nhà tù Nam Xương nằm tại tỉnh Giang Tây, là một trong những nhà tù chính giam giữ các nam học viên Pháp Luân Công trong tỉnh. Theo các báo cáo của trang Minh Huệ, trong nhà tù này, hàng trăm học viên Pháp Luân Công đã bị đánh đập tàn bạo, bị sốc điện bằng dùi cui điện, bị bắt lao động cưỡng bức, bị cấm ngủ và bị ngược đãi.
Các học viên đã qua đời trong thời gian bị bỏ tù gồm có ông Lan Hổ, ông Dương Bình Sinh, ông La Lai Dương, ông Lưu Lôi Mã và ông Chu Sơ Minh.
Dưới đây là lời kể cá nhân của một học viên bị tống giam để thụ một án tù 5 năm trong thời gian diễn ra đại dịch COVID-19. Để bảo vệ danh tính của ông, tên ông sẽ được lược bỏ.
Tháng 1 năm 2021, trong thời gian diễn ra đại dịch COVID-19, tôi đã bị đưa vào Nhà tù Nam Xương và bị giam giữ trong nhóm phải tham gia lớp tẩy não. Trong một tháng, tôi bị bắt học tập chính trị, bị bắt nhớ các quy định của nhà tù, bị bắt đi đều bước và bị bắt xem các video nói xấu Pháp Luân Công. Sau đó, tôi bị chuyển vào Đại đội số 1 của nhà tù.
Các học viên Pháp Luân Công bị tra tấn trong Đại đội số 1
Đại đội số 1 có một nhà máy may mặc. Khi ấy, các học viên bị giam giữ tại đây cùng tôi gồm có ông Phan Thủy Tài, ông Liễu Thu Sinh và ông Dương Đại Vân.
Uông Tường, một trung đội trưởng trẻ, tốt nghiệp học viện cảnh sát, là người chịu trách nhiệm bức hại các học viên Pháp Luân Công. Anh ta cấm tôi nói chuyện với người khác và chỉ định tám tù nhân tiến hành giám sát và tra tấn tôi suốt ngày đêm. Uông cũng thường xuyên tra tấn tôi. Một đêm, anh ta còng tay tôi ra sau lưng và cưỡng ép tôi quỳ xuống trước mặt anh ta. Sau đó, anh ta tát vào mặt tôi và dùng ngón tay véo tôi, khiến cánh tay và đùi tôi thâm tím, hai tháng sau đó những vết thâm tím này mới hết. Khi tôi chỉ ra rằng việc hành hung này là phạm pháp, anh ta đáp lại: “Không hề phạm pháp, chỉ trái quy định thôi”. Anh ta cũng thường xuyên hành hạ ông Dương, bắt ông đứng quay mặt vào tường nhiều ngày cho tới khi chân ông sưng tấy.
Thôi Tuấn, một chỉ đạo viên nhà tù, mang lòng thù hận đối với Pháp Luân Công, đã tiến hành tra tấn tàn bạo các học viên. Ngày đầu tiên tôi vào nhà máy, anh ta gọi tôi vào một phòng tối, cưỡng ép tôi quỳ xuống rồi đánh tôi. Sau khi đánh ngã tôi, anh ta lại bắt tôi ngồi dậy và quỳ, rồi tiếp tục đánh đập tôi.
Tôi hỏi: “Tôi chỉ mới đến đây và không biết anh. Tại sao anh lại đánh đập tôi?” Anh ta đáp: “Bởi vì ông là một học viên Pháp Luân Công”.
Khi tôi đang ngồi máy may may quần áo, anh ta đột nhiên gọi tôi lại và bắt tôi ngồi xổm bằng một chân trong một tiếng đồng hồ mà không được đổi chân. Mỗi đêm, sau khi các tù nhân đã đi ngủ, anh ta bắt tôi xem các video nói xấu Pháp Luân Công. Anh ta bắt tôi ghi nhớ từng từ. Tôi sẽ bị ngược đãi nếu không thể thuật lại được nội dung đã xem.
Biệt giam
Lưu Kiến Hân là một đội trưởng vô cùng hà khắc. Một lần sau bữa trưa, tôi quên đeo khẩu trang khoảng một phút, nên anh ta đã bắt tôi tham gia lớp tẩy não thêm hai tháng nữa.
Nơi gọi là phòng học là một khu vực trong nhà tù, nơi các tù nhân phải làm việc vào ban ngày và bị bắt đứng quay mặt vào tường vào ban đêm. Họ còn bị bắt phải chép nội quy nhà tù và bị giám sát 24 tiếng một ngày.
Năm 2022, Lưu được cử đến Tân Cương và Tây Tạng để học tập các phương thức tra tấn tàn bạo. Năm 2023, anh ta quay lại và sử dụng những phương thức tra tấn đã học được để tra tấn chúng tôi. Việc tra tấn khiến ông Phan Thủy Tài gầy giơ xương và phải vào bệnh viện nhà tù trong thời gian dài.
Đội trưởng và Phó đại đội trưởng tiến hành bức hại các học viên
Đội trưởng Lôi Tử Cường thường xuyên ngược đãi các học viên. Có lần, vì tôi vào nhà vệ sinh trong nhà máy mà không có “thẻ thông hành”, nên tôi đã bị đưa vào lớp tẩy não trong hai tháng. Sau đó, tôi lại tiếp tục bị chuyển vào lớp tẩy não trong hai tháng nữa vì đã không hoàn thành chỉ tiêu công việc được giao.
Lý Tiểu Lượng, phó đại đội trưởng, được thăng chức lên chính trị viên vì “có thành tích” trong việc bức hại các học viên Pháp Luân Công. Anh ta thường bắt ông Dương và tôi viết tuyên bố từ bỏ đức tin của mình. Anh ta còn dùng những cuốn sách dày đập vào đầu tôi, bắt tôi ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ và bắt tôi ngồi xổm một chân. Một đêm, anh ta bắt tôi ngồi xổm và cưỡng ép tôi viết báo cáo “chuyển hóa”.
Bị tước quyền liên lạc với người nhà
Hồ Cường, phó đại đội trưởng phụ trách tài vụ, đã cấm tôi liên lạc với gia đình trong vài năm. Tôi không được phép gọi điện hay viết thư cho người nhà. Người nhà tôi không biết gì về tình hình của tôi. Anh trai tôi đã đi tìm tôi khắp nơi, và khi anh đến nhà tù, anh ấy không được gặp tôi. Anh ấy đau buồn đến mức lâm bệnh và phải nhập viện. Ở trong viện, anh ấy bị nhiễm COVID-19 và đã qua đời. Chỉ sau khi tôi được thả về tôi mới biết anh đã qua đời.
Không được phép điều trị y tế
Do vội vã làm việc, tôi vô ý bị kim máy khâu đâm vào ngón trỏ. Kim bị gãy găm vào thịt và máu chảy không ngừng. Tôi đã báo việc này cho một chính trị viên và hy vọng được đến phòng y tế để lấy kim ra khỏi ngón tay. Tuy nhiên, anh ta không quan tâm và còn nói rằng đó là do tôi “tự gây thương tích cho bản thân”. Không còn cách nào khác, tôi đành phải dùng khăn giấy băng bó lại vết thương và tiếp tục làm việc. Nhiều ngày sau, chiếc kim đó đã tự rơi ra.
Bị xịt hơi cay và bị bắt lao động cường độ cao
Phó đại đội trưởng Tạ Tiểu Hoa thường bắt tôi ngồi xổm một chân. Anh ta còn dùng những cuốn sách dày đánh vào đầu tôi và cưỡng ép tôi viết các báo cáo “chuyển hóa”.
Khâu Ninh, cũng là một phó đại đội trưởng, tốt nghiệp trường y khoa tỉnh, nhưng lại lựa chọn làm cai ngục, người này rất tích cực tham gia bức hại Pháp Luân Công. Anh ta đe dọa tôi và cưỡng ép tôi viết báo cáo. Có lần, anh ta gọi tôi vào một căn phòng rồi tiến hành đánh đập tôi và xịt hơi cay vào mặt tôi.
Khối lượng công việc phải thực hiện ở Đại đội số 1 vô cùng khắc nghiệt, thậm chí còn khắc nghiệt hơn cả những ngược đãi mà tôi phải chịu khi ở trong Nhà tù Dự Chương. Cuối cùng tôi đã được trả tự do sau khi mãn hạn án tù 5 năm.
Sau khi trở về nhà, tôi mới biết một số người thân lớn tuổi trong gia đình mình đã qua đời trong đại dịch. Chủ sử dụng lao động đã sa thải tôi và còn đình chỉ bảo hiểm xã hội và bảo hiểm y tế của tôi. Ở tuổi 60, tôi không thể tìm được việc làm, vậy mà cảnh sát cùng ủy ban khu dân cư vẫn tiếp tục sách nhiễu tôi và kiểm soát chặt chẽ cuộc sống hàng ngày của tôi.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/16/510298.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/28/234880.html



