Sức mạnh phối hợp chỉnh thể
Bài viết của đệ tử Đại Pháp Sơn Đông
[MINH HUỆ 27-03-2026] Đây là một sự việc xảy ra vào bảy, tám năm trước. Một hôm, tôi lái xe điện qua con đường đi bộ của một tiểu khu, vô tình liếc mắt thấy có tấm bảng, hình như có dòng chữ Pháp Luân Công là X giáo (Trung Cộng mới thực sự là tà giáo). Tôi liền run lên, nhanh chóng lại gần xem kỹ tấm biển, xác thực là tấm bảng bôi nhọ Sư phụ, vu khống Đại Pháp, hơn nữa còn có hai cái. Lúc ấy, trong tâm tôi đau như cắt. Đau lòng vì chúng sinh trong vô tri mà phạm tội.
Tôi thầm quyết tâm phải nhanh chóng gỡ tấm bảng xuống, nhưng người đi qua lại đông quá, nên không dám làm ngay, lúc ấy tâm sợ hãi của tôi rất nặng. Thế là tôi quyết định cứ về nhà trước đã, rồi nghĩ xem nên làm thế nào. Về nhà, tôi cũng đứng ngồi không yên, rồi liền đi nhà đồng tu A. Đến nhà đồng tu A chưa được bao lâu, đã nghe thấy có người gõ cửa, mở cửa liền thấy đồng tu mẹ, thì ra mẹ cũng đến vì việc này. Bà sốt ruột nói với A: “Bác thấy tiểu khu kia có tấm bảng bôi nhọ Sư phụ, xem xem làm thế nào?” Lúc ấy, chúng tôi cũng chưa bàn được ra kết quả gì, bèn ai về nhà nấy.
Về nhà, tôi cứ bức bối bồn chồn, đi dẹp tấm biển lại sợ, không dẹp thì càng thống khổ, chính mình cũng không thể bỏ qua cho bản thân, tự nói với mình: “Ngươi mà được tính là đệ tử Đại Pháp gì chứ, thấy hành vi bôi nhọ Sư phụ, mà không dám đứng lên.” Nội tâm tôi kêu gào: Tôi nhất định phải dẹp đi tấm biển bôi nhọ Sư phụ!
Tôi nói sự việc này với chồng chưa tu luyện, chồng bảo: “Đợi chút, anh đi cùng em!” Lúc ấy, tôi rất kinh ngạc, chồng nhát gan thế mà nói ra được những lời đó, lúc ấy đã mang lại cho tôi rất nhiều dũng khí. Tôi cùng chồng quyết định đi bộ, rồi đón con tan học. Đến chỗ tấm biển thì thấy chỗ đó còn nhiều người đang chơi ở đó, hơn nữa, vẫn là không thể đưa tay gỡ xuống được, sau đó quyết định đi đón con trước, rồi quay lại xem xem người có bớt đi không. Sau khi quay lại, người lại càng đông hơn, giờ phải làm sao?
Lúc ấy, trời dần dần tối, tôi quyết định bóc bốn góc tấm biển ra, tối hơn chút nữa lại đến tháo sạch đi. Sau khi về nhà, tôi liền bắt đầu phát chính niệm, triệt để thanh trừ hắc thủ lạn quỷ, tà linh cộng sản và hết thảy các sinh mệnh và nhân tố tà ác của đảng Trung Cộng ở các không gian khác cản trở tôi gỡ tấm bảng! Phát chính niệm một thời gian dài. Chồng hỏi tôi: “Em có đi nữa không?” Tôi trả lời: “Đi.” Chồng bảo: “Nếu đi thì đi mau đi, chần chừ nữa thì muộn quá, bây giờ cũng đến lúc rồi.” Tôi đáp: “Được.” Vừa rồi phát chính niệm, tôi nhìn thấy Pháp Luân kim quang lấp lánh, xoay chuyển rất nhanh, là Sư phụ đang khích lệ tôi.
Tôi nhẩm thuộc suốt lúc lái xe điện:
“Nhĩ hữu phạ — Tha tựu trảo
Niệm nhất chính — Ác tựu khoa
Tu luyện nhân — Trang trứ pháp
Phát chính niệm — Lạn quỷ tạc
Thần tại thế — Chứng thực pháp”(Phạ xá, Hồng Ngâm II)
Chư vị sợ — Nó sẽ bắt
Niệm được chính — Ác sẽ gục
Người tu luyện — Chứa đựng Pháp
Phát chính niệm — Lạn quỷ nổ
Thần tại thế — Chứng thực Pháp
(Sợ Chi, Hồng Ngâm II)
Lúc ấy, ngoài trời rất tối, gió rất lớn, gió rít ù ù bên tai. Đến chỗ tấm biển, cảnh tượng nhộn nhịp lúc ban ngày biến mất, một bóng người cũng không có. Là Sư phụ thanh lý hoàn cảnh cho tôi. Tôi lại nhìn tấm biển lần nữa, chỉ còn lại một cái. Cũng không nghĩ được nhiều nữa, bèn nhanh chóng gỡ tấm biển xuống, rồi lái xe điện về nhà.
Về đến nhà, chồng bảo: “Sao nhanh thế?” Tôi đáp: “Lúc ban ngày, em đã bóc trước bốn góc rồi, nên lúc gỡ xuống rất dễ dàng. Nhưng rất lạ, chỉ còn lại một tấm biển, còn một tấm không biết ai gỡ đi rồi, cũng không thấy ai. Thảo nào anh bảo em, khiến em nhanh chóng đi, nếu không đi thì muộn mất. Đây là Sư phụ thấy em có tâm cần bỏ đi, nên dùng miệng anh để điểm hóa em.” Sư phụ luôn luôn ở bên đệ tử. Cảm tạ Sư phụ!
Ngày hôm sau, tôi đến chỗ đồng tu mẹ, báo cho bà biết tấm biển bôi nhọ Sư phụ đã được gỡ xuống, bởi vì tôi biết bà rất sốt ruột về việc này. Gặp mẹ, tôi nói: “Mẹ, tấm biển bôi nhọ Sư phụ được gỡ đi rồi. Tối qua lúc con đi, chỉ còn một cái, còn một cái không biết ai gỡ đi rồi.” Mẹ cười nói: “Là mẹ gỡ. Mẹ còn nghĩ, mẹ gỡ xong một cái thì vứt nó vào thùng rác, lúc quay lại định gỡ nốt cái thứ hai thì không thấy đâu nữa, nhanh thật. Cũng chẳng thấy ai.” Tôi và mẹ cùng cười sảng khoái. Đây là sức mạnh phối hợp chỉnh thể không hẹn mà nên.
Qua vài hôm, tôi lại đến chỗ tấm biển xem bây giờ dán cái gì, vừa nhìn lại thấy thứ bôi nhọ Sư phụ, giống y hệt lần trước. Tôi tự trách, sao lại không coi trọng việc phát chính niệm chứ, thanh trừ hắc thủ lạn quỷ, tà linh cộng sản và hết thảy các sinh mệnh và nhân tố tà ác của ác đảng Trung Cộng ở không gian khác muốn hủy diệt chúng sinh. Lúc ấy, tâm sợ hãi của tôi càng nặng hơn, không dám đi gỡ xuống, liền đi tìm đồng tu A để kể với cô ấy việc này. A không do dự nói: “Tôi đi.” Áp lực trong tâm tôi liền nhỏ đi rất nhiều.
Hai chúng tôi bàn bạc rồi quyết định, hôm nào cũng phải dành thời gian phát chính niệm, không để chúng sinh lại phạm tội nữa. Sau khi A gỡ hai tấm biển bôi nhọ Sư phụ xuống, hai chúng tôi ngày nào cũng kiên trì phát chính niệm thời gian dài, quyết không cho ác đảng cộng sản bôi nhọ Sư phụ, bức hại Đại Pháp, đầu độc chúng sinh nữa, ai lại làm việc xấu này thì khiến tay họ đau, từ đó cảnh báo họ, ngăn họ làm điều ác tiếp mà hủy đi bản thân, từ đó mà cứu độ được họ.
Sau một tuần phát chính niệm, tôi lại đi xem thì thấy chỗ tấm biển ấy đã dán nội dung về văn hóa truyền thống rồi. Từ xa đã nhìn thấy một em bé ngồi trên bông sen lớn, rất đẹp. Đây chính là sức mạnh phối hợp chỉnh thể giữa các đồng tu!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/27/508167.html



