Các đồng tu trong nhóm phối hợp chỉnh thể, cùng nhau đề cao
Bài viết của đệ tử Đại Pháp ở Đại lục
[MINH HUỆ 26-03-2026] Cầm bút lên mà muôn vàn cảm xúc đan xen, nhớ lại con đường tu luyện hơn 20 năm qua, những giọt nước mắt biết ơn cứ rưng rưng trong khóe mắt, mỗi bước đệ tử tiến về phía trước đều không thể tách rời sự bảo hộ và điểm hóa của Sư tôn từ bi vĩ đại, Sư tôn đang dắt tay đệ tử bước đi.
1. Người mù máy tính lập điểm tài liệu chân tướng
Nhóm nhỏ học Pháp của chúng tôi có năm người, Chủ nhật hàng tuần đều cùng nhau học Pháp, học xong lại cùng nhau chia sẻ giao lưu. Trước đây chúng tôi đều mù tịt về máy tính, không ngờ hiện tại chúng tôi cũng đã lập được điểm tài liệu. Chúng tôi phối hợp với nhau in tài liệu chân tướng, cuốn sách nhỏ chân tướng, tiền chân tướng, bùa hộ mệnh, và còn có thể làm sách Đại Pháp. Bước đi đến ngày hôm nay, không thể tách rời sự gia trì và an bài tỉ mỉ của Sư tôn từ bi vĩ đại.
Chúng tôi giống như “Bát Tiên quá hải, các hiển thần thông”, phát huy thế mạnh của từng người, có người làm cuốn sách nhỏ chân tướng, có người làm tiền chân tướng, có người làm bùa hộ mệnh… không ỷ lại, không chờ đợi, cứ lặng lẽ mà làm.
Mới đầu, chúng tôi chỉ học được một chút việc in ấn. Máy in lại thường xuyên gặp trục trặc, khi có vấn đề thì bản thân không biết giải quyết, chỉ biết mang ra tiệm sửa chữa, tất nhiên làm vậy là không an toàn, nhưng hết cách, đành phải làm thế. Chúng tôi cũng có tâm sợ hãi, sợ chủ tiệm hỏi chúng tôi in gì, lâu dần, tiếp xúc nhiều với chủ tiệm, chúng tôi cũng giảng chân tướng cho họ, vợ chủ tiệm rất vui vẻ thoái xuất khỏi đảng, đoàn, đội. Không lâu sau, khi gặp tôi, cô ấy xúc động nói: “Chị ơi, hôm nay con gái em học giờ thủ công ở trường, dùng kéo gắp đồ vật lên, bất cẩn bị kéo đâm vào mắt, may mà trúng ngay cạnh mắt. Lệch đi một chút thì hậu quả thật không dám tưởng tượng, lúc đó trong tâm em biết ngay là Sư phụ Đại Pháp đã quản chúng em, thực sự cảm ơn chị.” Tôi nói: “Em đừng cảm ơn chị, em hãy cảm tạ Sư phụ nhé.” Cô ấy nói: “Cảm tạ Đại Pháp! Cảm tạ Sư phụ”. Tôi đến tiệm thăm con gái cô ấy, thấy nhãn cầu của cháu đỏ ngầu, tôi liền bảo cháu niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo!” Con gái cô ấy rất có duyên với Đại Pháp, cứ niệm mãi, vài ngày sau gặp lại, mắt cháu đã hoàn toàn bình phục. Cả gia đình cô ấy đã chứng kiến sự thần kỳ và siêu thường của Đại Pháp.
Sau này, chúng tôi đi sửa máy in cũng thuận tiện hơn nhiều, vợ chủ tiệm hễ thấy tôi đến là rút phích cắm camera ra, rồi mới để chúng tôi vào nhà. Nghe họ nói trước đây cảnh sát cũng từng đến tiệm hỏi xem những ai thường đến sửa máy in. Họ đã khéo léo tìm cách để cảnh sát đi. Tôi thực sự mừng cho gia đình họ vì đã minh bạch chân tướng, đã lựa chọn cho mình một tương lai tươi sáng.
Lúc đó chúng tôi chỉ dùng một chiếc máy in 805, một ngày làm 20 bản tài liệu cũng rất khó khăn, căn bản không thể đáp ứng được nhu cầu của đồng tu. Sư phụ thấy chúng tôi có cái tâm làm tài liệu này, liền khéo léo an bài một đồng tu kỹ thuật trẻ tuổi đến giúp đỡ. Sau khi đồng tu kỹ thuật đến, mọi vấn đề nan giải đều được giải quyết. Đồng tu trang bị thêm cho chúng tôi máy in 552, chỉ 15 phút là in được 25 bản tài liệu. Điểm tài liệu của chúng tôi như cá gặp nước, có thể đáp ứng được nhu cầu của các đồng tu.
Đồng tu kỹ thuật dạy chúng tôi cách tháo lắp, sửa chữa, thay linh kiện, reset máy v.v. Nhờ sự giúp đỡ kiên nhẫn của đồng tu kỹ thuật, chúng tôi đã học được rất nhiều, tiết kiệm được rất nhiều tài nguyên Đại Pháp, hễ có vấn đề ở đâu là chúng tôi có thể tự giải quyết. Tiếp đó, đồng tu kỹ thuật lại dạy chúng tôi cách lên mạng, tải xuống, in ấn, làm sách Đại Pháp, tiền chân tướng, bùa hộ mệnh, cài đặt máy ảo v.v. Trước đây ai nấy trong chúng tôi đều mù công nghệ, nếu không có sự gia trì và bảo hộ của Sư phụ, làm sao chúng tôi có thể học được những điều này? Khu vực của chúng tôi cũng đã nở hoa (điểm tài liệu) khắp nơi, rất nhiều đồng tu đều tự mở những bông hoa nhỏ ngay tại nhà mình.
Đồng tu ở điểm tài liệu của một khu vực khác bị bức hại, điểm tài liệu bị phá hoại, toàn bộ khu vực đó không có tài liệu và “Tuần san Minh Huệ”. Các đồng tu không được xem Tuần san, không có tài liệu nên rất lo lắng. Sau khi biết chuyện, chúng tôi đã cùng nhau giao lưu chia sẻ, có hai đồng tu tình nguyện đi giao tài liệu và Tuần san cho họ. Mỗi tuần, hai đồng tu đi xe điện phải chạy quãng đường hơn 50km, bất kể mưa gió, băng tuyết, giá rét hay nắng nóng, đều không quản ngại. Hơn 10 năm qua, họ chưa từng gián đoạn. Đồng tu không sợ khổ, nhất tâm vì người khác, cảnh giới ấy của đồng tu thật khiến người ta khâm phục.
Sư phụ bảo chúng ta nở hoa (điểm tài liệu) khắp nơi, vì vậy chúng tôi cũng giúp vài đồng tu ở nông thôn lập điểm tài liệu gia đình ngay tại địa phương của họ. Một điểm tài liệu từ lúc bắt đầu cho đến khi thành thục, chúng tôi đều phải đi xe điện chạy tới chạy lui hơn chục chuyến. Sau này chúng tôi còn đi bảo trì, máy in của điểm tài liệu nào gặp trục trặc, mấy người chúng tôi lại cùng đồng tu kỹ thuật đến sửa. Trong quá trình sửa chữa, chúng tôi đã tu bỏ được rất nhiều nhân tâm, đồng thời cũng học được kỹ thuật. Khi đồng tu kỹ thuật bận việc, có vấn đề gì chúng tôi cũng có thể tự giải quyết, chúng tôi không chờ đợi, không ỷ lại, bước đi tốt con đường tu luyện của mình.
2. Phối hợp chỉnh thể, bảo vệ máy móc cứu người
Một ngày mùa thu năm nọ, một đồng tu cao tuổi do điện thoại bị giám sát nên đã bị cảnh sát theo dõi và lục soát nhà. Vào lúc 9 giờ tối ngày bị lục soát, đồng tu cao tuổi vội vã gõ cửa nhà tôi, nói rõ lý do đến và bảo tôi mau chóng đến điểm tài liệu chuyển đồ đi. Điểm tài liệu là một ngôi nhà khác của đồng tu cao tuổi này. Lúc đó tôi hơi hoảng loạn, thầm nghĩ: Ở đó liệu có tà ác đang rình rập không? Tôi trấn tĩnh lại và nghĩ: “Đây là tà niệm, chúng ta có Sư phụ ở đây, có Pháp ở đây.” Chính niệm đã xuất ra. Tôi vội vàng liên lạc với hai đồng tu khác, ba người chúng tôi đi hai chiếc xe điện xuất phát. Khi bước ra bước này, tôi cảm thấy thân thể mình vô cùng cao lớn, vật chất sợ hãi không còn nữa.
Chúng tôi vừa đi vừa phát chính niệm trong tâm. Cầu xin Sư phụ gia trì cho chúng tôi, một lát sau chúng tôi đã đến nơi. Tôi đi vào từ cửa sau, hai đồng tu đi vào từ cửa trước, chúng tôi không bật đèn, chỉ cầm theo một chiếc đài phát có gắn đèn nhỏ để chiếu sáng. Tôi tận dụng ánh đèn để thu dọn đồ đạc, hai đồng tu thì chuyển đồ đến một nơi khác, tôi dọn xong một túi thì để ra một chỗ. Bất kể là đồ lớn hay đồ nhỏ, tôi đều có thể bê vác rất nhẹ nhàng. Bình thường tôi chưa từng làm việc nặng, không biết sao hôm đó sức lực lại lớn đến vậy, một món đồ vừa to vừa nặng mà tôi bê qua cái một, thần kỳ là còn không thấy nặng. Thực sự là Sư phụ đang gia trì cho tôi.
Tôi thu dọn, hai đồng tu vận chuyển, chúng tôi cũng không biết đã chuyển bao nhiêu chuyến, cũng không biết đã đổ bao nhiêu mồ hôi, cứ thế bê vác, vận chuyển, dọn sạch toàn bộ đồ đạc của điểm tài liệu. Về đến nhà đã là hơn 1 giờ khuya, vừa ngồi xuống sô-pha mới cảm thấy quần áo từ trong ra ngoài ướt đẫm mồ hôi. Mặc dù hơi mệt, nhưng đồ đạc của điểm tài liệu đã được chuyển đến nơi an toàn, bảo vệ tốt máy móc cứu người mới là điều chúng tôi vui mừng nhất. Bởi vì đó là trách nhiệm của (đệ tử) chúng ta.
3. Giúp đỡ đồng tu, đề cao bản thân
Có một đồng tu cao tuổi đã tiếp xúc với máy tính hơn hai năm rồi. Chúng tôi đã dạy bà ấy vô số lần. Tôi biết đây là để tu bỏ tâm nóng vội của chúng tôi. Một hôm, tôi rủ đồng tu P cùng đi dạy đồng tu cao tuổi tải các bài viết trên Minh Huệ Net, lúc đó thấy bà ấy cũng biết tải rồi, nhưng để bà ấy tự thao tác thì vẫn làm sai, dạy đi dạy lại suốt cả buổi chiều, bà ấy tự thao tác vẫn sai. Trong tâm đồng tu P hơi nóng vội, nhưng cô ấy vẫn luôn điều chỉnh tâm thái của mình, vẫn kiên nhẫn giảng giải cho bà ấy, kết quả là đồng tu vẫn không hiểu lắm. Chúng tôi nói: “Bác cứ tự thao tác thêm đi, lần sau chúng tôi lại đến.”
Khi chúng tôi bước ra khỏi cổng nhà đồng tu cao tuổi, đồng tu P mất kiên nhẫn nói: “Đây là lần đầu tiên em đến, cũng là lần cuối cùng, sau này những việc thế này chị đừng gọi em nữa, quá mất thời gian.” Sau này khi đi dạy máy tính cho đồng tu cao tuổi, tôi vẫn gọi đồng tu P, đồng tu P hễ gọi là đến ngay, không hề chậm trễ, chỉ là lúc đó không giữ được tâm tính, sau đó cũng hối hận, dùng Pháp của Sư phụ là có thể nhanh chóng điều chỉnh lại được. Trong khi giúp đỡ đồng tu, chúng tôi cũng tu bỏ được tâm nóng vội, tâm vị ngã vị tư.
4. Làm tốt sách Đại Pháp, tu bỏ nhân tâm
Sau khi Sư phụ công bố “Giảng Pháp tại các nơi XII”, “Giảng Pháp tại các nơi XIII”, “Giảng Pháp tại các nơi XIV”, “Giảng Pháp tại các nơi XV” và “Hồng Ngâm VI”, tôi và đồng tu F bàn bạc phải làm càng sớm càng tốt, bởi vì các đồng tu ở nông thôn sau khi biết có kinh văn mới đều vô cùng mong đợi.
Đồng tu F làm việc nhanh nhẹn, đồng tu kỹ thuật lúc đó lại không có ở địa phương, khi ấy chúng tôi vẫn chưa có máy in laser, nên chúng tôi đã lên thành phố mua một chiếc máy in laser, lại mua thêm màng ép nguội để làm bìa sách Đại Pháp, tiệm bán màng ép nguội lúc đó không có sẵn hàng, chúng tôi đã đặt cọc, đợi hai ngày sau mới đến lấy. Tôi và đồng tu F đi bằng taxi, hai ngày sau đồng tu P lái xe đi có việc, chúng tôi liền nhờ cô ấy mang về giúp. Sau khi chuẩn bị xong đồ đạc, tôi và đồng tu F bắt đầu làm sách, lúc đó kỹ thuật làm sách vẫn chưa đạt, sách làm ra tự mình cũng thấy không ổn, một tuần chúng tôi có thể làm ra hơn 80 bộ. Vì mỗi tuần đều đi giao tài liệu cho các đồng tu ở nông thôn, nên họ hỏi (muốn lấy) sách Đại Pháp. Đến lúc chúng tôi học Pháp, đồng tu P không vui nói: “Cũng không biết hai chị đang vội cái gì?” Đồng tu F nói: “Các đồng tu ở nông thôn đều đang vội cần, chúng ta có thể không vội sao?” Đồng tu P nói: “Làm không ra thì không làm, làm được bao nhiêu thì làm bấy nhiêu.” Lúc đó tôi nghe xong cũng cảm thấy khó chịu, nhưng không lên tiếng. Hai đồng tu F và P tranh luận có chút không vui.
Về đến nhà, tôi liền nghĩ: “Mình sai ở đâu rồi, ngày nào cũng bận rộn đến nửa đêm, đồng tu còn nói mình vội vàng làm nhiều sách thế để làm gì.” Tôi liền điều chỉnh lại tâm thái của mình trước, hướng nội tìm, tìm thấy bản thân có tâm (ham) làm việc, chỉ chú trọng số lượng mà không màng chất lượng, sách Đại Pháp làm ra tự mình còn thấy không ổn, giờ nghĩ lại cũng là Sư phụ mượn lời đồng tu P để điểm ngộ cho chúng tôi. Đồng tu F và P cũng đều dùng Pháp để quy chính bản thân. Nhận thấy bản thân đều đang dùng nhân tâm để đối đãi việc này. Tiếp đó đồng tu kỹ thuật đã về, nhờ sự giúp đỡ của đồng tu kỹ thuật, chúng tôi đã làm sách Đại Pháp rất đẹp. Nhìn những quyển sách Đại Pháp ngay ngắn chỉnh tề, chúng tôi đều rất vui. Trong tâm mọi người đều cảm tạ sự an bài khéo léo của Sư phụ, cũng cảm ơn sự phối hợp vô điều kiện của các đồng tu.
Sư tôn đã vớt chúng con lên từ địa ngục và tẩy tịnh cho chúng con, lại dùng Pháp lý của Đại Pháp để dạy chúng con trở thành những bậc Chính Giác vô tư vô ngã, tiên tha hậu ngã. Đệ tử chỉ có tinh tấn thực tu, bước đi cho tốt con đường Chính Pháp mà Ngài đã an bài cho chúng con, làm tốt ba việc, không cô phụ sự từ bi cứu độ của Ngài!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/3/26/508130.html



