Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc Đại Lục

[MINH HUỆ 06-04-2026] Hồi nhỏ, tôi đã cùng bố mẹ đọc sách Chuyển Pháp Luânvà học thuộc một số bài thơ trong Hồng Ngâm. Khi trưởng thành bước chân vào xã hội, tôi sống xa nhà và vấp ngã khá nhiều. Mãi đến đầu năm 2004, cuối cùng tôi đã hiểu được vì sao Sư phụ Lý hồng truyền Pháp Luân Đại Pháp và tôi đã quyết tâm tinh tấn thực tu—không thể tiếp tục vì ham mê với thú vui ở thế gian mà từ bỏ Đại Pháp tuyệt vời này thêm một lần nào nữa.

Từ nhỏ tới lớn, trong mắt mọi người tôi là một cô gái thông minh, chăm chỉ, giỏi giang và có ngoại hình ưa nhìn. Bởi nhận được nhiều lời khen ngợi, tôi dần dần đánh mất chính mình, trở nên kiêu ngạo, hiếu thắng và luôn cho mình là trung tâm. Khi gặp mâu thuẫn, tôi luôn cho mình đúng hoặc mình đang bị đối xử bất công.

Sau khi quay lại tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, thông qua không ngừng học Pháp và hoàn thiện bản thân. Dần dần tôi đã hình thành thói quen hướng nội. Tôi không còn nhìn nhận các mâu thuẫn một cách hời hợt bề mặt nữa, mà đào sâu vào nguyên nhân phía sau chúng.

Sau đây, tôi muốn chia sẻ với các đồng tu một số trải nghiệm của bản thân trong việc hướng nội tìm và đề cao tâm tính. Nếu có điều gì chưa phù hợp, mong các đồng tu từ bi chỉ rõ.

Tôi mới lấy bằng tiến sĩ về một lĩnh vực liên quan đến khoa học đời sống. Hiện tôi đã làm quản lý dự án tại một công ty dược phẩm được hơn sáu tháng. Khi mới vào làm, tôi nghĩ rằng anh Đông, người trực tiếp hướng dẫn và quản lý tôi biết mọi thứ. Do bản thân tôi chưa thạo việc nên trước khi triển khai dự án, tôi thường hỏi anh ấy là có cần nhân viên kỹ thuật trực tiếp thao tác hay không, nhưng anh ấy đều nói không cần.

Anh Đông nói rằng anh ấy tin chúng tôi tự làm được và tự tay làm có thể giúp chúng tôi quen dần với các quy trình và nắm vững các kỹ năng nhanh hơn. Tuy nhiên, khi thao tác kỹ thuật thực tế, anh Đông lại không thể xử lý được. Vào phút chót, tôi được phân công liên hệ với tổ trưởng tổ kỹ thuật để nhờ hỗ trợ.

Tổ kỹ thuật của công ty lúc đó đang rất bận, vì họ không chỉ phụ trách các dự án nghiên cứu và phát triển nội bộ, mà còn phải hỗ trợ nhiều dự án của khách hàng. Do đó, việc tôi đột ngột tìm họ đề nghi được trợ như vậy đã khiến họ khá khó chịu. Cuối cùng, khi tôi đưa ra yêu cầu hỗ trợ lần nữa, tổ trưởng tổ kỹ thuật đã nghiêm khắc phê bình tôi trong nhóm chat công việc, nói rằng cách làm việc của tôi đã gây ra rất nhiều phiền phức cho họ.

Đọc những lời phê bình đó, tôi rất buồn và cảm thấy bị oan. Tôi cho rằng tôi là nhân viên mới và cấp trên bảo gì thì tôi làm nấy, vậy thì tôi sai ở chỗ nào, cớ sao lại chỉ trích công khai tôi như vậy? Nhưng nghĩ lại, tôi là người tu luyện, khi gặp vấn đề thì phải nghĩ cho người khác trước. Đây là dự án do anh Đông phụ trách, với tư cách là trợ lý của anh Đông, tôi phải có trách nhiệm với anh ấy và dự án. Do vậy, mặc dù cảm thấy bất công, tôi vẫn xin lỗi tổ trưởng kỹ thuật và cảm ơn anh ấy đã nhắc nhở tôi, sau này tôi sẽ chú ý hơn và cố gắng không lặp lại việc này.

Thế nhưng sau lần đó, tôi lại có tam oán trách đối với anh Đông trong một thời gian dài. Có lúc tôi còn nói chuyện với anh ấy với giọng mỉa mai, châm chọc. Có lẽ anh Đông cũng cảm nhận được thái độ không thiện chí của tôi nên dần dần cũng mất kiên nhẫn với tôi. Trong khoảng thời gian ấy, tôi cảm thấy mình bị bao trùm bởi năng lượng tiêu cực, tâm trạng lúc nào cũng nặng nề và u ám.

Đến một hôm, tôi bỗng nhận ra đây không phải là trạng thái mà một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp nên có. Vì vậy, tôi bắt đầu suy ngẫm về sự việc này ở tầng sâu hơn. Tôi nhận ra rằng, là người tu luyện, tôi không nên trách móc người thường vì họ làm chưa đủ tốt, mà thay vào đó, tôi cần phải không ngừng hoàn thiện bản thân thông qua những gì đã xảy ra.

Tôi nhận ra rằng việc anh Đông có khía cạnh nào đó chưa cân nhắc chu toàn thì cũng hoàn toàn bình thường, và với tư cách là trợ lý của anh ấy, tôi nên chủ động thực hiện các chi tiết để hoàn thành công việc.

Tôi cũng nhận ra việc tôi cảm thấy khó chịu chứng tỏ tôi vẫn còn rất nhiều chấp trước, như tâm ưa thể diện, tâm oán hận, tâm lo lắng và tâm cầu sự an dật, thoải mái,… Tất cả chúng đều là những thứ mà tôi cần tu bỏ.

Nhận ra điểm này, tâm tôi lập tức trở nên rộng mở. Tôi chủ động trao đổi với anh Đông thường xuyên hơn để xác nhận kỹ lưỡng về các chi tiết công việc, và học hỏi từ những điểm mạnh và những mặt xuất sắc của anh ấy trong công việc. Kể từ đó, chúng tôi vẫn luôn hòa hợp và trở thành những cộng sự rất ăn ý của nhau.

Một sự việc khác xảy ra sau khi tôi làm việc tại công ty được khoảng sáu tháng. Trong một dự án do tôi phụ trách, mọi người đều rất bận rộn, đặc biệt là người phụ trách kỹ thuật tên Phong. Thấy anh ấy quá tải, tôi đã chủ động hỗ trợ anh ấy để cùng hoàn thành dự án.

Có lần, một sự cố vận hành đã xảy ra do chúng tôi trao đổi với nhau chưa rõ ràng. Là quản lý dự án, phản ứng đầu tiên của tôi là bắt tay vào tìm giải pháp và xem bước tiếp theo nên làm gì. Tuy nhiên, anh Phong lại tập trung vào việc tìm xem sự cố xảy ra ở khâu nào. Khi tôi chỉ ra điều anh ấy tính làm không phải là ưu tiên hàng đầu lúc này, anh ấy đã suy sụp tinh thần và bật khóc.

Lúc này tôi chợt ra là mình thiếu thiện tâm và đã không đặt bản thân vào vị trí của anh Phong để suy xét. Với vai trò là người phụ trách kỹ thuật, việc anh ấy quan tâm đến tính chính xác của quá trình vận hành và bản thân anh ấy đã làm tròn trách nhiệm hay chưa, và công việc có được thực hiện tốt hay không là lẽ đương nhiên.

Tôi thiện ý an ủi anh ấy, rằng tôi hiểu anh ấy là một người có trách nhiệm và muốn hoàn thành phần việc của mình một cách tốt nhất và không để xảy ra sai sót. Là do tôi đã nóng vội mà thái độ và giọng điệu có phần gay gắt. Tiếp đó tôi đề nghị cả hai cùng bình tĩnh lại, cùng nhau đánh giá tình hình hiện tại và quyết định xem nên tiếp tục xử lý công việc như thế nào.

Nghe tôi nói vậy, anh Phong đã bĩnh tĩnh trở lại. Sau một lúc im lặng, anh ấy xin lỗi tôi, nói rằng bản thân đã sai khi quá sốt ruột và đã có thái độ không tốt với tôi. Sau đó, chúng tôi đã cố gắng hết sức để khắc phục sai sót và cuối cùng đã xử lý được sự cố.

Kể từ đó, anh Phong luôn rất thân thiện và tôn trọng tôi. Tôi đã cảm nhận được sức mạnh của “Thiện” kỳ diệu đến nhường nào. Khi một người thực sự đứng trên lập trường của người khác suy xét, thấu hiểu và bao dung mọi việc, thì cái Thiện đó có thể chạm đến trái tim của đối phương và tình hình sẽ tiến triển theo hướng tích cực.

Tôi hiểu rằng, là một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp, những việc chúng ta gặp phải mỗi ngày đều không phải ngẫu nhiên, mọi thứ đều do Sư phụ tỉ mỉ an bài để chúng ta có thể đề cao tâm tính và tầng thứ.

Bản thân tôi vẫn còn thiếu sót ở nhiều phương diện. Ví như, tôi nghĩ rằng mình có nhiều kinh nghiệm sống và sau khi tu luyện trở lại, tôi đã ngộ ra được nhiều Pháp lý, nên đã nảy sinh tâm hoan hỷ và tâm hiển thị. Đôi khi tôi không chú ý tu khẩu, không kiềm chế được mà can dự vào những chuyện nhỏ nhặt của người thường. Tuy nhiên, một ngày nọ, khi đang đi dạo trong công viên, tôi thấy khói bốc ra từ một thùng rác và do dự không biết mình có nên làm gì đó hay không. Ngay sau đó, rác bên trong đó bốc cháy và ngọn lửa bốc lên, những người đi đường khác đã nhanh chóng dập lửa.

Tôi nhớ đến lời Sư phụ giảng:

“Sát nhân phóng hoả mà chư vị cũng chẳng quản, thì hỏi chư vị quản việc gì nữa đây? Tuy nhiên có một điểm: những việc ấy không có chút quan hệ nào đến người tu luyện chúng ta. Không nhất định là đã an bài cho chư vị như thế, không nhất định để chư vị gặp.” (Bài giảng thứ chín, Chuyển Pháp Luân)

Tôi ngộ ra là Sư phụ đang điểm hóa cho tôi, nhắc nhở tôi rằng: những việc không nên quản thì lại xen vào, những việc nên làm thì lại không làm. Kể từ đó, tôi chú ý kiểm soát bản thân hạn chế bàn luận chuyện của người thường, chỉ khi thật sự cần thiết, tôi mới chiểu theo Pháp lý để chia sẻ với họ một số quan điểm của mình, còn lựa chọn cuối cùng là do họ quyết định.

Tôi biết rằng trong quá trình vượt quan và đối mặt với khảo nghiệm, bản thân vẫn còn rất nhiều phương diện làm chưa tốt. Tôi vẫn còn nhiều tâm chấp trước và nghiệp tư tưởng. Tuy nhiên, tôi sẽ luôn nhắc nhở bản thân rằng mình là đệ tử Pháp Luân Đại Pháp, tôi sẽ lắng nghe lời của Sư phụ và kiên định bước trên con đường mà Ngài chỉ dẫn.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/6/508496.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/11/234667.html