Chuyển biến quan niệm, bước đi tốt con đường cuối cùng
Bài viết của đệ tử Đại Pháp ở Liêu Ninh, Đại lục
[MINH HUỆ 25-03-2026] Tôi là đệ tử Đại Pháp bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1997. Tôi nhất định sẽ không cô phụ sự kỳ vọng to lớn của Sư phụ, tăng tốc tiến bước tu luyện, bắt kịp tiến trình Chính Pháp, tu luyện viên mãn, theo Sư phụ trở về nhà.
1. Chuyển biến quan niệm, giả tướng nghiệp bệnh trên thân biến mất
Khi học lớp sáu, vì ngủ trên giường đất lạnh nên tôi bị viêm khớp dạng thấp, sau khi về nông thôn lao động vào năm 1968 thì bệnh càng nặng hơn. Sau khi tu luyện Đại Pháp, Sư phụ đã lấy đi nghiệp lực này cho tôi, chân tôi không còn đau nữa. Nhưng vì bản thân luôn giữ khư khư quan niệm sợ chân bị lạnh, nên cứ đến mùa đông hoặc những ngày trời lạnh, chân lại khó chịu đến mức không ngồi nổi, phải dùng đệm điện để làm dịu một chút, hoặc đắp một chiếc chăn nhỏ thì mới có thể luyện xong Bài công pháp thứ năm.
Có lần chia sẻ trong nhóm học Pháp, chị đồng tu A nhắc nhở tôi: “Em phải triệt để buông bỏ quan niệm sợ chân bị lạnh, đây là giả tướng, không thể thừa nhận nó.” Lời của đồng tu đã thức tỉnh tôi, tôi hướng nội tìm, đây chẳng phải là do bản thân tự cầu hay sao? Khiến nó lưu lại trên thân thể tôi, can nhiễu tôi tu luyện, tôi liền phát chính niệm diệt trừ nó. Khi đả tọa chân bị đau, tôi cắn răng kiên trì, trong tâm nhẩm Pháp của Sư phụ: “Nan nhẫn năng nhẫn, nan hành năng hành” (Chuyển Pháp Luân). Cuối cùng tôi đã vượt qua được quan này. Hiện tại tôi đả tọa có thể kiên trì lâu nhất đến hai tiếng đồng hồ. Cảm ân Sư tôn từ bi gia trì, cảm ơn sự giúp đỡ của đồng tu, đã giúp tôi vượt qua quan này.
2. Cứu người không buông lơi, không có ngày nhạy cảm
Năm 2004, sau khi “Cửu Bình Cộng sản đảng” được công bố, đã dấy lên làn sóng tam thoái (thoái xuất khỏi các tổ chức đảng, đoàn, đội của Trung Cộng), cứu độ chúng sinh. Các đồng tu trong nhóm chúng tôi đều tích cực hành động, bắt đầu từ người nhà, người thân, bạn học, đồng nghiệp, người quen của mình trước, khuyên họ tam thoái.
Năm 2011, chúng tôi lần lượt bước ra ngoài giảng chân tướng cho thế nhân, khuyên tam thoái. Sau đó chúng tôi chia thành từng nhóm hai người phối hợp với nhau giảng chân tướng khắp các hang cùng ngõ hẻm, công viên, chợ sáng, siêu thị, trạm xe buýt, v.v., phát tài liệu chân tướng trực tiếp một cách rộng rãi, giúp thế nhân làm tam thoái, số lượng người được cứu lên đến hàng vạn.
Tôi không thừa nhận cái gọi là “ngày nhạy cảm”, chỉ chiểu theo yêu cầu của Sư phụ, làm những việc đệ tử Đại Pháp nên làm, kiên trì ngày ngày bước ra ngoài cứu người. Nhờ sự bảo hộ từ bi của Sư tôn, tôi chính niệm chính hành, luôn bình ổn làm những việc mà đệ tử Đại Pháp nên làm.
Một buổi sáng, tôi đến khu chợ sáng lớn nhất thành phố để cứu người. Tôi vừa đi vừa phát tài liệu chân tướng, giúp người ta làm tam thoái. Khi tôi đưa tài liệu chân tướng cho một người lớn tuổi, ông ấy nói với tôi: “Con trai tôi là cảnh sát, chuyên quản lý Pháp Luân Công các vị đấy. Hôm nay họ có chiến dịch lớn đi bắt người, chị mau về nhà đi.” Tôi nói: “Cảm ơn anh! Anh à, hãy bảo con trai anh tuyệt đối đừng tham gia bức hại Pháp Luân Công, chúng tôi đều là những người tốt nhất, bức hại người tốt sẽ bị quả báo.” Ông ấy nói: “Đừng nói nữa!” rồi đẩy tôi quay về.
Tôi không bị lời nói của ông ấy làm động tâm, tôi nghĩ việc tôi cứu người là thần thánh nhất, tôi quy về Sư phụ quản, quy về Đại Pháp quản, không thuộc tà đảng Trung Cộng quản, cũng không thuộc cảnh sát quản, không ai có thể động đến tôi. Xuất phát điểm của tôi đúng rồi, Sư phụ liền bảo hộ tôi, ngày hôm đó số lượng người mà tôi cứu được còn nhiều hơn trước đây.
Năm khởi kiện Giang Trạch Dân, tôi bị giam giữ và bức hại phi pháp trong trại tạm giam 10 ngày. Sau khi về nhà, tôi hướng nội tìm nguyên nhân bản thân bị bức hại, là do tâm oán hận chưa tu bỏ gây ra. Khi đó tôi học Pháp ít, không nhập tâm, tu không tốt. Lại còn phải trông cháu gái nhỏ, gánh nặng việc nhà nhiều. Tôi nghĩ mình bị giam giữ phi pháp 10 ngày này, đã lỡ mất việc cứu bao nhiêu người, mình phải bù đắp lại, vẫn là coi làm các việc thành tu luyện.
Một hôm, tôi phát tài liệu chân tướng đến tay một người quản lý chợ, ông ấy nói: “Chị mà phát nữa, tôi sẽ đưa chị đến một nơi đấy.” Vì có tâm sợ hãi, tôi cũng không giảng chân tướng, liền đi thẳng ra bãi xe, muốn về nhà. Đến bãi xe, tôi nhớ tới Pháp của Sư phụ giảng: “Vô luận trong hoàn cảnh nào cũng không hề theo yêu cầu, mệnh lệnh hay chỉ thị của tà ác.” (Chính niệm của đệ tử Đại Pháp có uy lực, Tinh Tấn Yếu Chỉ II). Tôi quay người đi về phía khác của khu chợ sáng, cứu được năm người rồi tôi mới về nhà.
3. Đột phá tâm sợ khó, phát cuốn chân tướng lớn
Nhóm học Pháp của chúng tôi đều là các đồng tu lớn tuổi, người nhỏ tuổi nhất cũng hơn 60 tuổi, người lớn tuổi nhất là 82 tuổi. Phần lớn tài liệu chân tướng chúng tôi phát đều dựa vào các đồng tu nhóm khác cung cấp, rất bất tiện, nên rất cần một đồng tu trẻ tuổi hơn đảm nhận.
Sư phụ nhìn thấy tình trạng của chúng tôi, liền phái đến cho chúng tôi một đồng tu hơn 50 tuổi, có trình độ văn hóa nhất định, chú trọng học Pháp tu tâm, chính niệm mạnh, có năng lực. Chúng tôi học hỏi lẫn nhau, phát huy điểm mạnh và bù đắp những thiếu sót, nỗ lực tăng cường học Pháp, tu tâm, hướng nội tìm, mọi người đều đề cao lên. Sau khi đồng tu này đến, đã lần lượt học được các kỹ thuật làm tài liệu chân tướng, làm sách, v.v., giải quyết kịp thời tình trạng thiếu hụt tài liệu cấp bách của chúng tôi.
Nhiều năm qua, các đồng tu trong nhóm chúng tôi khi cứu người vẫn luôn phát các cuốn chân tướng nhỏ, như “Bí ẩn Tàng Tự Thạch”, “Thiên tứ hồng phúc”, v.v., thế nhân nhận được tài liệu đều khá thích. Năm ngoái, đồng tu làm tài liệu đã làm cho chúng tôi tạp chí “Thiên Địa Thương Sinh” rất đẹp. Khi bắt đầu phát, chúng tôi có tâm sợ khó, cảm thấy phần lớn những người chúng tôi tiếp xúc đều là người già đã nghỉ hưu, trình độ văn hóa thấp, mà tạp chí “Thiên Địa Thương Sinh” này cần phát cho những nhóm người nhất định, điều này đòi hỏi chúng tôi phải đặc biệt tìm kiếm người hữu duyên. Nhưng cuốn tạp chí tốt như vậy chúng tôi đều không nỡ buông tay, sau khi chia sẻ, chúng tôi quyết định thử xem sao.
Khi phát “Thiên Địa Thương Sinh”, các đồng tu trong nhóm tìm kiếm những người có trình độ văn hóa nhất định: Giáo viên đã nghỉ hưu, cán bộ có chức vụ trong các doanh nghiệp, sinh viên đại học, quân nhân, và cả những người trẻ tuổi, v.v. Những người này vừa nhìn thấy trang bìa là ánh mắt sáng lên, vô cùng thích thú.
Khi giảng chân tướng ở trạm xe buýt, tôi gặp một cậu thanh niên, cậu ấy nhìn thấy trang bìa của cuốn “Thiên Địa Thương Sinh” số 303 thì rất thích. Tôi nói với cậu ấy cuốn sách này có nội dung truyền thống phong phú, là tạp chí dạy người ta làm người tốt, tu tâm hướng thiện, người lớn, học sinh đều có thể đọc, sẽ giúp con người bỏ ác theo thiện, tránh xa tai nạn… Cậu thanh niên này lập tức vui vẻ tiếp nhận, đồng thời hỏi tôi: “Còn số khác không? Cho cháu thêm một cuốn nữa.”
Ở chợ sáng, tôi thấy một người phụ nữ (lớn tuổi) đang bán trứng gà ta (trứng gà nuôi thả tự nhiên), chỉ còn lại vài quả. Bà ấy trông rất nhã nhặn, mỉm cười nhìn tôi, dường như đang đợi tôi vậy, tôi nghĩ đây là một người hữu duyên. Tôi bước tới nói: “Em này, hai chúng ta có duyên, chị giới thiệu cho em một cuốn tạp chí hay, gửi tặng em.” Bà ấy nói: “Em dường như đang đợi chị, chính là vì cuốn sách này, thật tốt quá.” Bà ấy đưa hai tay nhận lấy, ôm vào lòng, rồi xúc động nói với tôi: “Tốt quá! Em thích lắm, người chị tốt, cảm ơn chị! Em là giáo viên đã nghỉ hưu, đã sớm minh bạch chân tướng, làm tam thoái rồi. Trứng gà ở nhà ăn không hết, sợ hỏng nên em mới đem bán.”
Bên cạnh cô ấy còn có một người phụ nữ dáng cao đang đứng nhìn với vẻ ngưỡng mộ. Tôi nói: “Còn một cuốn nữa, tặng cho em.” Cô ấy cũng rất vui, lập tức cất cuốn “Thiên Địa Thương Sinh” vào túi, cô ấy cũng đã tam thoái từ lâu. Người phụ nữ dáng cao nói: “Các chị là những người tốt nhất, cảm ơn chị!”
Ở chợ sáng tôi còn gặp một người đàn ông bán sách cũ, tôi bắt chuyện với ông ấy, giúp ông ấy làm tam thoái để được bình an. Tôi tặng cuốn “Thiên Địa Thương Sinh” cho ông ấy, ông ấy lập tức nhận lấy và lật xem, ông ấy nói: “Đây là một cuốn sách hay rất hiếm có, tôi rất thích đọc loại sách này, sách của các chị là chân thực nhất. Sau này nếu có nữa, xin hãy tặng tôi thêm một cuốn.” Tôi lại tặng ông ấy một cuốn chân tướng nhỏ “Bí ẩn Tàng Tự Thạch”, ông ấy liên tục cảm ơn. Tôi dặn dò ông ấy: “Đọc xong hãy truyền cho người thân, bạn bè, để họ đều được thụ ích.” Ông ấy nói: “Được!”
Từ nay về sau tôi sẽ trân quý từng phút từng giây thời gian quý báu, tu tốt bản thân, cứu độ chúng sinh, hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình, theo Sư tôn trở về gia viên thực sự của mình.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/3/25/508092.html



