Tôi và người thân được đắm mình trong Đại Pháp, chuyện thần kỳ kể khôn xiết
Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc
[MINH HUỆ 23-03-2026] Chồng tôi và tôi đều là giáo viên tại cùng một trường trung cấp dạy nghề. Tháng 11 năm 1994, chúng tôi đều may mắn lần lượt bước vào tu luyện Đại Pháp. Lúc đó chúng tôi mới ngoài 30 tuổi. Trước khi học Đại Pháp, chúng tôi đều là những người tự tư tự lợi, đạo đức trượt theo sự trượt dốc của xã hội, hơn nữa càng ngày trượt càng xa; cho rằng đồ của cơ quan không dại gì mà không lấy, cứ cái gì chúng tôi cần là tùy tiện lấy về nhà; chi phí xe buýt được trường thanh toán nên lần nào chúng tôi cũng khai khống lên, số tiền thanh toán mỗi lần gấp vài lần, thậm chí gấp hơn 10 lần số tiền thực tế đã chi.
Giáo viên đứng lớp cần phải soạn bài, viết giáo án, nhưng tôi chưa bao giờ nghiêm túc soạn bài, càng không nghiêm túc giảng bài, thậm chí cũng không viết giáo án, chỉ cầm cuốn sách giáo khoa là lên lớp giảng bài. Khi giảng bài cho học sinh lại càng làm lấy lệ, dạy qua loa cho xong, thậm chí còn cho tan học sớm hơn nửa tiếng. Chỉ cần không có tiết, tôi sẽ ở văn phòng chơi bài với đồng nghiệp, hoặc đến phòng bóng bàn đánh bóng với đồng nghiệp, nếu không thì tan làm sớm để về nhà.
Trước khi học Đại Pháp, chồng tôi vừa hút thuốc vừa uống rượu, có lần uống say quá còn bị ngã xuống một cái hố lớn. Đôi khi còn có học sinh mua thuốc lá cho anh ấy hút, buổi trưa và buổi tối phần lớn thời gian là anh ấy không về nhà ăn mà đều được học sinh mời đi ăn. Hiện tượng này ở trường chúng tôi đều rất phổ biến. Trong giờ làm việc, thông thường anh ấy đều không có ở văn phòng, mà phần lớn là đi chơi với học sinh, có lúc không ai tìm được anh ấy.
Sau khi học Pháp Luân Đại Pháp, cả thân và tâm chúng tôi đều được thụ ích, không những mọi bệnh tật đều không cánh mà bay, mà quan trọng hơn là đạo đức của chúng tôi đã thăng hoa trở lại, biết cần như thế nào để làm một người chân chính, một người có ích cho xã hội. Chúng tôi không chỉ được thoát thai hoán cốt về thể chất và tinh thần, mà then chốt nhất là chuẩn mực đạo đức, chuẩn tắc làm người của chúng tôi càng được thoát thai hoán cốt. Bất kể là ngoài xã hội, trong công việc hay trong gia đình, chúng tôi luôn dùng tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn để yêu cầu bản thân, để tự soi xét và đo lường bản thân.
Đến nay chúng tôi tu Đại Pháp đã được 30 năm, được thụ ích rất nhiều trong Đại Pháp. Người thân khi thấy được sự biến đổi to lớn của chúng tôi sau khi tu Đại Pháp cũng tin tưởng Đại Pháp, càng thêm kính phục Sư phụ Đại Pháp, còn giúp chúng tôi làm một số việc cứu người, và cũng nhờ vậy mà họ được thụ ích, liên tục đắc phúc báo.
Dưới đây xin chia sẻ câu chuyện của vợ chồng tôi với mọi người.
Câu chuyện của vợ chồng tôi
Không lâu sau khi tu luyện Đại Pháp, tôi đảm nhiệm vai trò giáo viên chủ nhiệm của một lớp, còn chồng tôi được thăng chức làm chủ nhiệm bộ môn chuyên ngành. Chồng tôi làm việc cẩn trọng, tận tụy, chịu thương chịu khó mà không một lời than vãn. Công tác của phòng giáo vụ phân bổ không xuể, khoa của anh ấy lại thiếu giáo viên dạy môn chuyên ngành, lãnh đạo phòng giáo vụ liền phân công cho anh ấy đảm nhận, một học kỳ thậm chí đảm nhận bốn môn chuyên ngành, phần lớn là các lớp lớn, mỗi tuần dạy 12 buổi, tương đương 24 tiết học nhỏ (mỗi tiết 45 phút). Vài năm trôi qua, anh ấy nói đùa rằng: Tôi đã hoàn thành khối lượng công việc của mình cho đến lúc nghỉ hưu rồi.
Bình thường, mỗi giáo viên ở trường mỗi tuần dạy hai lớp lớn, nhưng chồng tôi đảm nhận khối lượng công việc nhiều như vậy mà chưa từng than trách, lại luôn vui vẻ. Lần nào anh ấy cũng soạn bài nghiêm túc, giảng bài nghiêm túc, có trách nhiệm với công việc, có trách nhiệm với học sinh. Mặc dù trường trung cấp nghề không có áp lực về tỉ lệ học lên cao, thành tích của học sinh cũng gắn với tiền thưởng, đa số học sinh cũng chỉ cần học để lấy tấm bằng tốt nghiệp, nhưng anh ấy vẫn luôn nghiêm túc, có trách nhiệm, không làm qua loa, không hổ thẹn với nhà trường, với công việc, với phụ huynh và với học sinh. Nếu không tu Đại Pháp, anh ấy tuyệt đối sẽ không làm được như vậy.
Ở trường, năng lực làm việc, năng lực giảng dạy và năng lực viết lách của chồng tôi đều nổi bật, trong một phạm vi nhất định cũng có chút danh tiếng. Có một năm, toàn tỉnh tổ chức một cuộc thi viết luận, đồng nghiệp phụ trách việc đăng ký của trường chúng tôi vì tật đố với anh ấy, muốn bản thân đạt giải trong cuộc thi này nên đã không để anh ấy tham gia, anh ấy cũng không biết có cuộc thi này. Cuộc thi đã được thông báo trước hơn một tháng, những người tham gia đều đã tiến hành chuẩn bị.
Một ngày trước cuộc thi, thí sinh các nơi đều đã có mặt đông đủ, lãnh đạo ban tổ chức phát hiện danh sách không có tên chồng tôi, kinh ngạc hỏi: Sao anh X lại không đến? Bất đắc dĩ, người đồng nghiệp phụ trách kia mới thông báo cho chồng tôi vội vàng đến. Khi chồng tôi đến nơi thì trời đã tối, lúc đó mới biết là thi viết luận, ngày hôm sau là thi rồi. Anh ấy không tức giận, không bực bội, cũng không oán hận, cứ thế viết xong ngay trong đêm đó. Kết quả bình chọn ngày hôm sau, bài luận của anh ấy đạt giải nhất.
Có một lần, tôi đến văn phòng của chồng, phát hiện trên bàn làm việc có một xấp giấy màu, lúc đó tôi đang cần vài tờ, nên buột miệng nói: “Em muốn lấy vài tờ giấy màu để dùng.” Chồng tôi cũng rất tự nhiên nói: “Vậy em lấy đi.” Ngay khoảnh khắc tôi đưa tay ra, đột nhiên cảm thấy Pháp Luân ở bụng dưới chuyển động, tôi lập tức cảnh giác: Pháp Luân mà Sư phụ cài cho có thể điều chỉnh lại trạng thái không đúng đắn. Mình là người tu luyện mà! Sao vừa rồi lại không nghĩ đến nhỉ? Đó chính là chiếm tiện nghi rồi. Mặc dù mỗi tờ giấy chỉ khoảng một hào, nhưng tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn không xét ở việc chiếm tiện nghi lớn hay nhỏ, nhiều hay ít, mà đó là nguyên lý bất biến của vũ trụ, không sai kém dù chỉ một chút. Lúc đó tôi đã nói suy nghĩ của mình với chồng, chồng tôi cũng rất xúc động, nói: “Em nói đúng! Trước đó sao anh lại không nghĩ tới nhỉ?!”
Có một năm, trường tính số tiết học dựa trên số lượng giờ dạy của mỗi giáo viên, rồi trả tiền thù lao theo tiết học, dạy nhiều tiết thì được nhiều tiền, dạy ít tiết thì được ít tiền. Trong văn phòng tôi có một đồng nghiệp, thỉnh thoảng cô ấy không lên lớp, tôi đã dạy thay cô ấy. Nhưng đến khi công bố số tiết giảng dạy, số tiết của cô ấy lại nhiều hơn của tôi. Lúc đó tôi rất ngạc nhiên: Sao số tiết của cô ấy lại còn nhiều hơn của mình nhỉ? Trong tâm liền thấy bất bình. Sau đó tôi nghĩ lại, mình là người tu Đại Pháp mà, không giống với người thường, hiện tại phòng giáo vụ đã quyết toán xong rồi, nếu đi tìm phòng giáo vụ sẽ mang lại phiền phức cho họ, lãnh đạo nhà trường cũng khó xử, vị đồng nghiệp kia cũng sẽ bẽ mặt. Nghĩ đến đây, trong tâm tôi liền cân bằng lại, tâm tình cũng tốt lên, tiền thù lao tiết học đã không còn quan trọng nữa. Nếu không học Pháp Luân Đại Pháp, tôi tuyệt đối sẽ không đối đãi như vậy, mà sẽ đi nói cho ra nhẽ, bởi vì điều này không chỉ liên quan đến tiền bạc, mà còn liên quan đến thể diện, ai mà không bị lợi ích dẫn động chứ? Có khi tranh còn không kịp. Huống hồ là họ thực sự đã tính toán sai!
Sau khi làm giáo viên chủ nhiệm, tôi không những dùng lý niệm Chân-Thiện-Nhẫn để yêu cầu bản thân, mà còn thúc đẩy và ảnh hưởng đến học sinh một cách âm thầm và tự nhiên. Lớp tôi chủ nhiệm, từ một lớp học sinh mới, lộn xộn, dần dần trở nên ít đánh nhau hơn, kỷ luật lớp học tốt hơn, nhiều học sinh chịu khó học hơn, ít học sinh nói dối hơn, toàn bộ lớp học đã hình thành một bầu không khí tốt đẹp. Mỗi tiết tự quản của lớp tôi, khi không có giáo viên, cả một tiết học có thể giữ trật tự đến phút cuối, hiện tượng này chưa từng xảy ra ở trường tôi.
Năm đó, nhà trường phân nhà cho giáo viên trẻ, lúc đó có quy định: mỗi người được cho một khoản tiền nhất định, sau đó tự đi mua. Căn nhà chúng tôi mua lúc đó hàng năm không phải nộp phí sưởi ấm. Hàng năm cơ quan đều thanh toán phí sưởi ấm cho cán bộ công nhân viên, chỉ cần đưa biên lai phí sưởi ấm đến là được thanh toán. Vì chúng tôi không mất tiền phí sưởi ấm, nên cũng không đi thanh toán, như vậy mỗi năm tiết kiệm cho cơ quan hơn 1.000 Nhân dân tệ. Vào những năm 90 thời đó, hơn 1.000 tệ vẫn là một khoản tiền rất lớn. Nếu chúng tôi không tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, nhất định sẽ không làm như vậy, nhất định sẽ thông qua các mối quan hệ lấy được một tờ biên lai, nhất định sẽ lấy khoản tiền này.
Sau khi tu Đại Pháp, vợ chồng tôi đã trở thành những người tốt được toàn cơ quan công nhận. Sau ngày 20 tháng 7 năm 1999, khi tà đảng phát động cuộc bức hại điên cuồng đối với Pháp Luân Công, trong hoàn cảnh tồi tệ như vậy, lãnh đạo và các đồng nghiệp không ai làm trái lương tâm mà nhìn chúng tôi bằng con mắt khác, vẫn luôn tin tưởng chúng tôi như trước đây, không gây bất kỳ áp lực nào cho chúng tôi, mà còn âm thầm dùng nhiều cách khác nhau để bảo vệ và quan tâm chúng tôi. Hiệu trưởng từng xúc động nói với tôi: “Ở cơ quan mình, nếu hai vợ chồng cô chú không phải là người tốt, thì không còn ai là người tốt nữa!”
Tôi có một người đồng nghiệp, mẹ cô ấy cũng tu Đại Pháp và đã nhiều lần khuyên cô ấy thoái Đảng, nhưng cô ấy đều không thoái. Có một năm, tôi bị cảnh sát bắt cóc, sau khi nghe tin, ngay trong ngày hôm đó cô ấy đã gọi điện cho mẹ và nói: “Một người tốt như vậy mà cũng bắt, Đảng Cộng sản nhất định là tà ác, con muốn thoái Đảng!”
Câu chuyện của con gái tôi
Con gái tôi từ nhỏ đã theo chúng tôi học Đại Pháp, cháu được thụ ích rất nhiều trong Đại Pháp. Dưới đây là những lời chia sẻ của con gái tôi:
Khi cháu còn nhỏ, có rất nhiều chuyện thần kỳ đã xảy ra, ví dụ như khi cháu nằm trên giường sưởi có thể nhìn thấy hình ảnh những bông hoa trên chiếu như sống lại, những chú ong nhỏ trong hoa văn đang bay lượn, còn nhìn thấy chiếc thang dẫn lên Trời, thấy những sinh mệnh ở không gian khác, v.v.
Năm cháu 6 tuổi, có một ngày, cháu đang chơi trong sân nhà bà ngoại, đột nhiên bước hụt chân, rơi xuống hầm chứa rau, lúc đó đầu cắm xuống dưới, lơ lửng giữa không trung, hai chân đạp đạp bên ngoài, nhưng thế nào mà cũng không bị rơi xuống. Một lúc lâu sau, bà ngoại cháu đi ra, nhìn thấy chân cháu đang đạp đạp, liền ra kéo cháu lên, lúc này cháu mới thở phào nhẹ nhõm. Bà ngoại thì sợ hết hồn. Kỳ lạ là miệng hầm thì tròn, xung quanh cũng không hề có thứ gì có thể bảo vệ cháu, nhưng cháu lại không bị rơi xuống. Sau khi mẹ biết chuyện, đã xúc động nói: Đó là Sư phụ đang bảo hộ con đấy!
Khi học trung học, có một hôm sau khi tan học buổi trưa, cháu phải sang đường để mua cơm. Lúc sang đường, rõ ràng là không có bất kỳ chiếc xe nào, nên cháu liền chạy nhanh qua đường, đúng lúc này một chiếc xe máy từ góc cua lao nhanh về phía cháu, trong chớp mắt, hai luồng lực va vào nhau, cũng chỉ trong khoảnh khắc chưa đầy một giây, đợi đến khi hoàn hồn lại, cháu vẫn đang đứng ngẩn người giữa đường, còn chiếc xe máy kia thì không hề giảm tốc độ, nhả ra một luồng khói rồi phóng đi mất. Ngay lúc cháu còn đang không hiểu chuyện gì đã xảy ra, một người bạn học ở bên kia đường nhìn cháu với vẻ mặt kinh hoàng, lắp bắp nói: “Cậu… vừa rồi… là… tàng hình à?” Khoảnh khắc đó, cháu chợt hiểu ra: Là Sư phụ đang bảo hộ cháu!
Mọi người đều nói cháu rất thông minh, học giỏi, cháu cũng không biết tại sao, những gì giáo viên giảng và những gì trong sách giáo khoa, cháu thực sự có thể nhìn qua là nhớ, thậm chí còn có thể suy một ra ba. Bởi vì khi cháu xem sách giáo khoa để học thuộc bài, khả năng ghi nhớ của cháu thể hiện ra theo kiểu “sao chép”. Ví dụ, bình thường, để học thuộc một bài văn, là phải đọc đi đọc lại, hoặc là phải viết đi viết lại, mới có thể khắc sâu trong trí nhớ và thuộc được. Cháu thì khác, chỉ cần nhìn lướt qua trang giấy, sau đó toàn bộ nội dung trên trang giấy đó như được in vào trong đầu cháu, nếu muốn đọc thuộc lòng, cháu chỉ cần nhìn theo “trang giấy” trong đầu mà đọc là được. Cháu cứ tưởng mọi người đều như vậy, sau này mới phát hiện ra, kỹ năng này của cháu có chút khác biệt với mọi người. Mãi sau này cháu mới hiểu ra, hóa ra học Đại Pháp thực sự có thể khai trí khai huệ!
Mỗi dịp lễ tết, cả đại gia đình cùng quây quần ăn cơm, bọn trẻ luôn so sánh thành tích thi cử với nhau. Có lần em họ hỏi cháu: “Chị ơi, kỳ thi cuối kỳ chị thi mấy môn vậy?” Cháu nói: “Năm môn.” “Vậy lần này điểm cao nhất của chị là bao nhiêu?” “100 điểm.” “Vậy điểm thấp nhất thì sao?” “100 điểm.” Em họ tròn mắt, kinh ngạc không nói nên lời.
Thành tích học tập của cháu đứng đầu toàn khối. Có một lần, trường tổ chức cuộc thi làm văn, chấm điểm chung cho học sinh từ lớp 4 đến lớp 6. Lúc đó cháu đang học lớp 4, kết quả cuộc thi cháu đứng thứ nhất. Các hoạt động khác do trường tổ chức, cháu cũng đều nổi bật nhất, ví dụ như thi chạy việt dã, hoặc hạng mục chạy đường dài trong hội thao, cháu đều giành giải nhất.
Câu chuyện của em trai lớn của tôi
Cháu gái lớn của tôi sau khi ra xã hội đã tiếp xúc với kẻ xấu, học thói hư tật xấu, suốt ngày lêu lổng, còn hút ma túy. Cháu thường xuyên không về nhà, hễ về nhà là đòi tiền gia đình, không cho thì làm loạn lên, đối với cha mẹ không la thì hét, còn từng bị giam giữ vì hút ma túy.
Em dâu tôi cả ngày tắm trong nước mắt, thân thể cũng suy sụp, theo lời của em trai tôi thì cô ấy như người thừa sống thiếu chết. Em trai lớn của tôi lại càng lo lắng, vô cùng đau khổ, trong lúc bất lực thậm chí đã quỳ xuống trước mặt con, nhưng đều vô ích, cậu ấy thậm chí còn có ý định nhảy lầu. Hết cách, em trai lớn của tôi liền đi tìm người xem bói, đi xem mấy nơi thì đều phán rằng: Mệnh của đứa trẻ này là Sơn Đầu Hỏa, sở dĩ như vậy là do kiếp trước hai vợ chồng cậu nợ nó, nên nó sẽ thiêu rụi hai người (tiêu sạch tiền bạc), cuối cùng có đổi cả mạng sống của hai người cũng không trả hết. Vợ chồng em trai tôi hoàn toàn tuyệt vọng.
Năm 2015 nổi lên làn sóng khởi kiện Giang Trạch Dân. Tôi nói chuyện này với em trai lớn, cậu ấy rất nhanh đã viết xong đơn kiện Giang, dùng tên thật để kiện kẻ đầu sỏ Giang Trạch Dân vi phạm hiến pháp bức hại Pháp Luân Công. Bài viết kiện Giang của cậu ấy đã được đăng trên trang Minh Huệ.
Chưa đầy năm ngày sau khi em trai lớn kiện Giang, cháu gái lớn của tôi đã quen một chàng trai, từ đó không còn hút ma túy nữa, hơn nữa mỗi ngày tâm trạng đều rất vui vẻ, sau đó cả hai kết hôn, lại sinh được một bé trai kháu khỉnh. Cháu gái lớn của tôi không có nghề nghiệp gì, hai vợ chồng trẻ không biết kiếm tiền, cũng không có cách nào để kiếm tiền. Một hôm, cháu tình cờ có được cơ hội làm đại lý cho vài loại mỹ phẩm, từ đó trở đi, hoàn cảnh khá lên, mỗi tháng cháu thu nhập từ một vạn đến vài vạn tệ. Hiện tại hai vợ chồng trẻ mỗi người có một chiếc xe hơi hàng hiệu, cuộc sống sung túc. Năm ngoái, vợ chồng cháu lại có thêm em bé thứ hai, cũng là một bé trai.
Con gái không còn hút ma túy nữa, lại có một gia đình hạnh phúc, cháu ngoại vô cùng đáng yêu — đây là điều mà vợ chồng em trai lớn của tôi nằm mơ cũng không dám nghĩ tới. Họ vui mừng khôn xiết, mỗi ngày đều tận hưởng niềm vui gia đình.
Trong công việc, em trai lớn của tôi cũng được thăng chức, lên làm giám đốc kinh doanh, kiếm được nhiều tiền hơn trước. Mỗi khi tôi nhắc đến chuyện này với cậu ấy, cậu ấy đều xúc động nói mình đã được hưởng ánh sáng từ Đại Pháp, đắc được phúc báo! Vào dịp năm mới và sinh nhật Sư phụ, cậu ấy mang theo tấm lòng cảm kích, chân thành chúc Sư phụ Đại Pháp năm mới vui vẻ! Sinh nhật vui vẻ! Trong đó có hai lần đã được phát sóng trên Đài truyền hình Tân Đường Nhân. Cậu ấy nói với tôi: “Sau này mỗi dịp lễ tết, chỉ cần có cơ hội gửi lời hỏi thăm Sư phụ Đại Pháp, em sẽ tham gia.”
Câu chuyện của em gái út của tôi
Trong vài lần tôi bị bức hại, em gái út vì để giải cứu tôi đã chạy vạy khắp nơi, chịu không ít khổ cực, trong thời gian đó thông qua việc tiếp xúc với cảnh sát, cô ấy càng nhận rõ tà Đảng tà ác đến mức nào. Trong quá trình tiếp xúc với các đệ tử Đại Pháp, em gái tôi cũng càng hiểu rõ hơn về sự tốt đẹp của Pháp Luân Công. Khi nấu ăn hoặc làm việc nhà, em gái tôi thường nghe băng ghi âm bài giảng Pháp của Sư phụ, càng nghe càng thích. Bất kể là đi mua sắm, tụ tập với bạn học, trong chuyến du lịch xa, hay khi gặp gỡ người thân bạn bè, em gái tôi đều giảng chân tướng về sự tốt đẹp của Đại Pháp cho mọi người, khuyên tam thoái bảo bình an. Em gái tôi đã khuyên thoái được rất nhiều người. Khi gặp vấn đề, em gái tôi cũng hành xử theo yêu cầu của Đại Pháp.
Khi em gái út của tôi mới học lái xe, kỹ thuật lái chưa thành thạo, một hôm, em gái tôi lái xe chưa được bao xa, đã quệt ngay vào một chiếc xe khá cao cấp đang đỗ bên đường. Lúc đó em ấy không nghĩ nhiều, cứ thế lái xe bỏ chạy. Chạy được một đoạn, em ấy nhớ lại đạo lý làm người tốt mà Sư phụ Đại Pháp đã giảng, liền nghĩ: Làm sai thì phải chịu trách nhiệm chứ! Em ấy lập tức lái xe quay lại.
Em thấy bên cạnh chiếc xe đó có vài người đang ở đó kiểm tra, thấy em ấy quay lại, liền lập tức chất vấn: “A, cô đã bỏ chạy đúng không!” Em ấy chân thành nói: “Tôi quay lại rồi đây.” Sau đó, gọi cảnh sát giao thông đến giải quyết. Kết quả xử lý cuối cùng là em gái út của tôi phải bồi thường cho người ta 500 Nhân dân tệ. Xe của em gái út vừa hay đã mua bảo hiểm, số tiền này sẽ được công ty bảo hiểm chi trả. Nếu em ấy bỏ chạy, và bị bắt được thì kết quả sẽ không như thế này.
Khi em gái út nghe Sư phụ giảng Pháp, thường mở âm lượng rất lớn, nên em rể út của tôi cũng nghe được và cậu ấy liền được thụ ích. Cậu ấy nghiện thuốc lá rất nặng mà lại có thể cai thuốc được. Bạn bè của cậu ấy đều vô cùng ngạc nhiên, vì nghĩ rằng việc cậu ấy có thể cai được thuốc lá quả thực giống như mặt trời mọc đằng Tây vậy! Em rể út của tôi cũng rất hay uống rượu, uống say rồi về nhà làm loạn, vì thế việc vợ chồng cãi vã là chuyện thường tình. Bây giờ cậu ấy không uống nữa. Trước đây, sắc mặt cậu ấy đen sạm vàng vọt, còn bây giờ thì trắng trẻo hồng hào.
Câu chuyện của cha tôi và một vài người thân
Năm cha tôi 71 tuổi, có một hôm, ông đi dạo ở khu danh lam thắng cảnh gần nhà. Từ nhà bước ra, vừa định bước lên đường lớn, em trai lớn của tôi lái xe từ phía sau đuổi theo gọi ông, ông liền dừng bước, quay đầu lại nói chuyện với em trai lớn, chân kia chưa kịp bước lên đường lớn, chỉ trong vòng chưa đầy hai giây, đột nhiên từ phía đông đại lộ có một chiếc xe phóng vụt qua, chiếc xe này chạy qua chưa được bao xa thì bị lật nhào bên vệ đường.
Sau đó mới biết, tài xế đó uống nhiều rượu, tinh thần không còn tỉnh táo. Nếu cha tôi không quay lại nói chuyện với em trai tôi, thì chỉ cần bước thêm hai bước nữa, là vừa vặn bị chiếc xe đó tông trúng. Đây quả thực là một phép màu, em trai lớn của tôi sau này khi nhớ lại chuyện này, đã xúc động nói: “Lúc đó em cũng không có việc gì quan trọng đến mức phải lái xe đuổi theo cha.” Đối với chuyện này, người nhà tôi trong tâm đều biết rõ, đều nói là Sư phụ đã bảo hộ cha tôi.
Thời tiết tháng Chạp vào mùa đông ở miền Bắc vô cùng lạnh giá. Một hôm, em trai lớn của tôi lái chiếc xe tải nhỏ, chở vài người thân của tôi đi đến ngọn núi cách đó hàng trăm dặm để viếng mộ mẹ tôi. Vì đường về nông thôn rất khó đi, có những chỗ đọng tuyết. Trên đường trở về, vào một khúc cua gấp, xe bị mất lái, trong chớp mắt lật nhào xuống con mương sâu gần hai mét bên đường, dưới đáy mương toàn là những tảng đá lớn. Khi xe chạm đất, bốn bánh xe đều chổng lên trời, toàn bộ chiếc xe bị lật ngược.
Điều thần kỳ là, những người trong xe còn chưa biết chuyện gì xảy ra. Cháu gái lớn của tôi nói: “Ây da! Sao lại cắm đầu xuống dưới thế này?” Những người trong xe ngoại trừ cháu gái lớn của tôi bị chảy chút máu ở khóe miệng ra, những người khác đều không hề hấn gì. Họ từng người một chui ra từ cánh cửa xe bị lật ngược.
Em gái út của tôi gọi điện cho bạn học, một lát sau, đã có hơn 10 người đến, họ dùng sợi dây thừng to buộc chiếc xe tải nhỏ lại, kéo chiếc xe từ dưới đáy mương lên. Nhìn lại chiếc xe này, không bị hỏng hóc gì, vẫn có thể lái được, chỉ là vỏ xe có một chỗ nhỏ bị móp, ngay cả kính xe cũng hoàn toàn nguyên vẹn. Em trai lớn của tôi vội vàng lái xe trở về. Nếu kính xe bị vỡ, trời lạnh như vậy, đoạn đường về nhà còn xa như thế, những người trong xe đều sẽ bị chết cóng. Những người thân sau khi hoàn hồn, không ai là không cảm thấy thần kỳ: “Là Sư phụ Đại Pháp đã bảo hộ chúng ta!”
Không chỉ những người thân này của tôi được thụ ích trong Đại Pháp, mà còn có những người thân khác cũng được thụ ích trong Đại Pháp, cũng vô cùng thần kỳ, ví dụ thực sự quá nhiều, do khuôn khổ bài viết có hạn, nên chỉ xin chia sẻ với mọi người một vài điều như vậy.
Lời kết
Sư phụ đã tịnh hóa thân thể cho vợ chồng tôi, chúng tôi thân thể nhẹ nhàng vô bệnh. Đắc Pháp hơn 30 năm nay, chúng tôi đã không còn biết bệnh tật là gì nữa; Sư phụ lại vớt chúng tôi ra khỏi thùng thuốc nhuộm lớn của nhân loại, dùng Pháp tẩy tịnh chúng tôi, khiến chúng tôi thoát thai hoán cốt, đạo đức thăng hoa, chúng tôi đã biết cách làm người tốt rồi! Những người thân của tôi cũng được đắm mình trong Pháp quang của Đại Pháp. Chúng tôi thật may mắn! Chúng tôi là những người hạnh phúc nhất trên thế giới!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/23/491281.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/7/234614.html



