Câu chuyện về các đồng tu trong nhóm và điểm sản xuất tài liệu của chúng tôi
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tỉnh Hồ Bắc
[MINH HUỆ 24-03-2026] Cuối những năm 1980, thân thể tôi xuất hiện vấn đề: rối loạn nhịp tim, gai xương đốt sống cổ, hoa mắt chóng mặt, rối loạn nội tiết dẫn đến u nang buồng trứng hai bên, u xơ tử cung, ngoài ra còn bị bệnh dạ dày và đường ruột đeo bám mãi. Kể từ năm 1991, tôi liên tục phải nằm viện trong ba năm, cộng thêm áp lực kinh tế, khiến tôi kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần. Ngay vào lúc cuộc đời tôi ở dưới đáy vực sâu, tôi đã may mắn đắc được Pháp Luân Đại Pháp, từ đó cuộc đời tôi hoàn toàn thay đổi. Đó là ngày 11 tháng 6 năm 1994 không thể nào quên.
Không lâu sau khi tu luyện, không những bệnh tật trên thân tôi đều tan biến hết, mà thông qua việc không ngừng học Pháp, tôi đã minh bạch được ý nghĩa chân chính của đời người, càng hiểu rõ hơn trách nhiệm và sứ mệnh của đệ tử Đại Pháp. Vì vậy, tôi cùng các đồng tu đã vững vàng tiến về phía trước trên con đường tu luyện.
Nhân đây, tôi xin chia sẻ một phần trải nghiệm tu luyện của tôi và các đồng tu trong nhóm học Pháp, để báo cáo lên Sư phụ từ bi.
1. Ngược dòng mà lên, thiết lập điểm sản xuất tài liệu
Ngày 20 tháng 7 năm 1999, tà đảng Trung Cộng bắt đầu bức hại Pháp Luân Công, tôi không hề sợ hãi, trong tâm vô cùng kiên định. Lúc đó, tôi vẫn chưa biết thế nào là giảng chân tướng, chỉ không ngừng dùng chính trải nghiệm của bản thân để kể về sự mỹ hảo của Pháp Luân Đại Pháp cho những người quen biết, cho người thân và bạn bè, nhằm phá trừ những lời dối trá của tà đảng Trung Cộng. Người nhà tôi đã tận mắt chứng kiến những thay đổi của tôi sau khi tu luyện, nên đều công nhận Đại Pháp, điều này khiến tôi rất yên lòng.
Vài năm sau, chúng tôi thành lập nhóm học Pháp, các đồng tu cùng nhau chứng thực Pháp, làm ba việc mà Sư phụ yêu cầu. Ban đầu, chúng tôi không có tài liệu chân tướng, bèn viết những câu chân tướng ngắn lên các nhãn dán nhỏ rồi dán ra ngoài; sau này, dùng bột khoai tây in lưới lên nhãn dán, hiệu quả cũng rất tốt.
Nhưng những thứ này còn xa mới có thể đáp ứng được nhu cầu giảng chân tướng của các đồng tu. Sau đó, các đồng tu trong nhóm bắt đầu ấp ủ một việc, đó là chúng tôi có nguồn lực rất tốt, liệu có thể thiết lập một điểm sản xuất tài liệu không? Chủ đề này rất nhạy cảm. Lúc bấy giờ, tình hình ở Trung Quốc Đại lục rất nghiêm ngặt, trên Minh Huệ Net mỗi ngày đều có tin tức đồng tu bị bức hại. Tà ác tại địa phương cũng rất hung hăng, nhiều điểm sản xuất tài liệu bị phá hoại, đồng tu bị bắt, có người bị kết án, bị đưa đi lao động cải tạo, tổn thất nặng nề. Lúc này, điểm sản xuất tài liệu lại càng trở nên trân quý vô cùng.
Thiết lập điểm sản xuất tài liệu có thể có rủi ro, nhưng nếu chúng tôi không làm, áp lực lên các đồng tu ở các điểm tài liệu khác sẽ càng lớn hơn. Khi đó, nghe nói để gấp rút làm tài liệu, có đồng tu căn bản không có thời gian học Pháp, đã xuất hiện trạng thái không đúng đắn. Minh Huệ Net đề xuất các đồng tu Đại lục hãy làm “điểm tư liệu như hoa nở khắp nơi”, đây là nhu cầu viên dung chỉnh thể, chúng tôi không thể tiếp tục chờ đợi, dựa dẫm hay đòi hỏi nữa. Khi tâm tính đã đặt đúng chỗ, dưới sự gia trì của Sư tôn, các đồng tu trong nhóm đã đồng tâm hiệp lực cùng với sự giúp đỡ vô tư của các đồng tu khác, điểm sản xuất tài liệu cuối cùng đã bắt đầu đi vào vận hành chính thức.
Làm tiền giấy chân tướng là một hạng mục của chúng tôi. Trong giảng Pháp, Sư phụ giảng:
“Có người nói rằng viết trên tờ giấy bạc nhân dân tệ chữ “Pháp Luân Đại Pháp hảo”, “thoái Đảng”; tôi nói rằng biện pháp ấy rất hay. (vỗ tay) Tờ giấy bạc ấy vứt đi không vứt được, mà huỷ thì cũng không huỷ được.” (Giảng Pháp tại Pháp hội thành phố Los Angeles).
Pháp của Sư phụ khiến chúng tôi càng có thêm dũng khí, cho đến nay đã mười mấy năm, nhưng việc làm tiền chân tướng chưa từng gián đoạn.
Một năm nọ, một đồng tu phụ trách in ấn trong nhóm bày tỏ hy vọng có một chiếc máy in có thể in bất kỳ tài liệu nào mà không bị hạn chế. Một đồng tu biết chuyện, liền đề nghị mua một chiếc máy in đa năng. Các đồng tu trong nhóm bàn bạc với đồng tu điều phối, mọi người lập tức nhất trí, đồng tu đưa ra đề nghị đó đã nhanh chóng giúp mua thiết bị này. Khi thiết bị vừa được đưa vào sử dụng, đúng lúc Minh Huệ Net đăng tải những câu đối rất đẹp, sau đó lại liên tiếp đăng tải các bảng trưng bày, nhãn dán, v.v., quả thực là thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Chúng tôi lập tức bắt tay vào sản xuất các loại tài liệu chân tướng được đăng trên Minh Huệ Net. Khi các đồng tu giảng chân tướng phát tài liệu, thế nhân đều thích thú nhận. Những tấm bảng trưng bày với màu sắc tươi sáng được treo bên đường, các tấm bảng lớn với nội dung “Pháp Luân Đại Pháp hồng truyền thế giới”, “Toàn cầu công khai xét xử Giang Trạch Dân”, “Trời diệt Trung Cộng”, “Trung Cộng là tà giáo”, v.v. đã giúp thế nhân biết được chân tướng Pháp Luân Công, đồng thời chấn nhiếp tà ác. Lúc bấy giờ, ở vùng ngoại ô và nông thôn tại địa phương, bảng trưng bày chân tướng có thể được nhìn thấy ở khắp mọi nơi.
Có một thời gian, hai đồng tu trong nhóm vì một số nguyên nhân nên tạm thời rời đi. Để không làm chậm trễ việc các đồng tu lấy tài liệu, những đồng tu khác trong nhóm đã khắc phục khó khăn, giảm bớt thời gian nghỉ ngơi. Một đồng tu phụ trách in ấn thường xuyên không kịp ăn trưa. Nhà vệ sinh ở điểm tài liệu không thuận tiện, ông ấy cố gắng ăn ít, không uống nước, buổi chiều từ điểm tài liệu vừa về đến nhà, vừa ăn cơm mà tay vẫn không ngừng sắp xếp tài liệu. Ông ấy ít nói nhưng có chính kiến, làm việc nhanh nhẹn lại tỉ mỉ, làm tài liệu, giao tài liệu đều chịu không ít cực khổ. Lại có một đồng tu khác việc nhà tương đối nhiều, nhưng bà ấy đã cân bằng tốt các mối quan hệ, không làm lỡ dở việc gia đình lẫn điểm sản xuất tài liệu. Bà ấy điềm đạm, vững vàng, làm việc đâu ra đấy, ngồi song bàn làm việc một mạch mấy tiếng đồng hồ không đứng dậy. Nhìn những hình ảnh của các đồng tu trước mắt, trong tâm tôi thầm thán phục: Các đồng tu thật đáng quý biết bao! Có lúc, phần việc của tôi là làm ở công đoạn trước, để không ảnh hưởng đến tiến độ, tôi chỉ có cách làm thêm giờ, khoảng thời gian đó việc phải thức đêm đến khuya mới ngủ là chuyện như cơm bữa.
Mặc dù vất vả, nhưng không ai cảm thấy mệt mỏi, mà thay vào đó là một niềm tự hào thần thánh, bởi vì đã phó xuất thì sẽ có hồi báo. Khi tài liệu được gửi đi, khi từng xấp giấy viết đầy danh sách tam thoái được chuyển đến tay chúng tôi, mọi người đều không kìm nén được sự xúc động trong tâm, bởi vì đằng sau một người được cứu độ chính là sự đắc cứu của những sinh mệnh trong một thiên thể khổng lồ!
2. Trải qua khảo nghiệm, tu bỏ tâm sợ hãi
Nhân đây, xin kể về hai trải nghiệm tu bỏ tâm sợ hãi của các đồng tu trong nhóm.
Lần thứ nhất: Đồng tu điều phối ở địa phương và đồng tu ở nơi khác nhiều năm qua vẫn luôn giữ mối liên lạc đặc thù. Khi chúng tôi có nhu cầu, họ sẽ hỗ trợ, đồng thời chúng tôi cũng cung cấp một số tài liệu chân tướng mà họ cần, hai bên luôn giữ sự tin tưởng và ăn ý với nhau. Có một lần, đồng tu điều phối đi thăm người thân ở xa, kênh liên lạc giữa chúng tôi và đối phương không hiểu sao đột nhiên bị gián đoạn. Sau đó, đối phương đã tìm cách liên lạc được với một đồng tu cao tuổi ở địa phương chúng tôi, nhờ chuyển lời cho chúng tôi, đại ý là: Chỗ họ xảy ra chuyện rồi, công an đã lấy đi điện thoại của cậu ấy, bảo chúng tôi chú ý an toàn, tốt nhất thời gian gần đây đừng đến điểm tài liệu.
Lúc này, chúng tôi mới biết nguyên nhân liên lạc đột nhiên bị gián đoạn là do có rủi ro về an toàn, nhưng đối phương không cung cấp tình hình cụ thể cho chúng tôi, chỉ biết người bị lấy mất điện thoại là một người thường, làm nghề sửa máy móc, từng đến điểm tài liệu của chúng tôi. Nhất thời tâm trạng mọi người đều nặng nề, nếu khâu này xảy ra vấn đề, hậu quả sẽ khôn lường. Mấy ngày đó, chúng tôi cảm thấy một ngày dài như một năm, điểm tài liệu tạm thời không thể đến, các đồng tu giảng chân tướng ở tuyến đầu đang chờ lấy tài liệu, chúng tôi ở bên này lại lo sốt vó chẳng thể làm gì. Chỗ đồng tu ở nơi khác cũng không có tin tức gì truyền đến, người điều phối lúc này lại không có mặt, họ luôn liên lạc một chiều, chúng tôi cũng không có cách nào tìm được họ. Lúc này, liệu đã có ai đến điểm tài liệu chưa? Liệu có còn an toàn không? Chúng tôi không chắc chắn, cũng không dám hành động liều lĩnh. Điểm tài liệu đảm nhận nhiều hạng mục quan trọng, có tác dụng không thể thay thế đối với việc giảng chân tướng cứu chúng sinh tại địa phương, nhất định không thể xảy ra chuyện.
Chỉ lo lắng không cũng vô dụng, lúc này biện pháp duy nhất là học Pháp, tăng cường lực độ phát chính niệm, phá trừ sự bức hại của tà ác, và cầu xin Sư phụ gia trì; đồng thời, chúng tôi phân tích tình hình hiện tại. Có đồng tu nói, qua quan sát, thời gian gần đây dường như không có ai đến chỗ điểm tài liệu; có người nói đã mười mấy ngày rồi, nếu bên đó thực sự xảy ra vấn đề, đồng tu ở đó nhất định sẽ nghĩ mọi cách để báo tin cho chúng tôi; có người nói, đây là can nhiễu của cựu thế lực, hãy phủ định nó.
Cuối cùng, các đồng tu đều ngộ ra rằng, tà ác muốn lợi dụng việc này để khảo nghiệm chúng tôi, chúng tôi không thừa nhận nó, nó không xứng. Chúng tôi là những đệ tử Đại Pháp có sứ mệnh, không thể cứ tiêu hao thời gian mãi như vậy, hãy đường đường chính chính đến điểm tài liệu, nếu thực sự có chuyện gì, chúng tôi cũng phải đối mặt. Lần này chính là một quá trình tập thể các đồng tu trong nhóm tu bỏ tâm sợ hãi. Điều chỉnh tốt trạng thái, mọi người lại vào vị trí của mình như thường lệ, điểm tài liệu lại hoạt động bình thường. Đúng lúc này, đồng tu bên kia thông báo cho chúng tôi: Mọi thứ đều bình thường, không có chuyện gì xảy ra cả.
Lần thứ hai: Ở địa phương có một thời gian rộ lên tin đồn rằng cảnh sát đang kiểm tra rất gắt gao, muốn tìm điểm sản xuất tài liệu. Có đồng tu nhắc chúng tôi chú ý an toàn. Chúng tôi cũng không động tâm. Một ngày nọ, vào khoảng hơn 11 giờ trưa, đồng tu chủ nhà đột nhiên đến, vẻ mặt căng thẳng nói: “Sáng nay, có mấy người đến chỗ điểm tài liệu nói muốn thuê nhà ở, tôi vừa mở cửa, mấy người đó liền đi vào. Cửa căn phòng làm tài liệu không khóa, chỉ khép lại. Người đến tiện tay đẩy cửa phòng ra nhìn một cái, nhưng không đi vào, rồi lại đóng cửa lại.” Không ngờ, lúc này lại có người muốn xem nhà, đồng tu cũng không có sự phòng bị. Bởi vì căn nhà này đã nhiều năm không cho thuê, chúng tôi bèn mượn một căn phòng ở đó tạm thời để làm tài liệu. Lúc này, trong phòng đang chất đầy tài liệu đã in xong và bán thành phẩm, còn có cả vật tư, chỉ liếc mắt là có thể thấy đồ đạc bên trong.
Đồng tu chủ nhà nói tiếp: “Người đến thuê nhà nói họ làm kinh doanh, nơi làm việc cũng cách đây không xa, muốn thuê nhà ở đây để tiện lưu trú.” Mặc dù chúng tôi ra vào rất cẩn thận, nhưng nghe xong lời này vẫn cảm thấy áp lực: Người đến xem nhà rốt cuộc là ai? Họ có thực sự đến xem nhà không, có phát hiện ra tài liệu không? Có từng nhìn thấy chúng tôi ra vào nơi này không? Nếu là công an mặc thường phục, hiện tại có đang bố trí theo dõi không? Rất nhiều câu hỏi ùa vào tâm trí chúng tôi. Lúc đó, chúng tôi thực sự cảm nhận được bầu không khí căng thẳng. Trước đó nghe nói an ninh quốc gia đã bố trí công an mặc thường phục, nhân viên khu phố, và tập hợp một lượng lớn những người vô công rồi nghề ngoài xã hội, thậm chí cả học sinh, để thực hiện các thủ đoạn theo dõi, giám sát, rình rập các học viên Pháp Luân Công, một bà lão trông bộ dạng như đang bán rau hay một người lao công trung niên đang dọn dẹp vệ sinh đều có thể là tai mắt do công an bố trí. Vậy những người đến thuê nhà kia rốt cuộc thuộc loại nào?
Trong tâm mọi người vẫn có chút bất ổn. Nhưng chúng tôi không hoảng loạn, mỗi ngày vẫn học Pháp như thường lệ, phát chính niệm phủ định bức hại, và cầu xin Sư tôn từ bi gia trì. Trong tâm nhẩm đi nhẩm lại khẩu quyết Chính Pháp của Sư phụ:
“Pháp chính càn khôn, tà ác toàn diệt” (Hai thủ ấn phát chính niệm, Tinh Tấn Yếu Chỉ II)
Vài ngày sau, chúng tôi bắt đầu âm thầm quan sát xung quanh điểm tài liệu xem có người khả nghi nào không, lại một lần nữa hỏi kỹ đồng tu chủ nhà về tình hình những người đến lúc đó. Chủ nhà nói có một nam ba nữ đến. Đồng tu A dựa theo tình hình chủ nhà kể, đã âm thầm tìm đến đó, xác nhận đúng là có một nam ba nữ, đặc điểm ngoại hình của người nam đó giống với mô tả của đồng tu chủ nhà, có thể chính là cùng một người. Đến đây, tâm chúng tôi đã buông lỏng được một chút. Phân tích sâu hơn, nếu hôm đó thực sự là cảnh sát mặc thường phục, họ sẽ lại tìm cớ đến nhà chủ nhà để kiểm tra căn phòng, hoặc là sẽ giám sát ngôi nhà, những tình huống này dường như đều không xảy ra. Khi ra ngoài chúng tôi đều cẩn thận chú ý xem xung quanh có phát hiện hiện tượng đáng ngờ nào không, và đều không có. Nhưng tâm phòng hờ của mọi người vẫn chưa thể buông xuống.
Thấm thoắt mười mấy ngày đã trôi qua, chúng tôi bắt đầu cảm thấy có chút không đúng. Bình thường đều cho rằng chính niệm của mình rất đầy đủ, tại sao đến thời khắc then chốt chúng tôi lại bị động như vậy? Truy cứu nguyên nhân sâu xa, chính là một chữ “sợ” đang tác quái. Sợ điều gì? Sợ điểm tài liệu mà chúng tôi vất vả lập bị bại lộ mà hủy hoại trong chốc lát; sợ bị bắt, bị kết án; sợ không chịu đựng nổi sự bức hại tàn khốc mà cam kết gì đó với tà ác, có lỗi với Sư phụ từ bi, cũng hủy hoại chính mình. Chính những nhân tố này đang cản trở chúng tôi. Lúc này có đồng tu đọc thuộc:
“Sinh tử phi thị thuyết đại thoại, Năng hành bất hành kiến chân tướng”
Tạm dịch:
“Chỗ sinh tử, nói nhiều chẳng đặng
Làm được không, mới thật tỏ tường”(Tâm tự minh, Tinh Tấn Yếu Chỉ II)
Đúng vậy, có thể thực sự buông bỏ sinh tử hay không, lúc này chúng tôi nhất định phải đưa ra lựa chọn.
Ngay sau đó, các đồng tu trong nhóm cùng nhau chia sẻ, bầu không khí tường hòa lại kiên định, cuối cùng rút ra kết luận là: Thực sự làm được thản nhiên bất động trước khảo nghiệm sinh tử, đó chính là vị Thần quang diễm vô tế! Vậy tà ác còn có thể động đến chúng tôi sao? Thế là, mọi người cùng nhau ung dung đến điểm tài liệu!
Khi chúng tôi xuất hiện vấn đề an toàn ở điểm tài liệu, tâm cảnh có gì đó rất khác, tựa như cảm giác rằng chúng tôi đã khải hoàn trở về sau khi trải qua một trận đọ sức sinh tử nảy lửa. Đột nhiên, chúng tôi nhớ ra điểm tài liệu không khóa cửa, đây là một hiểm họa an toàn cực lớn. Chúng tôi ngộ ra rằng, là Sư phụ từ bi đã dùng cách này để cảnh tỉnh chúng tôi. Lập tức quy chính, chúng tôi liền tìm chủ nhà để giải quyết vấn đề khóa cửa. Là Sư phụ từ bi vẫn luôn bảo hộ đệ tử, điểm hóa đệ tử đi cho chính, thì điểm tài liệu mới có thể sừng sững vững vàng. Cảm tạ Sư phụ đã khổ tâm cứu độ!
3. Tỷ học tỷ tu, đồng tu đều là tấm gương
Có đồng tu nói nhóm học Pháp của chúng tôi thật tốt, luôn hòa thuận, làm việc lại đạt hiệu quả cao. Thực ra, hễ có nhân tâm thì sẽ có ma sát, có những việc tưởng chừng rất nhỏ, cũng có thể là ma nạn, khảo nghiệm xem chúng tôi tu có vững chắc hay không. Nhóm học Pháp đã được mười mấy năm rồi, giữa các đồng tu đôi khi cũng khó tránh khỏi va chạm, chúng tôi cũng là trong mâu thuẫn mà không ngừng đề cao bản thân. Xin nêu ví dụ dưới đây:
Đồng tu A trước đây có thói quen nói chuyện hay chặn họng người khác, hơn nữa phản ứng rất nhanh, tuy nói là đã tu bỏ được rất nhiều, nhưng đôi khi vẫn bất thình lình bộc lộ ra. Một lần, trong lúc làm tài liệu, một đồng tu sắp xếp tài liệu nói đùa: “Hôm nay, chị còn thiếu bao nhiêu con số nữa mới hoàn thành nhiệm vụ?” Thực ra, không có ai quy định nhiệm vụ cho ai cả, chỉ là tự mình yêu cầu nghiêm khắc với bản thân. Đồng tu A buột miệng nói: “Hôm nay, tôi chỉ làm nhiêu đây thôi, ai không đồng ý nào?” Nhất thời bầu không khí có chút gượng gạo. Tôi nhẹ nhàng nói: “Ơ, sao hôm nay khẩu khí lại như vậy?” Bà ấy nói: “Chứ gì nữa, hôm nay tôi chỉ làm nhiêu đây thôi, ai không chịu nào?” Câu nói này bà ấy lại lặp lại một lần nữa. Mọi người đều im lặng không nói gì.
Sáng hôm sau, đồng tu A gọi điện thoại rủ tôi đi ăn cơm, tôi hỏi tại sao lại mời tôi ăn cơm? Bà ấy cười đáp: “Là vì hôm qua tôi nói sai rồi, muốn tạ tội chuộc lỗi đó!” Đồng tu đã hướng nội tìm. Sau khi mọi người gặp mặt, đồng tu A lập tức thừa nhận lỗi, nói mình không nên dùng khẩu khí đó để đáp trả người khác, sau này nhất định phải sửa. Đồng tu kia cũng cười nói: “Chỉ là nói đùa thôi mà, trước đây thỉnh thoảng cũng nói như vậy có sao đâu, ai ngờ hôm qua câu nói này lại khiến chị không vui, tôi cũng xin lỗi!” Thực ra, đồng tu A mỗi ngày đều tận dụng thời gian rất chặt chẽ, đã rất mệt rồi, hơn nữa lúc đó bà ấy đang trong trạng thái tiêu nghiệp trên thân, cũng có áp lực, đúng lúc này một câu nói đã khiến bà ấy hôm qua không giữ được bản thân mình. Lúc này, đồng tu A lập tức nói: “Thật đãng trí! Sửa, nhất định phải sửa!” Giọng điệu rất chân thành. Lúc đó, tôi nghĩ, đổi lại là tôi, có thể không có được cảnh giới này, có lẽ trong tâm ngầm thừa nhận mình sai, nhưng chưa chắc đã có thể thản nhiên nói ra. Xem ra tôi cũng phải giống như đồng tu thực tu bản thân, thay đổi chính mình.
Trước đây, tôi bị nhiễm độc của văn hóa đảng khá sâu, tâm tranh đấu, tâm giữ thể diện rất mạnh, không chịu được ấm ức, nhất là khi ở nhà, biểu hiện rất mạnh mẽ. Sau khi tu luyện, tôi vẫn liên tục quy chính bản thân trong Pháp, nhưng những độc tố đó vẫn còn sót lại. Các đồng tu trong nhóm thường xuyên nhắc nhở tôi phải làm được Nhẫn, tôi tuy ngoài miệng đồng ý nhưng chưa thực sự làm được. Có một lần chia sẻ sau khi học Pháp nhóm, khi tôi nói đến việc mình đắc Pháp đã 28 năm rồi, đồng tu B tỏ vẻ hơi khinh khỉnh: “Chị còn không biết ngượng mà nói mình đã tu 28 năm à? Chị tu thế nào rồi? Quan gia đình còn không qua được! Chúng tôi đều nói chị học Pháp có thể lý giải Pháp, ngộ tính cao, nhưng chị ngộ được rồi, vậy đã làm được chưa? Chị không làm được thì chính là biết rõ mà vẫn phạm, càng không được!” Đồng tu rất thẳng thắn, không vòng vo, một loạt câu hỏi dồn dập khiến mặt mũi tôi không biết để vào đâu. Ngoài miệng tuy tôi không nói gì, nhưng trong tâm lại lầm rầm: “Chị lúc nào cũng cảm thấy mình tu tốt, coi thường người khác, dù sao tôi cũng là đệ tử lão thành trước ngày 20 tháng 7, lúc tôi đang chứng thực Đại Pháp, chị còn chưa đắc Pháp đâu!” Tôi đang nghĩ miên man, đồng tu A lên tiếng: “Chị cũng đừng cả nghĩ, đồng tu có lẽ nói hơi nặng, nhưng đều là lời thật lòng, cũng là vì muốn tốt cho chị, thấy chị cứ hãm mãi trong quan gia đình không qua được, chúng tôi đều đang sốt ruột thay chị đấy!”
Quả thực là như vậy, đã bao nhiêu năm rồi. Chồng tôi tính tình nóng nảy, một chút chuyện nhỏ cũng quát tháo ầm ĩ, tôi đôi khi không giữ vững tâm tính liền bị ông ấy dẫn động. Bất kể tôi làm bao nhiêu việc nhà, chồng tôi hễ mở miệng là nói: “Bà mỗi ngày chỉ biết làm việc của bà.” Tôi liền phản bác lại ông ấy, tôi cho rằng mình làm việc chính đáng ông ấy không có tư cách nói tôi. Chính những chuyện vặt vãnh này khiến trong tâm tôi không thoải mái, tôi cũng rất khổ não vì mình không bước ra khỏi được quan “tình” này, cảm thấy có lỗi với sự từ bi khổ độ của Sư phụ. Tôi tự xét bản thân, những lời nói thẳng không kiêng dè của đồng tu trực tiếp kích động đến tôi, là bởi vì tôi tu rất kém ở phương diện này. Thấy tôi không ngộ, Sư phụ mượn miệng của đồng tu để điểm ngộ cho tôi, để tôi vượt qua quan này, tôi không biết cảm ơn cô ấy, lại còn tức giận lẩm bẩm.
Thực ra đồng tu B có rất nhiều điểm mạnh: Bất kể đảm nhận bao nhiêu việc, đều không oán không hận, làm việc khiêm tốn, không bao giờ phô trương. Ở địa phương có việc gì cần giải quyết gấp, bà ấy đều phối hợp với người điều phối không ngại khó nhọc chạy đôn chạy đáo, mưa gió chẳng kể, việc của nhóm lại càng phối hợp vô điều kiện. Có một lần, đồng tu B đạp xe chở đồng tu A đến điểm tài liệu để di dời thiết bị, vì tình huống khẩn cấp, đã đội mưa to mà đi, người ướt sũng, đúng vào đêm cuối thu, lạnh đến mức cả người run rẩy cũng không nói một tiếng nào. Cả trong quá trình tôi giúp đồng tu viết bài, sửa bài, đồng tu B cũng hỗ trợ tôi hết mực, nhờ con mình đánh máy giúp; khi bản thảo đầu tiên hoàn thành, đồng tu B lại giúp hiệu đính; cùng đồng tu A giúp tìm kiếm, đối chiếu các bài giảng Pháp của Sư phụ cần trích dẫn trong bài viết. Để giảm bớt gánh nặng cho tôi, đồng tu A đã mua công cụ “bút ghi âm” cho tôi dùng, khi sử dụng thì cắm trực tiếp công cụ vào máy tính, đọc bản thảo bằng tiếng Phổ thông vào micrô, văn bản lập tức hiển thị trên máy tính, rất thuận tiện. Trong mỗi bài viết hoàn thành, đều thấm đẫm trí huệ và sự vất vả của tất cả các đồng tu trong nhóm. Có những đồng tu như vậy ở bên cạnh, tôi thật may mắn biết bao! Đồng tu là tấm gương, soi chiếu ra rất nhiều thiếu sót của tôi, tôi thầm hạ quyết tâm trong tâm, đều là đệ tử của Sư phụ, tại sao đồng tu làm được tốt mà tôi lại không thể? Tôi nhất định phải làm tốt, cùng các đồng tu tỷ học tỷ tu.
Lời kết
Nhờ nỗ lực chung của các đồng tu trong nhóm, điểm sản xuất tài liệu vận hành rất thuận lợi, các đồng tu luôn giữ tâm thái thanh tỉnh, khiêm tốn, tường hòa khi tham gia. Khi có hạng mục mới, mỗi người đều làm tròn chức trách của mình: Người cần tìm đồng tu kỹ thuật, người cần chuẩn bị vật tư, người cần xử lý một số việc khác, mọi người ai nấy phát huy hết khả năng của mình, chưa từng vì bất đồng ý kiến mà xảy ra cãi vã, chỉ có thảo luận, bàn bạc và phối hợp vô điều kiện, điểm tài liệu luôn tràn ngập sự tường hòa. Về cơ bản, chúng tôi đã làm được: Khi phối hợp chỉnh thể thì không có gián cách, khi tự mình đảm nhận thì có thể độc lập gánh vác.
26 năm phản bức hại đã trôi qua, trên con đường trợ Sư Chính Pháp, bất luận thế gian xảy ra biến hóa như thế nào, chúng tôi cũng không chấp trước vào thời gian. Nhân đây, chúng con xin gửi một ý nguyện nữa đến Sư phụ từ bi: Thưa Sư phụ! Chỉ cần là Chính Pháp cần, Ngài để chúng con làm thêm bao nhiêu năm nữa, chúng con sẽ làm bấy nhiêu năm!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/24/508054.html



