Tín Sư tín Pháp, không quan nạn nào không qua được
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Sơn Đông, Trung Quốc
[MINH HUỆ 25-03-2026] Năm nay tôi 75 tuổi, đã tu luyện Đại Pháp được 27 năm. Trong tu luyện, tôi đã trải qua trùng trùng ma nạn và khảo nghiệm về các phương diện, dựa vào tâm kiên định tín Sư tín Pháp, coi bản thân mình là người tu luyện chân chính, hết sức chiểu theo yêu cầu của Đại Pháp đối với người tu luyện mà làm, dưới sự từ bi bảo hộ của Sư phụ, mỗi một ma nạn đều được hóa giải dễ dàng, tương đối bình ổn mà bước đến hôm nay.
Dưới đây, tôi xin giao lưu với các đồng tu một chút thể hội tu luyện dựa vào tín Sư tín Pháp mà bước ra khỏi ma nạn của mình. Nếu có chỗ nào không phù hợp với Pháp, xin các đồng tu chỉ chính.
1. Tín Sư tín Pháp, bước ra khỏi ma nạn gia đình, chồng được đắc cứu
Tôi sinh ra ở vùng quê nghèo khổ. Khi ấy gia đình rất nghèo, dù nghèo nhưng cha mẹ tôi đều rất truyền thống và thiện lương. Dưới sự nuôi dưỡng của cha mẹ, tôi là một đứa trẻ thiện lương, hiểu chuyện và biết vâng lời, hơn nữa tính tình rất tốt, dường như chưa bao giờ biết cáu giận, không biết mắng người, vì thế cha mẹ chưa bao giờ đánh mắng tôi.
Sau khi kết hôn, chồng tôi lại là một người nóng tính, có lúc nói chửi liền chửi, có khi còn ném đồ. Đặc biệt là sau khi tà đảng bức hại Pháp Luân Công, ma tính của ông ấy đại phát. Vì ép tôi từ bỏ tu luyện Đại Pháp, gần như ngày nào ông ấy cũng phát hỏa chửi rủa. Trước những lời chửi rủa của ông ấy, là người tu luyện, tôi không động tâm, cũng không hề nói lại. Tôi đã làm được điều Sư phụ giảng:
“Đã làm người luyện công thì trước hết phải làm được ‘đả bất hoàn thủ, mạ bất hoàn khẩu’, phải Nhẫn. Nếu không, thì chư vị là người luyện công [loại] gì vậy?” (Chuyển Pháp Luân)
Vì tôi học Đại Pháp, nên đã biết được ý nghĩa của nhân sinh, con người đến từ đâu, sẽ đi về đâu, tu luyện là gì, người tu luyện gặp phải ma nạn là vì sao, nhân quả báo ứng, v.v., vậy nên tôi có thể nhẫn được.
Tuy nhiên, điều khiến tôi không thể dung nhẫn là: Vì tôi tu luyện, mà bị kẻ ác liên tục quấy nhiễu, đồng tu ở đơn vị tôi cũng bị bức hại, chồng tôi biết được thì không chịu đựng được, nhiều lần về nhà, chưa nói đến câu thứ hai đã đấm đá tôi và ném đồ, còn xé sách Đại Pháp. Có một lần, ông ấy đánh tôi suốt cả đêm, vừa đánh vừa cấu, như thể thật sự muốn đánh chết tôi. Ngày hôm sau, khắp người tôi đều là vết bầm tím, trên cổ còn có vết véo. Dù ông ấy đánh tôi thế nào, tôi cũng không có niệm đầu sợ chết, tôi tin rằng mệnh của con người là do trời định trước, không đáng chết thì có thế nào cũng không chết được, hơn nữa tôi có Sư phụ vĩ đại nhất, tôi sợ gì chứ?! Bởi vì tôi cũng đã biết sinh tử là chuyện gì, người tu luyện không có khái niệm tử, vậy nên tôi không sợ.
Ông ấy không đánh chết được tôi, liền mở hết cửa sổ phía trước và sau ra, rồi kéo tôi ra cửa sổ, luôn miệng bảo tôi chết đi, bảo tôi nhảy từ cửa sổ xuống. Sau đó, ông ấy lại đề nghị ly hôn. Lúc đó, tôi đúng là khổ còn hơn cả Hoàng Liên: Tà đảng bức hại Pháp Luân Công, tôi liên tục bị quấy nhiễu; áp lực công việc ở đơn vị; bị chồng bạo lực tàn nhẫn, còn bị tiểu tam can nhiễu; còn phải nấu cơm giặt giũ, lo liệu việc nhà, còn phải chăm sóc con gái đi học, thử nghĩ xem, tôi làm sao sống tiếp đây? Đối với một người thường không tu luyện mà nói, thật sự thà chết đi còn hơn, nói theo hướng tích cực thì chắc chắn là ly hôn. Kỳ thực, nếu tôi dùng đến biện pháp ly hôn, bản thân tôi sẽ rất hạnh phúc, vì tôi có một công việc kỹ thuật ổn định, mức lương ở khu vực cũng khá cao. Nhưng tôi là người tu luyện, nên không làm như vậy.
Đã là vợ chồng, cho dù ông ấy đối xử với tôi thế nào, tôi biết cũng đều là có quan hệ nhân duyên, đều là nhân đã gieo từ kiếp trước, đời này mới kết duyên như vậy, đắc quả như vậy. Giới tu luyện có câu nói: Đời trước không nợ, đời này không gặp. Tôi nghĩ: Dù thế nào, là người tu luyện, hết thảy những gì gặp phải đều không phải ngẫu nhiên, không chỉ có nhân tố tôi cần trả nợ, khẳng định cũng có nhân tố tâm tính của tôi phải đề cao. Nếu như đời trước có nợ, vậy đời này phải hoàn trả. Vậy nên dù tôi gặp phải ma nạn gì, tôi tin rằng Sư phụ luôn ở bên cạnh tôi, hết thảy giao cấp cho Sư phụ, Sư phụ sẽ an bài tốt nhất cho tôi. Tôi phát một niệm: Đời này tôi không chỉ trả hết nợ mà còn không được có dù chỉ một chút oán hận, còn phải tìm ra thiếu sót của bản thân mình. Chiểu theo tiêu chuẩn của người tu luyện, tôi còn phải cảm ơn ông ấy. Trong tâm tôi nói với ông ấy: Cảm ơn mình, là mình giúp tôi tiêu giảm tội nghiệp, trả hết nợ; là mình giúp tôi đề cao tâm tính; là mình đã giúp tôi thêm tỉnh ngộ về nhân sinh; là mình giúp tôi tiến thêm một bước trên con đường tu luyện đến viên mãn. Vậy nên tôi không thể oán hận mình, tôi còn phải nghĩ biện pháp cứu mình.
Khi ấy, tôi nhìn chồng, càng nhìn tôi càng cảm thấy ông ấy quá đáng thương, quá vô tri, do đó trong tâm tôi thật sự rất khó chịu, nên muốn cứu ông ấy. Hiện giờ phần lớn người Trung Quốc đại lục đều là đã bị ngâm trong văn hóa của tà đảng khi sinh ra, tà linh lạn quỷ cộng sản, vô thần luận, tiến hóa luận và quan niệm hiện đại đang khống chế con người, thần hồn điên đảo, thiện ác tốt xấu bất phân, thật sự quá đáng thương. Nhưng mà, làm sao để cứu chồng đây?
Tôi tĩnh tâm lại, như chưa từng xảy ra chuyện gì, trong tâm đã tìm được rất nhiều thiếu sót của bản thân, tôi cũng đã tu bỏ được chấp trước vào tình. Trong cuộc sống, tôi đảm nhận trách nhiệm làm vợ, quan tâm đến ăn mặc của ông ấy. Dù nhiều tháng, ông ấy không ngó ngàng gì đến tôi, đối xử với tôi như kẻ địch, nhưng tôi vẫn phải dùng tấm lòng đại thiện đại nhẫn tu xuất trong Đại Pháp để cảm hóa ông ấy. Khi ấy, tôi đã có một niệm kiên định: Tôi không tin tôi lại không cứu được mình. Vậy nên, khi tâm trạng của ông ấy tốt hơn, tôi đã từ từ giảng một chút về Giang ma đầu xấu tệ như thế nào, chỗ tốt của Pháp Luân Đại Pháp, sự thật tôi tu luyện Đại Pháp thân thể vô bệnh, rồi tôi tu nhẫn, tu thiện như thế nào, đều giảng cho ông ấy nghe. Đồng thời, tôi xin Sư phụ gia trì cho đệ tử, thanh trừ hết thảy tà linh lạn quỷ phía sau chồng tôi. Dần dần, chồng tôi đã thay đổi, không tức giận nữa, không mắng một câu. Từ chai đựng dầu bị đổ trong nhà ông ấy cũng không giúp, thì nay đã bắt đầu giúp tôi làm việc.
Hiện giờ, chồng tôi đã biến thành một người hoàn toàn khác, gần chục năm nay, tôi không còn nghe thấy tiếng mắng chửi của ông ấy nữa, mọi việc trong nhà thì ông ấy đều giành làm, nấu cơm, giặt giũ, quét dọn vệ sinh, làm đủ thứ việc. Buổi tối, sau khi tắm rửa xong, tôi để quần áo ở đó, sáng sớm khi tôi luyện công, ông ấy đã dậy và giặt hết quần áo cho tôi, đến nội y cũng giặt. Ông ấy rất quan tâm đến tôi, còn thường xuyên khen tôi cái này tốt, cái kia tốt, bản thân ông ấy có khi còn nói: Sao tôi lại có phúc như vậy? Đã tìm được một người vợ tốt như thế. Em gái của ông ấy cũng thường nói với ông ấy: Anh thật là có phúc, phúc của nhà chúng ta đều để anh hưởng hết rồi, anh tìm được một người như chị dâu đúng là đức tích được từ kiếp nào. Chồng tôi cứ cười cười.
Hiện tại, chồng tôi cũng đã đọc được mấy cuốn sách Đại Pháp, cuốn sách chính của Đại Pháp “Chuyển Pháp Luân” cũng đã đọc, biết rằng Pháp Luân Đại Pháp là tốt, Chân Thiện Nhẫn là tốt. Ông ấy còn nói với em gái: “Chị dâu của em học rất tốt. Kỳ thực em gái của ông ấy đã sớm minh bạch chân tướng rồi, mỗi ngày đều niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo!”, cũng đã đắc được phúc báo.
Chồng tôi còn đồng thời thoái xuất khỏi tà đảng từ trong tư tưởng và tổ chức, cũng đã đăng trên Minh Huệ Net bài “Thanh minh của người thường đã thức tỉnh”. Hiện giờ, tôi nhận thấy, chồng tôi rất thiện lương, làm việc gì cũng nghĩ cho người khác. Có một hôm, tôi và ông ấy ra phố, nhặt được một xấp tiền, không chờ tôi lên tiếng, ông ấy đã lập tức đưa cho ông chủ của cửa hàng gần đó, nói: Không biết tiền của ai đánh rơi? Để ở đây vậy, nếu có người đến tìm, ông hãy đưa cho người ta. Khi ra ngoài mua đồ ăn, ông ấy gần như không hỏi giá cả, thấy ngon là mua. Có lão nông nói mấy đồng lẻ thì thôi, khỏi lấy mấy hào đó. Chồng tôi luôn nói: Người cao tuổi các bác kiếm tiền không dễ dàng, vài hào tôi cũng đưa cho bác; ông ấy trước giờ không chiếm lợi nhỏ. Đến công viên, thấy có người hái hoa cây hòe, bẻ gãy hết cả cây, ông ấy rất tức giận, nói là phá hoại của công. Mỗi lần ông ấy rửa xong hoa quả, luôn là chọn những quả to rồi bảo tôi dâng lên Sư phụ, có lúc ông ấy tự mình dâng lên Sư phụ.
Chồng tôi từng hai lần bị tai nạn xe, Sư phụ đã bảo hộ ông ấy, chỉ có xe bị hư hỏng, còn người thì bình an vô sự. Có lần, ông ấy bị ho rất lâu, uống thuốc cũng không có tác dụng. Tôi nói với ông ấy hãy nhẩm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo!” Ông ấy nhẩm niệm hai ngày thì khỏi. Ba năm đại dịch, hơn 95% người dân đã bị nhiễm bệnh, còn chết rất nhiều người. Tôi (không tiêm mũi vắc xin nào) và ông ấy (tiêm hai mũi) đều bình an vô sự
Biểu hiện của chồng hiện tại khiến tôi hoàn toàn tỉnh ngộ: Người chồng vốn mắng tôi đánh tôi, căn bản không phải là bản thân ông ấy (chân ngã), mà là tà linh lạn quỷ đã khống chế ông ấy, mới làm ra những việc tà ác kia. Hiện tại những tà linh lạn quỷ phía sau chồng tôi đã bị Sư phụ Đại Pháp thanh trừ rớt đi, bản thân ông ấy đã được giải thoát rồi. Chồng tôi đã đắc cứu, gia đình đã hòa thuận, con trai, con dâu, cháu trai đều thụ ích từ Đại Pháp, cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn. Con xin cảm tạ Sư phụ!
2. Tín Sư tín Pháp, vượt qua ma nạn nghiệp bệnh
Tôi dù thiện lương, dường như cũng không làm chuyện xấu gì lớn, nhưng từ khi còn trẻ đã có bệnh, mắc nhiều bệnh mãn tính. Sau khi tu luyện Đại pháp, Sư phụ đã tịnh hóa thân thể cho tôi, vậy nên tôi đã trải qua nhiều lần khảo nghiệm tiêu nghiệp bệnh lớn.
Lần đầu là sau khi tu luyện Đại Pháp chưa lâu, đột nhiên một hôm, tôi bị sốt cao, nhiệt độ cơ thể lên đến trên 39 độ, toàn thân đau ghê gớm. Tôi không sợ, tôi tin rằng Sư phụ đang tịnh hóa thân thể cho tôi, bản thân tôi cần chịu đựng một chút thống khổ. Hôm đó, tôi chỉ uống hai cốc nước nóng, rồi nằm xuống ngủ. Sáng hôm sau ngủ dậy thì không còn sốt nữa. Nhưng lại bị ho có đờm dai dẳng, ho ra toàn đờm mủ màu vàng xanh, rất khó coi, ho ra hết lần này đến lần khác, một ngày phải dùng hết một cuộn giấy vệ sinh, ai mà thấy chỗ đờm mủ đó đều sẽ sợ hãi.
Chồng tôi (cũng là bác sỹ) chỉ thấy tôi liên tục khạc nhổ liên tục, chứ không thấy được đờm như thế nào, nhìn thấy rồi thì ông ấy nhất định sẽ sợ lắm, khẳng định sẽ ép tôi nhập viện. Vì không nhìn thấy, ông ấy chỉ nói một câu: “Có phải là mắc viêm phổi rồi không, bà mau đi chụp phim xem sao.” Tôi nói không sao, là Sư phụ thanh lý thân thể cho tôi.
Kỳ thực, với triệu chứng này, nếu dùng y học hiện đại mà xét, thì nhẹ nhất cũng là viêm phổi, có thể là bị loét phổi, hơn nữa nguyên nhân là do tụ cầu vàng hoặc trực khuẩn mủ xanh gây ra, như vậy khá nghiêm trọng, nằm viện ít nhất nửa tháng, còn không chắc đã giữ được mạng. Tôi lại chỉ bị sốt một đêm, ho ra đờm mủ suốt hai ngày liền (đúng vào ngày nghỉ), đến thứ Hai đi làm, thì không còn ho ra một chút đờm nào nữa, cũng không sốt, chỉ húng hắng chút xíu, toàn bộ đã trở lại bình thường, hơn nữa còn có cảm giác thân thể nhẹ nhàng. Đây không phải là kỳ tích sao? Thật sự là kỳ tích!
Lần thứ hai, nguyên nhân bề mặt là do tôi nhổ một chiếc răng, đồng thời trồng răng và bị tiêm thuốc tê. Khi đó, bác sỹ bảo tôi uống chút thuốc giảm viêm nhưng tôi không uống. Ngày hôm sau, một bên má của tôi bị sưng lên, đến buổi chiều hai bên đều bị sưng, cổ họng đau như thể bị sưng lên một cục vậy. Lúc tôi đang ở chỗ làm, đột nhiên hai tai ù kêu vo vo, không nghe thấy gì cả, cổ họng gần như không nói được. Tôi lập tức ý thức được, đây là vì chấp trước của tôi (nghe nói trồng răng tốt, đã động nhân tâm) mà chiêu mời bức hại của tà linh, bị cựu thế lực dùi vào sơ hở. Từ trong tâm tôi phát ra cảnh cáo với các nhân tố tà linh: Ta là đệ tử Đại Pháp trong thời kỳ chính Pháp, ta có Sư phụ, không cho phép bất kỳ bức hại nào của tà ác đối với ta, ta làm không tốt, thì sẽ quy chính trong quá trình tu luyện Đại Pháp.
Sau khi tan làm, chồng tôi đang xem tivi ở nhà, tôi chỉ nhìn được hình ảnh, không nghe thấy âm thanh gì cả. Tôi lập tức ngồi xuống phát chính niệm: Ta là đệ tử Đại Pháp, xin Sư phụ gia trì cho đệ tử, triệt để giải thể thanh trừ hắc thủ, lạn quỷ, và cựu thế lực, triệt để thanh trừ giải thể tất cả các nhân tố và sinh mệnh tà ác bức hại ta, ai bức hại thì kẻ đó có tội, nhất định triệt để giải thể thanh trừ, đồng thời mặc niệm khẩu quyết chính Pháp mà Sư phụ dạy. Duy trì phát chính niệm khoảng hơn nửa giờ, trong tai sôi sục như nồi nước đang sôi vậy, cũng có chút giống máy xay, âm thanh cuộn trào như sông biển quay lộn. Đột nhiên rầm một tiếng, từ tai trái rớt ra một thứ, mở mắt nhìn, một vật cứng màu đen nhỏ bằng một hạt gạo vàng, rất cứng chắc, đồng thời có kèm theo một tia máu. Thần kỳ! Thật sự quá thần kỳ! Không thể tin được!
Tôi vốn luôn có chứng đau đầu, tôi ngộ rằng là linh thể của tà ác đang bức hại tôi, lần này là Sư phụ loại bỏ và thanh trừ đi những thứ tà linh này. Nước mắt lã chã tuôn rơi, con xin cảm tạ Sư phụ! Cảm tạ Sư phụ! Buổi tối, có một chút dịch đỏ chảy ra từ trong tai, ngày hôm sau, thính lực đã hoàn toàn hồi phục bình thường, chỗ má sưng cũng cơ bản đã biến mất, từ đó, triệu chứng đau đầu cũng biến mất.
3. Một niệm chính, tránh được một kiếp nạn
Khoảng năm 2007, một đồng tu trong đơn vị của tôi đã bị kẻ ác đưa đến lớp tẩy não của tỉnh. Có một hôm, lãnh đạo đơn vị đột nhiên tìm đến tôi, nói với tôi: A đã khai ra chị và B rồi. Cô ấy sẽ quay lại sau vài ngày nữa, chị hãy chuẩn bị tư tưởng. Khi đó, tôi chỉ mỉm cười, không nói gì cả. Nhưng trong tâm, tôi phát ra một niệm kiên định: Ai cũng không được động đến ta! Ta là đệ tử Đại Pháp, ta có Sư phụ Đại Pháp bảo hộ, ta bước đi chính, làm chính, bức hại ta thì thiên lý không dung. Đồng thời tôi không sợ, cũng không oán hận đồng tu, trong tâm tôi chỉ nghĩ: Đồng tu à! Chị khai ra tôi, tôi không hận chị, chị hẳn là chịu đựng không nổi bức hại, mới bán rẻ đồng tu, nhưng chị không nên khai ra B. B đã già gần 70 tuổi rồi, mặc dù cũng đã học Pháp vài năm, nhưng vẫn chưa nhận thức rõ Pháp lý, không vứt bỏ được bệnh của bà ấy, vừa học Pháp vừa uống thuốc, chân cũng không song bàn được, động công cũng rất ít luyện, tính khí cũng không nhỏ. Khi đó, tôi liền cảm thấy cô ấy khai ra bản thân tôi là được rồi, không cần khai ra B. Mặc dù bị đồng tu khai ra, nhưng tôi không sợ hãi, tôi cứ như chưa hề có chuyện gì xảy ra, ban ngày đi làm, tan làm về nhà học Pháp luyện công.
Ba ngày sau, A đã quay lại. Có thể cô ấy cảm thấy có chút áy náy nên cứ tránh tôi. Khoảng một tháng sau, có một hôm, một nhóm cảnh sát tà ác đột nhập vào nhà B, lục soát khắp nơi, đã thu giữ một số sách Đại Pháp. B bỗng chốc nổi giận đùng đùng, không kiềm chế được mà chửi lớn, chửi đến mức hai cảnh sát phải chạy ra sân. B không ngừng chửi, cảnh sát không hỏi ra được gì, nên quay sang chồng của bà, họ hỏi tình hình từ chồng bà ấy rằng có phải B thường xuyên qua lại với A không. Chồng bà rất chính trực, biết một chút gì đó, nhưng không nói gì cả, chỉ nói một câu: Tôi ở đơn vị khác, người của đơn vị của vợ thì tôi không quen ai. Cứ như vậy, chồng bà ấy liên tục bị dò hỏi trong ba ngày, nhưng không hỏi ra gì hết, cuối cùng, cảnh sát cũng bỏ ngỏ ở đó.
B bị sách nhiễu phạt tiền 200 tệ, cuộc bức hại này đã chấm dứt. Tôi bình yên vô sự, tôi biết là tôi đã buông bỏ sinh tử, dùng chính niệm đối đãi với bức hại sẽ phát sinh, là Sư phụ đã bảo hộ tôi. Con xin cảm tạ Sư phụ!
4. Từ bi đối đãi với người muốn bức hại tôi
Năm 2015, tôi dùng tên thật để kiện Giang. Sau đó không lâu, bí thư phường sai người gọi điện muốn tôi ra phường. Tôi biết có thể là vì việc kiện Giang. Tôi đã đi không chút do dự. Tôi nghĩ: Tôi là đệ tử Đại Pháp, tôi phải mang đến cho họ tâm từ bi đối với chúng sinh của Sư phụ Đại Pháp; tôi phải truyền cấp cho họ sự tốt đẹp của Đại Pháp; triển hiện cho họ tinh khí thần mà tôi tu luyện xuất ra trong Đại Pháp, để họ thấy: Một người hơn 60, gần 70 tuổi như tôi, vốn toàn thân bệnh tật, cơ thể gầy gò, là người gió nhỏ cũng thổi bay được, hiện giờ đã khỏe mạnh nhường này, tinh thần tốt nhường này.
Sau khi đến nơi, đương nhiên họ liền hỏi về việc kiện Giang. Tôi giảng cho họ nghe vì sao tôi muốn kiện Giang, vì sao tôi muốn tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, những bức hại tôi phải chịu đựng, Pháp Luân Đại Pháp là gì, chân tướng vụ tự thiêu trên Quảng trường Thiên An Môn, v.v. Tôi nói không dứt, vị chủ tịch phường rất thích nghe, nhưng bí thư không cho tôi nói, ông ta nói: “Bà mà nói nữa, tôi sẽ gọi công an đến bắt bà đi.” Tôi nói: “Ông tuyệt đối đừng làm chuyện xấu trong vấn đề này, sẽ không tốt với tổ tiên và con cháu ông, đều sẽ phải chịu ác báo. Những ví dụ bức hại Đại Pháp đã gặp phải ác báo nhiều không đếm xuể. Tôi vì muốn tốt cho các ông, nên mới nói chân tướng Đại Pháp cho các ông, ông xem tôi có thể hại các ông sao? Tôi tuyệt đối là vì tốt cho các ông, tuyệt đối phải tin tưởng Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo, nếu tin tưởng thì sẽ có phúc báo. Là Giang ma đầu quá xấu rồi, hắn có quyền, mà ở Trung Quốc thì quyền thắng pháp luật…” Thấy tôi cứ nói mãi, bí thư đã gượng gạo bỏ đi. Thái độ của chủ nhiệm rất tốt, tôi thấy ông ta thích nghe, cũng thừa nhận Đại Pháp, tôi khuyên ông ta thoái đảng. Ông ta nói: Tôi sắp nghỉ hưu rồi, chờ khi nào nghỉ hưu hãy tính. Tôi dặn ông ta mặc niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”, ông ta gật gật đầu. Cuối cùng, khi tôi đi, ông ta ra ngoài tiễn tôi, tôi song thủ hợp thập, ông ta cũng song thủ hợp thập. Tôi lớn tiếng bảo ông ta hãy ghi nhớ: Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo!
Còn cái mà tà đảng gọi là chiến dịch “xóa sổ” vào năm đó. Một ngày nọ, có hai cảnh sát đến nhà tôi, hỏi tôi còn luyện Pháp Luân Công không? Tôi không sợ hãi, tôi nghĩ đây lại là cơ hội tốt để giảng chân tướng. Hai người họ, một người thì quay phim, một người vừa hỏi vừa ghi chép. Tôi không khước từ, tôi nói với họ: Thân tôi vốn đầy bệnh tật, bệnh thấp khớp nghiêm trọng, đau đầu dai dẳng, còn có rất nhiều bệnh khác, bình thường thuốc giảm đau không rời thân, thuốc Tây thuốc Trung châm cứu, phương pháp điều trị nào cũng đều đã dùng, nhưng đều không trị khỏi bệnh của tôi. Vì khớp sưng đau không chịu được, tôi cũng đã thử liệu pháp ong (dùng ong mật chích vào khớp). Sau khi luyện công thì bệnh gì cũng đã khỏi, ông xem hiện giờ tôi rất khỏe mạnh, gần 70 tuổi rồi, việc gì cũng làm được, còn tiết kiệm rất nhiều phí điều trị y tế cho quốc gia, điều này không tốt sao? Chúng tôi chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn làm người tốt là sai sao? Hai người họ đều im lặng. Tôi lại giảng Pháp Luân Công là gì, dạy con người tu luyện như thế nào, chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn làm người tốt. Tôi còn nói với họ: Tôi nói tôi biết các ông đều là chấp hành mệnh lệnh cấp trên, tôi không xem các ông là người xấu, hy vọng các ông đều có thể minh bạch chân tướng, đắc được sự cứu độ của Đại Pháp. Đại Pháp cứu độ hết thảy sinh mệnh. Tôi giảng được một lúc, thì họ đứng dậy muốn rời đi. Khi rời đi, tôi lại dặn họ: Các ông nhất định phải ghi nhớ Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân Thiện Nhẫn hảo! Là Giang Trạch Dân không tốt.
Ngày hôm sau, trưởng phòng bảo vệ (mới nhậm chức nên tôi không quen) gọi điện thoại cho tôi, bảo tôi đến phòng bảo vệ một chuyến, nói là công an gửi tới một tờ biểu mẫu, muốn tôi đến ký tên. Tôi đột nhiên ý thức được, hai người hôm qua không hoàn thành cái gọi là “nhiệm vụ” của họ, không bảo tôi ký tên thì đã bỏ đi. Đó là do trường chính niệm của tôi đã giải thể những nhân tố bất chính của họ, họ đã quên mất mình phải làm gì. Tôi trực tiếp trả lời trưởng phòng bảo vệ: ông trả lại tờ biểu mẫu đó đi, ông cứ bảo họ là: Người ta từ chối ký. Tôi nói: Hôm qua họ đến nhà tôi, cần nói gì thì tôi đã nói rồi. Sau đó, trưởng phòng bảo vệ nói: Đúng vậy! Nghỉ hưu ở nhà luyện luyện công, trị bệnh khỏe thân có gì không tốt? Làm sự việc nghiêm trọng như thế. Tôi nói: Ông nhất định phải biết đây là bức hại. Cứ như vậy, cái gọi là “xóa sổ” đối với tôi đã kết thúc trong im lặng, từ đó về sau, họ không còn đến quấy nhiễu tôi nữa.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/25/507409.html



