Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 21-03-2026] Năm nay tôi 61 tuổi. Thời còn trẻ, vì nhà không có tiền, nên tôi đã liều mạng kiếm tiền, khiến thân thể kiệt quệ, để lại một thân đầy bệnh như đường huyết cao, đau dạ dày, bệnh tim v.v. bám lấy tôi quanh năm, người gầy như da bọc xương, vô cùng đáng thương.

Năm 2010, khi tôi làm công việc lau dọn ở một trường đại học gần nhà, đã may mắn quen được đồng tu A cũng đang làm dọn dẹp ở đó. Từ đó, tôi bước vào tu luyện Đại Pháp. Dường như chỉ trong nháy mắt mà 15 năm đã trôi qua như vậy. Hôm nay, ngoảnh đầu nhìn lại, không có chuyện ngẫu nhiên, hết thảy đều được Sư phụ an bài cả rồi.

Còn nhớ có một lần, tôi nghỉ ngơi sau khi quét dọn xong, rồi qua chỗ tiểu A chơi, thấy chỗ nghỉ của cô ấy có một cuốn sách đặt gọn gàng ngay ngắn. Lúc đó, tôi dù không nhìn rõ là cuốn sách gì, nhưng cảm thấy toàn thân chấn động, dường như có một luồng nhiệt thông thấu thân thể. Tôi chỉ cảm thấy kỳ lạ, nhưng cũng không nghĩ nhiều. Sau đó, tiểu A đã đưa cho tôi chín chữ “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo“, bảo tôi hãy niệm thử xem. Tôi hiếu kỳ hỏi: “Lúc đi xe điện có được niệm không?” “Niệm được, mỗi thời mỗi khắc, lúc nào ở đâu cũng niệm được”, tiểu A quả quyết nói. Tôi thật sự rất vui, liền niệm mỗi ngày! Tiểu A nói vẫn còn năm bài công pháp có thể luyện, tôi thầm nghĩ quá tốt rồi.

Vẫn còn nhớ lần đầu tôi luyện động tác ôm bão luân của bài công pháp số hai, tôi cảm thấy như cơ ở ngực bị kéo căng lên, tức nghẹn đến mức không thở nổi, khi ấy vì thể diện nên tôi cố gắng chịu đựng kiên trì tiếp tục. Hơn chục phút sau, tôi cảm thấy ngực không khó chịu nữa, thở đã dễ dàng. Sau đó, tôi phát hiện bệnh tim không còn nữa. Một thời gian sau, thông qua học Pháp tôi mới minh bạch ra là Sư tôn từ bi vĩ đại đã thanh lý thân thể cho tôi ngay lần luyện công đầu tiên.

Tôi cũng còn nhớ lần đầu tiên tôi đọc cuốn sách quý “Chuyển Pháp Luân”, khi đọc đến mục “Chuyển hóa nghiệp lực”, tôi vô cùng xúc động, muốn đọc cho chồng và mẹ cùng nghe, ai biết vào thời thói đời xuống dốc ngày nay, lại có thể vẫn có người nguyện ý giảng những đạo lý như vậy cho mọi người. Khi đó, tôi đã hạ quyết tâm phải học cho tốt, công Pháp này không phải bình thường! Tôi vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Pháp tượng của Sư phụ hình như vừa chớp mắt, tôi rất chấn động, sau đó tôi mới biết, đây là Sư tôn từ bi đang khích lệ đệ tử hãy học cho tốt!

Nhớ có lần tôi đang làm việc nhà, đột nhiên cảm thấy một luồng nhiệt từ đỉnh đầu xuống thông thấu toàn thân; còn có lần khi tôi đi qua đường, cũng có một luồng nhiệt từ đỉnh đầu đi xuống, sau đó thông qua học Pháp tôi mới biết, đây cũng là Sư tôn đang thanh lý thân thể cho tôi.

Tôi bước vào Đại Pháp mười mấy năm nay, những sự việc huyền diệu xảy ra trên thân tôi rất nhiều. Sau này, người mẹ già của tôi và con gái đang học lớp 7 cũng đều lần lượt bước vào Đại Pháp, chúng tôi là một gia đình hạnh phúc với ba đệ tử Đại Pháp!

1. Tu tâm tính

Sau khi tu luyện Đại Pháp, không chỉ sức khỏe biến hóa, những chuyển biến về tâm tính còn rõ ràng hơn. Nhớ trước đây khi còn là người thường, trong nhà mâu thuẫn lớn nhỏ không ngớt, tôi cũng không thể chịu thiệt. Lúc mới kết hôn, cha chồng đã phân cho tôi hơn 10.000 tệ rồi lại đòi tôi trả, khi ấy tôi thà chết chứ không muốn trả số tiền này. Sau khi tu Đại Pháp, từ trong Pháp, tôi ngộ rằng hết thảy đều là có quan hệ nhân duyên, hiện nay thấy cha chồng tôi đưa tay đòi tiền tôi, chẳng biết đời nào trước đây, tôi ngửa tay xin tiền cha chồng. Một hôm, chồng tôi đột nhiên đề xuất muốn trả số tiền này, tôi vui vẻ bảo anh ấy lấy tiền mang về nhà trả nợ, sự độ lượng này tuyệt đối không thể có trước khi tôi tu Đại Pháp.

Hồi chưa tu luyện, khi làm công việc dọn dẹp, hễ thấy chai nước và bìa carton là tôi nhặt nhạnh một đống mang đi bán lấy tiền, vì mọi người đều nhặt như vậy. Sau khi tu luyện, tôi không còn tranh với người khác để thu gom chai lọ bán lấy tiền nữa, tôi thấy bên đường có thì vẫn sẽ nhặt, tôi sẽ xếp đống gọn gàng chai lọ và bìa carton nhặt được, rồi để lại hết cho người cùng làm với tôi là tiểu Y, để cô ấy mang đi bán lấy tiền. Tiểu Y thấy tôi giờ đã chuyển biến thành một con người khác, không còn tranh nhặt bìa carton và chai lọ với cô ấy nữa, tiểu Y cũng vui vẻ mỉm cười. Tiểu Y thực sự đã thấy được sự biến hóa của tôi, cô ấy cũng vui vẻ làm tam thoái.

Tôi vứt bỏ quan niệm người thường rằng “Tiền trong gia đình nên để người nữ quản”, bèn chủ động giao kinh tế và quyền hành cho chồng, không còn quyết liệt muốn quản chồng nữa, công việc bên nhà anh ấy tôi để anh toàn quyền giải quyết. Tôi đã vứt bỏ được chấp trước khó buông là tâm lợi ích, gia đình cũng hòa thuận hơn. Chị gái, anh rể và cháu trai của anh ấy đều đã minh bạch chân tướng Đại Pháp.

Tôi và chồng quanh năm đi làm thuê ở bên ngoài, gia đình chồng có nhiều anh chị, anh ấy là út, nên mọi người rất chiếu cố chúng tôi, không cần chúng tôi tham gia luân phiên mỗi nhà chăm sóc mẹ chồng một tháng. Năm ngoái, khi tôi rời thành phố nơi tôi làm thuê về quê, đã chủ động đề xuất phụng dưỡng chăm sóc mẹ chồng. Chị dâu cả nghe được quyết định này của tôi, lại mỉa mai nói “Em có chăm mẹ cũng không có tiền, không chăm cũng không có tiền đâu” (ý nói không được chia tài sản vì các anh chị đã sớm chia xong tài sản từ hai năm trước rồi). Tôi nghe mà trong tâm chợt thấy rất khó chịu, nhưng tôi nhớ thân phận của mình, phải làm được “Đả bất hoàn thủ mạ bất hoàn khẩu” (Giảng Pháp tại Pháp hội Sydney) , tôi còn cách rất xa mới đạt được! Tôi biết là khảo nghiệm đã đến. Tôi mỉm cười, trả lời “Em vốn cũng không cần số tiền này, mẹ đã nuôi dưỡng chồng em, giờ anh ấy làm thuê bên ngoài, không có ở nhà, em đến phụng dưỡng mẹ chồng cũng là điều nên làm! Không cho em tiền thì em cũng chăm!” Đây là cách nghĩ chân thực trong tâm tôi, tôi hoàn toàn không có so đo vấn đề tiền.

Rất nhanh, hai năm đã trôi qua. Một hôm, anh cả chồng tôi nói tôi nuôi mẹ già cũng rất vất vả nhất định phải chia cho tôi một phần tiền, tôi cũng vui vẻ nhận lấy.

2. Chính niệm bước ra khỏi hang ổ ma quỷ

Mùa đông của bảy tám năm trước, tôi đội mũ đeo khẩu trang ra ngoài cùng con gái đến một nơi trong thành phố để dán tài liệu chân tướng. Do lúc đó chính niệm không đủ, không làm được đường đường chính chính, cứ lo bị camera giám sát ghi hình, đã khởi tâm sợ rất nghiêm trọng, quên sạch sành sanh cả tín Sư tín Pháp, mới dán được một nửa đã nói với con gái có thể không dán nữa không con? Nhưng con gái lại cho rằng nên dán hết chân tướng đã chuẩn bị trước, nên tôi chỉ đành chấp nhận dán cho hết. Vì tâm sợ hãi nghiêm trọng và tâm làm việc mà tôi bị tà ác dùi vào sơ hở.

Mấy ngày sau, có mấy người tự xưng là cảnh sát thường phục ở đồn công an khu vực nào đó đột nhập vào nhà tôi khám xét, rồi đưa tôi vào đồn công an. Khi đó tôi thầm nghĩ: “Đã đến nơi này, tôi sẽ liều một phen”. Tôi ngộ rằng, chỉ cần trong tâm kiên định vào Pháp, thì nhất định có thể chính niệm thoát khỏi hang ổ ma quỷ!

Lần đầu bị thẩm vấn phi pháp, bộ dạng của viên cảnh sát đó rất dữ tợn, tôi ngồi đối diện không nói lời nào, anh ta thấy dù có hù dọa tôi thế nào cũng không có tác dụng, đành chán nản bỏ đi.

Lần thứ hai bị thẩm vấn phi pháp, một cảnh sát có gương mặt hiền lành bước vào, lần này tôi giảng cho anh này về chân tướng Đại Pháp, “Tôi không phạm pháp! Pháp Luân Đại Pháp là chính Pháp! Hơn nữa, Hiến pháp cho phép công dân có quyền được diễu hành, xuất bản, và dán biểu ngữ, trước khi bắt tôi, các anh vẫn chưa đọc kỹ những nội dung trên sao, tôi tin anh cũng là người nói đạo lý.” Khi đó, tôi đã buông bỏ sinh tử, chỉ nghĩ đến việc cứu người cảnh sát trông rất hiền lành đang đứng trước mặt. Người cảnh sát đó nhẫn nại nói “Không sao đâu chị, chị dán không nhiều, chỉ có ba tờ (kỳ thực có đến mấy chục tờ), không bị kết án, chỉ bị tạm giữ 10 ngày là được.” Tôi thầm nghĩ: “Bị giam hay không là Sư phụ tôi nói mới tính, các anh nói không tính! Sư phụ, đệ tử muốn lập tức về nhà!”

Ngày hôm sau, lại đến một cảnh sát trông có vẻ hung thần ác sát, hung dữ nói với tôi “Chị đã phạm pháp, chị biết không? Pháp Luân Công là X giáo”. Tôi kiên định nói “Không phải vậy! Pháp Luân Đại Pháp là cao đức Đại Pháp của Phật gia, đã hồng dương tới hơn 100 quốc gia và khu vực, trước năm 1999 đã nhận được rất nhiều bằng khen, là Giang Trạch Dân thấy số người dân tín ngưỡng Pháp Luân Đại Pháp ngày càng nhiều nên sinh tâm tật đố, mới ác ý bôi nhọ bịa đặt, đây là bức hại nghiêm trọng nhân quyền!” Buổi chiều, họ đưa tôi đi kiểm tra sức khỏe. Lúc ngồi trên xe, tài xế cũng nói lời bôi nhọ Đại Pháp, tôi lớn giọng uy nghiêm bảo anh ta không được phạm tội với Đại Pháp, tôi giảng chân tướng, trên xe có một tài xế và hai cảnh sát, tôi không sợ chút nào. Sau đó, kết quả kiểm tra biểu thị giả tướng đường huyết lúc đói chỉ ở mức 18, về đến trại tạm giam, họ từ chối nhận, bảo tôi chữa khỏi bệnh rồi hãy quay lại, trong tâm tôi minh bạch là Sư phụ lại đang bảo hộ tôi rồi.

Sáng sớm ngày thứ ba, lúc hơn 4 giờ, tôi nghe chim hỷ thước hót vui vẻ ríu rít bên ngoài cửa sổ, tôi liền hiểu ấy là Sư phụ đang nói với tôi hôm nay có thể về nhà. Buổi chiều, họ lại đưa tôi về trại tạm giam, kết quả vẫn bị từ chối, trước khi rời đi, người cảnh sát bị tôi trách mắng trước đây khách khí nói “Chị có thể về rồi”, tôi lại một lần nữa nghiêm túc nhấn mạnh với anh ta rằng sau này không được lại tham gia bức hại Đại Pháp nữa. Viên cảnh sát đó nói, rằng những thứ ở đây gồm kinh Phật và Pháp tượng chỉ có thể mang về nhà một thứ, khi đó chính niệm của tôi không đủ, nên tôi nói muốn Pháp tượng của Sư phụ. Viên cảnh sát đưa tôi đến đầu đường, còn dặn dò tôi đi đường cẩn thận. Lúc ấy đã là hơn 11 giờ đêm, rất khó gọi xe. Tôi ôm Pháp tượng của Sư phụ, trong tâm cầu Sư phụ giúp đệ tử gọi một chiếc xe, quả nhiên chưa đến 10 phút sau đã có một chiếc xe đi tới. Dưới sự bảo hộ của Sư phụ, tôi đã an toàn trở về nhà.

3. Chính niệm phủ định giả tướng nghiệp bệnh

Nhớ năm 2016, tà đảng Trung Cộng vì tổ chức hội nghị cấp cao quốc tế ở thành phố nơi tôi sống, đã rầm rộ sử dụng “kế vườn không nhà trống”, “mời” những người dân có hộ khẩu ngoại tỉnh ra ngoài (kỳ thực là hữu ý đuổi họ ra ngoài), lên danh sách đệ tử Đại Pháp, hoặc là ra ngoài, hoặc là bị giám sát. Chủ nhà của tôi khi đó là cán bộ trong làng, bà ấy bị cấp trên gây áp lực, nên cũng đành phải đến gây áp lực cho tôi và con gái mỗi ngày, nói rằng tên của hai chúng tôi có trong danh sách, một người thuộc diện bị kiểm soát mức hai, một người bị kiểm soát mức ba, nếu không chủ động rời thành phố này trong thời gian hội nghị cấp cao, mỗi ngày sẽ bị mười mấy cảnh sát theo dõi v.v.

Bình thường chủ nhà của tôi là người rất thiện lương, còn nghĩ cách thay chúng tôi, cuối cùng sắp xếp cho chúng tôi đi tỉnh G du lịch miễn phí, chúng tôi đã đi một tuần, chờ cho hội nghị cấp cao kết thúc mới có thể quay về. Khi đó, vì bôn ba trên đường, thêm vào đó áp lực tinh thần cự đại (khi ngồi trên tàu cao tốc, toa xe nhiều người như thế, không hành lý của ai bị kiểm tra, chỉ kiểm tra chúng tôi, được đặt cái tên mỹ miều là kiểm tra thí điểm). Trên cổ tôi xuất hiện một khối u rất lớn, to đến nỗi nhìn bằng mắt thường cũng thấy đáng sợ, càng ngày càng đau. Hai ngày sau đó, tôi không thể ra ngoài, chỉ có thể nằm nghỉ trong khách sạn. Cuối cùng, tôi ráng chống trụ về đến nhà.

Vừa về đến nhà, chồng tôi đã đưa tôi vào bệnh viện địa phương mà không nói lời nào. Bác sỹ kiểm tra xong thì nói là khối u, tôi liền phủ định giả tướng này, nghĩ rằng chẳng qua là chứng viêm mà thôi! Không cần làm phẫu thuật. Bác sỹ và chồng tôi nói nếu muốn làm phẫu thuật cần 200.000 tệ, tôi không đồng ý. Vậy chỉ có thể truyền dịch kháng viêm, kết quả khối u đó càng ngày càng to. Tối hôm đó, tôi không sao nằm xuống ngủ được, quả thực là đau nhức khó nhẫn, tôi cầu Sư phụ cứu đệ tử. Trong tâm luôn niệm “Sư phụ xin cứu con!” Đột nhiên, phòng bệnh của tôi biến thành rộng lớn vô tỷ, tôi nhìn thấy Sư phụ đang mặc áo cà sa màu vàng hiện ra trước mắt tôi, tôi vội khấu đầu ba cái trước Sư tôn, khi tôi ngẩng đầu lên, bỗng chốc cảm thấy cổ đã bớt đau đi rất nhiều. Là Sư phụ đến thăm tôi, giúp tôi bỏ đi một bộ phận vật chất bất hảo, cũng là Sư phụ từ bi vĩ đại đang chịu đựng thay cho đệ tử! Tôi có thể nằm xuống ngủ được rồi. Nhưng quá trình này chỉ diễn ra trong vài phút ngắn ngủi, người chồng đang nghỉ bên cạnh và những người bệnh khác trong phòng hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì. Hiện giờ nhớ lại cảnh tượng này, tôi vẫn không khỏi trào nước mắt.

Mấy ngày sau đó, tôi kiên quyết phủ định giả tướng mọc khối u, kiên trì nói chỉ là có chút viêm, sau đó mụn mủ cực lớn này đã mềm đi, còn chảy ra rất nhiều nước, cho đến khi khô kiệt. Một tháng sau đã lên vảy và khỏi.

Hồi tưởng lại khi còn trẻ, tôi theo mẹ khi đó đang tín Phật (sau này mẹ cũng bước vào tu luyện Đại Pháp) đến chùa lễ bái, nhưng những gì chúng tôi bái lạy chẳng qua chỉ là những pho tượng Phật hiện đại được chế tác theo kiểu đồ thủ công mỹ nghệ. Nhưng sau này, tôi cảm nhận hết sức chân thực rằng Sư phụ đang ở bên cạnh chúng tôi. Đời này có thể đắc Đại Pháp, tôi thấy vô cùng vinh hạnh, vô cùng hạnh phúc!

Trên đây là chút trải nghiệm của bản thân từ khi đắc Đại Pháp đến nay, viết ra xin chia sẻ với các đồng tu! Cảm ân Sư tôn! Cảm ơn các đồng tu!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/21/503351.html