[Chúc mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới] Triết lý kinh doanh của tôi
Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc.
MINH HUỆ [04-06-2026] Sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi dần dần hiểu được ý nghĩa sâu xa của các Pháp lý Chân-Thiện-Nhẫn. Tôi đã thay đổi căn bản. Tâm tính của tôi đã được đề cao, và điều này đã mang lại những thay đổi cho công việc kinh doanh của tôi. Tôi hiểu được thế nào là một người tốt và nên làm kinh doanh như thế nào.
Trái tim tôi không còn mệt mỏi khi làm kinh doanh nữa
Trước khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, vợ tôi nói rằng tôi như một “chiến đấu cơ”. Tôi rất hiếu thắng nhưng lại thiển cận. Rất nhiều thứ trong kinh doanh làm tôi khó chịu. Ví dụ, nếu một doanh nghiệp trong cùng ngành có sản phẩm tốt mà tôi không có, tôi cảm thấy lo lắng. Khi tôi chuyển tiền cho nhà cung cấp, nhưng chưa nhận được hàng hóa, tôi cũng cảm thấy lo lắng. Khi hàng tồn đọng, tôi cảm thấy lo lắng. Khi khách hàng không thanh toán, tôi cũng cảm thấy lo lắng. Tôi lúc nào cũng không thoải mái.
Sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi bắt đầu đo lường mọi thứ chiểu theo Pháp khi gặp vấn đề trong kinh doanh. Tôi buông bỏ chấp trước và suy nghĩ từ một góc nhìn khác. Tôi đối xử tử tế với các thành viên trong gia đình, khách hàng, những người cùng ngành nghề, và các nhà cung cấp.
Tôi từng rất sợ hãi khi khách hàng không trả tiền. Một số khách hàng bị phá sản và đã quay ra trách móc tôi khi tôi đến đòi nợ. Khoản nợ không lớn để phải kiện tụng. Tôi chỉ thấy tức giận sôi sục. Sau khi tu luyện, các Pháp lý của Đại Pháp đã mở mang tâm trí tôi. Tôi có thể nhìn nhận mọi việc một cách nhẹ nhàng hơn. Tôi không còn cảm thấy mệt mỏi nữa.
Một khách hàng nợ tôi hơn 10.000 nhân dân tệ (1.475 USD). Công việc kinh doanh của ông ta sắp phải đóng cửa. Tôi đã nhiều lần đòi nợ nhưng ông ta không trả. Sau đó tôi nhận ra rằng mình nên đặt bản thân vào vị trí của ông ấy. Ông ta không có tiền mặt, nên có thể dùng hàng hóa để trả nợ. Tôi nói: “Nếu ông có máy tính cũ, ông có thể đưa cho tôi hai cái để trả nợ”. Ông ta lập tức gửi hai cái máy tính cho tôi. Khi tôi kiểm tra, chúng không hoạt động. Tôi gọi điện cho ông ta. Ông ta nổi giận nói: “Tôi đã quá tốt với anh rồi. Có vẻ như anh muốn ăn đấm! Anh tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Anh không biết điều đó sao? Tôi sẽ báo cảnh sát”.
Tôi cần hướng nội. Tôi đã không có chính niệm và cảm thấy oán hận. Bề ngoài, tôi đối xử tốt với ông ấy. Trên thực tế, thì là tôi sợ mất tiền. Ông ấy có một đứa con khuyết tật và đã ly hôn. Công việc kinh doanh của ông ấy sắp phải đóng cửa. Tôi nên hiểu cho ông ấy và không nên gây áp lực lên ông ấy như những người bình thường vẫn làm. Tôi đã giảng chân tướng cho ông ấy trước đó rồi. Tôi không nên thúc ép ông ấy chống lại Pháp Luân Đại Pháp chỉ vì muốn đòi nợ. Nếu tôi không tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi sẽ dễ dàng đẩy ông ấy mất việc kinh doanh. Tôi không hề oán hận ông ấy.
Tôi nói, “Cảnh sát biết tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Ông có thể báo cảnh sát. Tôi không sợ. Tôi hiểu tình cảnh của ông. Ông có thể hoãn trả 10.000 nhân dân tệ. Nếu ông thực sự không có tiền, tôi cũng đồng ý nếu ông không trả. Nhưng ông không thể nói bất cứ điều gì chống lại Pháp Luân Đại Pháp. Làm như vậy sẽ gây hại cho chính ông”. Thái độ của ông ấy thay đổi và ông ấy nói, “Tôi xin lỗi. Xin hãy tha thứ cho tôi. Một ngày nào đó tôi sẽ đến gặp anh và cảm ơn anh”. Ông ấy đã bị phá sản và không trả nợ tôi. Tôi hành xử chiểu theo Pháp. Tôi không lo lắng về khoản lỗ, và tôi đối xử với ông ấy như bình thường. Công việc kinh doanh của tôi ngày càng tốt hơn.
Một chủ doanh nghiệp đã bán sỉ hàng hóa giả và gây thiệt hại nghiêm trọng đến doanh thu của tôi. Trước đây, có lẽ tôi sẽ báo cáo ông ta với chính quyền và cho ông ta một bài học nhớ đời. Nhưng giờ tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Tôi không có kẻ thù. Tôi đã mời ông ta ăn tối. Trong bữa ăn, tôi đã kể về kinh nghiệm kinh doanh của mình.
Tôi nói, “Ngày xưa, tôi bán hàng giả nhiều hơn bất cứ ai và mang tiếng xấu. Nhưng tôi luôn lo lắng mình sẽ gặp rắc rối. Sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi hiểu rằng Trời ban thưởng cho người chăm chỉ. Nếu muốn công việc kinh doanh trường tồn, chúng ta phải làm một cách chính trực. Tôi thực sự muốn những điều tốt đẹp đến với ông”.
Ông ấy cảm động và nói: “Ông anh, xin đừng nói nữa. Tôi sẽ không làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh của anh nữa. Xin hãy tin tôi và xem tôi làm thế nào”. Từ đó, ông ấy không còn bán hàng giả nữa. Trước đây ông ấy không dám gặp tôi. Giờ thì ông ấy thường xuyên đến cửa hàng của tôi. Ông ấy mời tôi đến đám cưới của em gái vợ ông ấy với tư cách là khách mời đặc biệt và sắp xếp cho tôi ngồi cùng bàn với họ hàng của ông ấy. Ông ấy kéo tôi đi chụp ảnh với cô dâu và gia đình hai bên. Tôi đã giảng chân tướng cho bố mẹ, em rể, và các chị vợ của ông ấy, đồng thời giúp họ thoái khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và các tổ chức liên đới của nó.
Tôi có một nhân viên rất giỏi. Tôi để cô ấy tự bán sản phẩm của mình. Một ngày nọ, tôi phát hiện ra là cô ấy đã không xuất hóa đơn danh mục sản phẩm và đã chuyển sản phẩm của tôi cho một khách hàng, với số hàng có tổng giá trị hơn 30.000 nhân dân tệ (4.428 USD). Tôi đã gọi điện cho khách hàng này để kiểm tra.
Khách hàng đã sợ đến phát khóc và nói: “Xin đừng báo tôi với chính quyền. Tôi sẽ gửi tiền cho anh ngay lập tức. Tôi biết anh là người tốt”. Có lẽ anh ta đã biết luật. Anh ta sẽ bị kết án vì số tiền 30.000 nhân dân tệ mà mình chiếm đoạt bất hợp pháp. Trước đó tôi đã giảng chân tướng cho anh ta. Tôi cũng nói với nhân viên của mình về Pháp Luân Đại Pháp. Tôi hiểu rằng ngay cả tôi cũng mắc lỗi sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, trong khi tôi có Pháp chỉ đạo.
Người nhân viên đó là một người bình thường và không có lý gì để cần giữ lại. [Song] chẳng lẽ việc cô ấy mắc sai lầm là điều dễ hiểu sao? Tôi nên cho cô ấy cơ hội sửa chữa sai lầm. Cuộc sống của cô ấy rất khó khăn. Chồng cô ấy thất nghiệp. Cô ấy có một đứa con nhỏ. Cha mẹ hai bên chu cấp tài chính cho gia đình. Tôi không hề trách cô ấy vì đã gây thiệt hại cho công việc kinh doanh của tôi. Tôi đã lấy lại được tiền. Đó là do cách quản lý của tôi có thiếu sót. Tôi cũng phải chịu trách nhiệm. Tôi không những không đuổi việc cô ấy mà còn đề nghị chồng cô ấy cùng làm việc cho tôi. Cô ấy rất cảm động và nói: “Ông thật sự khác biệt so với những người khác”. Sau đó, cô ấy mua một cuốn sách Chuyển Pháp Luân và mời vợ chồng tôi đến nhà ăn tối. Tôi đã giảng rõ chân tướng cho anh trai, mẹ chồng, và mẹ của cô ấy.
Triết lý kinh doanh của tôi
Trước khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi từng nghĩ mình rất thông minh. Tôi có thể biết trước sản phẩm nào sẽ được ưa chuộng. Tôi bán những sản phẩm đó và thấy việc kiếm tiền rất dễ dàng. Tôi không hề có khái niệm về đạo đức kinh doanh. Tôi vui khi gặp chuyện tốt và buồn khi gặp chuyện xấu. Tôi không có định hướng đạo đức nào cả.
Sư phụ giảng,
“…chư vị nên giao dịch một cách công bằng và giữ tâm cho chính.” (Bài giảng thứ tư, Chuyển Pháp Luân)
Tôi hiểu rằng đây chính là triết lý kinh doanh. Đây là triết lý kinh doanh vĩnh cửu cho nhân loại. “Tâm chính trực” đề cập đến phẩm chất của một người. Chỉ khi có tâm chính trực, tôi mới có thể kinh doanh một cách công bằng. Và tôi đã thực hiện việc kinh doanh của mình theo các nguyên lý của Đại Pháp. Tôi đã ngừng mua hàng giả và tự nhắc nhở mình phải là một người kinh doanh tốt và không làm hoen ố Pháp Luân Đại Pháp. Tôi hiểu từ Pháp rằng một người sẽ không được nhiều hơn vì người đó thông minh hay bị ít hơn vì người đó ngu dốt. Thần không phán xét một người bằng khả năng, mà bằng đức hay nghiệp của người đó.
Tôi tôn trọng và đối xử tử tế với những người cùng ngành. Tôi rất chu đáo. Tôi chia sẻ bí quyết kinh doanh của mình với người khác. Tôi không hề chịu bất kỳ tổn thất nào. Ngược lại, tôi còn nhận được sự tôn trọng từ họ. Một số chủ doanh nghiệp đã giới thiệu khách hàng mới cho tôi. Tôi mời khách hàng và những người khách của họ cùng dùng bữa. Tôi giảng chân tướng và nói về việc thoái khỏi Đảng trong bữa ăn. Tôi đã giảng chân tướng cho rất nhiều người trong suốt những năm qua. Tôi thực sự hy vọng mọi người có thể học Pháp Luân Đại Pháp. Một số người biết tôi tu luyện Đại Pháp và nói rằng Pháp Luân Đại Pháp chắc hẳn là tốt.
Khi các khách hàng bắt đầu kinh doanh và lo sợ bị nhà cung cấp lừa đảo, tôi nói với họ: “Nguyên tắc của tôi là tôn trọng các doanh nghiệp lớn và hỗ trợ các doanh nghiệp nhỏ. Các bạn có thể mua sản phẩm của tôi bao nhiêu tùy ý mà không cần phải lo lắng”. Họ đã yên tâm và không còn lo lắng gì nữa.
Một chủ cửa hàng đã mang đến cho tôi một số đặc sản địa phương khi ông ấy đến mua hàng. Tôi đã giảng chân tướng cho cậu ấy. Tôi nói, “Chúng tôi, những người tu luyện, không nhận quà. Chỉ cần cậu làm ăn tốt, tôi sẽ rất vui”. Cậu ấy đồng tình với Pháp Luân Đại Pháp. Chúng tôi nói chuyện về Đại Pháp mỗi khi cậu ấy đến. Nhưng dần dần tôi phát hiện ra rằng cậu ấy không thanh toán đúng hạn. Điều này là điều cấm kỵ trong kinh doanh. Cậu ấy luôn nợ tôi rất nhiều khi chúng tôi quyết toán vào cuối năm. Sức khỏe của cậu ấy không tốt. Con cậu ấy đang tuổi đi học. Cửa hàng nhỏ của cậu ấy là nguồn thu duy nhất của gia đình. Vợ tôi đã nhiều lần muốn ngừng cung cấp hàng cho cậu ấy.
Tôi an ủi bà ấy và nói: “Gia đình cậu ta không khá giả. Nếu chúng ta ngừng cung cấp hàng hóa cho cậu ấy, điều đó chẳng khác nào cắt đứt nguồn sống của họ. Chúng ta nên giúp đỡ cậu ta”. Vợ tôi nói: “Ông giúp đỡ cậu ta. Ai giúp đỡ chúng ta?” Tôi nói: “Tôi đối xử tốt với mọi người. Gia đình và công việc kinh doanh của chúng ta đều tốt đẹp. Đây là một ân huệ từ Pháp Luân Đại Pháp”.
Khi tôi không còn kinh doanh nữa, cậu ấy đã gọi điện và mời tôi đến nhà hai lần. Cậu ấy nói: “Chúng tôi có một khu du lịch mới với vốn đầu tư hàng trăm triệu nhân dân tệ ở huyện chúng tôi. Mời ông đến xem”. Cậu ấy muốn trả ơn tôi. Tôi đã không đi. Cậu ấy nói: “Không có gì, chỉ là một món quà nhỏ thể hiện lòng biết ơn của tôi”. Cậu ấy rất chân thành, nhưng tôi có một nguyên tắc trong tâm, đó là tôi chỉ giúp đỡ người khác chứ không làm phiền họ.
Một khách hàng nợ tôi hơn 20.000 nhân dân tệ. Lúc mới mở cửa hàng, ông ta đã hứa hẹn đủ điều với tôi. Khi ông ta phá sản, tôi không biết ông ta đi đâu. Một người dân địa phương kể rằng ông ta đã đầu tư vào một dự án đường cao tốc. Sau đó, chính quyền đã dừng việc xây dựng đường cao tốc. Khoản đầu tư của ông coi như mất tiêu. Tôi đã vài lần giảng chân tướng ông ta. Cho dù có không gặp lại ông ta, tôi cũng không hối tiếc. Những người được cứu chính là tài sản của vũ trụ. Số tiền ít ỏi của tôi chẳng đáng kể. Vợ tôi nói: “Em thấy tốt hơn nếu ông ta trả lại một nửa số tiền của chúng ta. Ông ta không có lương tâm”. Tôi thuyết phục bà ấy và nói: “Có lẽ kiếp trước anh nợ ông ta. Giờ anh đã trả hết nợ rồi”. Cô ấy nói: “Nếu anh không an ủi em thì em đã ốm mất”.
Trước khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, khi gặp phải những sự việc tương tự, tôi còn tệ hơn cả vợ tôi. Tôi có khoảng 100 khách hàng. Một số người đã xóa nợ khi đóng cửa hàng. Một số người dùng hàng hóa để trả bù vào khoản nợ. Một số người thì không trả nợ chút nào. Tôi cũng có một vài khoản nợ xấu, từ vài nghìn đến vài chục nghìn nhân dân tệ. Khoản nợ xấu lớn nhất là 140.000 nhân dân tệ. Tôi xem nhẹ chuyện đó. Cho dù được hay mất, tôi chỉ thuận theo quy luật tự nhiên.
Làm người tốt
Mỗi sự việc trong kinh doanh đều là cơ hội để tôi đề cao tâm tính của mình. Là người tốt hay không chính là vấn đề tư tưởng. Tư tưởng đó sẽ tạo ra một kết quả khác.
Câu chuyện đầu tiên
Mỗi sự việc trong kinh doanh đều là cơ hội để tôi đề cao tâm tính của mình. Là người tốt hay không chính là vấn đề tư tưởng. Tư tưởng đó sẽ tạo ra một kết quả khác.
Một chủ cửa hàng ở vùng xa xôi hẻo lánh chỉ mua vài món hàng, mỗi lần trị giá vài trăm nhân dân tệ. Thỉnh thoảng ông ấy còn nợ tiền tôi. Ông ấy bắt chuyến xe buýt sớm và đến cửa hàng tôi trước khi chúng tôi mở cửa. Các nhà cung cấp khác không muốn nhận khách hàng như vậy. Nhưng tôi không từ chối ông ấy. Tôi giúp ông ấy chuyển hàng và chất lên xe. Tôi không về nhà cho đến khi ông ấy rời đi.
Một ngày nọ, vợ ông ấy đến mua hàng. Bà ấy nói chồng mình bị tai nạn xe hơi và có thể phải cắt cụt chân. Bà ấy khóc. Tôi nói: “Xin hãy bảo ông ấy nhẩm niệm câu ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo. Chân-Thiện-Nhẫn hảo’. Nếu có thể, đừng để ông ấy phải cắt cụt chân. Nếu ông ấy thành tâm niệm những câu này, phép lạ sẽ xảy ra”. Bà ấy nói: “Tôi sẽ nói với ông ấy. Nhưng tôi không chắc ông ấy có tin hay không?” Tôi nói: “Bà không cần phải trả nợ ngay bây giờ và cũng không cần phải trả tiền cho số hàng này ngay bây giờ. Xin hãy dùng số tiền đó để đưa ông ấy đi khám bác sĩ.” Bà ấy rất cảm động và nói: “Tôi không ngờ chồng tôi lại có một người bạn tốt như anh”. Trong thời gian đó, tôi vẫn tiếp tục giao hàng cho họ. Tôi cũng giao cả những mặt hàng mới mà họ không đặt. Vài năm sau, cửa hàng của ông ấy trở thành cửa hàng lớn nhất trong lĩnh vực này ở khu vực của họ. Ông ấy rất kính trọng tôi mỗi khi gặp tôi. Mỗi khi nhắc đến câu chuyện của mình, ông ấy đều nói: “Tất cả là nhờ có anh. Nếu không, tôi đã mất hết công việc kinh doanh rồi”.
Câu chuyện thứ hai
Tôi có một cửa hàng cho thuê. Giá thuê bình thường là 55 nghìn nhân dân tệ. Tôi đề nghị 50 nghìn nhân dân tệ. Người thuê nhà rất biết ơn tôi và gửi tặng tôi một số quà. Tôi nói, “Người tu Pháp Luân Đại Pháp không nhận quà. Nếu ông cứ khăng khăng tặng quà cho tôi, tôi sẽ tăng tiền thuê”. Ông ta thốt lên, “Quả thật ông khác biệt so với những người khác”.
Con đường trước cửa hàng dự kiến sẽ được xây lại vào mùa hè. Theo kế hoạch, công việc sẽ hoàn thành trong 20 ngày. Nhưng công việc đã bị trì hoãn đến ba tháng. Ông ấy đã nói chuyện với nhà thầu. Nhà thầu nói, “Không cần phải nói chuyện với tôi. Chính phủ trả cho tôi bao nhiêu, tôi sẽ làm đúng khối lượng công việc tương ứng”.
Ông ấy và chủ cửa hàng gần đó đến gặp cơ quan chính phủ có liên quan. Một nhóm cảnh sát cũng đến đó. Cảnh sát nói: “Nếu các ông không rời đi, các ông sẽ bị bắt.” Ông ấy tức giận nói: “Chính phủ không bồi thường cho chúng tôi những thiệt hại về kinh doanh. Chúng tôi biết phải đi đâu để tìm công lý? Chúng tôi, những người dân thường, sẽ không sống tốt được nếu ĐCSTQ không sụp đổ.”
Tôi an ủi ông ấy và nói: “Tôi sẽ bù đắp cho ông 2.000 nhân dân tệ. Cứ trừ số tiền đó vào tiền thuê nhà.” Ông ấy cảm động và nói: “Tôi rất ngưỡng mộ Sư phụ, người đã dạy dỗ một người như anh”. Trước khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi rất chặt chẽ về tài chính. Tôi cảm thấy khó chịu khi mời ai đó ăn tối, huống chi là cho ai đó 2.000 nhân dân tệ. Pháp Luân Đại Pháp đã thay đổi tôi một cách căn bản.
Câu chuyện thứ ba
Có một chủ cửa hàng ở một ngôi làng là người khuyết tật. Khuôn mặt anh ta cỡ bằng lòng bàn tay, lấm lem bùn đất, trông rất đáng sợ. Lần đầu tiên anh ta đến mua hàng, người phụ cửa hàng đã sợ hãi khi anh ta bước vào. Tôi nói: “Hãy đối xử tử tế và giúp người ta mang hàng ra.” Tôi đã nói chuyện với anh ấy về Pháp Luân Đại Pháp. Tôi nói: “Nếu anh thực sự tin vào Pháp Luân Đại Pháp, anh sẽ được ban phước lành.” Anh ta nói với vẻ không tin: “Hãy nhìn thể trạng của tôi. Tôi không mong đợi bất kỳ phước lành nào”.
Một năm sau, anh ta kết hôn với một người phụ nữ tàn tật. Người phụ bán hàng ngạc nhiên nói: “Tôi không ngờ lại có người muốn cưới anh ta”. Vợ anh ta sinh một bé trai vào năm sau đó. Tôi nói với anh ta: “Đây là lòng từ bi của Sư phụ tôi. Đây là phước lành từ Pháp Luân Đại Pháp. Anh tin chứ?” Anh ta gật đầu.
Một ngày nọ, anh ta bận rộn bốc xếp hàng hóa và lỡ chuyến xe buýt cuối cùng. Anh ta mang theo hơn 30.000 nhân dân tệ. Anh ta không dám ở khách sạn. Anh ta hỏi vợ tôi liệu có thể ở lại nhà chúng tôi được không. Vợ tôi hỏi tôi có đồng ý không. Tôi nói “Có”. Tôi tin rằng cuộc sống là bình đẳng. Việc tôi gặp anh ta là một mối nhân duyên. Tôi nên đối xử tốt với anh ta. Anh ta ở lại nhà tôi đêm đó. Chúng tôi đã ăn hai bữa cùng nhau. Đó là một sự việc nhỏ, nhưng thực sự gây ấn tượng mạnh với tôi. Nếu tôi không tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi đã khinh thường anh ta. Nhưng thay vào đó, tôi đã cảm thấy thoải mái.
Câu chuyện thứ tư
Một người bạn mượn tôi 20.000 nhân dân tệ. Anh ta nói sẽ trả lại trong hai tháng. Anh ta đưa cho tôi một giấy nhận nợ. Tôi xé nó ngay trước mặt anh ta. Anh ta ngạc nhiên nói, “Cậu đang làm gì vậy?!” Tôi nói, “Lòng tin chỉ cần một thỏa thuận bằng miệng”. Đối với tôi, người không có trách nhiệm về đạo đức mới cần một giấy nhận nợ. Giấy nợ có tác dụng như một sự bảo lãnh. Người xưa không để lại tên khi giúp đỡ người khác. Điều này được gọi là “tích đức cho kiếp sau.” Ngày nay, người ta không tin tưởng nhau ngay cả khi có giấy nợ. Họ cũng cần tìm một người bảo lãnh.
Sau đó, anh ấy tặng tôi 10 kg thịt bò. Tôi không nhận, anh ta bực mình. Cuối cùng tôi cũng nhận. Bốn năm trôi qua mà anh ấy vẫn chưa trả nợ. Tôi biết được rằng trước đây anh ấy từng kiếm được hơn 10 triệu nhân dân tệ nhờ bán đất. Anh ấy đã đầu tư số tiền đó, nhưng việc làm ăn ấy là một trò lừa đảo. Anh ta đã vay mượn rất nhiều tiền. Anh ta không có lương hưu hay bảo hiểm xã hội, mà phải thuê một căn hộ để ở. Vợ anh ta kiếm sống bằng nghề nhặt rác.
Tôi thấy thương anh ấy. Tôi nói, “Anh không cần phải trả lại 20.000 nhân dân tệ mà anh nợ tôi đâu. Cứ thoải mái.” Anh ấy nói, “Không, tôi không thể làm thế được. Tôi có thể phục thù trong năm nay”. Tôi không tin. Anh ấy đã ngoài bảy mươi rồi. Nếu trong mệnh của anh ấy không có, thì làm sao có thể xoay chuyển tình thế được? Nếu một người không có trách nhiệm về đạo đức, thà rằng người đó không có tiền còn hơn.
Tôi vẫn nhớ 10 ký thịt bò anh ta đưa cho tôi. Tôi phải trả nợ cho anh ta. Chuyện này khác với khoản nợ anh ta nợ tôi. Giá thị trường là 45 nhân dân tệ một ký, 450 nhân dân tệ cho 10 ký. Đó là một khoản tiền lớn đối với anh. Tôi bỏ 450 nhân dân tệ vào một hộp trà cùng với một tờ giấy nhắn. Tôi nhờ người mang đến cho anh ta.
Câu chuyện thứ năm
Một học viên bị bắt giữ vì tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Chồng cô ấy ly dị cô ấy. Con gái cô ấy phải nghỉ học khi mới 16 tuổi. Một học viên thân với mẹ cô bé nói với tôi: “Xin hãy cho con bé ấy mua hàng trả chậm. Tôi sẽ giúp con bé mở cửa hàng. Nếu cứ sống lang thang trong xã hội thì con bé bị cuốn theo xã hội mất”. Tôi đã đồng ý giúp đỡ cô bé.
Sau khi gặp cô bé, tôi hỏi cô ấy về người mẹ. Cô bé nói rằng mình không được phép gặp mẹ trong tù. Tôi hỏi về bố cô bé. Cô bé nói: “Bố không chăm sóc cháu. Cháu tự nấu ăn.” Tôi cảm thấy buồn. Cô bé còn nhỏ nhưng đã phải tự lo cho bản thân.
Tôi giao hàng cho cô bé với giá ghi trên hóa đơn và nói rằng cô ấy có thể trả lại hàng cho tôi bất cứ lúc nào. Tôi hy vọng cô ấy có thể gây dựng công việc kinh doanh thành công. Nhiều năm sau, mẹ cô ấy được ra tù và đến gặp tôi. Bà nói: “Con gái tôi rất khen ngợi ông. Ông đã giúp đỡ con bé rất nhiều.”
Tôi tự nhủ: “Cô cảm ơn tôi, còn tôi cảm ơn ai đây?” Nếu Pháp Luân Đại Pháp không cứu độ tôi, tôi sẽ chẳng hiểu gì cả. Pháp Luân Đại Pháp là một miền tịnh thổ. Pháp Luân Đại Pháp sưởi ấm trái tim tôi cũng như trái tim của những người khác. Tôi không kìm được nước mắt khi viết những dòng này. Tôi chưa từng được gặp Sư phụ và có thể chưa phải là một đệ tử tốt. Nhưng tôi đang cố gắng hoàn thiện bản thân mình từng bước một.
Những ký ức đang ùa về trước mắt tôi. Mỗi câu chuyện là một điểm sáng trong quá trình tu luyện của tôi, phản ánh những thay đổi căn bản mà tôi đã đi qua, một cầu vồng phản chiếu sự thăng hoa về đạo đức của tôi trong Pháp Luân Đại Pháp. Những trải nghiệm của tôi chứng thực ân điển của Sư phụ đã cứu độ tôi và quy luật phi thường của Pháp Luân Đại Pháp.
(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/4/510423.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/10/234664.html


