Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 10-02-2026] Tôi đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp được gần ba thập kỷ, năm nay tôi 68 tuổi. Trong những năm gần đây, nhờ học Pháp sâu hơn, cuối cùng tôi đã ngộ được rằng trong khi làm tốt ba việc mà Sư phụ giao phó, cần không ngừng tu bỏ chấp trước, đạt đến tiêu chuẩn của Pháp. Đây cũng là chìa khóa để chúng ta vững bước trên con đường tu luyện một cách chân chính và kiên định.

Dưới đây, tôi xin viết ra một chút trải nghiệm của bản thân khi làm ba việc để báo cáo với Sư phụ và chia sẻ cùng các đồng tu.

Dụng tâm học Pháp

Tôi là một nông dân, lúc nông nhàn nhiều thời gian rảnh rỗi, mỗi ngày tôi đều học Pháp, học ít nhất một bài giảng trong cuốn Chuyển Pháp Luân. Khi mùa màng bận rộn, thời gian eo hẹp, tôi vừa nghe các bài giảng ghi âm của Sư phụ vừa làm việc trên cánh đồng. Một ngày tôi có thể nghe từ hai đến bốn bài giảng.

Nhìn trên bề mặt, tôi học Pháp không hề ít. Nhưng thực ra, tôi chỉ đang làm lấy lệ. Tại sao tôi lại nói như vậy? Tôi không thể tĩnh tâm khi học. Điều tương tự cũng xảy ra khi tôi nghe các bài giảng của Sư phụ. Bởi vì tâm trí tràn ngập đủ loại suy nghĩ tạp loạn, tôi thường thậm chí không biết mình đang nghe đến bài giảng nào.

Vì khi học Pháp không nhập tâm, nên sau đó tôi không nhớ nổi mình đã đọc những gì. Tôi không có Pháp để chỉ đạo lời nói và hành động của mình, thường lẫn lộn với người thường, thậm chí rơi vào trong người thường mà không thoát ra được. Bất kể tôi học Pháp nhiều bao nhiêu, đều coi như uổng phí.

Tuy nhiên, Sư phụ chưa bao giờ từ bỏ tôi. Khi tôi rơi vào trạng thái tiêu trầm, Ngài luôn an bài những học viên tinh tấn đến giúp đỡ tôi để tôi có thể tiếp tục tiến bước trên con đường tu luyện.

Năm đó, hôn nhân của con trai tôi tan vỡ. Ông nhà tôi là người thường, đối mặt với áp lực lớn như vậy khó mà gánh vác nổi, tinh thần ông ấy gần như suy sụp. Trong quan nạn gia đình với áp lực kép này, tôi quả thực thở không nổi, bước đi rất khó khăn, thường xuyên khóc ròng.

Đồng tu Mai Hoa thường xuyên đến thăm tôi và khích lệ tôi học thuộc lòng cuốn Chuyển Pháp Luân. Cô ấy cũng kiên tín rằng Sư phụ nhất định có thể giúp tôi thiện giải tất cả những điều này. Tôi đã mất tám tháng để học thuộc một lượt cuốn Chuyển Pháp Luân. Sau đó, tôi bắt đầu học thuộc một số bài thơ Hồng Ngâm IV, các Pháp lý đã chỉ rõ phương hướng tu luyện cho tôi, mở ra một con đường rõ ràng để tôi tiến về phía trước. Tôi lại tiếp tục học thuộc Chuyển Pháp Luân, hết bài giảng này đến bài giảng khác. Theo đó, tâm tính của tôi cũng từng bước đề cao, và tôi dần dần thoát khỏi sự đau buồn và tuyệt vọng.

Nhờ đột phá này, tôi đã dùng lòng từ bi để an ủi người chồng đang vật lộn với nỗi thống khổ, và đối xử thiện với ông ấy, mang đến cho ông ấy cảm giác an ủi phần nào. Dưới sự cảm hóa và bảo hộ của Pháp Luân Đại Pháp, ông nhà tôi đã được thụ ích, nhận được phúc lành, trạng thái tinh thần chuyển biến tốt lên rất nhiều. Một năm sau, tinh thần ông ấy đã khôi phục lại bình thường.

Ba năm trước, tôi đã chép tay cuốn Chuyển Pháp Luân và nhận được nhiều lợi ích. Khi tôi chép đến trang thứ 20, tôi không cần dùng đến kính lão để tra từ trong cuốn từ điển bỏ túi nữa. Thật kỳ diệu! Ngay cả đến giờ, thị lực của tôi vẫn rất tốt.

Sau khi cuốn Hồng Ngâm VI của Sư phụ được xuất bản, tôi học xong một lượt là không bỏ xuống được nữa, liền bắt đầu học thuộc, đến nay đã học thuộc được bảy lượt rồi. Nhờ học thuộc và chép Pháp, tôi đã có thể hiểu được một số nội hàm sâu sắc hơn của các Pháp lý. Tôi cũng bắt đầu đặt ra những giới hạn cho bản thân mình.

Khi có thể, tôi cố gắng dành nhiều thời gian hơn để học Pháp. Nhưng tôi biết mình cần phải hết sức tập trung để đảm bảo chất lượng của việc học Pháp. Cho dù chỉ học một trang Pháp, cũng phải hiểu rõ Sư phụ đang giảng điều gì. Tôi dùng Pháp mà Sư phụ giảng để đối chiếu với những việc bản thân đã làm, xem thử đã làm được hay chưa. Nếu chưa làm được, lần sau nhất định phải làm được, không thể nằm mãi ở đó, phải cảnh tỉnh bản thân đứng dậy.

Nhiều năm qua, tôi luôn kiên trì luyện tĩnh công, nhưng lại lơ là luyện động công. Do đó sự chuyển hóa của thân thể rất chậm, tôi thường xuyên cảm thấy khó chịu trong người. Các đồng tu đều khuyên tôi luyện đủ năm bài công pháp, nhưng tôi vẫn chưa đột phá được quan này. Tại sao lại không đột phá được quan này? Vì một chữ: Lười. Trong tâm tôi biết rõ “lười” là ma tính, nhưng chính là không bỏ đi được. Mỗi khi thân thể cảm thấy mệt mỏi, tôi liền ngả lưng xuống nghỉ ngơi.

Cách đây vài tháng, một đồng tu điều phối nói với tôi: “Khi mệt, cô đừng nghĩ đến việc nằm xuống nghỉ ngơi, mà hãy đi luyện công.” Sau này hễ cảm thấy mệt, tôi lại nhớ đến câu nói này của đồng tu, liền bắt đầu luyện từ bài công pháp thứ nhất đến thứ tư. Khi luyện bài công pháp thứ hai “Pháp Luân Trang Pháp”, có lúc tôi cảm nhận được có Pháp Luân đang xoay chuyển trên đỉnh đầu bên trái của mình, hai mắt tôi thường rơi lệ. Sư phụ đã giảng trong Pháp rằng, khi luyện công mà rơi lệ, là phía minh bạch đã nhìn thấy Sư phụ tiêu trừ cho đệ tử bao nhiêu nghiệp lực, bao nhiêu thứ không tốt. Trước khi tu luyện, toàn bộ nửa thân bên trái của tôi mắc bệnh, chính là Pháp Luân đang điều chỉnh thân thể cho tôi.

Quả nhiên, năm nay thân thể tôi thực sự đã khỏe mạnh hơn những năm trước. Chút giả tướng nghiệp bệnh đó không còn là gì nữa, tôi làm ba việc không còn thấy mất sức nữa.

Chú trọng phát chính niệm

Sư phụ đã ban cho các đệ tử Phật Pháp thần thông, tức là phát chính niệm. Từ khi tôi bắt đầu phát chính niệm vào năm 2001 đến nay, tôi luôn duy trì đều đặn bốn thời điểm toàn cầu. Khi buộc phải bỏ lỡ một trong số đó, tôi sẽ phát bù sau. Nếu quên không phát bù, tôi sẽ cảm thấy chóng mặt và nặng đầu. Khi trạng thái này xuất hiện, tôi liền phát chính niệm bù ngay. Sau đó, đầu óc tôi lập tức trở nên tỉnh táo.

Khi phát chính niệm tôi hầu như không bị đổ tay, nhưng một khi tu luyện xuất hiện sơ hở, sẽ xuất hiện hiện tượng mơ màng, ngủ gật, đương nhiên tay cũng theo đó mà đổ xuống. Những sơ hở này cũng ảnh hưởng đến việc học Pháp của tôi.

Sau khi hướng nội và nhận ra lỗi lầm của mình, tôi thành tâm sám hối với Sư phụ và giải thể ma ngủ bằng chính niệm cường đại. Khi phát chính niệm trở lại, tôi mở mắt và nhìn chăm chú vào bàn tay của mình cho đến khi tay dựng thẳng lên không còn bị đổ nữa.

Trong khi phát chính niệm, các cựu thế lực thường đến can nhiễu, khiến tâm trí tôi chứa đầy vọng niệm. Tôi đã cố gắng hết sức để áp chế chúng, nhưng đôi khi thất bại. Sau đó tôi tự nhắc nhở bản thân: “Mình không phải là người thường, mình là người tu luyện.” Nhờ vậy, tôi đã có thể tĩnh tâm trở lại.

Vài năm gần đây, hoàn cảnh tu luyện của tôi đã chuyển biến tốt lên rất nhiều. Tất cả các can nhiễu trước đây đã biến mất không dấu vết. Không còn những can nhiễu này, môi trường của tôi trở nên rất thanh tĩnh. Khi các đồng tu khen ngợi tôi, tôi trả lời: “Là Sư phụ đã khai sáng cho tôi, không có sự khải ngộ của Sư phụ và sự dẫn đường của Đại Pháp, tôi không thể làm được gì cả!”

Giảng thanh chân tướng

Năm 2020, virus COVID-19 bùng phát tại Trung Quốc, các học viên đã bận rộn cố gắng giúp mọi người biết đến Đại Pháp. Trong sáu năm qua, chúng tôi quanh năm kiên trì ra ngoài phát tài liệu và giảng thanh chân tướng. Khi mùa màng bận rộn không có thời gian, lúc nông nhàn chúng tôi sẽ làm bù, không làm lỡ dở việc lớn cứu người này.

Tôi cũng lập một điểm sản xuất tài liệu tại nhà và phụ trách việc cung cấp tài liệu cho các đồng tu địa phương. Mỗi lần trước khi ra ngoài, tôi luôn cầu xin Sư phụ gia trì chính niệm cho tôi và khoác cho tôi một chiếc áo choàng tàng hình, để những người có ý đồ xấu không thể nhìn thấy tôi. Trong vài năm qua, không có ai phạm tội với Đại Pháp qua việc bức hại tôi. Tuy nhiên, ba sự cố xảy ra đã khiến tôi sau đó cảm thấy sợ hãi. Bài học tôi rút ra được là: khi phát tài liệu trực diện, tôi đã sinh tâm hoan hỷ và thiếu ý thức về an toàn. Tôi cũng phát tài liệu một cách bất cẩn, điều này chắc chắn dẫn đến việc tôi gặp phải cảnh sát và những người muốn làm hại tôi. Nhưng dưới sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, tôi đã không xảy ra chuyện gì.

Cách đây không lâu, có một chuyện đã làm tôi tỉnh ngộ: Hôm đó tôi đi chợ phiên ở thị trấn, đến chợ, tôi bắt đầu phát từ đầu phía Bắc của chợ rau xuống phía Nam, phát liên tiếp cho bốn người, trong số họ có người nói ở nhà có rồi, có người không nhận. Tục ngữ có câu: Quá tam ba bận. Tôi ý thức được rằng không nên phát tiếp và lập tức hướng nội tìm, bản thân đã có tâm gì đây? Những năm trước tôi đều phát chữ Phúc ở chợ rau này, rất nhanh đã phát xong một túi lớn. Tôi cảm thấy phát chữ Phúc quá dễ dàng, nên đã sinh ra tâm hoan hỷ. Hơn nữa, có lẽ các đồng tu đã phát ở đây rồi, tôi đã đến muộn một bước.

Tôi dự định hôm khác sẽ đến chợ phiên ở thị trấn bên cạnh để phát. Nghĩ đến đây, tôi vừa ngẩng đầu lên, đột nhiên có một viên cảnh sát đang đi về phía tôi. Trong chốc lát tôi bỗng nhiên tỉnh ngộ, hóa ra là Sư phụ đang bảo hộ tôi! Nếu tôi đưa cho ai người đó đều nhận, dưới sự dẫn động của tâm hoan hỷ, tôi sẽ cắm cúi tiến về phía trước để phát, thì chắc hẳn sẽ chạm mặt cảnh sát rồi, thật nguy hiểm biết nhường nào.

Tôi lập tức rời khỏi chợ rau, rẽ sang chợ ngũ cốc. Đến đó, việc phát tài liệu diễn ra rất thuận lợi. Vì chợ ngũ cốc ít người, tôi lại quay về chợ rau để phát. Vừa phát, tôi vừa chú ý an toàn, phát một cách vững vàng, đưa cho ai người đó đều nhận. Trong đó có một ông lão xin hai cuộn, nói: “Sắp Tết rồi, tôi cần dán chữ Phúc trước cửa và ở cổng lớn.” Còn có một ông lão khác nói: “Cho tôi xin ba bản mang cho người thân, để giúp bà lan tỏa.” Tôi phát vô cùng nhanh, chỉ mười mấy phút là hết sạch.

Viết bài chia sẻ để chứng thực Pháp

Tôi thích viết bài và thường xuyên gửi bài cho Minh Huệ Net. Các bài viết cũng thường xuyên được đăng. Vài năm trước, đồng tu điều phối đã nhiều lần dặn dò tôi: “Tuyệt đối đừng khởi tâm cầu danh.” Dưới sự nhắc nhở của anh ấy, tôi cũng chú trọng tu bản thân ở phương diện này.

Cách đây vài năm, khi các đồng tu gặp mặt, những đồng tu đã đọc bài viết của tôi đều hỏi tôi: “Bài viết đó có phải do chị viết không? Viết hay quá.” Một chút đắc ý đã hiện rõ trên khuôn mặt tôi. Dần dần, tôi có chút ngạo mạn, tâm cầu danh đã trỗi dậy từ lúc nào. Mỗi lần gửi bài được vài hôm, tôi lại lên mạng kiểm tra xem bài của mình đã được đăng chưa.

Sau mấy lần như vậy, cuối cùng có một hôm, khi tôi muốn xem bài viết của mình thì không thể nào vào mạng được, tôi mới nhớ ra cần tìm ở bản thân. Một ý niệm đánh vào tâm trí tôi: Tâm cầu danh. Mặt tôi lập tức đỏ bừng, tôi liền ý thức được rằng Sư phụ từ bi đang dùng cách không vào được mạng để tôi hiểu được bản thân đã khởi tâm cầu danh, để tôi tu bỏ nó đi. Tôi liền nói với Sư phụ: “Thưa Sư phụ, đệ tử nhất định sẽ tu bỏ tâm cầu danh này, viết thật tốt các bài chứng thực Pháp một cách vô điều kiện.”

Từ năm ngoái đến nay, tôi đã phạm lỗi gửi một bài cho nhiều nơi, tôi không chỉ gửi bài cho Minh Huệ Net, mà còn gửi cho các trang web Đại Pháp khác. Nghĩ rằng ở đây không đăng được, thì ở kia vẫn có thể đăng, mục đích không thuần tịnh, mong cầu được đăng bài chẳng phải là tâm cầu danh nghiêm trọng sao? Một đệ tử Đại Pháp thời kỳ Chính Pháp sao có thể cầu cái danh trong người thường chứ? Người và Thần chỉ khác nhau ở một niệm! Tôi muốn tu thành Thần, thì phải dùng tiêu chuẩn của Pháp để nghiêm khắc yêu cầu bản thân. Bài viết được đăng không phải là mục đích, chứng thực Đại Pháp mới là mục đích.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/10/506130.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/2/234561.html