Tôi đã thể nghiệm được sự thần kỳ và uy lực của Đại Pháp
Bài viết của đệ tử Đại Pháp Đại lục
[MINH HUỆ 21-03-2026] Năm 1998, tôi đắc Pháp. Thời mới đắc Pháp, thiên mục của tôi khai mở, có thể nhìn thấy rất nhiều điều thần kỳ tại không gian khác. Đồng thời, Sư phụ lại khai trí khai huệ cho tôi, tại đơn vị công tác, tôi sửa chữa thiết bị điện rất thành thạo.
1. Tu luyện Đại Pháp, khai trí khai huệ
Khi ấy, có một phân xưởng vì muốn tiết kiệm chi phí, đã mua một lô thiết bị lớn lỗi thời của Mỹ, bảng điều khiển thường hay bị lỗi, vì giá gửi về Mỹ sửa chữa khá cao, nên nhân viên phụ trách máy của phân xưởng ấy đã gửi bảng điều khiển đến đơn vị tôi, nhờ chúng tôi kiểm tra sửa chữa. Thiết bị kiểm tra sửa chữa thời ấy cũng rất lạc hậu, chỉ có một chiếc máy dò sống và một chiếc đồng hồ đa năng mà thôi.
Khi tôi dùng đồng hồ vạn năng kiểm tra sơ qua bảng điều khiển ấy, thì phát hiện có linh kiện bị hỏng, ra chợ mua một thiết bị thay thế, gắn thử vào thì thấy thành công. Bảng điều khiển này chỉ tốn có 30 đồng đã sửa xong. Nếu đưa về Mỹ sửa, thì một bảng điều khiển ấy chắc phải mất 200-300 đô la Mỹ. Rất nhiều bảng điều khiển sau đó cũng đã được sửa theo cách này. Kỹ sư cao cấp của phòng bảo trì chúng tôi đã kiểm tra kỹ linh kiện mà tôi dùng để thay thế, còn so sánh với những linh kiện tốt hơn, nhưng vẫn không kiểm tra ra được chỗ khác biệt giữa hai loại chip. Anh ấy vô cùng nghi hoặc, liên tục lắc đầu.
Có lần, máy dò khuyết tật của một phân xưởng đột nhiên không vận hành được, nhân viên kỹ thuật tại đơn vị của họ không sao giải quyết được, bèn nhờ chúng tôi giúp giải quyết, sau khi tôi đến hiện trường quan sát trạng thái vận hành của thiết bị, lập tức dùng một phương pháp để kiểm tra, thì phát hiện điện trở của một thiết bị bị giảm đi, sau khi xác định xong, thay thế để điện trở trở lại bình thường, thiết bị đã vận hành bình thường.
Có lần có một thiết bị điện tín của phân xưởng nọ, chỉ cần nối điện liền phát nổ, nhân viên kỹ thuật tìm không ra vấn đề, nên đến đơn vị chúng tôi tìm tôi, xin giúp đỡ. Tôi bước đến trước thiết bị, sau khi quan sát máy móc, liền kiểm tra kỹ lưỡng, lập tức kiểm tra ra được vấn đề, sau khi xử lý đã khôi phục bình thường.
Thế là, trong công việc, tất cả các phân xưởng khi không giải quyết được vấn đề đều tìm đến tôi. Tôi biết là vì tôi đã tu Đại Pháp, Sư phụ luôn ở bên cạnh. Sự thần kỳ và uy lực của Đại Pháp đã khiến tôi càng thêm kiên tín Sư phụ.
Năm ấy, chỗ chúng tôi ngày nào cũng mở video Sư phụ giảng Pháp tại các nơi trên thế giới, sau khi đi làm về, tôi liền được xem video giảng Pháp tại các nơi của Sư phụ. Biết được rất nhiều thiên cơ và đạo lý làm người, hiểu rõ con người chết đi không phải là cái chết thật sự, người chết rồi chỉ như thay đổi một bộ y phục mà thôi. Từ đó trở đi, tôi không còn sợ chết nữa, mỗi ngày đều tràn ngập hạnh phúc và niềm vui.
2. Bước trên con đường chứng thực Pháp
Đầu tháng 1 năm 2000, tôi cùng một đồng tu cao tuổi thuận lợi đến Quảng trường Thiên An Môn. Trên Quảng trường Thiên An Môn, đâu đâu cũng có cảnh sát. Sau khi tìm được một chỗ khá thích hợp giữa quảng trường, ngay vị trí đối diện với cổng lớn Thiên An Môn, chúng tôi hướng lên trời cao, mở biểu ngữ có chữ “Pháp Luân Đại Pháp hảo”. Một lúc sau, cảnh sát trên Quảng trường Thiên An Môn điên cuồng cướp lấy biểu ngữ của tôi, cưỡng chế kéo tôi lên xe. Trong xe cảnh sát đã có mấy vị đệ tử Đại Pháp vùng Đông Bắc, sau khi gặp nhau chúng tôi rất vui, trong lòng phấn khởi, cảm giác như đang lên thuyền Pháp.
Sau đó, chúng tôi bị đưa về địa phương, rồi bị giam giữ ở trại tạm giam thành phố. Trong trại tạm giam, chúng tôi không học nội quy nhà tù, không mặc đồ phạm nhân, cả ngày nhẩm Pháp. Một tháng sau, tôi bị đưa đi lao động cải tạo, bị công ty khai trừ khỏi vị trí. Khi cảnh sát đưa tôi đến trạm trung chuyển (chính là nơi giam giữ trước khi đưa đến trại cải tạo), cậu ta nhìn tôi tự nói: Một người tốt như thế, sao lại thành thế này? Có thể không đi không? Cậu ta vừa lắc đầu vừa nói: “Thật đáng tiếc, thật đáng tiếc.” Từ đó về sau, vị cảnh sát này đã từ chức cảnh sát, làm một công việc khác.
3. Chứng thực Pháp trong trại cải tạo
Khi tôi bị đưa đến trại cải tạo nữ của trung đội 7 ở Tứ Xuyên (đền Tư Trung Nam Mộc), đội trưởng của trung đội 7 là Trương Tiểu Phương rất tà ác, vừa đến tôi đã bị quản rất chặt, không được luyện công, không được xuống lầu, cả ngày phải nghe tuyên truyền bôi nhọ Pháp Luân Công. Cứ thế, hằng ngày chúng tôi đều tìm cơ hội để xuống vườn luyện công, dùng hành động chứng thực Pháp. Vì thế, mỗi ngày đồng tu đều bị đánh đập. Nhìn thấy đồng tu bị đánh, trong lòng mọi người đều khó chịu, chúng tôi thương lượng: Trong trại cải tạo mỗi sáng sớm đều phải xuống lầu điểm danh. Trước khi điểm danh Trương Tiểu Phương thường hô to: ngồi xuống, chúng tôi có thể ngồi song bàn đả tọa tập thể.
Sáng sớm hôm sau, khi đội trưởng Trương Tiểu Phương hô ngồi xuống, chúng tôi song bàn đả tọa tập thể (cũng có người không đả tọa). Tất cả lính canh tại đó khi ấy đều kinh hãi. Lúc này, Trương Tiểu Phương hét lên: “Chính là cô ta (chỉ tôi), là cô ta tổ chức mọi người, vì hôm đầu tiên tôi đi thông báo cho mọi người, cô ta đã nhìn thấy tôi đến từng phòng giam.” Lúc ấy, cô ta không nói gì, có lẽ giờ mới nhớ ra. Lúc này, cả đội lính canh xông đến chỗ tôi, kéo tôi ra khỏi hàng ngũ, sau đó, gậy gộc, roi điện xông đến, đánh và chích điện liên tục lên khắp các chỗ trên đầu, mặt, thân thể tôi, nhất là mặt tôi đã bị đánh thành màu tím. Lúc này, tôi đứng tại đó bất động, nhắm mắt lại, trong tâm nhẩm niệm:
Đại Pháp bất ly thân
Tâm tồn Chân Thiện Nhẫn
Thế gian Đại La Hán
Thần quỷ cụ thập phần(Uy Đức, Hồng Ngâm)
Tạm dịch:
Đại Pháp chẳng ly thân
Tâm tồn Chân Thiện Nhẫn
Thế gian Đại La Hán
Quỷ thần sợ mười phân“(Uy Đức, Hồng Ngâm)
Lúc này, Trương Tiểu Phương kêu la khàn cổ chạy đến trước mặt tôi, ầm ĩ giơ cao cây gậy giọng điệu hung ác, chuẩn bị đánh tôi, cô ta vừa giơ cây gậy lên, cây gậy liền bị định lại bất động trên không trung (đây là điều đồng tu kể lại cho tôi sau đó): Cây gậy ấy đã bị định lại trên không trung.
Khi đội cai trại dùng roi điện đánh tôi đến nỗi hết điện mới chịu ngừng lại, một người nói to: Treo cô ta lên, sau khi mấy người đàn ông lực lưỡng kéo tôi vào một gian phòng khác, thì lại dùng còng treo tôi lên cửa sổ, sau đó lại tiếp tục chích điện vào eo, lưng tôi, mãi đến lúc hết điện mớ chịu rời đi.
Đến lúc ăn cơm, các đồng tu đều không ăn, tuyệt thực kháng nghị. Khi này, có người chạy vào, hỏi tôi có ăn cơm hay không. Tôi nghĩ: Không được khiến các đồng tu lo lắng cho mình, tôi nói: “Muốn ăn”. Sau bữa cơm, cảnh sát gọi tôi về phòng nghỉ ngơi. Sau khi về lại phòng giam, tôi nói với các đồng tu, nói tôi không sao, không đau chút nào. Là Sư phụ đã chịu đựng thay cho tôi!
Ngày hôm sau, trại cải tạo gọi mọi người đi lao động, đồng tu đều bảo tôi đừng đi, tôi nghĩ vẫn nên đi, đệ tử Đại Pháp không thể bị đánh gục, đồng thời cũng đang chứng thực Pháp. Khi tôi đến chỗ làm việc, viên cảnh sát đánh tôi ác nhất, trở nên đờ đẫn, ngẩn người nhìn tôi, còn những cảnh sát không tham gia đánh tôi, sau khi thấy tôi, không ngừng lắc đầu thở dài. Đương nhiên rồi, nếu là người thường ắt sẽ không thể đứng dậy nổi, chỉ có thể nằm dài trên giường. Là Sư phụ từ bi vĩ đại đã bảo hộ tôi.
Không lâu sau đó, trại cải tạo lại bắt đầu cuộc bức hại chuyển hóa các học viên trên quy mô lớn, khi ấy tôi vì tình thân quyến đã nhất thời hồ đồ viết rằng không luyện nữa. Sau đó, tôi nhận thức rằng mình đã sai rồi, tôi giao lưu cùng một số đồng tu có cùng ý kiến: Chúng ta nhất định phải cải biến hoàn cảnh này, giúp đỡ đồng tu nhận thức được chúng ta đã sai, ắt phải viết thanh minh, viết rằng những gì nói là không luyện nữa đều bỏ phế. Tu luyện lại từ đầu, muốn luyện công. Chúng ta chia nhau đánh thức đồng tu, giúp đỡ đồng tu quay trở lại. Đến khi có khoảng hơn 80% đồng tu ngộ ra, quay trở lại, vẫn còn có người nhận thức chưa rõ ràng. Một hôm, thấy có một đồng tu cá biệt vẫn chưa ngộ tới, tôi liền giao lưu với cô ấy, trong quá trình thảo luận, bị người của Ủy ban Quản lý Dân sự nhìn thấy, đi báo với Trương Tiểu Phương. Trương Tiểu Phương nổi cơn tam bành, nói: Tôi không hiểu sao gần đây nhiều người hối hận đến thế, thì ra là do cô làm. Tôi bị họ phạt giam. Đến lúc tập hợp điểm danh chiều, thấy thiếu một người, dù đếm mấy lần cũng đều thiếu một người, Trương Tiểu Phương hoảng sợ, lúc này người của Ủy ban Quản lý Dân sự nói với cô ta, trong phòng giam nhỏ còn một người chưa được thả. Trương Tiểu Phương vội đến gọi tôi ra, sau khi tôi ra ngoài, Trương Tiểu Phương kêu lớn: “Tôi bảo sao lại thiếu mất một người, thì ra chính là thiếu vị thần tiên là cô đây!”
Từ đó trở đi, những đồng tu không bị “chuyển hóa” hằng ngày cứ đến 5 giờ sáng lại bị gọi dậy, ngồi thế quân đội trên ghế nhựa vuông nhỏ, đến 12 giờ đêm mới được về lại phòng giam. Ban ngày, ánh mặt trời của tiết tháng 7, tháng 8 vô cùng nóng bức, cảnh sát trốn trong phòng điều hòa, ngồi giám sát chúng tôi bị phơi nắng ngoài sân.
Trước đó, các đồng tu bên ngoài đã gửi cho tôi những kinh văn mới của Sư phụ, tôi đem những kinh văn mình đã học thuộc, đọc lên cho mọi người nghe, cứ thế, mỗi ngày chúng tôi đều tràn đầy năng lượng, mọi người được nghe giảng Pháp của Sư phụ, đều không cảm thấy trời nóng.
Trong trại cải tạo, trước mỗi lần có người bị “chuyển hóa” xong trở về nhà, đều phải đọc bài viết bôi nhọ Sư phụ Đại Pháp, lần này chúng tôi nhẩm khẩu quyết chính Pháp, khi người bị “chuyển hóa” kia đọc bài viết bôi nhọ Sư phụ, miệng không mở ra được, mà bị chính niệm khắc chế. Có một học viên đứng lên, cao giọng nói: “Không cho phép bôi nhọ Sư phụ của tôi”. Trương Tiểu Phương nổi giận, định lấy roi điện ra đánh người này, nhưng lại không tìm thấy. Cô ta gào đến khản giọng: “Trói lên cây”. Lúc này, người của Ủy ban Quản lý Dân sự đều bất động, không nghe thấy lời “chỉ huy” của Trương Tiểu Phương, nạn này đồng tu ấy đã thoát qua được.
4. Sư phụ bảo hộ tôi bước trên con đường cứu người
Sau này, một mình tôi ở điểm tài liệu lớn, công việc mỗi ngày rất nhiều, học Pháp, luyện công, phát chính niệm đều không theo kịp, chưa đến một năm, tôi đã bị công an khu Kim Ngưu, Thành Đô theo dõi, bức hại. Khi tôi bị đưa đến một nhà khách, họ đã chuẩn bị sẵn ba kẻ côn đồ, nhìn mặt mũi tướng mạo vô cùng hung ác. Còn có một điều tra trưởng già kinh nghiệm cực kỳ phong phú. Khi bước vào phòng, nhìn thấy cảnh tượng như thế, trong tâm tôi nghĩ: Nhất định phải thiện, thiện đãi họ.
Đến tối, điều tra viên ngồi trên chiếc giường cạnh tường, chuẩn bị tư thế thẩm vấn, tôi ngồi cạnh ông ta, bắt đầu giảng về vẻ đẹp của Đại Pháp, giảng về những sự thần kỳ xuất hiện sau khi tôi tu luyện. Ông ta nghe được một lúc chưa lâu, liền cảm động đến mức phải đeo máy huyết áp mới nghe được tiếp. Đến quá nửa đêm, ông ta muốn đi ngủ, tôi mới dừng. Sau khi ông ấy ngủ, tôi có cơ hội rời khỏi nhà khách, tôi nghĩ: “Vị điều tra trưởng này đã minh bạch chân tướng, không thể gây phiền phức cho ông ta, tôi nên đường đường chính chính bước ra khỏi đây.” Sau khi bình tĩnh, tôi ngồi trên ghế tựa ngủ thiếp đi. Lúc này, tên côn đồ xem chừng rất tà ác, cũng lấy áo của mình đắp cho tôi vì sợ tôi lạnh.
Hôm sau, vị điều tra trưởng lại lấy bút và giấy ra trước mặt tôi, vừa ngồi xuống lại đứng lên, rời đi. Cứ thế, tôi ngày ngày giảng chân tướng, mấy hôm sau, một buổi sáng, viên điều tra trưởng nói với tôi: Tôi biết ý của cô là: thả cô đi, nhưng, ài! Ông ta tỏ ra khó khăn, rồi nói tiếp: Lát nữa, họ sẽ đưa cô đến đồn công an. Một tên côn đồ dáng vẻ rất tà ác nói: “Chị à, thấy chị thật lương thiện, tôi không nhẫn tâm đánh chị.”
Sau khi bị đưa đến Đồn Công an Thành Đô, tôi muốn tìm cách ra khỏi hang ổ của quỷ. Đột nhiên, một hôm tôi bị ngã, kiểm tra thấy xương cụt bị nứt. Đồn công an đưa tôi đến một bệnh viện được chỉ định là bệnh viện khu Thanh Dương để chữa trị. Cơ hội đã đến, sau khi đến bệnh viện, tôi bắt đầu tuyệt thực, bởi vì những đệ tử Đại Pháp vào đây phần lớn đều tuyệt thực. Bệnh viện chủ yếu truyền dịch, mỗi ngày có một lượng dịch lỏng lớn được truyền vào cơ thể, họ dùng phương pháp truyền dịch để bức hại đệ tử Đại Pháp. Người vào đây sẽ không chết ở đây, nhưng khi về nhà, không bao lâu sẽ phải rời nhân thế, dù không chết, cũng sẽ thành người tàn phế. Tôi đã biết điều này.
Sau khi được đưa đến bệnh viện, mỗi ngày, ngoài phát chính niệm cường độ lớn, tôi còn đổ dịch lỏng đi một cách trí tuệ, không thể để chất lỏng kia truyền vào cơ thể. Sau hơn 30 ngày tuyệt thực, thấy họ vẫn chưa có ý định thả tôi, trong tâm tôi nghĩ: Sao vẫn chưa thả tôi về nhà? Có phải vẫn còn chấp trước chưa buông chăng? Sư phụ giảng:
”[Có thể] buông bỏ sinh tử, thì chính là Thần; không thể buông bỏ sinh tử, thì chính là người.“ (Giảng Pháp tại Pháp hội Australia)
Có lẽ vấn đề nằm ở đây. Tôi nghĩ: “Ta nhất định phải buông bỏ được bất kỳ nhân tâm nào. Hết thảy đều do Sư phụ an bài”. Một niệm này vừa xuất ra, mắt tôi bỗng không nhìn thấy được gì. Y tá phát hiện mắt tôi nhìn không thấy nữa, lập tức chạy ra. Rất nhanh, ba tôi đã đến, nói đến đón tôi về. Về đến nhà, thông qua học Pháp, luyện công, một tuần sau, tôi đã hồi phục khỏe mạnh.
Tôi từ bệnh viện về được khoảng một tháng, tòa án gọi điện thoại đến hỏi thăm sức khỏe của tôi, người nhà nói: Rất tốt. Một lúc sau liền có người đến gõ cửa, là năm nam cảnh sát mặc thường phục, lừa ba tôi gọi tôi đi ký tên, còn xông vào phòng tôi, cưỡng chế lôi tôi từ trên giường xuống. Đồng thời, tôi hét to: “Sư phụ cứu con.” Cảnh sát mặc thường phục kia nói: “Cô còn dám gọi Sư phụ?! Lời nói vừa dứt, viên cảnh sát mặc thường phục kia lập tức buông tay tôi, rời khỏi phòng. Sau đó, họ liên tục gọi điện thoại cho cấp trên, một lát sau họ rời khỏi nhà tôi, đi về hết.
Sau khi cảnh sát rời đi, tôi cũng rời khỏi nhà. Cùng lúc tôi rời khỏi nhà, ba tôi cũng đi đến tòa án, ông nói với cảnh sát là đi ký tên giúp con gái. Nhân viên tòa án nói: Không phải là ký tên, là quay về đội, xử con gái ông cải tạo lao động! Ba tôi nghe xong, sợ đến mức đứng không vững, không dám về lại nhà.
Ở bên ngoài, tôi tĩnh lặng hướng nội tìm xem hôm nay vì sao lại xảy ra chuyện này, hơn nữa còn tìm ở mọi lời nói, hành động của mình. Ngẫm lại, gần đây tôi có tâm hiển thị và tâm hoan hỷ rất mạnh, đúng vậy, chính là cái tâm này đã chiêu mời tà ác. Tìm ra vấn đề rồi, tôi nghĩ: giờ thì bất cứ sinh mệnh nào cũng không thể động đến tôi được nữa.
Từ đó về sau, tòa án cũng không tìm tôi nữa, họ còn rút lại đơn truy tố hình sự về nhà ba tôi. Sau đó, tôi đã bình ổn bước trên con đường cứu người.
Nghĩ lại con đường tu luyện suốt hơn 20 năm qua, mỗi thời mỗi khắc, tôi đều không rời khỏi sự bảo hộ của Sư phụ từ bi vĩ đại, đệ tử chỉ có làm tốt ba việc mà Sư phụ yêu cầu, mới có thể đi thật chính, thật tốt con đường tu luyện, theo Sư phụ về nhà.
(Phụ trách biên tập: Lý Minh)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/21/496823.html



