Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc

[MINH HUỆ 10-04-2026] Trong quá trình học Pháp và tu luyện, tôi không ngừng nhận ra những chấp trước và thiếu sót của bản thân. Khi sự lý giải về Pháp được đề cao, tôi nhận ra rằng những nhận thức trước đây của mình chưa thấu đáo, hoặc là sai. Dưới đây là những trải nghiệm cá nhân về việc tôi đã nhìn nhận sai lầm về người nhà, và sự đề cao trong học Pháp và tu luyện đã giúp tôi giải quyết những vấn đề này.

Trong một thời gian dài, tôi cảm thấy người thân trong gia đình mình không ủng hộ tôi như gia đình của các học viên khác. Người nhà của các đồng tu tuy không tu luyện nhưng lại rất thấu hiểu và chu đáo với các học viên. Ví dụ, chồng của một đồng tu đã gánh vác mọi việc nhà và giúp cô ấy làm các hạng mục Đại Pháp. Điều này giúp cô có thêm thời gian học Pháp và có thể toàn tâm toàn ý trợ giúp Sư phụ cứu người mà không bị việc gia đình làm phân tâm.

Điều khó khăn nhất đối với tôi là tôi hoàn toàn không có thời gian ra ngoài giảng chân tướng. Vợ tôi không tu luyện, cô ấy rất sợ tôi sẽ bị bức hại. Bất cứ khi nào tôi ra ngoài, cô ấy đều rất lo lắng. Khi tôi về nhà hơi muộn một chút, cô ấy liền gây chuyện với tôi, làm ầm lên, đôi khi còn có những hành vi cực đoan. Là một người tu luyện, tôi biết mình không thể hành xử giống cô ấy. Tôi đã cố gắng nghĩ cho cảm nhận của vợ, nên đã làm hết việc nhà, nhưng cô ấy vẫn không muốn tôi ra ngoài giảng chân tướng. Tôi cảm thấy cô ấy đang gây khó dễ cho tôi và can nhiễu đến nỗ lực cứu người của tôi.

Thông qua học Pháp, tôi biết rằng vấn đề nằm ở tu luyện của bản thân và tôi nên hướng nội. Tuy nhiên, tôi đã hướng nội hết lần này đến lần khác mà vẫn không thể tìm ra vấn đề của mình. Vì tình trạng này không có chuyển biến đáng kể, nên tôi hiếm khi có cơ hội nói chuyện với mọi người về Đại Pháp.

Sau đó, để tránh bị bức hại, tôi đã ở tại nhà của đồng tu trong hai năm. Trong thời gian đó, tôi thấy chồng cô ấy cũng thường xuyên sợ hãi, áp lực và ích kỷ, khá giống với vợ tôi. Lúc đó tôi mới nhận ra rằng mình chỉ nhìn thấy mặt tích cực của chồng đồng tu chứ không nhìn thấy toàn bộ bức tranh. Tôi từng nghĩ vợ mình thiếu chính niệm, vô lý và thường xuyên làm ầm lên chỉ vì những chuyện nhỏ. Tôi nhận ra cách nhìn nhận của mình về cô ấy không đúng. Tôi đã dùng tiêu chuẩn của một người tu luyện để so sánh với cô ấy, việc này không phù hợp với Pháp.

Sau khi suy nghĩ thêm, tôi nhận ra rằng vợ tôi cũng có mặt tích cực. Cô ấy luôn có cái nhìn chính diện về Đại Pháp. Khi tôi bị giam trong một trung tâm tẩy não, cô ấy đã đến đó và yêu cầu họ thả tôi. Kết quả là tôi đã được trả tự do, tất nhiên đó là sự an bài của Sư phụ. Dù phải đối mặt với sự sách nhiễu liên tục từ các quan chức Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), cô ấy vẫn ủng hộ Đại Pháp. Ngay cả khi làm ầm lên và chỉ trích tôi, cô ấy chưa bao giờ nói bất cứ điều gì bất kính với Đại Pháp hay Sư phụ.

Sau khi hướng nội và suy ngẫm về tất cả những điều này, tôi đã nhìn vợ mình bằng con mắt khác, đồng thời cô ấy cũng đã thay đổi. Mặc dù cô ấy vẫn không muốn tôi ra ngoài giảng chân tướng, nhưng cô ấy ít làm lớn chuyện hơn trước, đôi khi cố tình tỏ ra không biết tôi ra ngoài. Trong khi đó, hiệu quả giảng chân tướng của tôi đã cải thiện rất nhiều. Mọi việc dễ dàng hơn trước rất nhiều. Đôi khi tôi đã giúp mọi người thoái khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới chỉ bằng vài câu nói trong vòng vài phút.

Tôi xin chia sẻ thêm về con gái mình. Trong một thời gian dài, mối quan hệ của cháu với tôi không quá gần gũi và cũng không xa cách. Sau khi cuộc bức hại bắt đầu, khi cháu lớn lên, tâm truy cầu lợi ích cá nhân của cháu trở nên mạnh mẽ hơn, cháu bị ô nhiễm nhiều hơn bởi sự trượt dốc của xã hội, đặc biệt là khi sống dưới bóng đen của cuộc bức hại tà ác. Cháu dần dần ngày càng xa lánh tôi. Tôi thường cảm thấy cháu ngày càng trở nên thiếu tôn trọng người lớn tuổi, ích kỷ, lười biếng, v.v. Tôi đã cố gắng giáo dục cháu bằng các Pháp lý của Đại Pháp, nhưng cháu không thay đổi nhiều, đôi khi cháu mất kiên nhẫn nếu tôi nói quá nhiều.

Cách đây không lâu, con gái tôi gặp một số vấn đề về sức khỏe và cần tôi chăm sóc. Tôi đã nhân cơ hội này để nói cho cháu biết tại sao con người lại mắc bệnh và tại sao mọi người nên tin vào Đại Pháp. Sau khi trò chuyện và dành thời gian ở cạnh nhau, chúng tôi đã thấu hiểu nhau hơn. Cháu thấy rằng cha mình, một học viên Pháp Luân Đại Pháp, là một người tốt và đã trở thành một người tốt hơn nữa. Cháu cảm thấy an tâm khi biết mình có một chỗ dựa. Vì vậy, cháu không bao giờ cố gắng ngăn cản tôi tu luyện Đại Pháp hay làm ba việc mà các học viên nên làm. Tôi cũng biết được rằng cháu đã luôn phải gánh chịu một áp lực trong lòng.

Khi được giới thiệu bạn trai, cháu đã từ chối một vài người có lý lịch rất tốt—ví dụ như phi công, cảnh sát và sĩ quan quân đội. Rõ ràng là do đặc thù nghề nghiệp, họ sẽ yêu cầu thẩm tra lý lịch gia đình nhà gái trước khi hẹn hò. Con gái tôi nghĩ rằng cháu sẽ không vượt qua được những cuộc thẩm tra như vậy vì cha cháu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, nên cháu đành từ chối những cơ hội đó. Tuy nhiên, vì bỏ lỡ những cơ hội này, cháu đã nảy sinh tâm oán hận ĐCSTQ vì đã bức hại Đại Pháp, cháu đã giữ kín điều này trong lòng suốt bao nhiêu năm. Vì ôm giữ nỗi oán hận không có chỗ trút bỏ này, nên khi mọi việc không như ý, cháu lại trút sự căm ghét đối với ĐCSTQ ra ngoài. Thế nhưng, vì cháu chưa bao giờ nói rõ điều này, nên tôi có ấn tượng rằng thỉnh thoảng cháu lại hờn dỗi hoặc nổi nóng. Tôi đã hiểu lầm con gái mình, nhận thức sai lầm rằng cháu là đứa trẻ không vâng lời, vô phép và bất hiếu. Tôi thực sự đã đánh giá sai về cháu!

Sau khi tôi thay đổi cách nhìn nhận về con gái mình, cháu cũng đã thay đổi và trở nên tích cực, hoạt bát và hiếu thảo hơn.

Trong hơn 20 năm tu luyện Đại Pháp qua, môi trường gia đình là nơi rất nhiều chấp trước của tôi bị phơi bày và loại bỏ. Đôi khi, tôi học Pháp không tốt và không nhìn nhận sự việc từ cơ điểm của Pháp. Tôi nhìn nhận chúng bằng cảm xúc và những quan niệm cố hữu. Kết quả là, tôi đã không xử lý đúng đắn mối quan hệ của mình với những người xung quanh. Khi tôi học Pháp không tốt, hễ mâu thuẫn xảy ra, nó sẽ xông thẳng vào tâm trí tôi và tôi sẽ không vượt qua được khảo nghiệm. Đây là một thể ngộ sâu sắc mà tôi có được sau rất nhiều bài học đau xót.

Sư phụ giảng:

“Nhất định học Pháp thật tốt. Trong quá trình học Pháp, chư vị [mới] có thể không ngừng thanh trừ những nhân tố bất hảo của mình, cải biến những điểm cuối cùng mà chưa cải biến.” (Giảng Pháp tại Pháp hội vùng đô thị New York, Giảng Pháp tại các nơi III)

Hiện tại, tôi đảm bảo rằng mỗi ngày mình cũng giống như nhiều học viên khác, đọc Pháp, học thuộc Pháp hoặc chép Pháp.

Con xin cảm tạ sự cứu độ từ bi của Sư phụ!

Cảm ơn các bạn đồng tu vì sự giúp đỡ vô tư!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/10/503047.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/22/234402.html