Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Sơn Đông, Trung Quốc

[MINH HUỆ 24-03-2026] Tôi là một nữ đệ tử Đại Pháp 70 tuổi, trong 27 năm từ khi đắc Pháp đến nay, mỗi lần đề cao trong tu luyện, đều không thể thiếu sự điểm hoá và khai thị từ bi của Sư phụ và Pháp lý của Đại Pháp, còn có các đồng tu từ bi nhắc nhở, giúp tôi bình ổn đi đến ngày hôm nay của chính Pháp. Nay, xin giao lưu chia sẻ một số mẩu chuyện trong tu luyện của tôi. Nếu có chỗ nào không ở trong Pháp, mong các đồng tu từ bi chỉ chính.

Tháng 5 năm 2023, thân thể tôi bắt đầu xuất hiện trạng thái không tốt, bụng có cảm giác trướng lên, ăn cơm không trôi. Không lâu sau, cân nặng của tôi đã giảm 6,5 kg. Lúc ngồi, bụng có cảm giác trào ngược, rất khó chịu. Buổi tối khi đi ngủ, tôi ấn vào bụng, cảm thấy trong bụng có thứ gì đó, ấn đến đâu thì thứ đó chạy theo đến đó. Tôi nghĩ: Đây có phải là khối u không? Lại nghĩ: Không thể nào, đều là giả tướng, tôi buông tâm xuống, không nghĩ gì nữa, tôi có Sư phụ, Sư phụ có thể làm bất cứ điều gì. Tôi không cần lo lắng, tôi cứ làm những gì nên làm: Mỗi ngày học Pháp, luyện công và phát chính niệm. Hơn một năm sau, sức khỏe vẫn chưa có chuyển biến tốt.

Dịp 13 tháng 5 năm 2025, đồng tu ở huyện lân cận sẽ giúp chúng tôi viết bài, tôi kể đôi chút về tình huống của bản thân với đồng tu, tôi nói: “Tôi tu không tốt.” Đồng tu nói: “Không cần nói như vậy, phát chính niệm nhiều hơn, tu từng tư từng niệm của bản thân. Sư phụ đã chọn chúng ta, chúng ta chính là một khối nguyên liệu.” Lời của đồng tu đã nhắc nhở tôi, sau đó tôi tu từng tư từng niệm của bản thân, đồng thời hướng nội tìm bản thân. Tôi tìm ra nhiều tâm vẫn tồn tại lâu nay đối với chồng: tâm oán hận, tâm tật đố, tâm oán trách, và tâm coi thường ông ấy, nói chuyện với ông ấy thì hùng hổ, những thứ văn hóa đảng quá nhiều, thích nghe lời dễ nghe, cảm thấy mình tốt hơn người khác, còn có tâm hay khóc và tâm ủy khuất. Tôi cầu Sư phụ giúp tôi vứt bỏ những tâm chấp trước bất hảo này.

Ngoài phát chính niệm bốn khung giờ cố định, tôi cũng phát chính niệm vào những khung giờ khác: Thanh trừ những vật chất bất hảo trong trường không gian của bản thân, giải thể các sinh mệnh tà ác và trùng bọ, hắc thủ lạn quỷ của cựu thế lực cùng các nhân tố khác đang bức hại nhục thân của ta, giải thể vật chất bất hảo hay khóc này của ta, chúng không phải là ta, ta không cần chúng. Đồng thời tu bỏ tâm oán hận với chồng, vứt bỏ tâm tật đố, chuyển biến quan niệm của bản thân, nhìn nhiều hơn vào điểm tốt của ông ấy, tu bản thân mình.

1. Thành tâm xin lỗi hàng xóm

Tháng 8 năm 2024, chồng tôi cũng là đồng tu, vì một số việc không ở trong Pháp mà nảy sinh mâu thuẫn với hàng xóm, hàng xóm cũng sinh ra ấn tượng không tốt đối với Đại Pháp, chồng tôi còn cho rằng bản thân không sai. Khi đó hàng xóm yêu cầu chồng tôi chỉ cần xin lỗi là được, nhưng chồng tôi trước sau không muốn xin lỗi. Sau đó, thông qua học Pháp, từ Pháp lý, chồng tôi đã nhận ra lỗi của mình, quyết định đi xin lỗi người hàng xóm. Cuối cùng, hai chúng tôi sang nhà hàng xóm, thản nhiên nói rõ đầu đuôi sự việc cho người hàng xóm, hàng xóm cũng lượng thứ cho chồng tôi. Tôi hỏi hàng xóm đã tổn thất thế nào? Hàng xóm nói: Tiêu tốn mất 1.200 tệ tiền quà tặng thì sự việc mới lắng xuống. Tôi và chồng đều nói: “Các vị tổn thất bao nhiêu tiền thì chúng tôi sẽ bao toàn bộ.” Hàng xóm tỏ vẻ không cần. Tôi nghĩ chỉ cần có thể cải biến hiểu nhầm của đối phương với Đại Pháp, cho dù tốn 1.200 tệ cũng cần chi. Sau đó, tôi cầm quà và tiền sang nhà hàng xóm để khắc phục hậu quả. Sang đến nhà hàng xóm, tôi không kìm được mà khóc đến nỗi nói không nên lời. Hàng xóm không cần tiền, tôi nói: “Như vậy làm sao được?” Cuối cùng, hàng xóm giữ lại 800 tệ. Tôi biết rằng là Sư phụ đã hóa giải mối ân oán này.

Sau khi về nhà, tôi vẫn chưa nín khóc được, người run lên không sao kìm lại được. Ít ngày sau, tôi lại muốn sang nhà hàng xóm khác để khắc phục hậu quả, đồng tu con gái nói: “Hay là mẹ đừng sang vội, mẹ lại khóc, thân thể càng không chịu được, đợi sức khỏe tốt rồi hãy sang.” Tôi nói: “Không thể kéo dài thời gian, phải nhanh chóng làm tốt việc này, mẹ mới yên tâm.”

Tôi cầm quà sang nhà hàng xóm nói lời xin lỗi: “Là do chúng tôi học Pháp không tốt.” Hàng xóm rất cảm động nói: “Ai mà chẳng mắc chút sai lầm?! Chúng ta nói rõ ra là được rồi, chúng tôi không cần gì cả, để sau chúng tôi mang sang lại cho chị.” Tôi không kìm được lại khóc, nói không nên lời, tay cứ run lên, người đứng không vững nữa. Hàng xóm nắm lấy tay tôi, an ủi: “Chị đừng khóc nữa, phải bảo trọng sức khỏe. Tôi biết chị là người rất tốt mà.” Tôi biết cái khóc bất hảo này lại đến, tôi vừa khóc vừa nói: “Không được khóc, không được khóc, khóc không phải là ta.” Nói thì vậy, nhưng tôi vẫn không khống chế được bản thân.

Kể từ đó, sức khỏe của tôi càng thêm nghiêm trọng, tôi cảm thấy cơ bắp trên người đều tụ vào trong, khóc đến nỗi mắt sưng đỏ cả lên, cổ họng đau đến nỗi không dám nói chuyện với người khác, miệng cũng khạc đờm không ngừng.

2. Tiếp thụ giáo huấn, chính niệm vượt quan

Một ngày tháng 11 năm 2024, lúc hơn 11 giờ đêm, tôi cảm thấy người trướng lên căng tức, cổ họng đau như bị mắc thứ gì, có một cục đờm không khạc ra, nuốt không xuống được, không sao thở được, cảm giác đó giống như có thể nguy hiểm đến tính mạng bất cứ lúc nào, làm tôi rất sợ. Trong tâm tôi cầu Sư phụ gia trì chính niệm cho tôi, giải thể bức hại của cựu thế lực đối với tôi. Vì chồng tôi đang ngủ trong căn nhà ở khu nhà kính trồng cây, nên tôi gọi con gái đang ngủ, bảo cháu phát chính niệm cho tôi. Con gái nói: “Mẹ đừng sợ, con thấy mẹ không bị sao, sắc mặt mẹ trông rất tốt, mẹ gia tăng chính niệm cho mình là được rồi.”

Cổ họng tôi bị khô muốn uống nước, con gái liền lấy nước cho tôi uống, sau khi uống nước thì cổ họng đỡ hơn chút, tôi cứ liên tục uống nước như vậy. Uống được vài phút, liền phải chạy vào nhà vệ sinh, cả buổi tối: uống nước, phát chính niệm, chạy vào nhà vệ sinh, cứ tuần hoàn như vậy, thời gian này tổng cộng tôi đã uống khoảng 10 lít nước. Mãi đến hơn 3 giờ sáng, con gái nói: “Mẹ chợp mắt nghỉ ngơi một chút đi.” Tôi nói: “Không cần nghỉ ngơi, mẹ cần luyện công.” Luyện hết năm bài công Pháp, cổ họng đã dễ chịu hơn rất nhiều.

Ngày hôm sau, lúc chúng tôi học Pháp xong, con gái nói: “Mẹ à, nếu tối nay mẹ vẫn không thoải mái, mẹ hãy gọi con dậy, con sẽ giúp mẹ phát chính niệm.” Tôi nói: “Không cần đâu, mẹ không chết được đâu.” Lời vừa dứt thì không lâu sau toàn thân tôi bắt đầu run lên vì lạnh, cứ run lên bần bật, tôi liền đi nằm. Con gái muốn giúp tôi tăng nhiệt độ sưởi của giường lên một chút, tôi nói: “Không cần chỉnh, nhiệt độ không thấp, là do trong người mẹ lạnh.” Con gái nắm lấy tay tôi nói: “Tay mẹ không lạnh, mẹ không sao.” Tôi chợt nghĩ lại lời tôi vừa nói, tôi liền đứng dậy, ra trước Pháp tượng của Sư phụ, nói với Sư phụ: “Sư phụ, con sai rồi, vừa rồi con không nên nói những lời đó để cựu thế lực dùi vào sơ hở.“

Con gái gọi điện cho chồng tôi, chồng về cũng giúp tôi phát chính niệm, lúc đó, ông ấy cho rằng phụ thể đang bức hại tôi, nói với tôi: “Bà đừng sợ, tôi sẽ xử lý chúng, xem ai dám bức hại bà.” Tôi nói với chồng: “Ông không biết đâu, vừa rồi tôi nói lời sai, tôi đã xin lỗi Sư phụ rồi.” Một lúc sau, thân thể tôi đã hồi phục bình thường. Lần này cũng là bài học sâu sắc đối với tôi: Tu khẩu, lời nói dù là hữu ý hay vô ý cũng không thể nói bừa.

Một hôm, khi tôi đang luyện bài công Pháp số hai, giữa chừng đã đi vệ sinh, phát hiện trong phân hiện ra đều là mấy loại giun, tôi sợ quá, những con giun kia đã bị thanh lý ra, bụng tôi cũng không còn trướng lên nữa, cũng ăn được cơm, trước đó chỉ ăn được bốn cái sủi cảo, hiện giờ có thể ăn 20 cái sủi cảo rồi. Cân nặng của tôi cũng tăng thêm 8,5 kg, da mặt trắng hồng, hiện tại giun bị thanh lý ra đã ít đi, cũng đều là những thứ tạp nham. Sau hơn bốn tháng tôi đã trở lại bình thường.

Có lúc, tâm trạng của tôi rất tiêu cực, con gái nói với tôi: “Mẹ à, nội tâm của mẹ phải mạnh mẽ lên, chiến thắng nó, mẹ mạnh nó yếu.” Cháu còn nói: “Mẹ cần nhớ kỹ lời giảng của Sư phụ:

“Vi liễu nhĩ thiên quốc chúng sinh đắc cứu bất yếu thất bại”

Tạm dịch

“Vì để chúng sinh nơi Thiên quốc của bạn được cứu, không được thất bại”

(Không được thất bại, Hồng Ngâm VI)

Tôi nói: “Là không được thất bại.” Có khi cháu đọc được những bài giao lưu rất hay trên Minh Huệ Net để giao lưu học hỏi với tôi, tăng cường ý chí cho tôi. Cháu tải xuống từ Phát thanh Minh Huệ các bài giao lưu liên quan đến giả tướng nghiệp bệnh để tôi nghe, tôi cũng không ngừng bài xích những niệm đầu bất chính trong tư tưởng của tôi, giúp tôi gia cường chính niệm. Có một bài là giao lưu của một vị đồng tu trẻ tuổi người Mỹ, đại ý bài viết là: Khi đồng tu bị đau họng rất nghiêm trọng, muốn cầu Sư phụ giúp hóa giải, niệm đầu này vừa xuất, cậu ấy lập tức chuyển biến quan niệm, không thể cầu, rồi đứng dậy luyện tĩnh công, luyện công xong thì thân thể thoải mái hơn nhiều. Cậu ấy nghĩ: Tôi vẫn phải cần nhục thể của tôi, tôi không thể chết. Cậu ấy nghĩ đến Shen Yun, cậu ấy không quan tâm đến mọi đau đớn của bản thân, thản nhiên bắt đầu các hoạt động của hạng mục của Shen Yun. Sự vô tư phụng hiến của đồng tu khiến tôi vô cùng xúc động, bài viết này đã khích lệ tôi rất lớn, giúp tôi tăng thêm chính niệm.

Có một lần, tôi đang nằm trên giường, vừa mới chuẩn bị nghỉ ngơi một chút, thì chồng về đến nhà, ông ấy nói với tôi: “Có phải bà đang chịu đau phải không?” Tôi nói: “Đúng vậy.” Ông ấy nói tiếp: “Tôi lo lắm, bà mau đi bệnh viện khám xem.” Tôi nói: “Ông nói những lời này có phải lời của người tu luyện không?! Ông gia cường chính niệm cho tôi thì tốt hơn, tôi có Sư phụ quản, tín Sư tín Pháp, không có quan nào không qua được.” Chồng tôi không còn nói những lời như vậy nữa, tôi tín Sư tín Pháp, kiên định chính niệm, mỗi ngày ngoài việc học Pháp tập thể với nhóm nhỏ vào buổi tối ra, ban ngày tôi sẽ tự học hai bài giảng trong “Chuyển Pháp Luân”, một ngày luyện công hai lần. Ngoài phát chính niệm vào bốn khung giờ cố định ra, vào những giờ cố định khác trong ngày, tôi cũng đều kiên trì phát chính niệm, vào dịp Tết cũng vậy.

Có một thời gian tôi luyện công cảm thấy rất chật vật. Một lần khi đang luyện động tác ôm bão luân của bài công Pháp số hai, dường như cánh tay nặng ngàn cân áp xuống làm toàn thân tôi run lên. Trong tâm tôi cầu Sư phụ gia trì chính niệm, không thể hạ tay xuống.

Có một lần, khi tôi luyện đến bài công Pháp số bốn, luyện đến lần thứ bảy, khi cúi người xuống, đột nhiên chân tôi bị đổ về bên phải, tôi gắng hết sức muốn nhanh chóng đứng dậy, nhưng cánh tay và chân dường như bị một luồng sức mạnh ghì chặt xuống đất, tôi không bỏ cuộc, trong tâm cầu Sư phụ cứu tôi, tôi không thể gục ngã, tôi nhớ đến Pháp của Sư phụ: “Nan hành nan hành” (Chuyển Pháp Luân) . Tôi thử đứng dậy ba lần, cuối cùng đã đứng dậy được, rồi luyện công tiếp đến hết.

Ngày hôm sau, tôi vẫn không làm chủ được thân thể, hễ ngồi xổm liền cảm thấy bản thân sắp ngã. Tôi bèn đứng luyện, khi luyện lượt thứ bảy, tôi đã có thể ngồi xổm xuống, tình huống này cũng kéo dài trong thời gian rất lâu. Khi đó tôi cảm thấy mỗi ngày luyện công như đại chiến chính tà ở không gian khác, tà ác muốn hủy hoại ý chí của tôi, nhưng tôi có Sư phụ, an bài của chúng không là gì cả, hết thảy đều là Sư phụ nói mới tính. Con xin cảm tạ Sư phụ đã gia trì và bảo hộ đệ tử. Tôi cũng tin tưởng bản thân nhất định có thể vượt qua đại quan tâm tính này.

3. Phóng hạ nhân tâm, chuyển biến quan niệm

Nhà tôi trồng nho trong nhà kính, những năm trước đều là tôi và chồng tỉa quả trong nhà kính. Tháng Giêng năm nay, đến lúc phải tỉa quả nho, chồng và con gái đều không cho tôi ra làm việc, bảo tôi ở nhà đọc sách cho tốt. Ở nhà có lúc tôi ngồi không yên, cứ muốn ra nhà kính xem thử. Vốn dĩ định năm nay bỏ tiền thuê người tỉa quả, kết quả là năm nay nho nhà tôi đều đậu quả tự nhiên, nên việc tỉa quả rất nhẹ nhàng. Con gái tôi trước đây không biết tỉa quả, cháu nói với tôi: “Mẹ yên tâm đi, việc đồng áng nhà mình không bỏ sót việc gì đâu, mẹ chỉ cần ở nhà dụng tâm học Pháp, đề cao bản thân, công việc thì mẹ không cần bận tâm. Năm nay con lại biết tỉa quả rồi, là Sư phụ đã ban trí huệ cho con.” Nghe xong, tôi cũng rất vui, an tâm ở nhà đọc sách học Pháp.

Năm nay em gái tôi cũng mua một nhà kính trồng nho ở chỗ chúng tôi, nhà kính của hai nhà rất gần nhau, nên năm nay em gái, em rể, chồng và con gái tôi, bốn người họ đã tỉa quả xong toàn bộ. Tôi biết đây đều là an bài của Sư phụ, để đệ tử Đại Pháp không phải chịu bất kỳ tổn thất nào. Chúng tôi đều vô cùng biết ơn Sư phụ.

Cháu trai con của chị cả tôi vốn dĩ thân thể rất khỏe mạnh, nhưng vì tiêm vắc-xin trong thời kỳ dịch bệnh mà để lại di chứng, năm ngoái đi khám thì phát hiện bị ung thư phổi. Một hôm, em gái gọi điện cho tôi nói: Trong một ngày mà chỗ cháu trai nhận được ba giấy báo bệnh nguy kịch, cả đại gia đình chuẩn bị đến thăm cháu lần cuối, hỏi tôi có đi không. Tôi nói: “Chị bị bong gân chân rồi, không đi đâu.” Thực ra, lúc đó, chân tôi không nghiêm trọng đến thế, chỉ là muốn tìm một cái cớ, sợ đến lúc đó đi rồi sẽ không kìm được mà khóc, sợ thân thể lại phải chịu khổ. Em gái tôi kể lại tình hình cho anh ba nghe, rồi lại khóc lóc gọi điện cho tôi, nói anh ba rất tức giận, cho rằng tôi làm vậy là không đúng, hỏi tôi phải làm sao?

Trong thời gian này, đúng lúc tôi cùng các đồng tu trong nhóm học Pháp giao lưu chia sẻ, đồng tu nói: “Chị hãy chuyển biến quan niệm, không cho nó khóc, cứ nghĩ rằng thân thể không sao cả, chuyện lớn như vậy mà chị không đi, họ hàng sẽ không lý giải được chị.” Nghe đồng tu nói vậy, tôi lập tức hiểu ra, tôi nói: “Tôi sẽ đi, tôi không thể trốn tránh, tôi phải đối mặt với cách nghĩ bất hảo này, tống khứ cái thứ bất hảo là tâm hay khóc này. Sợ người bị đau cũng là một quan niệm, tôi phải chuyển biến quan niệm, buông tâm xuống, mọi việc đều có Sư phụ an bài.”

Kết quả ngày hôm sau, con trai tôi gọi điện, nói tình hình của cháu trai đã có chút chuyển biến tốt, nên không cần đi nữa. Tôi biết đây là Sư phụ khảo nghiệm tôi khi cần; khi tôi buông bỏ được tâm chấp trước, thì lại là một cảnh tượng khác. Tháng Chạp, cháu trai tôi vẫn qua đời. Lần này, tôi không còn chút tâm sợ chịu khổ nào như trước nữa, con trai tôi lái xe chở tôi và em gái đến lò hỏa táng. Trên xe, suốt dọc đường tôi luôn phát chính niệm trong tâm, xin Sư phụ gia trì cho đệ tử, thanh lý những vật chất bất hảo trong trường không gian của bản thân, giải thể cái thứ bất hảo là tâm hay khóc này. Kết quả là ngày hôm đó, dưới sự gia trì của Sư phụ, tôi đã làm được bất động tâm.

Cảm tạ Sư phụ từ bi vĩ đại đã luôn bảo hộ đệ tử trên suốt chặng đường, gánh chịu nghiệp lực cho đệ tử, dẫn dắt đệ tử bước đi cho đến ngày hôm nay. Mỗi lần đề cao của đệ tử đều không thể tách khỏi Sư phụ. Đệ tử xin khấu bái Sư ân!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/24/501886.html