Lời nói dối rợp trời nhưng không mê lạc, tu tâm trong khi buôn bán
Bài viết do đệ tử Đại Pháp Trung Quốc Đại lục kể lại và đồng tu chỉnh lý
[MINH HUỆ 25-03-2026] Tôi là một nữ đệ tử Đại Pháp ở nông thôn, vào tháng 1 năm 1999, tôi bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, năm nay tôi 65 tuổi. Tôi chỉ từng đi học cách quãng trong hai năm, không biết rất nhiều chữ. Trước khi tu luyện, cái khổ mà tôi chịu quả thật là nhiều đến mức không thể nói; sau khi bước vào tu luyện Đại Pháp, tôi đã có cuộc đời mới.
Lời nói dối rợp trời nhưng không mê lạc
Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, không phải vì để trừ bệnh khỏe thân, mà là vừa tiếp xúc với Đại Pháp liền cảm thấy Pháp này kết nối con người với Thần, con người phải có Thần quản, tôi vô cùng trân quý Đại Pháp.
Đắc Pháp chưa lâu, tôi bất tri bất giác đã biết đọc sách và viết chữ. Thời đó nông thôn có nhiều việc, tôi dành ra tất cả thời gian có thể tận dụng để học Pháp, học Pháp từng chữ nhập tâm, cảm thấy mỗi ngày đều bay lên một tầng, so với niềm vui đắm mình trong Pháp, mọi cực khổ đều không là gì cả.
Tôi vừa mới tu luyện Đại Pháp nửa năm, thì Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bắt đầu bức hại Pháp Luân Đại Pháp, lời nói dối rợp trời dậy đất, đàn áp tầng tầng leo thang. Tôi nhận ra khảo nghiệm lớn nhắm thẳng vào người tu luyện đã đến. Tôi tìm đồng tu giao lưu, nhận thức rõ hình thế trước mắt. Sau đó, chúng tôi phân phát tài liệu chân tướng trên diện rộng, và giảng chân tướng. Thời đó, tôi thường cùng đồng tu chở những bao tài liệu lớn nhỏ bằng xe đạp, đến các làng xung quanh phân phát, hễ đi là cả đêm, tôi không cảm thấy mệt chút nào, vì bản thân đang duy hộ Pháp, đang cứu người, là việc làm vô cùng thần thánh.
Năm 2008, vì trong gia đình có biến cố lớn, nên một mình tôi chuyển chỗ ở từ dưới quê lên thành thị, tôi đã thuê một căn nhà chưa đầy 20 mét vuông, dựa vào bán lương thực để kiếm sống. Đến mùa đông, căn nhà nhỏ của chủ thuê lạnh cóng, sáng dậy luyện công, ngón tay giống như bị đông cứng, nhưng tôi không bỏ luyện công ngày nào. Vì trong tâm có Pháp, nên tôi cũng không có cảm giác khổ.
Dưới sự an bài của Sư phụ, tôi đã nhanh chóng làm quen với đồng tu ở địa phương, hòa vào hồng lưu Chính Pháp ở địa phương. Thời đó, bất kể làm việc cả ngày về mệt bao nhiêu, miễn là có đồng tu đến tìm tôi phối hợp đi phát tài liệu chân tướng và dán tờ chân tướng, thì tôi đều không do dự, bèn nhấc chân đi theo đồng tu. Tôi hiếm khi nấu một bữa cơm đàng hoàng, nhưng tôi tràn đầy năng lượng, toàn thân có sức dùng không hết.
Thế rồi tôi vừa buôn bán ở quầy hàng của mình, vừa giảng chân tướng cho người hữu duyên, khuyên tam thoái (thoát ly các tổ chức Đảng, Đoàn và Đội của ĐCSTQ), nhưng cách tôi cứu người chủ yếu nhất vẫn là phát tài liệu chân tướng. Trong tâm tôi không có khái niệm sợ.
Có một lần, tôi phát tài liệu chân tướng ở tòa nhà cao tầng có thang máy, vừa đút tài liệu vào tay nắm cửa nhà nọ, cửa thang máy liền mở, và có một người phụ nữ đi ra. Tôi thấy chị đã nhìn thấy rồi, bèn đường đường chính chính đút cuốn sách chân tướng vào tay nắm cửa của hai nhà khác ở cùng một tầng, sau đó tôi tự nhiên đi xuống dưới. Tôi liền nghe người phụ nữ nọ ở phía sau bất ngờ nói: “Pháp Luân Đại Pháp hảo!” Tôi nghĩ đó là Sư phụ mượn miệng của chị để khích lệ tôi. Sau đó, tôi đi xuống tầng dưới, phân phát toàn bộ tài liệu chân tướng cho những gia đình ở trong tòa nhà này.
Vào một buổi tối nọ, tôi đến một khu chung cư cao tầng có thang máy phát tài liệu. Lúc đạp xe vào trong, tôi nhìn thấy hai bảo vệ đứng ở cổng tiểu khu, tôi lập tức đi thẳng vào phát cho ba tòa nhà, một túi tài liệu lớn chỉ còn lại vài cuốn. Lúc ra khỏi khu nhà, tôi nghe thấy hai bảo vệ nói: “Phát lúc nào? Sao không bắt được nhỉ?” Tôi đẩy xe ra, bảo vệ bắt đầu dùng đèn pin rọi chiếc túi trên giỏ xe của tôi, tôi cũng không hề căng thẳng, tôi lên xe phóng đi, họ bèn chạy theo. Họ ở phía sau la lên: “Phát cái gì thế? Đứng lại!” Tôi thầm phát ra một niệm lớn mạnh: “Các anh không xứng quản tôi! Không được la, không được đuổi theo, định trụ các anh.” Quả nhiên, họ không có động tĩnh gì nữa.
Thể ngộ của tôi là: Việc tôi làm là thần thánh nhất, là đang trợ Sư chính Pháp, bất cứ sinh mệnh nào cũng không xứng can nhiễu. Vậy nên trong nhiều năm phát tài liệu chân tướng, tôi vẫn luôn làm rất thuận lợi.
Tu tâm trong khi buôn bán
Tôi đến từ nông thôn, không có lương hưu, bèn dựa vào bán lương thực để kiếm sống, so với đồng tu đi làm đã về hưu, thời gian học Pháp của tôi ít hơn, nhưng tôi nghĩ cách để học Pháp. Khi không có ai mua hàng, tôi bèn học Pháp bằng cuốn sách nhỏ ở quầy hàng của mình, ở chốn không người, học hết sức chuyên tâm, từng chữ nhập tâm, tôi có thể thấy được tầng tầng Pháp lý.
Có một hôm, một nhân viên quản lý đô thị ở đó kêu tôi: “Bà lão! Đọc sách gì đấy? Chuyên tâm thế?” Tôi nói: “Tôi đọc sách dạy làm người tốt!” Nhân viên quản lý đô thị nói: “Làm người tốt á, vậy bà cố gắng đọc nhé!” Tôi đã định lại một niệm này: Tôi học Đại Pháp, ai cũng không xứng can nhiễu. Vậy nên gặp phải tình huống bất ngờ, tôi hoàn toàn có thể làm được thản nhiên đối diện.
Vì rõ Pháp lý, nên tôi cũng có thể làm được luôn luôn tu tâm trong khi buôn bán. Mặc dù buôn bán để kiếm tiền, nhưng tôi có thể làm được không chấp trước vào tiền. Có một lần, một đôi vợ chồng trẻ nọ đến quầy hàng của tôi, nói vừa nãy đã mua 5 nhân dân tệ tinh bột của tôi, họ đưa tôi 10 nhân dân tệ, tôi quên thối họ 5 nhân dân tệ. Tôi cũng nhớ không rõ, bèn lấy 5 nhân dân tệ đưa cho họ.
Có một ông lão gầy gò gần 80 tuổi đã chứng kiến cảnh này, không ngờ ông nhanh trí, nói ông muốn mua 10 nhân dân tệ hạt dưa, đã đưa tôi 100 nhân dân tệ, bảo tôi thối cho ông 90 nhân dân tệ, đây rõ ràng là vòi tiền tôi. Tôi thấy trên mặt ông lão đầy nếp nhăn, phỏng đoán ông cũng rất khổ, tôi không nhẫn tâm vạch trần ông, bèn thối ông 90 nhân dân tệ.
Tôi nghĩ, mình cũng không thể dung dưỡng hành vi bất hảo này của ông lão, bèn nói với ông: “Ông cụ, những người buôn bán nhỏ như chúng tôi, đôi khi một ngày cũng chỉ kiếm được gần 100 nhân dân tệ, không thể là tiền gì cũng nên xài.” Ông lão đỏ mặt, nhưng vẫn cầm tiền mà tôi thối cho ông vội vã rời đi. Tôi nghĩ: Nếu trước đây tôi nợ của ông, thì đã trả rồi; nếu không nợ của ông, thì coi như tôi giúp ông nhé. Tôi đã nói đạo lý cho ông biết, từ đây trở đi, ông hẳn là sẽ không tùy tiện vòi tiền nữa.
Sự bảo hộ của Sư phụ từ bi
Mặc dù tôi buôn bán rất vất vả, và thu nhập cũng không cao, nhưng trong hơn 20 năm tu luyện, tôi chưa từng uống một viên thuốc nào, không tốn bất cứ chi phí nào về sức khỏe, cho nên cũng dành dụm được một số tiền, hoàn toàn không lo về ăn mặc, đôi khi còn cho con trai tiền. Khách hàng đều nói tôi không thấy già, tôi thường nghe thấy có người quen thì thầm to nhỏ: “Nhiều năm đến thế, bà ấy sao không thay đổi gì?” “Nhìn bà làm việc và đi đứng khỏe thế, đâu có giống người đã ngoài 60 tuổi?” Tôi biết, mọi thứ của mình đều là Sư phụ ban cho.
Người thường yếu đuối biết bao, không biết ngày nào sẽ mắc bệnh nặng, hoặc là gặp tai nạn khác. Còn đệ tử Đại Pháp có Sư phụ bảo hộ, gặp phải nguy hiểm thì Sư phụ đều hóa giải cho. Có một lần, tôi nhập hàng đậu nành, trong kho của ông chủ chất đậu rất cao. Lúc tôi ở dưới nhìn, đột nhiên đống đậu nành đổ xuống, đè chặt tôi bên dưới, nhìn không thấy bóng dáng đâu, một bao đậu chắc nặng 50 kg.
Bà chủ sợ hãi, khóc thét lên: “Ôi mẹ ơi! Dì ơi! Dì ơi!” Tôi cảm thấy ruột mình như bị đè bẹp, tôi không thể lên tiếng. Nhưng tôi biết rõ, tôi có Sư phụ quản, tôi sẽ không sao. Bà chủ kéo bao đậu sang một bên, dìu tôi ngồi lên ghế đẩu, tôi vẫn chưa thể nói chuyện. Bà chủ đòi đưa tôi đi bệnh viện, tôi thầm xin Sư phụ cứu tôi. Một lúc sau, tôi đã có thể nói chuyện, tôi bảo bà chủ: “Tôi luyện Pháp Luân Công, không sao, tôi có Sư phụ quản.” Bà chủ đã chứng kiến sự thần kỳ của Pháp Luân Đại Pháp.
Còn có một lần khác, lúc tôi ở căn nhà thuê, một hôm ổ cắm điện bị hỏng, tôi tìm chủ nhà giúp sửa ổ cắm, tôi đã kéo cầu dao xuống. Sau khi chủ nhà sửa xong, tôi đóng cầu dao lên kiểm tra, ổ cắm vẫn chưa sửa được. Nhưng chủ nhà có việc ra ngoài, tôi quên cầu dao đã đóng lên, bèn tự đấu nối dây, một luồng điện mạnh đã giật tôi, tia lửa khiến ngón tay tôi bị cháy sém, nhưng tôi không sao, hai ngày sau, ngón tay đã trở lại bình thường.
Sau bảy năm thuê căn nhà nhỏ, tôi đã dựa vào nỗ lực của chính mình mua một căn nhà lầu cũ. Khi ấy đã là mùa đông, căn nhà mà tôi thuê đã hết than đốt. Căn nhà lầu vẫn chưa sửa xong, tôi bèn dọn đến ở trong nhà lầu. Trong nhà đâu đâu cũng vứt đầy những chai formaldehyde được dùng cho sửa chữa, tôi cũng không biết những thứ này nguy hiểm, và cũng không biết dọn dẹp ra ngoài, kết quả là tôi đã bị trúng độc formaldehyde nặng. Mặt tôi trắng bệch, toàn thân không có sức và khắp người vô cùng ngứa, lên lầu và đạp xe đều khó khăn. Thêm vào đoạn thời gian này bận rộn các việc sửa chữa, tôi đã buông lỏng việc học Pháp luyện công, tôi cảm thấy mình giống như sắp không xong rồi.
Lúc đó, tôi ốm chỉ còn da bọc xương, lúc về quê, thân quyến đều thấy sợ, mọi người đều giục tôi đến bệnh viện khám thử. Tôi gọi điện thoại cho con trai đang đi làm ở vùng khác, con trai phân tích có lẽ là tôi đã bị trúng độc formaldehyde, lúc này tôi mới hiểu ra là chuyện gì. Con trai biết tôi không uống thuốc, bèn bảo tôi: “Nếu mẹ thực sự ngứa không chịu nổi, thì hãy đến phòng khám mua thuốc thoa chống ngứa nhé.”
Tôi đã đến phòng khám, mùi thuốc nồng nặc càng khiến cho tôi khó chịu hơn. Bác sỹ cũng không chịu bán thuốc thoa cho tôi, bác sỹ nói: “Bà ốm thành thế này, giống như đã mắc bệnh gì đấy, cần phải kiểm tra một chút.” Bác sỹ đã kê toa cho tôi xét nghiệm máu và nước tiểu. Sau khi cầm giấy xét nghiệm, tôi đã cảnh giác: Tôi là đệ tử Đại Pháp, sao tôi lại đến nơi này? Đệ tử Đại Pháp không dùng biện pháp của người thường.
Tôi hướng nội tìm, tìm thấy mình đã buông lỏng tu luyện trong đoạn thời gian này. Tôi đã xé giấy xét nghiệm, đi về thông gió cho căn nhà lầu, dọn dẹp sạch sẽ những đồ sửa sang còn dư trong nhà. Đồng thời, tôi tranh thủ học Pháp và luyện công, chưa đến 10 ngày, tôi đã bình phục. Tôi lại về quê, sắc mặt trắng hồng, thân thể đầy đặn, tôi còn trẻ hơn so với trước đó. Thân quyến dưới quê biết tôi không uống thuốc mà khỏe, ai cũng tấm tắc ca ngợi Đại Pháp.
Mỗi đệ tử Đại Pháp chân tu đều có rất nhiều câu chuyện thần kỳ được ích lợi từ Pháp Luân Đại Pháp. Tôi phải cố gắng tu bản thân, trợ Sư cứu người, truyền phúc âm của Pháp Luân Đại Pháp cho thế nhân, để cho mọi người hiểu rõ sự thật, và được Pháp Luân Đại Pháp cứu độ.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/3/25/508050.html



