Tu Đại Pháp, luôn nghĩ cho người khác
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 15-05-2026]
Dưới đây tôi xin viết ra một chút thể ngộ tu luyện của bản thân để chia sẻ cùng các đồng tu.
1. “Nếu tôi đi chở gỗ, tôi sẽ chở những bó gỗ mà anh xếp”
Mấy năm trước, tôi tìm được một công việc xếp gỗ ở địa phương (xếp các thanh gỗ có cùng độ dày dùng để ép ván vào một khung gỗ vuông rộng một mét, sau đó buộc thành từng bó, khi thương lái mua sẽ tính theo bó). Sau khi đến đó, tôi liền nói với ông chủ: “Tôi là người luyện Pháp Luân Công, nếu thuê tôi làm việc, tôi không thể đưa thiếu số lượng cho người ta, tôi phải xếp đủ số lượng, nếu không tôi sẽ không làm.” Vì đang cần người gấp nên ông chủ đã đồng ý (bởi vì lúc đó có rất nhiều xưởng kiếm lời bằng cách giao thiếu số lượng cho khách hàng).
Bởi vì số lượng gỗ tôi xếp luôn đủ, nên ông chủ đã thương lượng với thương lái rằng: “Số lượng gỗ anh ấy xếp rất đủ, không thể tính giá giống như của người khác được, phải trả thêm chút tiền.” Sau khi tính toán số lượng, thương lái cũng đồng ý. Cứ như vậy, thân phận của tôi được công khai, việc giảng chân tướng cho các công nhân khác cũng thuận tiện hơn.
Tôi nói với họ: “Đại Pháp là dạy người ta làm người tốt. Giang Trạch Dân xuất phát từ tâm tật đố, đã cấu kết với Trung Cộng để bức hại Pháp Luân Công.” Họ đều đồng tình, những người từng gia nhập Đảng, Đoàn, Đội cũng đều đã làm tam thoái (thoái xuất khỏi các tổ chức Đảng, Đoàn, Đội của Trung Cộng).
Trong một dịp tình cờ, tôi giảng chân tướng cho một người sống khá xa nhà tôi, anh ấy rất đồng tình với Đại Pháp. Anh ấy nói: “Nghe nói anh xếp gỗ luôn đủ số lượng, không cho xếp đủ thì anh không làm. Nếu tôi đi chở gỗ, tôi sẽ chở những bó gỗ mà anh xếp.”
2. “Họ đều xem, tôi cũng xem”
Đó là vào một ngày mùa hè, tôi cùng đồng tu đi giảng chân tướng. Thời tiết oi bức, trên phố hầu như không có ai, chúng tôi liền đạp xe đi tìm người. Nhìn thấy có hai, ba người đang ngồi nghỉ, tôi liền đạp xe qua đó. Tôi vừa dừng xe vừa nói: “Mọi người đang nghỉ ngơi à, tôi tặng mọi người một cuốn sách để đọc nhé, tìm hiểu một chút về chân tướng Pháp Luân Công.” Một người đàn ông trung niên nói: “Của Pháp Luân Công thì đừng đưa cho chúng tôi, chúng tôi không xem thứ của Pháp Luân Công đâu, anh đừng nói nữa, mau đi đi!” Nghe xong trong tâm tôi chấn động, thầm nghĩ khó khăn lắm mới tìm được người, mình không thể rời đi được.
Tôi lập tức điều chỉnh lại tâm thái, phát xuất một niệm: không cho phép tà ác can nhiễu, đồng thời trong tâm cầu xin Sư phụ giúp đỡ đệ tử. Tôi nói với ông ấy: “Pháp Luân Công là dạy người ta làm người tốt. Ông xem xã hội bây giờ loạn thế nào, người xấu rất nhiều, chúng ta không thể yên tâm về con cái, đến trường hay tan học đều cần phụ huynh đưa đón. Nếu mọi người đều học Pháp Luân Công, chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn để làm người và hành xử, thì liệu có còn nhiều người xấu như vậy không? Ông hãy xem một chút đi, những gì viết trong cuốn sách này đều là dạy người ta làm người tốt. Nếu ai cũng làm người tốt, thì thế giới này sẽ tốt đẹp biết bao!” Tôi vừa nói vừa lấy cuốn sách nhỏ chân tướng ra tặng cho những người khác, họ đều đón nhận.
Lần lượt có thêm vài người bị thu hút và bước tới, tôi đưa cho từng người một, họ đều nhận lấy và bắt đầu đọc. Tôi nhìn lại, chỉ còn sót lại người đàn ông lúc nãy nói không cho phát tài liệu, ông ấy thấy người khác đều bắt đầu đọc cuốn sách nhỏ chân tướng liền tỏ ra khá bối rối. Tôi cười và nói với ông ấy: “Tặng ông một cuốn, ông cũng tìm hiểu chút đi, không có hại gì đâu.” Ông ấy vội vàng nhận lấy cuốn sách và nói: “Họ đều xem, tôi cũng xem.” Sau khi phát xong tài liệu chân tướng, tôi thấy mười mấy người họ đều đang cầm đọc, trong tâm thực sự cảm thấy vui mừng thay cho họ.
3. Tìm ra tâm lợi ích, tâm hữu cầu
Có một thời gian, tôi làm công nhân thời vụ tại một cửa hàng bán đồ ăn chín. Một hôm, tôi cùng đồng nghiệp tính tiền cho một vị khách, khách hàng đưa 100 tệ, tôi nói: “Trả lại anh 25 tệ.” Khách hàng nói: “Phải là 35 tệ chứ.” Đồng nghiệp cũng nói là 35 tệ, tôi nghĩ chắc mình đã tính sai nên đã trả lại 35 tệ.
Sau khi khách hàng rời đi, tôi nhẩm tính lại trong đầu, đúng là chỉ nên trả lại 25 tệ. Tôi nói với đồng nghiệp: “Vừa nãy tính sai rồi, đáng lẽ phải trả lại 25 tệ.” Đồng nghiệp nói: “Vậy là trả dư 10 tệ rồi.” Tôi không cần suy nghĩ liền nói: “Chúng ta mỗi người bỏ ra 5 tệ, bù vào 10 tệ này đi, rốt cuộc là do chúng ta tính sai.” Lúc đó ông chủ không có ở cửa hàng, đồng nghiệp nói: “Không sao đâu, không cần bù.” Trong tâm tôi cảm thấy rất khó chịu, nhưng không nói gì thêm.
Đến tối, tôi càng nghĩ càng thấy không đúng. Đồng nghiệp là người thường, tôi là đệ tử Đại Pháp, sao tôi có thể làm như vậy được? Tôi vẫn chưa giảng chân tướng cho đồng nghiệp, nếu tôi làm như vậy, đồng nghiệp có thể đồng tình với Đại Pháp không? Tôi phải bù lại 10 tệ này, thông qua việc này để giảng chân tướng cho đồng nghiệp, tôi nghĩ bỏ ra 10 tệ để đồng nghiệp minh bạch chân tướng cũng đáng.
Sáng sớm hôm sau khi luyện tĩnh công, tôi chợt nhận ra đó là tâm lợi ích, làm việc có mục đích. Niệm đầu tiên không phải là tự mình bù vào, mà là chia đôi với đồng nghiệp. Lần này tự bản thân muốn bù cả 10 tệ, là vì muốn giảng chân tướng cho đồng nghiệp, đây chẳng phải là có mục đích, là tâm hữu cầu sao? Từ nay về sau tôi phải luôn chú ý đến từng tư từng niệm của bản thân, tu chính mình.
Tu luyện bao nhiêu năm, tôi mới học được cách hướng nội tìm, tu chính mình.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/15/507347.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/15/234730.html



