Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc

[MINH HUỆ 04-06-2026] Tôi là một giáo viên, bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào mùa thu năm 1996. Lúc đó tôi học cuốn “Pháp Luân Công” và nhận ra đây là một cuốn sách tu luyện, trong tâm cảm thấy một niềm vui sướng chưa từng có.

Nhanh chóng hướng nội và xin lỗi

Từ khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, trong công việc tôi luôn cố gắng hành xử theo Pháp lý Chân-Thiện-Nhẫn. Mỗi khi có việc gì đó xảy ra, tôi đều hướng nội. Nếu có lỗi, tôi lập tức thừa nhận và xin lỗi.

Các em học sinh đều thích ở bên tôi, tan học thường ở lại trò chuyện cùng tôi. Trong các buổi họp phụ huynh, các phụ huynh cũng rất thích thảo luận với tôi về cách giáo dục con cái. Tôi thường nói: “Chỉ cần tất cả chúng ta đều có thể hành xử dựa trên sự chân thành, thiện lương và nhẫn nại, nhất định các em sẽ có tương lai”. Các phụ huynh đều rất tán đồng.

Trong lớp, tôi thường chia sẻ những câu chuyện về việc các em nhỏ chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn làm việc tốt, kể những ví dụ về việc các em nhỏ biết hướng nội khi xảy ra mâu thuẫn. Điều này đã truyền cảm hứng cho nhiều học sinh. Khi xảy ra mâu thuẫn, có học sinh nhanh chóng thừa nhận lỗi sai và xin lỗi bạn. Học sinh kia liền hết giận, các em lại cười và chơi với nhau.

Khi có học sinh nào đó vẫn không chịu bỏ qua, các bạn cùng lớp sẽ nhắc nhở: “Cậu mau tìm lỗi của mình đi, mau xin lỗi bạn ấy đi”. Đôi khi, khi cả hai bên đều không tìm lỗi ở bản thân mà đến chỗ tôi mách, tôi liền mỉm cười nói: “Xem ai cười trước nào, ai nhận lỗi của mình trước, cô sẽ thích người đó nhất”. Lúc này, các em lập tức tranh nhau nói: “Thưa cô, em sai rồi, em không nên động tay trước”, “Thưa cô, em cũng sai rồi, em không nên đánh trả.” Rất nhanh chóng, hai em học sinh lại vui vẻ nắm tay nhau rời đi.

Mỗi lúc như vậy, các đồng nghiệp đều rất ngưỡng mộ nói: “Chị thật biết cách, học sinh đều biết tự tìm lỗi ở mình, mâu thuẫn được giải quyết rất nhanh mà không để lại ảnh hưởng gì.”

Lớp học đã hình thành được bầu không khí tích cực. Các học sinh giúp đỡ lẫn nhau, sống hòa thuận, kết quả học tập cũng xuất sắc, nhận được sự tán thành của cả phụ huynh và các đồng nghiệp.

Mỗi khi đến kỳ mới tuyển sinh xếp lớp, nhiều phụ huynh thường hỏi hiệu trưởng xem tôi dạy lớp nào, muốn cho con em mình học lớp của tôi. Để giữ chân học sinh, ban giám hiệu luôn để tôi nhận lớp mới.

Hiệu trưởng đã minh bạch chân tướng Pháp Luân Đại Pháp, nói với tôi: “Lại làm cô vất vả rồi. Tôi biết học sinh mới khó quản, rèn được thói quen tốt lại càng không dễ, nhưng rất nhiều phụ huynh đều đích danh yêu cầu cô dạy. Vì mục tiêu tuyển sinh, không còn cách nào khác, cô hãy nhận lớp nhé.”

Tôi đáp: “Không sao, phụ huynh muốn là được. Tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp nên sức khỏe tốt, chịu chút khổ, chịu chút mệt cũng không sao.”

Những nỗ lực của tôi đã nhận được sự ủng hộ của phụ huynh, họ đã làm mọi thứ có thể để giúp đỡ tôi. Học sinh lớp một còn nhỏ, không biết nhóm lò, tôi đều đến từ sớm để nhóm lò cho các em. Có phụ huynh nhìn thấy, liền chủ động đến lớp nhóm lò sẵn; có phụ huynh còn chủ động sửa lại những chiếc ghế hỏng của học sinh; lại có phụ huynh chủ động đến trường giúp học sinh dọn dẹp vệ sinh. Các giáo viên cùng khối nhìn thấy, rất ngưỡng mộ nói: “Phụ huynh lớp chị thật tốt, ủng hộ công việc của chị như vậy.”

“Chín chữ chân ngôn này thật hiệu nghiệm”

Các học sinh của tôi đều đã minh bạch chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp, đều đã làm tam thoái. Các em luôn ghi nhớ “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” và đều được thụ ích ở các mức độ khác nhau. Mỗi khi thấy không khỏe, các em đều niệm chín chữ chân ngôn tốt lành này và nhanh chóng khỏe lại.

Có lần, một học sinh tên Tiểu Yến nổi chàm khắp người, liên tục gãi vì ngứa. Tôi nói với em ấy: “Em cứ bảo ‘không sao, mình không ngứa.’ Em nhẫn chịu một chút là ổn thôi.” Em lớp trưởng cũng nói thêm: “Cậu còn phải niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’ nữa”. Một vài học sinh khác cũng hùa theo tán đồng.

Tiểu Yến vội đứng dậy hô lên: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo! Mình không sao, mình không ngứa!” Chỉ vài phút sau, những mảng chàm dày đặc đã biến mất.

Sau giờ làm, mẹ của Tiểu Yến vội vã đến trường nhờ tôi bôi thuốc và cho cháu uống thuốc, nói rằng Tiểu Yến ngứa cả đêm, ngủ không ngon giấc. Tôi nói: “Chị xem này, con chị khỏi rồi.” Mẹ Tiểu Yến vén áo con lên nhìn, nghi hoặc nói: “Thật kỳ lạ. Sao có thể khỏi được rồi? Bác sỹ nói phải mất bảy, tám ngày mới khỏi hẳn.” Tiểu Yến và một vài học sinh khác đồng thanh nói: “Là nhờ niệm Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo đấy ạ.”

Trong khi mẹ Tiểu Yến vẫn còn đang ngỡ ngàng, một cậu bé bước tới nói: “Có lần, cháu bị cảm lạnh và đau đầu, cháu đã niệm câu chân ngôn ba lần là khỏi.” Một bé gái khác cũng chạy tới hồ hởi nói: “Cháu từng bị đau bụng. Cháu niệm chín lần và bụng cũng không còn đau nữa.”

Mẹ Tiểu Yến nói: “Chín chữ chân ngôn này thật hiệu nghiệm. Tôi cũng sẽ niệm. Cảm ơn cô giáo và các cháu đã cho tôi biết.” Tiểu Yến không chỉ khỏi bệnh ngoài da mà từ đó thành tích học tập cũng liên tục được cải thiện.

Các giáo viên hòa thuận, vui vẻ

Do sự bức hại của tà Đảng, tôi đã chuyển đến một trường học khác. Trước đó tôi nghe nói đội ngũ giáo viên ở đó chia bè kết phái rất nghiêm trọng, mối quan hệ rất căng thẳng. Một đồng nghiệp tốt bụng đã dặn tôi: “Chi phải cẩn thận nhé.” Không lâu sau, tôi cảm nhận được giữa họ quả thực có rất nhiều mâu thuẫn, oán hận rất lớn, không khí cả văn phòng căng thẳng, không ai dám tùy tiện nói cười, rất ngột ngạt.

Tôi không để tâm đến điều đó, làm mọi việc theo Chân-Thiện-Nhẫn, thiện tâm đối đã với mọi giáo viên. Buổi sáng tôi đến trường từ sớm, nhóm lò trong văn phòng, dọn dẹp, rót nước nóng cho mọi người. Khi các giáo viên đến, họ cảm ơn tôi, nói: “Cô Lý lại vất vả rồi, cảm ơn cô!“ Có giáo viên nói: “Có cô Lý đến, văn phòng chúng ta không cần phải xếp lịch trực nhật nữa, quả không hổ là học Pháp Luân Công” Lại có giáo viên nói: “Chúng ta phải học cô Lý một chút.”

Ngày qua ngày, tôi cứ như vậy âm thầm ảnh hưởng đến từng giáo viên. Dần dần, số giáo viên đến văn phòng sớm nhiều hơn, số giáo viên tự giác dọn dẹp vệ sinh cũng nhiều hơn, cả văn phòng sạch sẽ gọn gàng, cốc của tôi cũng thường xuyên được rót đầy nước nóng.

Một hôm, tôi giảng chân tướng cho một giáo viên, thầy ấy nói: “Cô Lý, tôi tuy chưa đọc sách, nhưng nhìn những việc cô và cô Dương (đồng tu) làm, tôi biết đây là một công pháp tốt. Những gì các cô nói tôi đều tin.” Và thầy ấy đã đồng ý thoái xuất khỏi các tổ chức của Trung Cộng.

Dần dần, tôi mang những cuốn sách nhỏ giảng chân tướng cho các giáo viên xem. Lúc đầu, tôi đưa riêng cho từng người, sau đó tôi công khai đưa trong văn phòng, họ cũng công khai đọc trong văn phòng. Đọc dần, họ chủ động hỏi xem tôi có cuốn sách nhỏ nào mới không. Cứ như vậy, họ đã minh bạch chân tướng, làm tam thoái. Có vài giáo viên muốn đọc cuốn Chuyển Pháp Luân, tôi liền thỉnh cho mỗi người một cuốn, có ba đồng nghiệp đã học động tác luyện công cùng tôi.

Sau khi các giáo viên minh bạch chân tướng và đọc sách “Chuyển Pháp Luân”, họ đều có sự thay đổi, tấm lòng cũng rộng mở hơn, không còn tính toán chi li nữa, giữa mọi người đã bớt đi sự nghi kỵ, thêm vào đó là sự quan tâm, tin tưởng. Hiện tượng oán hận, tật đố, mâu thuẫn, chia bè kết phái dần dần biến mất, cả văn phòng tràn ngập tiếng cười, cải biến được bầu không khí trầm lắng ngột ngạt trước đó, mọi người sống hòa thuận, ai nấy khuôn mặt đều rạng rỡ.

Trong một buổi liên hoan nhân Ngày Nhà giáo, một giáo viên lớn tuổi nói: “Các giáo viên trường chúng ta có thể sống hòa thuận, vui vẻ như thế này, đều là nhờ công của cô Lý! Tôi xin được nâng một ly với cô.” Các giáo viên khác cũng nâng ly nói: “Thật đấy, có cô đến, chúng tôi mới đoàn kết, vui vẻ sôi nổi như vậy! ” Tôi đáp lại: “Cảm ơn! Cảm ơn mọi người! Chính là Chân-Thiện-Nhẫn đã mang lại cho chúng ta bầu không khí tốt đẹp này, tôi cũng cảm ơn các thầy cô đã ủng hộ và giúp đỡ tôi! ” Mỗi dịp Tết, tôi đều tặng mỗi đồng nghiệp một cuốn lịch để bàn chân tướng. Họ luôn vui vẻ đón nhận và đường đường chính chính mang về nhà.

“Nếu tất cả các giáo viên trong trường đều luyện Pháp Luân Công, trường học của chúng ta sẽ tốt hơn”

Có một năm, trước Ngày Nhà giáo, trong đợt bình chọn giáo viên xuất sắc, tôi được nhiều phiếu nhất. Hiệu trưởng nói với hội đồng giáo viên: “Tiếc là cô ấy luyện Pháp Luân Công, không thể báo cáo lên trên”. Một giáo viên trong hội đồng lập tức đứng lên nói: “Không được, chúng ta phải báo cáo lên! Nếu tất cả các giáo viên trong trường đều luyện Pháp Luân Đại Pháp, trường học của chúng ta sẽ tốt hơn. Công việc của hiệu trưởng sẽ bớt căng thẳng hơn nhiều.” Các thành viên khác trong hội đồng đồng ý. Kết quả là, tôi được chọn là giáo viên xuất sắc. Người giáo viên dám lên tiếng cho tôi đã được đắc phúc báo. Trong một lần bị đột quỵ nguy hiểm đến tính mạng, ông đã hồi phục một cách kỳ diệu, bác sỹ cũng nói đó là một kỳ tích.

Ngay cả khi cuộc bức hại ở giai đoạn nghiêm trọng nhất, tôi vẫn nhiều lần được công nhận là giáo viên xuất sắc cấp thị trấn. Chính Pháp lý của Pháp Luân Đại Pháp đã dạy tôi làm một người tốt, một người tốt hơn nữa.

(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới năm 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/4/510432.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/10/234663.html