Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 30-04-2026] Năm 1998, sau khi chị gái biết gia đình chúng tôi theo một môn khí công có phụ thể, chị đã bảo chúng tôi rằng môn đó không tốt, không thể tập, và nói Pháp Luân Công tốt như thế nào. Tôi liền theo chị đến điểm luyện công để học Pháp Luân Công. Từ đó, tôi trở thành đệ tử Đại Pháp, đến nay đã được hơn 20 năm. Dưới sự bảo hộ của Sư phụ từ bi, tôi vẫn luôn vững bước trên con đường tu luyện. Dưới đây, tôi xin báo cáo lên Sư phụ về một số trải nghiệm tu luyện của bản thân trong công việc và cuộc sống.

1. Chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn làm người tốt

Tôi là một bác sĩ, đôi khi có bệnh nhân tặng quà hay mời đi ăn uống. Sau khi tu Đại Pháp, tôi không bao giờ nhận quà của bệnh nhân nữa. Có lần, một bệnh nhi bị lao phổi kèm suy giảm chức năng gan được chữa khỏi, lúc xuất viện, mẹ của cháu cứ nằng nặc đòi tặng tôi ga trải giường và nông sản để cảm ơn. Tôi liền nói: “Tôi là người tu luyện Pháp Luân Công, Sư phụ dạy những người tu luyện chúng tôi phải làm người tốt, biết nghĩ cho người khác. Cháu bé nằm viện chữa bệnh tốn không ít tiền, người nông thôn làm lụng chẳng dễ dàng gì, chị cứ giữ lại những thứ này mà dùng. Hơn nữa, cứu người trị bệnh là trách nhiệm của tôi, sau này cần tái khám chị cứ tìm tôi.” Nghe xong, cô ấy vô cùng cảm động.

Bệnh viện có mở một phòng khám nhỏ bên ngoài và cho cá nhân thầu lại. Người thầu để thu hút thêm bệnh nhân đã có luật ngầm là xuất khống hóa đơn. Anh họ tôi vài lần muốn tôi giúp anh ấy xuất hóa đơn khống, để vợ anh ấy làm kế toán thanh toán nhằm trục lợi. Tôi nói với anh ấy: “Anh biết em là người tu Pháp Luân Công, chữ đầu tiên em tu chính là chữ Chân. Giúp anh xuất hóa đơn giả là mất đi sự chân thật và tổn đức, hại anh mà cũng hại cả em. Xin anh hãy hiểu cho em, không giúp anh là vì muốn tốt cho anh, và cũng là tôn trọng tín ngưỡng của em.” Từ đó, anh ấy không bao giờ nhắc lại yêu cầu này nữa.

Khi bác sĩ thăng chức, điểm tiếng Anh chuyên ngành chiếm một tỷ lệ nhất định. Lần đầu tiên thi tiếng Anh chuyên ngành, tôi không đạt. Lần thứ hai, một người bạn học nói sẽ giúp tôi, cậu ấy đã lo lót xong các mối quan hệ với giám thị và hội đồng đánh giá cấp trên, chỉ cần tôi đến phòng thi là có thể chép bài của người khác, dù thi rớt thì cũng sẽ được cho qua để thăng chức thuận lợi. Ban đầu tôi hơi động tâm, nhưng ngay lập tức nhận ra như vậy là không đúng. Vì danh lợi mà chép bài của người khác là dối trá, vi phạm nguyên tắc Chân-Thiện-Nhẫn của Đại Pháp. Tôi đã từ chối ý tốt của bạn học và từ bỏ cơ hội thăng chức.

Có một lần, nhân viên ngân hàng thao tác nhầm nên đưa thừa cho tôi 300 Nhân dân tệ. Sau khi phát hiện, tôi không chút do dự trả lại toàn bộ. Nhân viên đó rất cảm kích nói: “Cảm ơn chị! Nếu không, tôi sẽ phải tự đền 300 tệ này.”

Trong cuộc sống hàng ngày, tôi từng nhận được tiền giả với nhiều mệnh giá khác nhau, từ 100 tệ, 50 tệ, 10 tệ đến 5 tệ đều có. Có người biết chuyện liền bảo tôi đưa họ để họ tiêu cho. Tôi nói: “Tôi là nạn nhân, vì một chút lợi nhỏ mà đi lừa gạt, hãm hại người khác thì chính là ác. Người tu luyện chúng tôi phải đối xử thiện với mọi người, biết nghĩ cho người khác.” Vì vậy, tôi đã xé bỏ toàn bộ số tiền giả đó.

Khi đi mua thức ăn, thỉnh thoảng người bán rau thối lại thừa tiền, ít nhiều gì tôi cũng quay lại trả cho họ. Có một người đi mua thức ăn nhìn thấy vậy liền nói: “Chị đúng là người tốt.” Tôi đáp: “Tôi là người tu Pháp Luân Công.”

Có lần, một bệnh nhân có ý kiến về bác sĩ điều trị của mình, cho rằng vị bác sĩ đó vì tư lợi mà lợi dụng và chèn ép ông ấy. Ông ấy nổi trận lôi đình trước mặt tôi, rồi mắng lây sang cả tôi. Lúc đó trong lòng tôi hơi bực mình, chuyện này đâu liên quan gì đến tôi, ông bực tức với cô ấy cớ sao lại trút giận lên tôi. Nhưng rồi tôi lại nghĩ, mình không thể chấp nhặt với ông ấy, ông ấy là bệnh nhân, cơ thể khó chịu, tâm trạng không tốt cũng là điều dễ hiểu. Sau khi làm xong việc, tôi ôn tồn nói với ông ấy: “Bác bị cao huyết áp, tiểu đường, lại còn mắc bệnh mạch vành. Có chuyện gì bác cứ từ từ nói, đừng tức giận. Tức giận làm huyết áp tăng cao, bệnh tim tái phát, bác biết hậu quả rồi đấy, không đáng đâu. Hơn nữa, mấy loại thuốc đó của bác đều nằm trong danh mục được bảo hiểm chi trả, bác cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền, sức khỏe mới là quan trọng.” Khi rời đi, ông ấy nói với tôi: “Tôi thông suốt rồi, cảm ơn bác sĩ! Bác sĩ nói rất đúng, chuyện đó thật sự không đáng để nổi giận. Vừa rồi tôi không nên nổi nóng với bác sĩ, xin lỗi nhé, bác sĩ là một người tốt.” Từ đó về sau, mỗi lần gặp tôi trên phố, ông ấy đều vui vẻ nói: “Bác sĩ là một người tốt, bây giờ tính tình tôi đã thay đổi nhiều rồi, rất ít khi nổi nóng.”

2. Dùng tiền chân tướng để cứu người

Trên tiền chân tướng có in các thông tin chân tướng về Đại Pháp hồng truyền, vụ tự thiêu ở Thiên An Môn, tà đảng mổ cướp nội tạng đệ tử Đại Pháp, tàng tự thạch, tam thoái bảo bình an, v.v., đã khởi được tác dụng cứu người rất tốt. Thời gian đầu, tôi chỉ dùng tiền chân tướng mệnh giá nhỏ như 1 tệ, 5 tệ, gấp mặt có chữ vào trong, hoặc kẹp lẫn với tiền không có chữ để tránh bị từ chối. Chứ tôi không dám dùng tiền chân tướng mệnh giá lớn. Để đột phá tâm sợ hãi, có lần tôi dùng tờ tiền chân tướng 20 tệ mới tinh để mua rau. Người bán rau thấy trên tiền có chữ liền hỏi: “Tiền giả à?” Tôi bảo là tiền thật. Trong lúc hai bên đang giằng co, có mấy người xung quanh xúm lại xem. Một cô gái trẻ nhìn tờ tiền rồi nói: “Là tiền thật đấy, tiền này tốt, dùng được.” Lúc này người bán rau mới yên tâm nhận lấy. Tôi ngộ ra rằng Sư phụ đang bảo hộ đệ tử, khích lệ đệ tử dùng tiền chân tướng để cứu người. Từ đó về sau, dù là tiền chân tướng mệnh giá lớn hay nhỏ tôi đều dám dùng.

Một hôm đi làm, đồng nghiệp hỏi tôi: “Trên tiền có viết ‘tam thoái bảo bình an’ là chuyện gì vậy, tại sao phải thoái?” Tôi liền giảng chân tướng chi tiết cho cô ấy. Sau khi minh bạch, cô ấy đã dứt khoát thoái xuất khỏi Đoàn và Đội. Qua sự việc này, có thể thấy tiền chân tướng cứu người rất hiệu quả. Thế nhân cũng đang khao khát chân tướng để được cứu độ.

Sau này, tôi thường xuyên đi lại và sinh sống ở các thành phố lớn. Ở những nơi đó, tôi chưa từng thấy biểu ngữ hay tài liệu chân tướng nào. Để thế nhân được đắc cứu và minh bạch chân tướng, tôi đã dùng tiền chân tướng để cứu người ở các khu dân cư, các siêu thị lớn nhỏ, cửa hàng và chợ tại những nơi tôi đến. Đôi khi, chỉ để tiêu tiền chân tướng, tôi đã bắt xe đến những nơi rất xa để mua sắm.

Khu dân cư nơi tôi sống từng ra thông báo: Không được phép sử dụng tiền chân tướng Pháp Luân Công, không được nhận tiền chân tướng Pháp Luân Công, không được để tiền chân tướng Pháp Luân Công lưu thông. Tôi không hề sợ hãi, vẫn tiếp tục dùng tiền chân tướng để mua sắm. Trước khi dùng, tôi đều cầu xin Sư phụ gia trì, để thế nhân minh bạch chân tướng, để tiền chân tướng được lưu thông thuận lợi. Nhiều năm sử dụng tiền chân tướng mà không bị từ chối, điều này cho thấy thế nhân sau khi nhìn thấy chân tướng cũng đã thức tỉnh.

Con xin cảm tạ Sư phụ!

Cảm ơn các đồng tu!

Hợp thập.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/30/509177.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/16/234737.html