Bài viết của đệ tử Đại Pháp ở Đại lục

[MINH HUỆ 25-03-2026] Tôi là nữ đệ tử Đại Pháp ở nông thôn, năm nay 68 tuổi. Tháng 9 năm 1997, vì sức khỏe không tốt, nghe nói tu luyện Pháp Luân Công có hiệu quả chữa bệnh khỏe người kỳ diệu, nên tôi đã đi tìm đồng tu để nhờ dạy luyện công. Khi đó do ở nông thôn có nhiều việc, cộng thêm một số chữ còn chưa biết, cũng không có cảm giác cấp bách, nên mỗi ngày tôi chỉ học vài đoạn Pháp, luyện vài bài công.

Tháng 7 năm 1999, Giang Trạch Dân và Trung Cộng bắt đầu bức hại Pháp Luân Đại Pháp, khi đó, tivi, đài phát thanh ngày nào cũng không ngừng tuyên truyền những lời dối trá tà ác do Trung Cộng bịa đặt, quả thực giống như trời sắp sập xuống vậy. Lúc đó mặc dù tôi học Pháp chưa nhiều, tu luyện chưa vững chắc, nhưng tôi biết Pháp Luân Đại Pháp dạy người ta làm người tốt, Pháp Luân Đại Pháp là Chính Pháp.

Tôi nghe nói có đồng tu đến Thiên An Môn để chứng thực Pháp, tôi và đồng tu chồng cũng lần lượt đến Thiên An Môn chứng thực Pháp. Do chúng tôi đều chưa từng đi xa, cũng không biết đường đi thế nào, tôi và vài đồng tu xuống xe xong, vừa đi vừa hỏi đường. Chúng tôi vừa đi đến Thiên An Môn thì bị cảnh sát chặn lại, tra hỏi: “Các chị là người luyện Pháp Luân Công phải không?” Chúng tôi nói sự thật, cảnh sát liền lôi chúng tôi lên xe, giam giữ phi pháp chúng tôi tại văn phòng đại diện của địa phương tôi ở Bắc Kinh. Họ còn tịch thu phi pháp 700, 800 Nhân dân tệ của tôi mà không đưa cho tôi bất kỳ biên lai nào.

Vài ngày sau, họ lại đưa chúng tôi đến trại tạm giam ở địa phương, chúng tôi bị giam giữ phi pháp nửa tháng. Vì chồng tôi đi Bắc Kinh chứng thực Pháp trước, đồn cảnh sát địa phương đã bắt ông ấy, trực tiếp giam giữ phi pháp trong trại tạm giam, cải tạo lao động phi pháp một năm. Do chồng tôi không “chuyển hóa”, không viết “bảo chứng thư”, lại bị gia hạn phi pháp thêm một năm, sau đó bị đưa đến viện dưỡng lão. Người của cơ quan chính phủ đến thẩm vấn, chồng tôi giảng chân tướng cho họ, người của chính phủ đều nói: “Chúng tôi biết Đại Pháp tốt. Anh viết bảo chứng thư, về nhà luyện thì chúng tôi không quản anh, chúng tôi cũng dễ ăn nói với cấp trên, nếu không chúng tôi không dám thả anh.”

Chồng tôi biết những người này có thể nhất thời sẽ không thả ông ấy ra. Trong căn phòng chỉ có một mình ông ấy, mỗi ngày ông ấy đều kiên trì liên tục học thuộc Pháp, luyện công, phát chính niệm. Chồng tôi cầu xin Sư phụ cứu ông ấy ra ngoài. Một ngày nọ, Sư phụ thực sự đã an bài cơ hội tốt cho chồng tôi, ông ấy đã mạnh dạn bước ra ngoài. Ông ấy vừa đi ra chưa được bao xa liền nói: “Cựu thế lực, các ngươi vĩnh viễn không tìm thấy ta đâu.”

Sau đó, chúng tôi thuê một căn nhà ở nơi khác, tự làm chút buôn bán nhỏ để duy trì cuộc sống. Những năm đó, một phụ nữ vốn ốm yếu nhiều bệnh từ nhỏ, thân hình gầy gò như tôi, vì mưu sinh đã đi làm giúp việc cho người ta. Ở nhà người khác, sợ người ta không hiểu, nên tôi không có cơ hội tu luyện, nhưng tôi vẫn luôn biết Đại Pháp tốt.

Một ngày năm 2007, có đồng tu giảng chân tướng cho chúng tôi, lúc này chúng tôi vô cùng vui mừng, gặp đồng tu rồi, chúng tôi có cơ hội học Pháp nhóm, và cũng nắm bắt được tiến trình Chính Pháp.

Năm 2008, vị đồng tu từng giảng chân tướng cho chúng tôi đã đi học kỹ thuật để làm tài liệu chân tướng. Đồng tu cũng bảo tôi học làm tài liệu, tôi nghĩ mình mới quay lại tu luyện chưa được bao lâu, việc học Pháp vẫn chưa theo kịp, tôi nói: “Hiện tại tôi không làm tài liệu, tôi có thể phối hợp với chị, có thể làm được bao nhiêu, tôi sẽ cố gắng hết sức.” Chị ấy nói: “Chị nên tự mình làm đi.” Tôi suy nghĩ một chút, mấy đồng tu xung quanh tôi tuổi đều khá cao, hơn nữa ngày nào họ cũng đi giảng chân tướng, phát tài liệu chân tướng, nên tôi đã đồng ý làm tài liệu.

Đồng tu biết chúng tôi không có tiền mua thiết bị, mua vật tư, chị ấy liền nhờ các đồng tu khác giúp đỡ, mua sẵn tất cả máy móc và vật tư mà tôi cần dùng, rồi chở đến nhà tôi. Khi nhìn thấy những máy móc và máy tính xa lạ này, tim tôi vẫn không ngừng đập thình thịch, bởi vì tôi căn bản không biết những thứ công nghệ cao này.

Sau đó, chị ấy lại mời đồng tu am hiểu kỹ thuật đến dạy tôi. Tôi biết trong quá trình dạy tôi, đồng tu kỹ thuật cũng cảm thấy có chút bực mình, vì tôi chưa từng chạm vào những thứ này bao giờ, nhưng đồng tu vẫn kiên nhẫn dạy tôi cho đến khi tôi biết làm. Nhân đây, tôi xin chân thành nói một tiếng “Cảm ơn” với đồng tu đã dạy kỹ thuật cho tôi.

Ban đầu tôi chỉ làm cuốn “Cửu Bình Cộng sản đảng”, sau đó lần lượt tiếp xúc thêm đồng tu, họ đề nghị tôi làm tài liệu chân tướng, đĩa quang chân tướng, đĩa quang Shen Yun, làm sách Đại Pháp, dạy tôi lên mạng, tải tài liệu trên Minh Huệ Net, tải lên danh sách tam thoái (thoái xuất khỏi các tổ chức đảng, đoàn, đội của Trung Cộng).

Lúc này số người biết đến (tôi) nhiều lên, những năm đó rất nhiều đồng tu đều tranh thủ lấy thêm tài liệu, cứu thêm nhiều người. Lúc này tôi thực sự có việc để làm rồi! Về cơ bản ngày nào cũng có vài lượt người đến lấy tài liệu, các sách mà họ cần, còn tôi cơ bản cũng đáp ứng được nhu cầu của đồng tu, chưa từng để đồng tu phải thất vọng. Tôi biết việc cứu người là việc chân chính nhất, là việc tốt nhất, nên dù bận rộn đến đâu tôi cũng phải đặt việc Đại Pháp và việc cứu người lên hàng đầu. Về ăn uống, tôi cơ bản chỉ làm một món thức ăn.

Về học Pháp, tôi thực sự phải tranh thủ thời gian để học! Thông thường cứ sáng sớm luyện công xong là tôi nấu cơm, ăn xong liền lập tức học Pháp, thường là vừa học được vài trang Pháp, hoặc vài đoạn Pháp, thì đã có đồng tu đến lấy đồ rồi. Có một số thứ đã được làm sẵn từ trước, nhưng nếu hôm đó đồng tu cần thêm gì, thì phải lập tức làm ngay mới được. Cứ làm như vậy, là cả ngày không thể dừng tay được! Từ năm 2009 đến thời kỳ đại dịch virus Trung Cộng (viêm phổi Vũ Hán), về cơ bản tôi đều làm như vậy.

Tôi đã làm tài liệu trong căn phòng này suốt tám năm, phía trước căn phòng là xe cộ người qua lại tấp nập. Có đồng tu nhìn thấy hoàn cảnh này của tôi liền nói “trong tâm rất xót xa”, ý là môi trường thế này thì sao làm tài liệu được? Tôi kể với chồng, ông ấy nói: “Chúng ta vâng lời Sư phụ, sẽ không sao cả.”

Sau đó chúng tôi chuyển nhà, đồng tu kỹ thuật thấy phòng của tôi rộng hơn một chút, liền trực tiếp mua liên tiếp cho tôi mấy loại máy móc, lúc nhiều nhất có tới 9 cái máy. Chồng tôi cũng phối hợp làm rất nhiều việc, mua vật tư, đồng tu xung quanh cần gì, đồng tu khác không mang nổi, ông ấy đều phối hợp làm. Đôi khi không tìm được đồng tu sửa chữa máy móc, ông ấy chủ động mang máy móc mà các đồng tu xung quanh sử dụng đến tiệm để sửa. Chúng tôi không có ô tô, cũng không có xe máy, ông ấy vẫn khắc phục khó khăn, nghĩ đủ mọi cách mang đi sửa cho xong.

Hai năm nay đồng tu cần tài liệu ít hơn, tôi nghĩ: Mình nên nắm bắt thời gian học Pháp nhiều hơn, thực sự phải bù đắp lại một chút, vậy là tôi tăng cường học Pháp. Tôi vừa đọc Pháp, vừa bắt đầu học thuộc “Chuyển Pháp Luân”. Trước đây tôi cũng từng học thuộc ngắt quãng một chút “Chuyển Pháp Luân”, “Hồng Ngâm” cũng học thuộc được ba quyển đầu, nhưng không kiên trì học thuộc tiếp, bây giờ đã không còn nhớ đầy đủ nữa.

Từ trước Tết Trung thu năm 2023, tôi bắt đầu học thuộc Pháp từ đầu. Hơn hai năm qua, tôi đã học thuộc được sáu bài giảng trong “Chuyển Pháp Luân”, sáu bài giảng này về cơ bản tôi có thể không cần mở sách mà vẫn đọc thuộc được. Tôi lập tức học thuộc tiếp ba bài giảng phía sau, kiên trì học thuộc toàn bộ chín bài giảng. Tôi cũng đang tự đốc thúc bản thân, bởi vì trong quá trình này vẫn phải khắc phục rất nhiều tâm sợ khó, nhưng nói được thì phải làm được, tôi nghĩ mình có thể làm được.

Tôi nhất định phải vâng lời Sư phụ, kiên trì học thuộc xong “Chuyển Pháp Luân”. Khi nghe Phát thanh Minh Huệ, tôi cũng nghe thấy rất nhiều đồng tu đều đang kiên trì học thuộc Pháp, có đồng tu còn học thuộc mấy chục cuốn Giảng Pháp tại các nơi của Sư phụ, tôi nghe xong thực sự rất cảm khái. Tôi đã tải toàn bộ các bài Pháp hội, bài chia sẻ, tuyệt xứ phùng sinh, câu chuyện tu luyện, văn hóa truyền thống, góc cho người mới học, v.v., trên Phát thanh Minh Huệ từ đầu đến cuối để nghe, tôi cũng lưu tất cả lại, có đồng tu nào muốn nghe tôi đều chép cho họ.

Tôi nghe Phát thanh Minh Huệ bằng cách đeo trực tiếp tai nghe, là nghe trong lúc làm việc nhà, tôi cảm thấy không hề lãng phí chút thời gian nào. Có lúc nghe các đồng tu trích dẫn Pháp của Sư phụ, tôi cũng có thể biết được đoạn Pháp đó hoặc câu Pháp đó nằm ở đâu trong “Chuyển Pháp Luân”, hoặc ngộ ra được một tầng Pháp lý. Tôi cảm thấy nghe Phát thanh Minh Huệ thu hoạch được rất nhiều.

Hiện tại tôi cũng đã học được cách cài đặt hệ điều hành máy tính, tôi nghĩ mình học được rồi thì có thể tự giải quyết một chút vấn đề cơ bản nhỏ của bản thân, đồng tu xung quanh cần giúp đỡ thì cũng có thể giúp một chút, không cần lúc nào cũng đi tìm đồng tu kỹ thuật, hơn nữa có rất ít đồng tu kỹ thuật, họ thực sự bận không hết việc!

Trước đây tôi chưa từng viết bài chia sẻ, có một số chỗ cũng không biết diễn đạt. Nếu có chỗ nào không phù hợp với Pháp, mong đồng tu từ bi chỉ chính.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/3/25/505956.html