Một chuyến đi khó quên
Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc
[MINH HUỆ 21-05-2026] Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1997. Trải qua đủ loại ma nạn, dưới sự bảo hộ của Sư phụ, tôi đã bước đi cho đến ngày hôm nay. Nghĩ lại thấy thời gian trôi qua thật nhanh. Trong những năm giảng chân tướng cứu người, tôi nhớ một sự việc, đó là điều khó quên nhất trong đời tôi.
Đó là ngày 24 tháng 10 năm 2013, tôi đến Thành phố Trịnh Châu để tham gia một cuộc triển lãm. Tại ga tàu Thành phố Duy Phường, vì chưa đến giờ, nên tôi tìm một chỗ ngồi trong phòng chờ. Vì cách xa cửa soát vé, nên tôi đi lên phía trước một chút rồi ngồi xuống.
Lúc này, ngồi đối diện là một người đàn ông hơn 40 tuổi, chống đôi nạng, hai chân bó bột và quấn băng, bên cạnh còn đặt hai túi hành lý lớn, đang nhìn tôi bằng ánh mắt hiền từ. Tôi cũng gật đầu mỉm cười với cậu ấy. Lúc này, người đàn ông hỏi tôi: “Dì ơi, dì đi đâu vậy?” Tôi nói: “Đi Thành phố Trịnh Châu.” Tôi hỏi cậu ấy đi đâu? Cậu ấy nói: “Đi Tứ Xuyên.” Tôi hỏi: “Chân của cháu bị sao vậy?” Cậu ấy kể: “Cháu làm thuê ở Thành phố Yên Đài, bị ngã từ trên giàn giáo xuống, gãy cả chân. Ông chủ đưa cháu đến bệnh viện nằm vài ngày rồi làm thủ tục xuất viện, mua cho tấm vé tàu, đưa 2.000 tệ rồi đuổi về nhà, không quan tâm hỏi han gì nữa, cũng chẳng có bồi thường gì.” Cậu ấy càng nói càng buồn. Tôi nói với cậu ấy: “Chàng trai à, ra ngoài làm ăn không dễ dàng gì, phải bảo vệ tốt bản thân. Ông chủ này cũng nhẫn tâm quá, rồi sẽ gặp báo ứng thôi.” Cậu ấy nói: “Dì ơi, dì có thể giúp cháu xách hành lý một chút được không?” Tôi đáp: “Được.”
Lúc này, hai chúng tôi kéo hai túi hành lý lớn chầm chậm đi về phía cửa soát vé. Nhân viên nhà ga nhìn thấy liền vội vàng hỏi: “Hai người đi đâu?” Tôi nói: “Tôi đi Thành phố Trịnh Châu, cậu ấy đi Tứ Xuyên.” Nhân viên nghe xong, vội soát vé cho hai chúng tôi, bảo hai chúng tôi đi vào trong trước, vì chuyến tàu đi Thành phố Trịnh Châu sắp đến rồi. Tôi giúp cậu ấy kéo túi hành lý đi về phía trước. Lúc này, tôi tranh thủ thời gian nhanh chóng giảng chân tướng cho cậu ấy. Tôi lấy từ trong túi ra một đĩa CD chân tướng và một tấm bùa hộ mệnh tặng cho cậu ấy, bảo cậu ấy thành tâm kính niệm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo.” Tôi bảo cậu ấy: “Đây là Đại Pháp của vũ trụ, là Phật Pháp, về nhà nhất định phải xem hết đĩa CD chân tướng nhé.” Chàng trai liên tục gật đầu đồng ý. Cậu ấy nói: “Dì ơi, lần này cháu thật sự gặp được người tốt rồi.” Tôi nói: “Chàng trai à, biển người mênh mông, đây là duyên phận của chúng ta, là Sư phụ Đại Pháp bảo tôi đến cứu cháu đấy.”
Nhân viên nhà ga thông báo chuyến tàu đi Thành phố Trịnh Châu đã đến. Anh ấy bảo chàng trai đứng yên đừng đi đâu, chuyến tiếp theo chính là chuyến tàu đi Tứ Xuyên. Cứ như vậy, hai chúng tôi vẫy tay chào tạm biệt. Tôi dặn cậu ấy hãy nhớ kỹ: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Tôi ngồi bên cửa sổ tàu nhìn cậu ấy, cậu ấy cũng dõi theo tôi suốt, chúng tôi không ngừng vẫy tay tạm biệt. Lúc này, nước mắt tôi lăn dài trên má. Tôi thầm nói: “Sư phụ ơi, lại có thêm một sinh mệnh minh bạch chân tướng được đắc cứu rồi, con xin cảm tạ an bài từ bi của Sư phụ.”
Triển lãm kết thúc, trên đường quay về, tại ga tàu Thành phố Trịnh Châu tôi lại gặp được một người hữu duyên. Kỳ thực, đây đều là an bài từ bi của Sư phụ.
Tôi vội đến phòng chờ, đi về phía cửa soát vé. Vừa đến một lát, một người phụ nữ khoảng 40 tuổi tiến lại gần tôi. Cô ấy đứng cạnh tôi và hỏi: “Chị ơi, chị đi đâu vậy?” Tôi nói tôi đi Thành phố Thanh Đảo, cô ấy nói cô ấy đi Thành phố Tế Nam. Tôi “ừ” một tiếng, hỏi cô ấy: “Cô đi một mình à? Sao mang nhiều túi hành lý thế?” Cô ấy nói: “Em về nhà mẹ đẻ một chuyến, mang về cho các cụ ít chăn màn quần áo, để tháo ra giặt giũ sắp xếp lại cho các cụ.” Tôi nói: “Xa thế này, cô ở nhà thêm vài ngày, sắp xếp xong xuôi, chứ mang vác thế này bất tiện quá.” Lúc này, sắc mặt cô ấy chùng xuống, nói với tôi: “Chị ơi, số em khổ lắm, trong một năm mà mất mất ba người thân.” Tôi giật mình. Cô ấy kể: “Chồng em bị tai nạn giao thông qua đời, chưa đầy ba tháng sau thì con trai rơi xuống sông chết đuối, cháu mới 12 tuổi. Đến mùa thu, bố em lại qua đời.” Nói đến đây, cô ấy khóc nức nở. Tôi khuyên cô ấy đừng quá đau buồn. Tôi lấy từ trong túi ra một tấm bùa hộ mệnh tặng cho cô ấy, dạy cô ấy thành tâm kính niệm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo.” Cô ấy chân thành nhận lấy.
Lúc này, cô ấy nói với tôi: “Chị ơi, cứ nhắc đến chuyện đau lòng này là tim em lại đau nhói.” Đang nói dở thì cô ấy đau đến mức không đứng vững được nữa, ôm bụng ngồi thụp xuống giữa đám đông. Lúc này, tôi cũng vội vàng ngồi xổm xuống, giúp cô ấy cùng kính niệm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo.” Cô ấy vô cùng nghiêm túc kính niệm. Vài phút sau, cô ấy đứng lên, sắc mặt cũng hồng hào hơn. Cô ấy mỉm cười nói với tôi: “Chị ơi, em khỏi rồi, tim không còn đau nữa. Trong lòng thấy nhẹ nhõm thoải mái, chưa bao giờ em thấy thoải mái như thế này.” Tôi nói: “Đây là do cô thành tâm kính niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’, là Sư phụ Đại Pháp đang bảo hộ cô đấy.” Cô ấy cảm động rơi nước mắt nói: “Cảm tạ Sư phụ, cảm tạ Sư phụ Đại Pháp đã cứu con.”
Tôi hỏi cô ấy: “Ở chỗ cô có ai học Pháp Luân Công không?” Cô ấy nói: “Trong làng em có nhiều người học lắm, nhưng bây giờ đều không dám ra ngoài luyện nữa.” Cô ấy nói hàng xóm của cô ấy cũng luyện. Tôi nói: “Về nhà cô hãy liên lạc với họ nhé.” Tôi còn bảo cô ấy đây là Đại Pháp của vũ trụ, là Phật Pháp. Cô ấy nói: “Vâng, nhất định rồi ạ.” Cuối cùng, tôi dặn đi dặn lại cô ấy nhất định phải thành tâm kính niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”.
Lúc này bắt đầu soát vé, tôi giúp cô ấy xách những túi hành lý lớn nhỏ, đưa cô ấy đến tận cửa toa tàu. Tôi quay đầu chạy về phía cửa toa của mình. Vừa bước lên tàu thì cửa đóng lại. Tim tôi đập thình thịch, đoàn tàu bắt đầu lăn bánh. Trong lòng tôi vui mừng thầm nói: “Sư phụ ơi, lại có thêm một người hữu duyên được đắc cứu rồi.”
Suốt chặng đường đã qua, con xin cảm tạ sự an bài từ bi của Sư phụ. Vì vậy có thể nói, chuyến đi lần này là chuyến đi khó quên nhất trong cuộc đời tôi.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/21/510365.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/17/234746.html


