Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Sơn Đông, Trung Quốc

[MINH HUỆ 22-03-2026] Một ngày nọ, tôi gọi điện hẹn gặp một người bạn (là hàng xóm ở quê) và muốn tặng cô ấy một cuốn lịch để bàn chân tướng năm 2025. Từ khi cô ấy theo chồng đi làm ăn ở xa, chúng tôi đã mất liên lạc với nhau. Tôi nhiều lần muốn giảng chân tướng cho cô ấy, nhưng không biết liên lạc với cô ấy bằng cách nào.

Năm 2024, khi qua nhà người thân, tôi tình cờ nghe nói rằng chồng của người bạn ấy đã qua đời. Người nói vô tình, người nghe hữu ý. Khi biết về hoàn cảnh bất hạnh của cô ấy, tôi rất muốn đến hỏi thăm, nhưng liên lạc với cô ấy kiểu gì đây? Thật vừa khéo, ngày cúng thất (lễ cầu siêu sau khi người quá cố mất bảy ngày) của chồng cô ấy lại trùng với ngày cúng thất của con trai của một người họ hàng của tôi. Đến ngày cúng thất, tôi cùng con trai đi đến nhà người họ hàng và mua một ít đồ ghé qua nhà người bạn kia trước.

Vừa thấy tôi, cô ấy rất đỗi ngạc nhiên! Cô ấy nói: “Hai chúng ta đã mất liên lạc bao nhiêu năm nay, hôm nay chị đến thăm em, em thực sự rất cảm kích”. Sau khi hàn huyên đôi ba câu, tôi nói: “Hôm nay em cũng bận rộn lo việc của chồng, chị cũng có việc phải rời đi sớm nên không phụ giúp em được. Chúng ta lưu lại số điện thoại, có gì sau này nói chuyện tiếp nhé!” Cô ấy thấy vậy cũng hợp lý. Khi tiễn tôi ra cửa, cô ấy xúc động nói: “Hôm nay chị đến nhà em, cho thấy tình xưa nghĩa cũ của chúng ta vẫn là đáng quý biết bao!”

Lần gặp mặt này đã tạo bước đệm để sau này tôi giúp gia đình cô ấy “tam thoái” (thoái xuất khỏi các tổ chức Đảng, Đoàn, Đội của ĐCSTQ). Sau khi về quê lên, cô ấy gọi điện hẹn gặp tôi. Lúc gặp nhau, tôi đã giảng chân tướng và khuyên cô ấy tam thoái. Cô ấy nói: “Em đã thoái Đoàn, Đội rồi, là người của các chị ở ngoài chợ đã giúp em thoái, còn tặng em tài liệu nữa. Vì lúc bấy giờ sức khỏe em không tốt, đến bệnh viện khám cũng không ra bệnh. Vừa hay lại gặp người của các chị bảo em niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo’, rất hiệu nghiệm. Em liền làm theo lời chị ấy, quả thực rất linh nghiệm, bất tri bất giác cơ thể em đã không còn khó chịu nữa. Thế nên, em vô cùng tin vào hiệu quả thần kỳ của việc niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo’”. Lần gặp mặt này đã tạo bước đệm để sau này tôi giúp con trai cô ấy thoái Đoàn, Đội.

Quay lại chủ đề chính, về chuyện tôi gọi điện hẹn người bạn này. Chiều hôm đó, sau khi nhóm chúng tôi học Pháp xong, tôi dự định tiện đường ghé qua siêu thị mua chút đồ mang cho cháu gái của bạn tôi. Tôi ra khỏi siêu thị, băng qua đường lớn, vừa bước xuống khỏi bậc thềm và bước qua gờ vỉa hè, thì một chuyện kinh hoàng đã xảy ra: tôi bị một chiếc xe đâm ngã.

Việc bị xe đâm như thế nào, đâm vào đâu và ngã xuống đất ra sao, tôi hoàn toàn không có chút ký ức nào. Khi ý thức được rằng vừa bị xe đâm, thì tôi đã thấy mình ngồi trên mặt đất rồi. Tôi muốn đứng dậy, nhưng gắng sức thế nào cũng không dậy nổi. Để ý thấy bên cạnh có một chiếc xe đang đỗ, tôi toan bám vào lỗ trên vành bánh xe để đứng lên, nhưng không có chút sức lực nào. Lúc này, từ bên cạnh chiếc xe có một người bước tới muốn đỡ tôi dậy, tôi vội nói: “Không cần đỡ bác đâu, tôi không sao hết”. Trong chớp mắt, tôi “vù” một cái đứng phắt dậy. Tôi thực sự không hiểu là lúc ấy mình lấy đâu ra sức lực đó, đúng là kỳ tích! Nói gì thì nói tôi cũng đã ngoài 70 tuổi rồi, vừa bị xe tông ngã lăn ra, hơn nữa đầu gối trái còn bị thương.

Lúc này, người vừa định đỡ tôi dậy đang đứng trước mặt và không ngừng nói xin lỗi tôi. Lúc đó tôi mới hiểu cậu ấy có lẽ chính là tài xế đã gây tai nạn. Cậu ấy rút từ trong túi ra một xấp tiền mệnh giá 100 nhân dân tệ định đưa cho tôi, tôi vội nói: “Cháu đừng làm vậy, bác sẽ không lấy tiền của cháu đâu. Tôi là người có tín ngưỡng, tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Sư phụ Đại Pháp dạy chúng tôi làm người tốt, tôi không lấy tiền của cậu, cũng sẽ không gây khó dễ cho cậu”. Vừa nghe nói tôi là người luyện Pháp Luân Công, cậu ấy liền chắp tay hợp thập–thế tay theo nghi thức của Phật gia.

Qua cách cư xử của cậu ấy, tôi nghĩ cậu ấy không chỉ là người minh bạch chân tướng, mà rất có thể cũng là người có tín ngưỡng. Tôi đang định khuyên cậu ấy tam thoái, thì cậu ấy liền nói: “Để cháu di chuyển xe qua một bên, tránh làm ảnh hưởng đến người đi đường”. Tôi đồng ý và cậu ấy lái xe vào lề đường phía đối diện rồi xuống xe. Chưa đợi cậu ấy bước đi, tôi chủ động đi về phía đó để giảng chân tướng khuyên cậu ấy tam thoái, không thể để cậu ấy bỏ lỡ cơ hội được đắc cứu. Nếu lần này không giảng, sau này chưa chắc đã có thể gặp lại cậu ấy.

Thời gian có hạn, trời đã nhá nhem tối. Tôi bước đến trước mặt cậu ấy và hỏi: “Cháu có phải là đảng viên không? Cháu biết tam thoái bảo bình an không?” Cậu ấy nói: “Bác cháu mình không đề cập chuyện này được không ạ? Bác xem rất nhiều người đang vây quanh”. Nhìn dáng vẻ căng thẳng của cậu ấy, tôi biết không phải là cậu ấy phản đối, mà là sợ người khác biết. Tôi nhận ra cậu ấy không phải là người dân phổ thông: cậu ấy mặc một bộ đồng phục màu xanh lam đậm, là người có chức vụ, nên không dám tiết lộ thân thế của mình. Tôi nói: “Cháu đi đi, sau này nếu gặp người hữu duyên khuyên tam thoái, thì cháu nhớ thoái nhé!”

Khi trên đường về nhà, tôi mới cảm thấy mu bàn chân phải sưng lên. Mỗi lần nhấc chân lên là phần gân ở lòng bàn chân căng lên đau nhói, chân trái cũng bắt đầu đau âm ỉ. Tôi hiểu rằng: Đây là do nghiệp lực của tôi gây ra. Có lẽ ở kiếp nào đó tôi đã nợ mạng người kia, và giờ chủ nợ đến để đòi mạng tôi. May có Sư phụ kịp thời bảo hộ nên mới có thể chuyển nguy thành an. Sư phụ đã tương kế tựu kế, dùng cái thân thể do nghiệp lực cấu thành này của tôi để giúp tôi hoàn trả nợ. Dùng hết mọi ngôn ngữ của nhân loại cũng không cách nào bày tỏ được lòng biết ơn của tôi đối với Sư tôn.

Tôi vừa đi vừa không ngừng nói chuyện với cái chân trái và bàn chân phải của mình suốt dọc đường: “Tôi là đệ tử Đại Pháp, các bạn là một phần cơ thể của tôi. Vào thời khắc then chốt này, nhất định phải thể hiện ra ý chí kiên cường của đệ tử Đại Pháp, không được đi tập tễnh”.

Cứ như vậy dưới sự bảo hộ và gia trì của Sư phụ, tôi không ngừng động viên bản thân. Bất tri bất giác tôi đã về đến cửa nhà, rồi một mạch thuận lợi leo cầu thang lên tầng bốn. Vừa vào cửa, tôi đi thẳng đến trước Pháp tượng của Sư phụ để khấu bái Ngài. Lúc này, tôi chợt nhớ trong “Ức ân Sư” có nói: “Trong thời gian mở lớp, Sư phụ đã điều chỉnh cơ thể cho tất cả những người có mặt, Sư phụ bảo mọi người trong hội trường hãy nghĩ đến một loại bệnh của bản thân, ai không có bệnh thì nghĩ đến bệnh của người nhà cũng được, Sư phụ bảo những người có mặt cùng nhau giậm chân, đa số mọi người đều cảm nhận được bệnh đã khỏi.”

Cứu người như cứu hỏa, ngày mai tôi còn có việc quan trọng phải làm. Tôi muốn cầu xin Sư phụ giúp tôi một lần nữa, vì tôi đã hẹn gặp bạn vào ngày mai, với tình trạng hiện tại của tôi thì phải làm sao đây? Trong lúc bất đắc dĩ, tôi muốn làm theo cách trên, nhưng lại có chút băn khoăn, vì còn chưa giậm mà bàn chân và cẳng chân đã đau điếng thế rồi. Nhưng tôi lại nghĩ: “Mặc kệ đi, liều một phen xem sao!” Tôi nhấc chân trái lên rồi dùng sức giậm thật mạnh xuống đất, giậm liền ba cái. Điều kỳ lạ là, chân giậm xuống sàn nhà mà giống như giậm lên tấm đệm mút vậy, mềm mại vô cùng. Tôi vội vàng dập đầu tạ ơn Sư phụ! Sư phụ lại chịu đựng thay cho đệ tử rồi! Nước mắt tôi không ngừng tuôn rơi, trong tâm ngập tràn lòng biết ơn vô hạn!

Dưới sự gia trì của Sư phụ, ngày hôm sau tôi đến chỗ hẹn đúng giờ. Việc đi lại không có vấn đề gì, chỉ là tôi đi chậm hơn một chút. Khi đi ngang qua nhà của đồng tu, tôi ghé vào và nhờ cô ấy chở tôi đi. Thật tình cờ, lúc đó đồng tu cũng có việc cần ra ngoài, nên tiện chở tôi đi nhờ một đoạn đường. Sư phụ quả thực đã an bài vô cùng tỉ mỉ và có trật tự. Cuộc hẹn lần này đã diễn ra rất thuận lợi rất thành công. Nhờ có bước đệm từ cuộc gặp trước, lần này tôi đã chính thức giúp con trai của bạn tôi thoái Đoàn, Đội và giúp người chồng quá cố của cô ấy thoái Đảng, Đoàn, Đội với sự đồng ý của cô ấy. Cả gia đình cô ấy đều được đắc cứu. Tâm nguyện nhiều năm của tôi cuối cùng đã thành hiện thực! Trong quá trình này Sư phụ đã phải bỏ ra không biết bao tâm huyết?!

Để đắc Đại Pháp, chúng ta đã luân hồi qua biết bao nhiêu đời, bao nhiêu kiếp, mỗi lần đến thế gian, làm sao tránh khỏi tạo nghiệp chứ? Tôi biết trong một kiếp nào đó, tôi đã từng ra chiến trường, dẫn binh đánh trận. Đánh trận thì sẽ không tránh khỏi làm người khác bị thương, sẽ giết người, tôi biết mình đã tạo rất nhiều nghiệp.

Đời này may mắn gặp được Đại Pháp, muốn tu Đại Pháp phản bổn quy chân thì phải hoàn trả hết nợ nghiệp trong đời này. Dựa vào năng lực của bản thân tôi thì căn bản không cách nào trả hết được. Chính Sư phụ từ bi đã giúp đệ tử hoàn trả những món nợ ấy!

Cảm ân Sư tôn từ bi cứu độ! Cảm ân Sư tôn luôn bảo hộ và điểm ngộ cho đệ tử!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/22/508000.html