Những sự việc thần kỳ tôi gặp được trong quá trình tu luyện
Bài viết của Đệ tử Đại Pháp ở Nội Mông Cổ
[MINH HUỆ 19-05-2026] Trong quá trình tu luyện tôi đã gặp được một số sự việc thần kỳ, tôi xin viết ra để chứng thực sự thần kỳ, siêu thường của Đại Pháp và sự vĩ đại của Sư phụ.
1. Chuyện thần kỳ khi đắc Pháp
Tôi đắc Pháp là điều rất không dễ dàng, vì để trị bệnh cho con gái tôi (biệt danh Vinh Tuệ) mà tôi đã bước vào Đại Pháp. Năm 11 tuổi, Vinh Tuệ đột nhiên mắc một căn bệnh kỳ lạ, mỗi đêm đều tè dầm. Để chữa bệnh cho Vinh Tuệ, tôi đã từng đến các bệnh viện lớn ở các tỉnh thành, đến chùa bái Phật, điều trị Đông y, điều trị Tây y, châm cứu… các loại phương thuốc dân gian cơ bản đều đã dùng qua, nhưng không có loại thuốc nào chữa khỏi. Bảy năm bị giày vò (mỗi đêm phải gọi cháu dậy hai lần nhưng đều vô dụng, cháu vẫn tiểu ra giường) đã hành hạ cháu đến tiều tụy, cả người không có tinh thần, mất đi niềm vui của tuổi thơ; cũng khiến cơ thể tôi trở nên vô cùng mệt mỏi, thường xuyên khóc thầm, không biết bao giờ mới đến hồi kết.
Trong gia đình tôi có hai người chị gái đã tu luyện Đại Pháp từ năm 1996, họ đã tốn không ít tâm sức để giúp tôi bước vào Đại Pháp. Hai chị nói cho tôi rằng Đại Pháp là Đại Pháp thượng thừa của Phật gia, dạy người ta làm người tốt, là công pháp tính mệnh song tu, v.v., có thể chữa khỏi bệnh cho Vinh Tuệ. Trong thâm tâm, tôi tự nhủ rằng mình chẳng tin vào điều gì cả. Vì chữa bệnh cho con, tôi đã tiêu hết tiền tiết kiệm trong nhà, cuối cùng tôi nói: “Hai chị dẫn Vinh Tuệ về nhà các chị đi, để cháu học công cùng các chị, em không cần học đâu.” Hai chị thấy không thuyết phục được tôi, nên đón cháu đưa đến điểm luyện công vào mỗi thứ Bảy, Chủ nhật để luyện công. Cháu luyện được một thời gian, tôi thấy khí sắc của cháu tốt hơn nhiều, cũng có tinh thần hơn, nhưng trong lòng tôi vẫn thầm thắc mắc: liệu có thể chữa khỏi bệnh cho con bé được không?
Một buổi tối, tôi đến nhà chị gái chơi, hai chị đang luyện Bão Luân, chị thứ hai hỏi: “Em có thể nhìn thấy được gì không?” Tôi nói: “Trên đỉnh đầu chị cả là những ngôi sao nhỏ màu bạc, ở vùng bụng dưới có hình giống như hoa tử kim màu trắng đen đang xoay như quạt máy. Trên đỉnh đầu chị là những ngôi sao nhỏ màu vàng kim, ở vùng bụng dưới là hoa tử kim nhiều màu sắc đang xoay.” Hai chị nói đó là Pháp Luân do Sư phụ cài cho. Tôi hỏi: “Vì sao em lại có thể nhìn thấy những thứ này trên người các chị?” (Thiên mục của tôi chưa mở) Chị tôi nói: “Em có duyên với Đại Pháp.” Sau đó chị lại nói: “Em hãy suy nghĩ nghiêm túc và cùng tụi chị luyện công đi.” Lúc đó tôi trả lời: “Để nói sau đi.” Sự việc cứ như thế mà lại bị gác lại.
Một đêm nọ lúc đang ngủ tôi đã mơ một giấc mơ. Tôi mơ thấy mình đến một ngôi chùa lớn, nhìn thấy một người đàn ông có khuôn mặt hiền lành, dáng người cao lớn, mặc một bộ vest màu xanh lam, đang giảng kinh cho một nhóm người quỳ trên mặt đất, trong đó có cả tôi. Tôi hỏi người bên cạnh rằng ông ấy có thể chữa bệnh không? Người bên cạnh nói có thể chữa trị, tôi vui mừng quá nên tỉnh giấc.
Ngày hôm sau tôi đến nhà chị gái và kể lại những chuyện xảy ra trong giấc mơ, chị gái tôi nói: “Em hãy xem thử cuốn sách ‘Chuyển Pháp Luân’ này.” Tôi mở ra xem thì kinh ngạc nói: “Chính là người này, lúc đó em nằm mơ sao lại có thể mơ thấy Sư phụ của các chị nhỉ?” Chị gái nói: “Sư phụ đang điểm hóa cho em đó.” Tôi cảm thấy thật không thể tin nổi, nước mắt bất giác trào ra, đầu óc trở nên trống rỗng. Đợi đến khi bình tâm lại, phần biết của tôi cuối cùng đã bước vào Đại Pháp, đó là vào mùa hè năm 1998. Tôi cũng có Sư phụ rồi, đây quả là kỳ duyên thiên cổ.
2. Sự thần kỳ khi tu Đại Pháp
Sau khi đọc qua mấy lần cuốn “Chuyển Pháp Luân”, tâm trạng tôi vô cùng vui vẻ, luôn có một niềm vui không thể diễn tả ra được. Từ cảm tính, tôi nhận thức được đây là một cuốn Thiên thư, là Đại Pháp của Phật gia, chiếu theo tiêu chuẩn đặc tính Chân-Thiện-Nhẫn của vũ trụ mà yêu cầu bản thân làm người tốt, gặp chuyện thì nghĩ cho người khác trước, không tranh giành với đời, đánh không đánh lại, chửi không chửi lại, phải Nhẫn. Hai mẹ con tôi mỗi tối đều đến điểm luyện công để luyện công, học Pháp. Sau khi luyện công không lâu, tôi đã phát hiện ra một điều kỳ diệu là bệnh của Vinh Tuệ không biết đã khỏi tự lúc nào, tính cách của cháu cũng trở nên cởi mở hơn, cũng có tinh thần hơn, mọi mặt đều được cải thiện, cứ như biến thành một người khác vậy.
Pháp Luân Công đã thay đổi cuộc đời của mẹ con tôi. Trong quá trình học Pháp, luyện công, những căn bệnh trước đây của tôi như khó ngủ, viêm khớp vai, đau thần kinh tọa, bệnh phụ khoa, cùng một khối u nang ở vùng bụng dưới, v.v., đều đã khỏi, Sư phụ đã tịnh hóa cơ thể cho tôi. Khi người thân và bạn bè hỏi bệnh của cháu khỏi như thế nào, tôi nói với họ là nhờ luyện Pháp Luân Công mà khỏi. Họ hàng và bạn bè của tôi đều nói Pháp Luân Công thực sự có thể trị bệnh, cũng thật là quá thần kỳ!
Có một lần tôi tham gia luyện công tập thể vào lúc sáng sớm, khi luyện đến bài công pháp thứ hai là Pháp Luân Trang Pháp, tôi từ từ nhập tĩnh. Tôi nhìn thấy trước mắt là một biển hoa, vô cùng đẹp đẽ, thật lộng lẫy, nhìn kỹ thì là một rừng hoa mai (thiên mục tôi chưa khai mở). Âm nhạc kết thúc rồi mà tôi vẫn đang say mê trong biển hoa, sau khi luyện công xong, trên đường về nhà tôi vẫn còn suy nghĩ mãi rằng hoa thật là đẹp. Về đến nhà, ăn xong bữa sáng và chuẩn bị đi làm, lúc ra khỏi cửa tôi ngẩng đầu lên thì nhìn thấy trên khung cửa có dán một bức tranh hoa mai. Tôi chợt nhớ ra phía sau bức tranh có một lá bùa của Phật giáo. Lá bùa đó là khi tôi dẫn con đi đến chùa bái Phật cầu trị bệnh, được một vị cư sĩ ở đó viết cho lá bùa, dặn tôi dán ở trên cửa, đã qua rất nhiều năm rồi nên tôi đã sớm quên mất chuyện này. Sư phụ dùng hoa mai để điểm hóa đệ tử, Sư phụ luôn ở ngay bên cạnh chúng ta, Sư phụ đều biết rõ mọi chuyện của mỗi học viên chúng ta. Để mỗi học viên có thể tinh tấn, thực tu đạt đến viên mãn, Sư phụ đã tốn rất nhiều tâm sức. Con xin cảm tạ sự bảo hộ của Sư phụ từ bi vĩ đại.
3. Đại Pháp hiển kỳ tích trong quá trình học thuộc Pháp
Có một khoảng thời gian, tôi học Pháp hay bị buồn ngủ, phát chính niệm thấy hiệu quả không lớn, lúc này trong tâm tôi sinh ra một niệm: hãy học thuộc Pháp thôi! Khi mới bắt đầu học thuộc Pháp thì rất khó, một ngày không thuộc nổi một trang, nhưng tôi cũng không bỏ cuộc, không cầu tốc độ, mà nhẫn nại, vững vàng đọc cho tốt từng chữ. Trong quá trình học thuộc Pháp, tôi đã tìm ra rất nhiều tâm chấp trước, như tâm oán hận, tâm tranh đấu, tâm oán trách, tâm sợ hãi, tâm an dật, tâm lười biếng, tâm hoan hỷ, tâm thể diện, tâm tranh cường háo thắng cùng nhiều nhân tâm khác.
Một ngày nọ tôi phát hiện cảm thấy cổ tôi không được thoải mái, dùng tay sờ thử thì thấy bên phải cổ mọc một khối u nhỏ, do cũng không đau nên tôi không bận tâm đến nó mà tiếp tục học thuộc Pháp. Qua một thời gian sau, khối u này đã to lên, khi tôi cúi đầu để gội đầu đều có cảm giác đau, tối ngủ chỉ có thể nằm nghiêng bên phải, bên trái căn bản không thể nằm. Khối u nhỏ đã lớn lên đặc biệt rõ ràng, to bằng quả trứng gà (4,5 – 4,8cm). Người thân nhìn thấy thì giật mình nói: “Cổ của bà bị sao vậy, đến bệnh viện chụp X-quang đi, xem thử là cái gì.” Lúc này trong lòng tôi cũng không chắc chắn, liền nghe theo lời khuyên đi đến bệnh viện làm siêu âm. Bác sĩ chẩn đoán là u nang tuyến giáp, phải phẫu thuật, nếu không sợ sẽ biến chứng. Người thân và tôi đều rất áp lực, có một loại cảm giác sợ hãi. Chồng tôi hỏi ý kiến tôi có phẫu thuật hay không, tôi nói không phẫu thuật, lựa chọn điều trị bảo lưu. Ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng trong lòng tôi đang suy nghĩ xem bản thân vì nguyên nhân gì mà để tà ác dùi vào sơ hở, can nhiễu bức hại tôi. Mặc dù tôi cũng đang học Pháp luyện công, nhưng không thực tu, không tu tâm, vẫn ôm giữ nhiều tâm chấp trước không buông, không ở trong Pháp. Nhưng tôi vô cùng biết rõ ràng rằng “Người chân chính tu luyện không có bệnh”, đây là khảo nghiệm tín Sư tín Pháp đối với tôi, tôi quyết tâm không phẫu thuật mà đi về nhà. Người thân thấy tôi quyết định đi về thì sắc mặt lập tức thay đổi, nói rằng: “Đã đến bệnh viện thì phải nghe theo bác sĩ, cần phẫu thuật thì phẫu thuật thôi, không ảnh hưởng đến việc bà luyện công đâu.” Tôi nói: “Nghe tôi không sai đâu, tôi có Sư phụ quản, về nhà luyện công thì sẽ khỏi.” Người thân vừa thấy thái độ của tôi thì nói: “Sau này có chuyện gì đừng trách chúng tôi không quan tâm bà đấy nhé”, vì họ sợ bị tôi oán trách.
Tôi điều chỉnh tốt tâm thái, nghiêm túc học thuộc Pháp, buông bỏ niệm đầu về bệnh tật, kiên định tín Sư tín Pháp, không có quan nạn nào là không qua được. Khối u có đau tôi cũng không quan tâm, chỉ nghiêm túc chăm chỉ học thuộc Pháp. Một ngày nọ, người thân hỏi tôi: “Cục u của bà mất rồi à?” Ngay cả việc khối u biến mất vào lúc nào tôi cũng không hay biết. “Tu tại tự kỷ, công tại sư phụ” (Chuyển Pháp Luân), là Sư phụ đã giúp tôi thanh lý những vật chất bại hoại, cảm tạ Sư phụ bảo hộ.
Họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp gặp tôi đều rất kinh ngạc hỏi: “Chị phẫu thuật rồi à?” Tôi nói: “Không có”. Họ lại hỏi: “Vậy cục u sao mất rồi?” Tôi vui vẻ đáp là nhờ Sư phụ Pháp Luân Công đã trị khỏi bệnh cho tôi. Tôi mượn cơ hội này giảng chân tướng cho họ, và họ cũng đều đồng ý làm tam thoái rồi. Họ đều nói Pháp Luân Công thật sự rất thần kỳ.
Con xin cảm tạ ân cứu độ của Sư tôn từ bi vĩ đại. Kiếp này tôi có thể tu Đại Pháp thực sự là quá may mắn. Dưới sự bảo hộ của Sư phụ, chúng con đã vượt qua hết ma nạn này đến ma nạn khác, đệ tử chỉ có cách tinh tấn thực tu, làm tốt ba việc, để không phụ kỳ vọng của Sư phụ.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/5/19/510404.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/12/234682.html



