Những trải nghiệm khi quay lại tu luyện Đại Pháp từ đầu
Bài viết của đệ tử Đại Pháp Liêu Ninh
[MINH HUỆ 21-03-2026] Tôi có một người bạn gái thân là người thường, tại đây tôi tạm gọi chị ấy là chị Tú. Nói đến duyên phận giữa tôi và chị Tú quả thật không tầm thường: Thời thanh niên, chúng tôi, từ hai nơi cách xa nhau vạn dặm lại trở thành bạn cùng lớp của trường Sư phạm. Sau đó, tôi lấy chồng ở thị trấn ngay giáp quê chị ấy, muốn gặp nhau cũng rất dễ dàng. Năm 1998, khi Pháp Luân Đại Pháp hồng truyền, chúng tôi lần lượt đắc Pháp ở nơi mình sống. Năm thứ hai sau khi Đại Pháp bị tà ác bức hại, đều đã ngừng tu luyện. Con cái hai nhà sau khi tốt nghiệp đại học lại làm việc, lập gia đình ở cùng một thành phố, chị Tú nghỉ hưu sớm hơn tôi vài năm. Căn nhà tôi mua trong khu dân cư mới lúc trước khi nghỉ hưu lại trùng hợp chỉ cách nhà con trai chị Tú một con đường. Tuy bình thường tôi thường sống ở nhà con trai ở khu cũ, nhưng cũng rất thường xuyên gặp chị Tú. Khoảng bốn năm trước, con trai chị ấy đi nơi khác làm việc, chị cũng đi cùng để chăm sóc cháu, vậy nên cơ hội gặp mặt cũng ít đi, nhưng vẫn thường gọi điện thoại liên lạc.
Năm 2008, vì nguyên nhân sức khỏe, tôi muốn tu luyện Pháp Luân Công lại từ đầu. Vì địa phương tôi có ít đồng tu, chị Tú đã mượn giúp tôi đĩa dạy công và sách Đại Pháp từ các đồng tu ở chỗ chị ấy. Chị Tú rất ủng hộ tôi, nhưng bản thân chị ấy vẫn chưa quay lại tu luyện.
Năm 2021, sau khi về hưu tôi đã chính thức ở cùng con trai, nhưng mãi vẫn chưa tìm thấy đồng tu địa phương, trạng thái tu luyện cực kỳ kém, rất mong được tiếp xúc với các đồng tu địa phương để chấm dứt trạng thái độc tu tịch mịch. Mỗi khi gặp chị Tú, tôi đều khuyên chị hãy quay lại Đại Pháp, như vậy chúng tôi có thể chia sẻ, giao lưu trong Pháp, sẽ càng có được nhiều tiếng nói chung hơn nữa, nếu không, chúng tôi mỗi khi gặp nhau đều sẽ không còn gì để nói nữa, chỉ có thể cùng nhau đi dạo, mua đồ, rất lãng phí thời gian. Cùng với tuổi tác ngày càng cao, sức khỏe của chị Tú cũng xuất hiện một số vấn đề. Sau khi tôi khuyên nhủ, chị ấy cũng đã muốn thử luyện công lại, hoặc niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”, nhưng lại rất ít học Pháp, không thành ý gì mấy.
Còn bản thân tôi vì không được tiếp xúc với đồng tu địa phương, nên cứ cầu xin Sư phụ. Cuối cùng, vào tháng 10 năm 2021, một cơ hội tưởng chừng như ngẫu nhiên, tại một trạm xe buýt tôi đã gặp được một đồng tu đang định giảng chân tướng cho mình, khi ấy tâm tình tôi vô cùng kích động, nói: “Cuối cùng, tôi cũng tìm được mọi người rồi!” Chúng tôi vừa hay cùng đi đến một nơi, trên đường đi và về vẫn chia sẻ với nhau suốt. Cứ như vậy, dưới sự an bài của Sư tôn, tôi mới chính thức bước vào môi trường tu luyện tập thể. Sau đó, Sư phụ nhắm vào tình trạng tu luyện của tôi lúc bấy giờ, đã an bài một cách có trật tự để tôi làm quen, tiếp xúc, chia sẻ giao lưu với các đồng tu khác nhau, và cũng có nhóm học Pháp. Dưới sự giúp đỡ vô tư của các đồng tu, tôi dần dần thể ngộ được nhiều nội hàm của việc tu luyện Đại Pháp, thể hiện ra một trạng thái tu luyện hoàn toàn mới, và cũng thực sự cảm nhận được sự mỹ diệu và thần thánh của tu luyện Đại Pháp.
Sau khi kinh văn “Tu luyện Đại Pháp là nghiêm túc” của Sư phụ được công bố, nguyện vọng của tôi muốn giúp chị Tú quay lại tu luyện càng thêm mạnh mẽ, nhưng lần này phần vị tư, vì tình đã ít đi rồi, mà tôi mang tâm thái có trách nhiệm với chị ấy, hy vọng chị ấy có thể trân quý cơ duyên vạn cổ này, để được Đại Pháp cứu độ. Nguyện vọng của tôi vừa phát ra, rất nhanh chị ấy đã gọi điện nói với tôi rằng, cả nhà chị ấy từ nơi xa sắp trở về, vì cháu chị ấy cũng sắp đi nhà trẻ, nên con trai chị quyết định về quê. Sau khi chị Tú trở về, vì bận rộn các việc, vẫn chưa gọi điện thoại cho tôi.
Cuối tháng 10 năm nay, tôi mang theo mấy cuốn lịch bàn Minh Huệ bản mới nhất chuẩn bị về phát gần khu dân cư mới, vô tình lại đi vào cổng chính tiểu khu nhà chị Tú, con đường ấy bình thường tôi rất ít khi đi qua, vừa đi được vài mét, đã gặp một người phụ nữ đang đi đến, cũng không nhìn rõ, chỉ nghĩ đến việc tặng lịch chân tướng. Đột nhiên chị ấy mừng rỡ gọi tên tôi, hai chúng tôi mừng rỡ: “Sao trùng hợp thế!” Vì lúc ấy đang bận, nên chúng tôi đã hẹn một hôm khác để nói chuyện.
Khi gặp lại, chị Tú đã kể tường tận chuyện gia đình cũng như về sức khỏe cho tôi nghe. Vì trước kia tôi từng giới thiệu một bác sỹ Trung y địa phương cho chị ấy, chị ấy cũng đi rồi, còn bốc thuốc cho một tháng, đang điều trị bệnh.
Tôi mang cho chị ấy chiếc máy nghe nhạc có chứa các nội dung như “Hồi ức về Sư phụ” mà tôi đang nghe, cùng mấy cuốn sách Đại Pháp, những mong chị ấy hiểu rõ về tình huống hồng truyền Đại Pháp năm xưa oanh liệt thế nào. Đồng thời, tôi cũng kể cho chị ấy nghe về trải nghiệm tu luyện của chính mình. Lần này, tôi cảm thấy những thứ cản trở chị ấy tu luyện đã bị thanh trừ đi không ít, chị ấy thực sự đã động niệm muốn tu luyện. Tôi cũng không nóng lòng muốn chị ấy phải thế này thế kia, mọi việc đều nghe theo an bài của Sư phụ, tùy kỳ tự nhiên. Nhưng tôi đặc biệt nhấn mạnh với chị ấy về tầm quan trọng của việc học Pháp. Trong tay chị ấy chỉ có một cuốn “Chuyển Pháp Luân”, các kinh sách khác, tôi dự định sẽ lần lượt mang đến cho chị ấy. Vì bình thường tôi không ở khu mới, nhà mới vẫn cứ để trống, nên việc đi lại đưa sách không tiện lắm.
Một hôm nọ, một đồng tu cùng tiểu khu tìm đến tôi nói, chị ấy có 38 cuốn sách Đại Pháp, hỏi tôi có cần dùng không? Còn nói: “Bây giờ không ai thiếu sách cả, chị nói tôi nên cho đi đâu đây.” Trong tâm tôi cảm khái: “Đúng là Sư phụ đã hao tâm vì đệ tử! Việc gì cũng đều đã an bài ổn thỏa đến vậy, đến cả sách cũng đã chuẩn bị cho chúng tôi.” Tôi mang 38 cuốn sách tặng cho chị Tú, nói với chị ấy: “Sư phụ đúng là chưa từ bỏ chị, còn cấp thêm cơ hội cho chị, làm gì có chuyện trùng hợp thế được!”
Chị Tú đã bắt đầu học Pháp, tuy bình thường việc nhà khá bận rộn, nhưng chị ấy đã động chân niệm muốn tu luyện rồi. Tuần trước, chúng tôi lại gặp nhau, tôi hỏi chị có còn uống thuốc Trung y nữa không? Chị ấy nói không uống nữa, vì vị bác sỹ Trung y kia bận quá, mỗi ngày chỉ khám được cho vài chục người, mà phải hẹn trước qua mạng, chị ấy muốn hẹn lại lần nữa, nhưng hai ngày liền không hẹn được. Tôi nói: “Chị không nghĩ ra đây là Sư phụ đang điểm ngộ cho chị là đừng hẹn nữa hay sao?” Chị ấy lập tức hiểu ra: “Đúng rồi, sao tôi lại không nghĩ ra điểm này nhỉ?” Tôi lại nói: “Tôi vừa nghe người ta nói trên thân bác sỹ Trung y kia có phụ thể, không biết là thật hay giả nữa?” Chị Tú đột nhiên bừng tỉnh ra, mở to mắt nói: “Tôi cứ thấy kỳ lạ lắm, lần thứ hai tôi đến đó, vì lấy số sau, nên cứ ngồi đó đợi mãi, bác sỹ ấy khi bắt mạch cho người ta thì cực kỳ tự tin, nói năng rành mạch, người bệnh phục lắm, nhưng khi đến lượt tôi khám thì lại không được, sắc mặt hoang mang, dáng vẻ sợ sệt, giống như khám mà không hiểu gì vậy, miễn cưỡng ứng phó vài câu.” Tôi nói: “Nếu ông ta đúng là có phụ thể, thì chị là người tu luyện Đại Pháp, ông ấy làm sao xem cho chị được? Chị học Pháp cũng biết rồi, trong sách có viết rồi mà.”
Tôi lại lần nữa cảm khái, có lẽ chị Tú vẫn chưa xem hết một lượt “Chuyển Pháp Luân” mà Sư phụ đã quản chị ấy, dìu dắt chị ấy như vậy rồi, đồng thời còn tăng cường tín tâm của chúng tôi, kiên định tín niệm cho chúng tôi.
Thật ra người đang trong tu luyện chúng ta luôn cảm nhận được Sư phụ từng thời từng khắc luôn ở bên cạnh bảo hộ mỗi từng đệ tử từng li từng tí, dù cho ở thời khắc cuối cùng, Sư phụ vẫn không từ bỏ những học viên kém cỏi từng rớt khỏi hàng ngũ như chúng tôi, còn khổ tâm an bài cơ duyên tu luyện cho chúng tôi. Tại đây, tôi cũng muốn kêu gọi những ai từng tiếp xúc với Đại Pháp, xin đừng bỏ lỡ cơ duyên với Đại Pháp, hãy nắm chắc thời cơ mà quay trở lại, Sư phụ vẫn đang trông mong chúng ta quay lại, đừng để Sư phụ thất vọng, cũng đừng cô phụ hồng ân của Sư phụ.
(Phụ trách biên tập: Hồng Dương)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/21/504772.html



