Tu bản thân trong khi làm công việc biên tập và phóng viên Minh Huệ địa phương
Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc đại lục
[MINH HUỆ 03-05-2026]
Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1997. Mặc cho bao thăng trầm, tôi đã theo Sư phụ chính Pháp được 28 năm. Chính Sư phụ đã đưa tôi từ một con người ích kỷ, kiêu ngạo và nhút nhát từng bước thành một đệ tử Đại Pháp thiện lương, chân thành, có trách nhiệm và biết nghĩ cho người khác. Không lời nào có thể diễn tả hết lòng biết ơn của tôi đối với Sư phụ.
Mở rộng dung lượng, đảm nhận công việc biên tập
Ban đầu, chúng tôi có một điểm sản xuất tài liệu giảng chân tướng lớn. Các đồng tu tham gia tại điểm sản xuất này đã vượt qua vô vàn gian khổ. Họ tải tài liệu từ trang web Minh Huệ rồi biên tập, in ấn và đóng thành các tờ rơi, cuốn sách nhỏ,… Sau này, các đồng tu tình nguyện tại điểm sản xuất lần lượt bị bức hại, công việc biên tập ở địa phương từng có thời gian không có ai đảm nhận.
Nhận ra sự nhỏ bé của bản thân
Một đồng tu đề nghị tôi làm, nói rằng tôi có học vấn, rất phù hợp với công việc này. Lúc đầu, tôi còn thấy đồng tu thật nhiễu, điều phối còn chưa nói gì, đồng tu đó dựa vào đâu mà nói chứ. Nhưng nghĩ lại, có lẽ Sư phụ đang điểm hóa cho tôi. Đời này tôi được an bài có học vấn, có phải cũng là vì công việc này chăng? Trước khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, ở nơi làm việc tôi được yêu cầu phải học và gõ bàn phím thành thạo bằng mười ngón. Chẳng phải Sư phụ đã sớm trải đường cho tôi rồi không? Nghĩ đến đây, tôi không còn oán trách đồng tu nữa.
Dù vậy, tôi vẫn cảm thấy lo lắng. Tôi nghĩ mình không có thời gian vì phải làm việc toàn thời gian. Hơn nữa, tôi không giỏi viết lách; việc viết lách đối với tôi rất khó khăn. Kỳ thực, chủ yếu hơn là tôi cảm thấy không an toàn, nhiều rủi ro. Lúc này, tôi đã nhận ra khoảng cách giữa bản thân và đồng tu. Để cứu độ chúng sinh, vì sự an nguy của chúng sinh, nhiều đồng tu đã gánh vác trách nhiệm, có người thậm chí còn bị bắt, bị kết án. Còn tôi, khi đối mặt với áp lực, đâu đâu cũng chỉ nghĩ cho bản thân. Tôi đã nhận ra sự nhỏ bé của bản thân, cũng thấy được cảnh giới vô ngã của các đồng tu.
Tu bản thân trong khi làm công việc biên tập
Tôi đã tải một số tài liệu và học cách biên tập, dàn trang,… Nhờ sự gia trì của Sư phụ và sự giúp đỡ của các biên tập viên Minh Huệ, Tuần báo địa phương số đầu tiên của chúng tôi đã được xuất bản. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Vài ngày sau, một số đồng tu đã phát hiện ra lỗi trong tờ báo và nói với tôi bằng giọng điệu chỉ trích. Lúc đó tôi cảm thấy không vui. Sau này tôi nhận ra rằng mình cần trở nên bao dung hơn, mở rộng dung lượng của bản thân.
Lúc đó, nhiều đồng tu trong tỉnh của chúng tôi đang bị giam giữ tại trại lao động cưỡng bức địa phương. Cảnh sát tà ác đã tra tấn họ một cách tàn bạo, có đồng tu đã bị bức hại đến chết. Khi mới bắt đầu biên tập những nội dung này, tôi rất kinh hãi. Ảnh của những cảnh sát đó trông rất hung ác, xảo quyệt, điên loạn và tàn nhẫn. Đặc biệt vào lúc đêm khuya thanh vắng, tôi thậm chí còn có cảm giác không khí thật ngột ngạt, dường như vô số con mắt đang chằm chằm nhìn tôi, khiến người ta lạnh sống lưng. Tôi biết ở không gian khác đang diễn ra cuộc đại chiến chính tà.
Trọng tâm chính của tờ tuần báo địa phương là phơi bày sự bức hại của Ủy ban Chính trị và Pháp luật (PLAC) và Phòng 610 địa phương đối với các đệ tử Đại Pháp.
Sư phụ giảng:
“Vạch trần cảnh sát tà ác và kẻ xấu, công bố ở xã hội những hành vi ác của họ, cách làm đó là có tác dụng làm những kẻ ác không còn lý tính kia phải kinh hãi vô cùng…” (Lời bình – Tinh Tấn Yếu Chỉ III)
Những trường hợp bức hại xung quanh chúng tôi, thông qua hình thức phơi bày trên các Tuần báo, đã giải thể tà ác một cách hiệu quả.
Với mỗi tuần báo địa phương, tôi thường biên tập và chỉnh lý sau bữa tối, đôi khi làm đến tận nửa đêm. Tuy tốn rất nhiều thời gian và công sức, nhưng khi nghĩ đến Tuần báo là một vũ khí sắc bén để giải thể tà ác tại địa phương, tính nhắm thẳng và tính thời sự khá mạnh, tôi liền cảm thấy mọi mệt mỏi đều tan biến. Đôi lúc, khi mọi việc suôn sẻ, tôi cũng sinh tâm hoan hỉ, tâm hiển thị, tâm làm việc, chấp trước vào tự ngã, tâm chứng thực bản thân và những nhân tâm khác. Sau này tôi nhận ra đó chẳng phải là mình đang tham công của Trời sao? Nếu không có sự gia trì của Sư phụ, tôi không thể làm được gì cả. Tôi phải mau chóng trừ bỏ cái nhân tâm bất hảo nhất này đi.
Trong quá trình học cách biên tập, các biên tập viên Minh Huệ đã giúp đỡ tôi rất nhiều, từ việc hướng dẫn tôi cách dàn trang, chèn hình ảnh, đặt tiêu đề cùng nhiều phương diện khác. Chất lượng tờ tuần báo của chúng tôi đã không ngừng được cải thiện.
Khi vài số của Tuần báo địa phương không được đăng, tôi mau chóng hướng nội, chuyển biến quan niệm và liền tìm ra được những thiếu sót của bản thân. Mỗi số, tôi đều so bản mình tải lên với bản sau khi đã được đăng, tìm sự khác biệt, nhận ra khoảng cách của bản thân, mở rộng tầm nhìn và đề cao tâm tính.
Chỉnh lý tài liệu kiện Giang
Năm 2015 dấy lên làn sóng kiện Giang Trạch Dân vì đã phát động cuộc bức hại đối với các học viên Pháp Luân Đại Pháp. Hơn 20 đồng tu đã tập trung tại nhà tôi và chia sẻ thể ngộ về vấn đề này. Thông qua chia sẻ, các đồng tu nhận thức được rằng đây là một tiến trình nữa của Chính Pháp, cần buông bỏ tự ngã để tích cực tham gia. Sau khi nâng cao nhận thức, mọi người trở về chia nhau chia sẻ với các đồng tu địa phương để thúc đẩy thêm nhiều người tham gia, vì vậy địa phương tôi (bao gồm cả các xã, thị trấn) lúc đó về cơ bản là toàn bộ đều tham gia kiện Giang.
Khi đó tôi chưa nghỉ hưu, ban đầu đối với việc kiện Giang có chút e ngại, sợ ảnh hưởng đến công việc của mình. Đó chẳng phải là tình và tư duy phụ diện sao? Tôi biết mình nhất định có thể buông bỏ nhân tâm, dùng tên thật để kiện Giang. Dưới sự gia trì của Sư phụ, trước tiên tôi viết đơn khởi kiện Giang của chính mình theo mẫu do Minh Huệ Net cung cấp, sau đó giúp đồng tu chỉnh lý đơn kiện. Có người không biết viết, tôi liền viết thay; người biết viết thì tôi giúp chỉnh sửa, in ấn.
Thông qua việc kiện Giang, các đồng tu chúng tôi đã tiến thêm được một bước lớn trong tu luyện. Các đồng tu ở địa phương tôi, dưới sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, nhờ chính niệm và sự đồng tâm hiệp lực, đã chấn nhiếp tà ác một cách hiệu quả, không một đồng tu nào trong khu vực của chúng tôi bị can nhiễu bức hại vì đệ đơn kiện.
Trừ bỏ nhân tâm, làm tốt công việc phóng viên
Để biên tập Tuần báo, còn cần có nội dung vạch trần sự bức hại của tà ác ở địa phương. Lúc đó mỗi khi xảy ra việc bắt cóc, đồng tu liền bảo tôi viết bài báo cáo bức hại gửi lên Minh Huệ Net. Sau vài lần, các đồng tu biên tập Minh Huệ đã thêm dòng chữ “phóng viên Minh Huệ” trước bài viết tôi gửi. Ngay khoảnh khắc đó, tôi thực sự cảm nhận được trách nhiệm của mình. Cảm nhận được sự khích lệ và tin tưởng từ các đồng tu! Càng cảm nhận được sự kỳ vọng và mong mỏi của Sư phụ đối với tôi. Trong tâm tôi đã tăng thêm một phần chính niệm.
Tiếp tục trừ bỏ nhân tâm
Làm công việc phóng viên cũng là một cơ hội tốt để tôi tu bỏ tâm sợ hãi. Đồng tu bị bắt cóc, có lúc tôi cũng cảm thấy như chính mình đang chịu đựng. Nhưng dù thế nào, tôi cũng cố gắng hết sức phơi bày thông tin bức hại lên mạng trong thời gian nhanh nhất, đây là trách nhiệm của tôi.
Có một lần, nhiều đồng tu ở địa phương tôi bị bắt cóc, khoảng 10 ngày cũng không có tin tức gì, tôi quyết định đến nhà đồng tu xem sao nhưng trong tâm có chút bất ổn. Nghe nói có đồng tu đến nhà một đồng tu bị bắt cóc, rồi phát hiện trong nhà có cảnh sát trực chốt ở đó, nhờ Sư phụ giúp đỡ mới thoát khỏi nguy hiểm. Nhưng tôi nghĩ, sợ hãi không thể trở thành thứ ngăn cản tôi, tôi phải đột phá nó!
Vậy là tôi đến nhà đồng tu L nhờ cô ấy cùng phối hợp nhưng cô ấy không có nhà. Ngày hôm sau tôi đến thì cô ấy kể rằng chồng cô ấy nói chiều hôm trước có hai cảnh sát khu vực đến khu dân cư nhà cô ấy kiểm tra camera giám sát. Tôi vừa nghe liền nghĩ đó chẳng phải là giả tướng cản trở tôi sao? Sáng hôm qua tôi đến nhà cô ấy, đến chiều cảnh sát liền kiểm tra camera? Tôi không thừa nhận, không liên quan đến tôi!
Tôi nói rõ lý do đến, cô ấy đã đồng ý cùng tôi đến nhà của đồng tu bị bức hại. Tối hôm đó, cô ấy có một giấc mơ, mơ thấy một con chó lớn ngồi trên đường. Ngày hôm sau cô ấy kể cho tôi nghe về giấc mơ đó. Tôi hỏi cô ấy có thể đi được không. Cô ấy nói không sao, đó là can nhiễu, cô ấy có thể đi cùng tôi.
Trên suốt quãng đường đến đó, chúng tôi đã phát chính niệm để giải thể mọi can nhiễu, gồm cả can nhiễu từ camera và mắt điện tử. Khi đến cổng khu dân cư, tôi lại hỏi L xem cô ấy có ổn không, nếu không có thể ở ngoài đợi tôi. Cô ấy rất kiên định nói rằng chúng tôi sẽ cùng vào. Chúng tôi mua dưa hấu đến và gõ cửa nhà đồng tu. Chồng cô ấy mở cửa, tỏ ra rất tức giận và trút hết sự bực tức lên chúng tôi. Chúng tôi không ngừng an ủi ông ấy. Khoảng thời gian trước và sau Tết, tôi lại cùng một đồng tu khác đến nhà đồng tu để tìm hiểu tình hình, biếu ông ấy 500 nhân dân tệ, từ đó giúp ông ấy cảm nhận được sự quan tâm của đồng tu và sự mỹ hảo của Đại Pháp.
Đôi khi, để theo dõi phơi bày bức hại, tôi cần đến nhà của đồng tu bị bức hại nhiều lần. Có người nhà còn nói thẳng: chị đừng đến nữa, trước nhà mới lắp camera giám sát rồi.
Trong các báo cáo, tâm tính của các đồng tu cũng không giống nhau. Có đồng tu vì tâm thể diện, vì cái danh hoặc tâm sợ hãi,… mà không muốn bị phơi bày. Có lần, một đồng tu bị sách nhiễu được phơi bày, báo cáo chung với các trường hợp khác. Sau khi biết chuyện, anh ấy hỏi ai đã đăng, rồi nói phải thế này thế kia, nói những lời rất khó nghe. Thực ra đây cũng là quá trình ma luyện tâm tính của tôi.
Có một vài lúc do nhiều nguyên nhân khác nhau, nội dung báo cáo chưa được xác minh, cũng xuất hiện tình huống không chân thực, đây là kiểu làm qua loa đại khái của văn hóa Đảng, là không có trách nhiệm. Có lúc tâm làm việc mạnh mẽ, chỉ vì phơi bày mà phơi bày, không đạt được hiệu quả tốt. Tôi ngộ ra rằng, phơi bày không phải là mục đích, cứu độ chúng sinh mới là mục đích.
Vấn đề cổng kết nối mạng đã được giải quyết
Khi tôi chuyển đến khu dân cư mới, đi đăng ký dịch vụ internet băng thông rộng, nhân viên nói, tòa nhà tôi ở không còn cổng kết nối nữa, tôi hỏi vậy phải làm sao? Anh ấy nói phải đợi có người chuyển đi, nhường lại cổng kết nối, thì nhà tôi mới có thể lắp đặt. Một người dân bên cạnh nói, đúng vậy, nhà tôi mấy năm rồi cũng chưa lắp được. Trong tâm tôi thầm nghĩ: Thưa Sư phụ, con phải làm gì, thế này sao được? Con không thể không có mạng! Con không thừa nhận điều này! Con nhất định phải có mạng!
Kết quả về nhà chưa được bao lâu, nhân viên liền gọi điện thoại cho tôi, nói đã có cổng kết nối, buổi chiều là có thể lắp được. Tôi rất xúc động, biết rằng đây là Sư phụ đã khai thông cho tôi con đường dẫn đến Thần lộ! Là con đường thông thiên dẫn về gia viên nơi thiên quốc! Cảm tạ thánh ân của Sư phụ!
Đối đãi kẻ hành ác như bạn bè, ma nạn được hóa giải
Năm 2021, các nhân viên từ Phòng 610, ủy ban khu phố và đồn cảnh sát thường xuyên sách nhiễu các học viên, tiến hành cái gọi là “chiến dịch xóa sổ”, hỏi còn luyện không? Nếu không luyện thì xóa sổ, sau này họ không tìm đến nữa. Tôi đã phơi bày các trường hợp bị sách nhiễu lên Minh Huệ, gồm cả những sách nhiễu đối với bản thân tôi, đồng thời gửi số điện thoại di động của tất cả các nhân viên khu phố lên Minh Huệ Net, nhờ các đồng tu hải ngoại gọi điện thoại giảng chân tướng, việc này gây xôn xao ở địa phương tôi. Tờ tuần báo địa phương cũng phơi bày tên và số điện thoại di động của nhân viên khu phố nơi đồng tu bị bức hại sinh sống. Điều này đã động đến tà ác ở không gian khác.
Do áp lực từ cấp trên, trưởng Phòng 610 đã gọi cho tôi. Trưởng phòng 610 là nữ, tôi từng viết một lá thư khuyên cô ấy ngừng bức hại các đồng tu. Tôi cũng đã hai lần cùng các đồng tu đến Phòng 610 tìm cô ấy để giảng chân tướng. Tôi cũng từng mời cô ấy đi ăn. Các đồng tu khác cũng đã tiếp cận với cô ấy thông qua nhiều phương thức khác nhau. Đã khá nhiều năm không có vụ bắt giữ học viên Pháp Luân Đại Pháp nào trong khu vực của tôi. Cô ấy nói để hai người A, B đến gặp tôi tìm hiểu tình hình. Tôi nói không cần họ đến, hôm nào tôi sẽ đến tìm cô ấy. Nhưng cô ấy cứ nói để họ đến, nếu người khác tìm thì sẽ phiền phức đấy. Cô ấy cứ khăng khăng như vậy, vậy thì để họ đến.
Khi hai nhân viên đó đến, tôi mời họ vào nhà và mời họ dùng trái cây, uống trà. Tôi bật quạt vì hôm đó trời nóng. Tôi đối xử với họ như những người bạn cũ. Tôi có thể thấy họ rất cảm động. Họ mở máy tính xách tay ra, A hỏi có phải ngày tháng đó đồn cảnh sát đã gọi điện thoại cho chị không? Tôi nói phải, nhưng không nhớ rõ là ngày nào.
Họ yêu cầu tôi xem những thông tin mà họ đã thu thập trên mạng, tôi nói tôi không xem, các anh làm mấy thứ đó đều vô dụng, chẳng có tác dụng gì, không cần xem. Họ thấy tôi không phối hợp, liền gập máy tính lại. Tôi từng tiếp xúc với A, nên gọi hai chữ cuối trong tên của A giống như bạn bè, nói bây giờ các anh không giống như trước đây nữa, các học viên đều nói vậy. Họ cũng mỉm cười gật đầu và gật đầu đồng tình.
Tôi nói: “Các anh đều rất thiện lương, cũng không phải người xấu, sau này sẽ có tương lai tốt đẹp. B hỏi: Chị thấy tôi có thiện lương không? Cậu ấy là người mới đến, tôi nhìn cậu ấy, nói: Cậu cũng rất thiện lương, họ đều cười. Một lát sau, họ liền rời đi.
Sức mạnh của thiện thật là to lớn! Nhờ sự từ bi hồng đại của Sư phụ, ma nạn đã được hóa giải.
Kỳ thực, trước đó, nhân viên của công ty mạng từng hai lần gọi cho tôi để sách nhiễu. Trưởng Phòng 610 còn từng đến nhà một đồng tu, yêu cầu cô ấy gỡ bài viết phơi bày cô ấy trên mạng xuống và hỏi ai đã viết, nói rằng điều đó bất lợi cho công việc của họ. Tôi kiên định phủ định bức hại. Tôi chỉ do Sư phụ quản, không do bất kỳ ai quản cả, những điều này đều không liên quan đến tôi.
Phơi bày hành vi tà ác của Ủy ban Chính trị và Pháp luật
Năm 2022, hơn 10 học viên Pháp Luân Đại Pháp ở địa phương tôi bị bắt cóc. Đã nhiều năm rồi khu vực của chúng tôi không có những vụ bắt giữ quy mô lớn như vậy. Tôi tự hỏi liệu người đứng đầu Ủy ban Chính trị và Pháp luật (PLAC) đã đổi rồi phải không. Tôi tìm kiếm trên mạng và phát hiện ra đúng là như vậy. Tôi ghi lại thông tin và tải hình ảnh đại diện của ông ta rồi gửi lên trang web Minh Huệ.
Vừa gửi tài liệu phơi bày lên Minh Huệ, mẹ tôi đột ngột qua đời. Tà ác muốn dùng sự sợ hãi từ nhiều phương diện để dùi vào sơ hở của tôi. Tôi thầm nghĩ mình sợ gì chứ, Sư phụ luôn bên cạnh mình. Ban ngày thì còn đỡ, tối đến chỉ có một mình, quả thực tôi có chút bất ổn, tôi liền tĩnh tĩnh lại chép Pháp. Mỗi khi nghĩ đến có Sư phụ luôn ở bên cạnh bảo hộ, trong tâm liền thấy an tâm hơn nhiều.
Vài ngày sau, các biên tập viên Minh Huệ đã kịp thời phơi bày toàn bộ thông tin của người đứng đầu PLAC mới của địa phương, chấn nhiếp tà ác một cách mạnh mẽ. Tôi cảm nhận chân thực được rằng các đồng tu ở Trung Quốc và các đồng tu hải ngoại là một chỉnh thể. Người đứng đầu mới này không trụ lại được lâu, khoảng sau một năm thì bị điều chuyển đi nơi khác.
Chỉnh thể cùng giải cứu, cứu độ các nhân viên Công an, Viện Kiểm sát, Tòa án
Vài năm trước, gần 10 đồng tu ở địa phương tôi bị bắt cóc. Là một thành viên của chỉnh thể, tôi có trách nhiệm giải cứu đồng tu, đồng thời giải cứu các nhân viên Công an, Viện kiểm sát, Tòa án khỏi chuỗi xích của tà ác, bởi vì họ mới là nhóm người thực sự bị bức hại.
Tôi đã kịp thời phơi bày bức hại và báo cáo về trường hợp này, giúp các đồng tu được bảo lãnh tại ngoại chờ xét xử, biên tập thư gửi Công an, Viện kiểm sát, Tòa án, chỉnh lý đơn tố cáo và các tài liệu liên quan v.v.
Tôi đã giúp người nhà viết bài về việc đồng tu bị bức hại và kịp thời đưa lên mạng phơi bày. Tôi và các đồng tu là người nhà tích cực phối hợp, hễ có tiến triển mới, họ liền tìm tôi, tôi liền chỉnh lý đưa lên mạng ngay lập tức. Đặc biệt là các đồng tu bị bắt cóc đều đã thuê luật sư chính nghĩa, những chi tiết trong quá trình xét xử sơ thẩm, phúc thẩm, đều được phơi bày kịp thời, chấn nhiếp tà ác một cách mạnh mẽ, giúp rất nhiều nhân viên Công an, Viện kiểm sát, Tòa án, Tư pháp minh bạch chân tướng. Trong quá trình đó, các đồng tu tham gia giải cứu đã khắc phục rất nhiều khó khăn, bỏ ra rất nhiều nhân lực, vật lực và thời gian.
Đôi lúc cũng có khảo nghiệm về tâm tính. Có lần đồng tu nhờ tôi giúp chỉnh lý tài liệu, tôi đã dành hai ngày để chỉnh lý, sau đó bắt xe mang đến cho cô ấy, vì khoảng cách khá xa, đi lại mất khoảng hai tiếng. Đến nơi, cô ấy nói còn một tài liệu nữa cũng cần in, bảo tôi về in luôn tài liệu đó ra. Tôi vừa nghe trong tâm liền thấy khó chịu, oán trách đồng tu sao không nói sớm? Tôi lại phải chạy thêm một chuyến, vốn dĩ hai ngày nay tôi đã không học Pháp được tốt, chỉ riêng đi trên đường đã lãng phí bao nhiêu thời gian rồi? Người này sao lại làm việc như vậy? Sau đó nghĩ lại, vẫn là bản thân không biết tu! Không tìm ở bản thân mà lại tìm ở người khác, cô ấy đang giúp mình tu mà!
Sau đó, gần 10 đồng tu bị kết án phi pháp. Mặc dù vậy, dưới sự nỗ lực chung của các đồng tu trong nước và hải ngoại, sau khi Sư phụ từ bi tiêu giảm nghiệp lực và gánh chịu vô lượng, vốn dĩ đây được coi là vụ án trọng điểm của tỉnh, nhưng kết quả là gần 10 đồng tu lần lượt bị kết án phi pháp một năm, một năm rưỡi, nhiều nhất là hai năm, mức độ bức hại đã giảm đi đáng kể.
Lời kết
Hơn 10 năm làm công việc biên tập và phóng viên đã không ngừng trui luyện tôi, bao nhiêu gian nan hiểm trở, đều là nhờ có Sư phụ bảo hộ mà đều hữu kinh vô hiểm vượt qua được. Đời này có thể trở thành đệ tử Đại Pháp của Sư phụ, thật may mắn biết bao! Thật hạnh phúc biết bao! Đây là ân điển vô thượng của Sư phụ đối với đệ tử! Đệ tử mãi mãi khắc ghi trong tâm! Và biến điều đó thành nguồn động lực để tinh tấn!
Hết thảy đều là Sư phụ đang làm. Sư phụ là người duy nhất nắm tiến trình Chính Pháp. Điều chúng ta cần là giữ vững chính niệm và niềm tin kiên định vào Sư phụ và Đại Pháp. Chỉ khi chúng ta chiểu theo yêu cầu của Sư phụ, phù hợp với tiêu chuẩn của Pháp ở các tầng thứ khác nhau, thì Sư phụ không gì là không thể, uy đức của Đại Pháp liền có thể triển hiện.
Chúng ta hãy trân quý cơ duyên vạn cổ khó gặp này, trân quý khoảng thời gian mà Sư phụ đã phải gánh chịu to lớn để kéo dài, cùng nắm tay nhau, dùng chính niệm cứu độ nhiều chúng sinh hơn nữa, đoái hiện thệ ước khi đến thế gian.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/3/508523.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/15/234719.html



