Tín Sư tín Pháp, gặp nguy hiểm có Sư phụ bảo hộ
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Hồ Nam
[MINH HUỆ 20-03-2026] Tháng 12 năm 2000, tôi làm việc tại một đội xe ở Quảng Châu. Ông chủ đội xe biết tôi là người tu luyện Pháp Luân Công, làm việc cần cù chăm chỉ, thành thật đáng tin cậy, nên ông mua xe mới cho tôi lái, đồng thời thường xuyên giao cho tôi những đơn vận chuyển có thu nhập tốt. Các đồng nghiệp trong nghề đố kỵ tôi, thậm chí ngay cả người bạn tốt trước đây của tôi cũng vì muốn đạt được mục đích bài xích tôi mà giở thủ đoạn ngầm, bí mật gọi điện đến đồn công an địa phương, tố cáo rằng tôi là người luyện Pháp Luân Công.
Sáng sớm ngày hôm sau, nhân viên trị an của thôn đến đội xe nơi tôi làm việc, dùng lời lẽ lừa gạt đưa tôi đến hội trị an của thôn để giam giữ phi pháp, nói rằng họ muốn đến phòng thuê trọ của tôi để kiểm tra. Sau khi đến phòng, họ cũng không nói gì, rồi lại đưa tôi trở về đội trị an. Không lâu sau, nhân viên của đồn công an địa phương và nhân viên Phòng 610 của khu đã tiến hành lục soát phi pháp phòng của tôi và tìm thấy các tài liệu chân tướng Đại Pháp, đồng thời cưỡng ép chụp ảnh tôi. Sau đó họ đưa tôi đến một đồn công an, giam giữ và thẩm vấn phi pháp, bắt tôi ngồi trên nền nhà.
Có một người đứng đầu của Phòng 610 tiến hành thẩm vấn phi pháp tôi. Tôi nói: “Tại sao anh không cho tôi nói chuyện?” Hắn không nói gì rồi bỏ đi, cũng không lập biên bản nữa. Một cảnh sát hỏi tôi: “Anh có muốn mời luật sư không?” Tôi đáp: “Không mời”. Trong tâm tôi nghĩ: “Không ai có thể giúp được tôi, chỉ có Sư phụ mới có thể bảo vệ tôi”.
Tối ngày hôm sau, họ đưa tôi đến trại tạm giam để giam giữ phi pháp. Lúc đó vừa đúng sắp đến Tết Nguyên đán của Trung Quốc. Khi tôi vào buồng giam, bên trong đang giam giữ hơn mười phạm nhân, trong đó có cả tội phạm giết người đang bị mang cùm chân, cùng với những phạm nhân khác. Cai buồng hỏi tôi vì sao bị đưa vào đây. Tôi nói với họ: “Tôi là người tu luyện Pháp Luân Công. Chúng ta có duyên phận với nhau, tôi đến đây để cứu các anh”. Nghe tôi nói vậy, họ liền cười nhạo tôi. Nhưng cai buồng hiểu ý tôi nói, nên đã ngăn họ lại.
Tôi nói với họ: “Chính quyền lưu manh của Giang Trạch Dân đã phát động cuộc đàn áp điên cuồng đối với Pháp Luân Công. Chính họ đang bịa đặt, phỉ báng Pháp Luân Công. Chúng tôi chỉ là chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn để yêu cầu bản thân làm một người tốt, một người tốt hơn nữa. Chính họ mới là những người đang vi phạm pháp luật, bắt cóc tôi đến đây”. Đồng thời, tôi cũng giảng cho họ nghe đạo lý thiện ác hữu báo. Có một phạm nhân nói: “Anh là người tốt, vậy mà họ lại bắt anh vào đây, chuyện này giải thích thế nào?” Tôi đáp: “Họ bắt cóc tôi đến đây để bức hại. Báo ứng có hai loại hình thức: có hiện thế hiện báo, cũng có đời sau mới báo. Vì sao có những người già thường nói rằng bệnh tật và tai họa mình gặp phải là do những tội lỗi đã tạo ra trước đây hay sao?” Nghe tôi nói như vậy, họ đều rất kính trọng tôi, không có ai vô lễ hay ngược đãi tôi.
Ở đây tôi học thuộc “Luận Ngữ”. Buổi tối, đợi sau khi họ nghỉ ngơi, tôi liền luyện các bài động công. Tối ba mươi Tết, trong buồng giam, mỗi người được phát một quả trứng gà luộc. Tôi đặt quả trứng trong hai lòng bàn tay, kết thủ ấn liên hoa, trong tâm thầm nghĩ: “Đệ tử xin dâng quả trứng này lên Sư phụ tôn kính nhất, kính chúc Sư phụ năm mới vui vẻ!”
Sáng sớm ngày hôm sau, các phương tiện truyền thông lớn đồng loạt điên cuồng phát tán cái gọi là vụ án giả “Tự thiêu ở Thiên An Môn” do bè lũ tà ác Giang Trạch Dân dàn dựng, nhằm kích động lòng thù hận của người dân đối với Pháp Luân Công. Tôi nói với những phạm nhân này: “Trước đây tôi từng là quân nhân, từng làm nhiệm vụ tại ga xe lửa. Hành khách muốn phóng hỏa trong nhà ga thì căn bản không thể làm được, huống chi là nhiều người cùng tự thiêu ở Quảng trường Thiên An Môn? Làm sao có chuyện như vậy được? Hơn nữa, người tu luyện chúng tôi không được sát sinh, cũng sẽ không tự sát”.
Trại tạm giam này còn cưỡng bức những người bị giam giữ làm đèn nê-ông. Mỗi người được phát rất nhiều dây đèn; nếu chưa làm xong thì không được ngủ. Chỉ cần thao tác sơ suất một chút là có thể làm tay bị cứa rách. Lúc mới bắt đầu làm công việc này, cánh tay của tôi đau nhức và mỏi rã rời. Đến tối, sau khi họ ngủ, tôi luyện một lượt các bài động công. Sau khi luyện xong, cánh tay lập tức không còn cảm giác đau nữa, toàn thân rất dễ chịu.
Khi nhân viên “Phòng 610” lần đầu tiên thẩm vấn phi pháp tôi, câu đầu tiên họ nói là: “Anh có xem ti-vi và báo chí không? Người luyện Pháp Luân Công các anh tự thiêu ở Thiên An Môn rồi đó”. Tôi nói: “Đó đều là bịa đặt. Khi tôi còn trong quân đội, tôi từng làm nhiệm vụ tại ga xe lửa. Trong hoàn cảnh như vậy không thể nào có vài người phóng hỏa được. Huống chi là ở Quảng trường Thiên An Môn, nơi đó vào các dịp nghỉ lễ đều được canh phòng cực kỳ nghiêm ngặt”. Họ không nói gì nữa. Sau đó họ lại hỏi: “Những tài liệu này từ đâu mà có?” Trong tâm tôi nghĩ: “Các anh dù có đánh chết tôi, tôi cũng sẽ không nói”. Họ lại nói: “Anh luyện công như vậy, sau này sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của con anh”. Trong tâm tôi nghĩ: “Tôi đâu có làm việc xấu. Tôi tu luyện Pháp Luân Công làm người tốt. Sau này con cháu tôi đều sẽ tự hào về tôi”.
Khi tôi không để ý, đột nhiên một nhân viên “Phòng 610” tung chân đá mạnh vào ngực tôi. Hai chân của tôi bị kẹp chặt vào bệ xi măng đang ngồi, khiến hắn không đá bật được tôi ra. Sau đó hắn yêu cầu tôi nhìn thẳng vào hắn. Khi ánh mắt tôi vừa chính diện nhìn hắn, đột nhiên hắn nói: “Trong mắt anh phát ra Tam Muội Chân Hỏa”. Sau đó hắn quay người bước thật nhanh ra khỏi phòng thẩm vấn. Người cảnh sát ghi biên bản vội vàng nói với tôi: “Chúng tôi không ghi những tài liệu bất lợi gì đâu, chỉ ghi lại rằng anh là người luyện Pháp Luân Công thôi”. Anh ta đưa bản ghi chép cho tôi xem, rồi đưa tôi trở lại buồng giam.
Trở về buồng giam, cai buồng hỏi tôi: “Ăn gì rồi?” Ý của anh ta là hỏi tôi có bị đánh hay không. Tôi nói: “Hắn đá tôi một cái, muốn tôi khai nguồn gốc của các tài liệu. Nhưng dù họ có đánh chết tôi, tôi cũng sẽ không nói”. Nghe vậy phạm nhân trong phòng đều giơ ngón tay cái lên tỏ ý khâm phục.
Vài ngày sau, họ tiến hành thẩm vấn phi pháp tôi lần thứ hai. Họ đưa tôi đến phòng thẩm vấn, bắt tôi ngồi trên bệ xi măng. Một người đứng đầu “Phòng 610” nhìn tôi, còn tôi cũng nhìn thẳng vào anh ta. Đột nhiên anh ta hỏi tôi: “Anh có tin thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo không?” Tôi không cần suy nghĩ mà trả lời ngay: “Tôi hoàn toàn tin”. Anh ta nói: “Ngày mai tôi sẽ thả anh”. Sau khi nói câu đó, họ cùng nhau rời đi, rồi cảnh sát đưa tôi trở về buồng giam.
Về đến buồng giam, tôi nói với mọi người: “Ngày mai tôi sẽ được ra ngoài rồi”. Họ đều rất vui mừng. Buổi tối, họ còn tổ chức một bữa tiệc chia tay tôi. Mỗi người cầm một chai Coca-Cola nhỏ để chúc mừng. Trong lòng tôi vô cùng cảm ân đối với sự từ bi cứu độ của Sư phụ.
Chiều ngày hôm sau, cảnh sát đồn công an đưa tôi ra khỏi trại tạm giam. Sau khi ra khỏi trại tạm giam, họ cho tôi xuống khỏi xe cảnh sát. Lúc đó tôi đi chân trần, rồi bắt một chiếc xe máy. Tôi đến nhà một đồng tu và gọi điện cho cha mẹ cùng vợ tôi ở quê, báo cho họ biết tôi vẫn bình an. Tôi nói: “Con đã bình an bước ra dưới sự bảo hộ của Sư phụ, xin mọi người yên tâm”.
Tuy tôi đã bước ra khỏi hang ổ đen tối của tà ác, nhưng “Phòng 610” đã thông báo cho ủy ban thôn, yêu cầu các thôn, tổ dân cư dán thông báo trên bảng tuyên truyền rằng tôi là người luyện Pháp Luân Công, không được cho tôi thuê nhà, nếu không sẽ bị xử phạt. Ngay cả trong hoàn cảnh tà ác như vậy, dưới sự bảo hộ của Sư phụ, tôi vẫn tìm được việc lái xe ở nơi đó và thuê được nhà để ở.
Tôi đã chuyển nhà nhiều lần, nhưng thỉnh thoảng cảnh sát xấu vẫn tìm đến tôi. Có một lần tại Đại Sa Địa, tôi gặp đúng người cảnh sát đã đá tôi trong trại tạm giam. Anh ta ở cách tôi chừng 10 mét. Khi nhìn thấy tôi, tôi mỉm cười với anh ta; anh ta lập tức quay người đi thẳng vào phân cục công an. Mỗi lần cảnh sát xấu đến tìm tôi, tôi đều được Sư phụ bảo hộ. Họ lần nào cũng không đạt được mục đích, và mọi việc đều là hữu kinh vô hiểm.
Từ năm 1997, tôi may mắn được bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp cho đến nay. Sư phụ luôn chăm sóc tôi, bảo hộ tôi trong suốt quá trình tu luyện gồm học Pháp, chứng thực Pháp và giảng thanh chân tướng. Mỗi khi gặp nguy cơ nào đó, thì đều là hữu kinh vô hiểm.
Cả gia đình tôi đều vô cùng cảm ân Sư phụ và đều ủng hộ tôi tu luyện. Về sau, cha tôi và vợ tôi cũng bước vào tu luyện Đại Pháp. Cảm ân Sư phụ đã tái tạo sinh mệnh của con. Sau này con sẽ cố gắng làm ba việc tốt hơn nữa.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/3/20/505795.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/12/234683.html



