Bài viết của Lý Giai, phóng viên Minh Huệ

[MINH HUỆ 28-05-2026] Nhìn cô Tô Tân Địch, người ta thường nghĩ cô là một sinh viên đại học, chứ không phải một nữ doanh nhân thành đạt, với hơn 20 năm kinh doanh ở Đài Loan, Bắc Phi, và những khu vực khác.

Khi mới ngoài 20 tuổi, cô Tô đã rất thành công với công việc có mức lương cao, ăn mặc thời trang và có cuộc sống xa hoa. Hiện nay đã gần 50 tuổi, cô vẫn rất trẻ trung. Nhưng đằng sau sự thành công của cô là một tuổi thơ đầy khó khăn và thất vọng cay đắng.

Thật may mắn, tất cả những điều đó đã qua rồi, hiện tại cô Tô có một cuộc sống mới và rất hạnh phúc.

Bị bắt nạt thời thơ ấu

Cô Tô sinh ra tại huyện Miêu Lật, Đài Loan, thuở nhỏ cô đã bị bắt nạt và ức hiếp. Cô nhớ lại: “Trải nghiệm đau thương đó đã để lại một vết sẹo trong tâm tôi. Tôi không hiểu tại sao người khác lại làm tổn thương mình như vậy. Tôi không còn tin ai nữa—thậm chí nảy sinh sự oán hận đối với người khác.”

Cô bắt đầu liên tiếp gặp những cơn ác mộng tái diễn từ năm lớp hai: “Tôi mơ thấy mình bị tổn thương”. Cô thường xuyên la hét và giật mình tỉnh giấc.

Nhưng cô Tô không muốn gia đình lo lắng nên chưa từng kể với họ. Thay vào đó, cô gắng hết sức để hành xử như “người bình thường” trước mặt mọi người và che dấu nỗi sợ hãi của mình. “Tôi như hai người khác vậy: một người bình thường, và một người bị tổn thương”.

Thành đạt từ khi còn trẻ và cảm giác trống rỗng

Sau này cô Tô học đại học ngành thương mại quốc tế, sau khi tốt nghiệp thì đến Anh du học. Sau đó cô đến Tunisia ở Bắc Phi để làm việc trong lĩnh vực thương mại, và cũng làm việc một thời gian ngắn ở Thâm Quyến, Trung Quốc.

Cô có năng lực xuất chúng và được đánh giá cao. Người mới thường bắt đầu ở vị trí trợ lý nghiệp vụ, nhưng cô Tô vừa mới gia nhập công ty liền lập tức đảm nhận vai trò kinh doanh, và nhanh chóng thăng lên vị trí quản lý.

3268dd7e8f39e93701d054d389c8d089.jpg

Cô Tô làm việc trong lĩnh vực thương mại quốc tế, được trọng dụng và nhanh chóng thăng tiến. (Minghui.org )

Lúc đó, cô Tô chỉ mới hơn 20 tuổi, nhưng đã có công việc lương cao. “Tựa như chỉ thở thôi cũng có tiền, hơn nữa thu nhập lại rất cao”, cô nhớ lại. Vì còn trẻ và không biết cách quản lý tài sản, cô bắt đầu hưởng thụ cuộc sống xa hoa.

Cô Tô nhớ lại: “Tôi bắt đầu mua sắm những bộ quần áo đắt tiền hàng chục nghìn tệ, hết bộ này đến bộ khác. Tôi có thể chi hơn 50.000 đài tệ (1.600 đô la Mỹ) trong một giờ. Nhưng niềm vui sau mỗi lần mua sắm chỉ kéo dài năm phút. Sau đó, tôi sẽ đi mua một bộ khác và tốn thêm 10.000 hoặc 20.000 đài tệ nữa”.

Bạn bè và gia đình đều ganh tỵ với cô: Lương cao, địa vị, bạn trai, tiệc tùng, du lịch—cô có tất cả. Nhưng, cuộc sống không mang lại cho cô hạnh phúc thực sự.

Cô Tô thường cảm thấy bất an. Có khi đi công tác ở nước ngoài, cô tỉnh giấc trong khách sạn trong sự hoang mang: “Mình đang ở đâu đây?” Khi uống rượu, thỉnh thoảng cô đột nhiên mất ý thức và tự hỏi: “Mình là ai?”

Cô nhận ra mặc dù dường như có tất cả nhưng cô vẫn không biết ý nghĩa thực sự của sinh mệnh: “Tôi có thể xử lý tất cả những việc cần làm, mọi người ở công ty thường khen ngợi tôi. Nhưng tôi không biết mục đích sống của mình là gì”.

Không tìm thấy “miền tịnh thổ”

Khi còn rất trẻ, cô Tô đã chứng kiến mặt tối của giới kinh doanh. Vì nhanh chóng thăng tiến trong sự nghiệp, cô trở thành mục tiêu của sự đố kỵ và tranh giành quyền lực. Cô chia sẻ: “Tôi chỉ là làm tốt việc của mình, nhưng đôi khi đồng nghiệp trở nên thô lỗ. Tất cả là vì tranh giành danh lợi“. Cô đã trải qua những cuộc tranh giành quyền lực cấp cao, việc biển thủ tiền của nhân viên mua sắm nhà hàng, và những sự việc khác khiến cô kiệt sức.

Cuối cùng, cô Tô cảm thấy như thể tay cô nhuốm máu và mùi tanh của tiền, rửa bao nhiêu lần cũng không sạch. Cô nhận ra thế giới danh vọng và tiền tài quá phức tạp, cô cũng hiểu rằng mình nên rời đi. Vì vậy, sau khi đã ổn định về tài chính, cô liền xin nghỉ việc.

Sau khi nghỉ việc trong ngành thương mại, cô Tô chuyển sang học thiết kế trang sức và bắt đầu toả sáng trong các cuộc thi. Nhưng cô không ngờ giới thiết kế cũng có những góc khuất và sự tranh giành danh lợi.

Cô Tô phát hiện rằng các cuộc thi đã có sẵn danh sách người thắng giải từ trước. Trong hai cuộc thi khác nhau, giám khảo đã nói riêng với cô rằng ban đầu đáng lẽ cô được giải nhất, nhưng kết quả cuối cùng bị thay đổi do thao túng nội bộ.

Cô Tô rất thất vọng, dường như cô không thể tìm thấy một miền tịnh thổ trong thế giới này, “tôi chỉ muốn thoát khỏi những thứ phức tạp, làm một điều gì không liên quan đến tiền bạc. Nhưng rồi tôi nhận ra mình không thể thoát khỏi sự tranh giành danh lợi trong thế giới này”. Cô bắt đầu cảm thấy rất thất vọng về cuộc sống.

Một video thay đổi cuộc đời

Trong lúc lên mạng, cô Tô tìm thấy video của một giáo sư. Cuối video là hình ảnh vị giáo sư ngồi ở thế song bàn đả tọa. Cô Tô chấn động, bảo chồng rằng: “Đó là thế tay của Phật!”

Sau đó, cô Tô biết rằng vị giáo sư này tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, nên cô lập tức liên hệ với điểm luyện công gần nhà và tham gia khóa học chín ngày.

Cô mất gần một tháng mới đọc xong cuốn Chuyển Pháp Luân (cuốn sách chính của Pháp Luân Đại Pháp). Trước đây cô chưa từng đọc cuốn sách nào chậm như vậy, và mỗi lần đọc xong một đoạn là cô lại ngủ thiếp đi. Cô chia sẻ: “Nhưng sau khi đọc vài lần, tôi phát hiện rằng mỗi câu trong sách dường như chạm đến tận sâu thẳm trong sinh mệnh–đây là chân lý mà người khác không thể giải thích được”.

Quan trọng hơn là tâm oán hận không thể giải khai của cô trong nhiều năm qua đã dần dần tan biến. “Dường như nó đã được loại bỏ từng lớp từng lớp khi tôi đọc Chuyển Pháp Luân. Khoảnh khắc tôi thực sự minh bạch Pháp lý Chân-Thiện-Nhẫn, tôi không sao kìm được nước mắt”, cô Tô cho hay.

Cô nhận ra hết thảy những khổ nạn và bất công của mình đều có quan hệ nhân duyên. Cô cho biết: “Sau khi bắt đầu đọc sách Chuyển Pháp Luân, hết thảy những hận thù mà tôi tích tụ trong nhiều năm qua đã biến mất, và cuộc đời tôi bước sang một chương mới”.

612fea0509064fbde3c744a7136b4a60.jpg

30d088858626eb92e13de63eda29fb34.jpg

Cô Tô luyện các bài công pháp của Pháp Luân Đại Pháp

Tâm hồn rộng mở

Tổn thương thời thơ ấu khiến cô Tô rất cảnh giác với mọi người. Cô chia sẻ: “Bề ngoài, người ta có vẻ tốt với bạn, nhưng sau lưng có thể làm hại bạn”. Vậy nên cô luôn tách bạch công việc và cuộc sống cá nhân, và không muốn xây dựng một tình bạn lâu bền. Nhưng sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, cô nhận ra: “Mọi người đều do Thần sáng tạo ra và xứng đáng được trân trọng”.

Cô dần hiểu ra hành vi xấu của một số người dường như bắt nguồn từ môi trường sống của họ. Cô giải thích: “Người ta có thể lừa người khác, nhưng họ cũng có thể thay đổi chính mình. Chúng ta không thể phủ nhận giá trị của họ. Có lẽ họ sẽ học được từ sai lầm của mình.”

Nhận thức này khiến cô mở lòng tin tưởng người khác và đối xử chân thành với mọi người. “Giờ thì tôi biết rằng mọi người đều có duyên phận với tôi”, cô nói. Kết quả là hiện tại cô đã có những người bạn chân thành.

Ngừng tranh chấp tài sản gia đình

Vấn đề thừa kế gia đình trong xã hội ngày nay luôn là thử thách về nhân tính. Nhiều gia đình đã phát sinh mâu thuẫn vì phân chia tài sản, thậm chí dẫn đến anh chị em bất hòa, người thân đưa nhau ra tòa.

Nhiều năm qua, cô Tô cũng có sự bất đồng với cha về việc phân chia tài sản gia đình. Cha cô quyết định chia tài sản cho các anh chị em khác, khiến cô không thể chấp nhận.

Nhưng sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, cô Tô đã chuyển biến quan niệm: “Từ Pháp tôi ngộ ra rằng cái gì của mình thì sẽ thuộc về mình, không phải của mình thì dù có tranh giành cũng không được”.

Cô bắt đầu thấu hiểu những nỗi vất vả mà bậc trưởng bối đã trải qua, và không còn chấp vào lợi ích nữa. Cô chia sẻ: “Sau khi buông bỏ, tôi thực sự cảm thấy tâm mình được tự do”.

Cô Tô cũng nhận ra trước đây cô chỉ hiếu thuận với cha mẹ trên bề mặt, chứ không thực sự dụng tâm hoặc vâng lời. Ví như, khi cha cô nói về những chuyện chính trị hay xã hội, cô thường tranh cãi với ông. Hiện giờ cô lắng nghe, làm theo mong muốn của ông, và để ông bày tỏ cảm xúc. Cha cô cũng cảm kích và nói: “Pháp Luân Đại Pháp thật tuyệt vời đã dạy dỗ con gái tôi rất tốt”.

Ngọn đèn chỉ đường

Hiện tại, cô Tô vẫn tích cực trong lĩnh vực kinh doanh quốc tế và thiết kế trang sức. Cô cũng là một người vợ, người con gái tốt. Cô cho biết cuối cùng cô đã tìm thấy sự bình yên thực sự trong tâm.

“Chân-Thiện-Nhẫn như sao Bắc Đẩu trong bầu trời đêm. Ngay cả khi trời tối, bạn vẫn biết mình phải đi hướng nào”.

Cô cũng nhận ra rằng con người cũng như đá quý, cần phải được liên tục mài giũa, mới có thể định hình và tinh luyện, trở nên thuần tịnh và rực rỡ. “Đây đúng là điều để thành tựu con người”, cô cho hay.

Từng mong mỏi kiếm tìm miền tịnh thổ tránh xa những tranh đấu tiền tài và danh vọng trong thế giới thực tại, cô Tô đã chuyển từ thương mại quốc tế sang thiết kế trang sức, nhưng chưa từng tìm thấy ngôi nhà thực sự của mình. Là học viên Pháp Luân Đại Pháp, giờ cô đã hiểu miền tịnh thổ thực sự không ở bên ngoài bản thân chúng ta. Miễn là chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn, trong tâm tự khắc có miền tịnh thổ.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/28/510806.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/1/234540.html