Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại tỉnh Hà Bắc

[MINH HUỆ 11-3-2026] Mỗi khi tôi nghe thấy hoặc đọc được tin tức có đồng tu bị bắt cóc bức hại, tôi liền nghĩ rằng đệ tử Đại Pháp là một chỉnh thể, chúng ta có trách nhiệm kịp thời vạch trần tà ác, ức chế tà ác, giảm thiểu bức hại đối với đồng tu.

1. Nghe tin đồng tu bị bức hại đến chết trong nhà tù ở địa phương khác

Trong thời kỳ phong tỏa nghiêm trọng nhất đợt dịch bệnh virus Trung Cộng (viêm phổi Vũ Hán), tôi nghe tin đồng tu C bị tà ác bức hại đến chết. Người nhà của đồng tu từng muốn lái xe đến nhà tù, nhưng vừa đến chốt kiểm tra trên đường cao tốc thì bị chặn lại. Từ lúc nhìn thấy đồng tu C tại phiên tòa phi pháp cho đến khi đồng tu C qua đời, kéo dài hơn hai năm, trong khoảng thời gian ấy đồng tu C chưa một lần được gặp người thân của mình. Khi nhận được tin đồng tu qua đời, các đồng tu đều vô cùng đau buồn. Chúng tôi bàn bạc rằng một khi có cơ hội thì cần phải nhanh chóng đến xem thi thể của đồng tu C, tố cáo những kẻ tham dự bức hại.

Hơn một tháng sau, tra cứu trên mạng thấy các địa phương khác đã có thể đi lại thông hành. Nhưng tà đảng Trung Cộng đã đánh dấu lên chứng minh thư của rất nhiều đồng tu; một số đồng tu sợ bị tà ác giám sát phát hiện (vì nơi chúng tôi ở có quy định rời khỏi địa phương phải báo cáo). Hơn nữa, khi qua cửa kiểm tra an ninh trên đường cao tốc, chỉ cần quét chứng minh thư là hệ thống sẽ báo động, sẽ bị chặn lại. Ngoài ra, đa số đồng tu chưa từng tiếp xúc với các cơ quan như viện kiểm sát, nhà tù… nên mỗi khi xuất hiện tình huống đặc thù thì không biết phải ứng phó thế nào.

Chúng tôi có trách nhiệm tìm hiểu chân tướng, truy tìm nguyên nhân đồng tu bị bức hại đến chết. Nếu kéo dài thời gian quá lâu, một số chứng cứ bức hại rất có thể sẽ bị những kẻ “chấp pháp” tiêu hủy.

Sau khi giao lưu, các đồng tu cho rằng bởi vì trước đây tôi từng nhiều lần tiếp xúc với các nhân viên ở các cấp của nhà tù này trong quá trình giải cứu đồng tu, nên quyết định để tôi cùng một đồng tu S có kinh nghiệm xã hội đi cùng người nhà đồng tu C đến đó. Thực lòng thì bản thân tôi cũng từng nhiều lần bị Trung Cộng bức hại, cũng lo lắng rằng chuyến đi này nếu làm không tốt sẽ mang đến ảnh hưởng tiêu cực.

Tôi nhớ đến lời Sư phụ giảng: “[Chính] chư vị mới là nhân vật chính của thời kỳ lịch sử này; hiện nay, dẫu là tà ác hay là chính Thần, [họ] đều tồn tại vì chư vị” (Tẩu chính lộ, Tinh Tấn Yếu Chỉ III). Chính niệm của tôi liền xuất ra.

Vì đồng tu S phối hợp với chúng tôi không nhiều, nên tôi đặc biệt dặn anh ấy phải chuẩn bị trước việc xét nghiệm axit nucleic, kiểm tra xe có bị hạn chế biển số hay không, phải dậy sớm hơn bình thường v.v… (Vì để tránh kiểm tra an ninh trên đường cao tốc, chúng tôi chỉ có thể đi đường dưới, như vậy sẽ mất bốn, năm tiếng đồng hồ đi đường).

Mặc dù tôi đã quyết định đi, nhưng trước đây tôi từng hai lần bị tà đảng cưỡng bức lao động phi pháp, cũng phải đối mặt với nguy cơ bị hệ thống dữ liệu lớn truy ra. Khi đó mỗi ngày chúng tôi đều phải báo cáo thân nhiệt và định vị của mình, hơn nữa đơn vị còn yêu cầu rõ ràng rằng nếu rời khỏi thành phố thì phải báo cáo. Nếu trong quá trình đi ra ngoài xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đơn vị sẽ biết ngay. Để giảm thiểu rủi ro xuống mức thấp nhất, tôi chỉ có thể cân nhắc hết mọi khả năng mà mình suy xét đến, phần còn lại thì dựa vào chính niệm của chúng tôi.

Suốt dọc đường chúng tôi đều thuận lợi, gặp phải một trạm kiểm tra trên đường, nhưng chúng tôi khéo léo đi vòng tránh được. Vì để không cho tà ác có sự chuẩn bị trước, nên lần này tới chúng tôi không gọi điện thoại báo trước. Chuyến đi này chúng tôi có ba mục đích: Một là lấy được hồ sơ bệnh án của đồng tu C trong thời gian nằm viện; hai là nộp đơn tố cáo lên viện kiểm sát; ba là nhìn thấy di thể của đồng tu C.

Mười một giờ trưa, chúng tôi đến bệnh viện, tìm được nhân viên phụ trách liên quan của bệnh viện và nói rõ mục đích chuyến đi. Nhân viên bệnh viện nói rất rõ ràng với chúng tôi: “Sau khi người ta qua đời thì không thể tùy tiện lấy hồ sơ bệnh án, chỉ cung cấp cho cơ quan công quyền, không cung cấp cho cá nhân, ngay cả người nhà cũng không được”. Người nhà gọi điện cho nhân viên nhà tù, nhưng họ thoái thác nói rằng bệnh án không thể đưa cho gia đình. Chúng tôi yêu cầu họ đưa ra lý do vì sao không được, đối phương trả lời rằng đợi họ báo cáo và bàn bạc xong rồi sẽ trả lời chúng tôi sau.

Sau khi ăn trưa xong, chúng tôi đến viện kiểm sát địa phương, muốn trực tiếp nộp đơn tố cáo cho kiểm sát viên. Đến viện kiểm sát, phòng trực ban yêu cầu chúng tôi gọi điện cho kiểm sát viên để ông ấy ra đón. Chúng tôi gọi điện, đầu dây bên kia rất khách khí, nói rằng thật không may hôm nay ông ấy đi công tác, sẽ bảo trợ lý của ông nửa tiếng sau ra nhận.

Đồng tu là người nhà đã hơn 70 tuổi, hôm đó thời tiết hơi nóng. Chúng tôi ngồi bên ngoài chờ đợi. Sau khi chờ được nửa tiếng, người trợ lý kia vẫn chưa ra, chúng tôi lại gọi điện, họ nói có chút việc, bảo chờ thêm một lát nữa. Chúng tôi lại đợi thêm nửa tiếng nữa mà vẫn chưa thấy người ra. Tôi biết rất rõ rằng đây là tà ác không muốn để chúng tôi trực tiếp giao đơn tố cáo thành công. Tôi liền nói với vị đồng tu lớn tuổi gọi điện thêm lần nữa, nhưng đối phương vẫn nói tiếp tục chờ. Trong suốt khoảng thời gian đó, chúng tôi liên tục phát chính niệm. Đợi gần hơn hai tiếng đồng hồ, người trợ lý kia cuối cùng mới đi ra và nhận đơn tố cáo của chúng tôi.

Trong lúc chờ đợi, chúng tôi gọi điện cho vị kiểm sát viên đó, nói rõ mục đích chuyến đi và nói rằng chúng tôi muốn được nhìn thấy di thể của đồng tu. Vị kiểm sát viên lập tức từ chối, nói rằng điều đó là không thể, đồng thời phàn nàn: “Các người đến mà không hẹn trước, người nhà cũng không phối hợp ký giấy hỏa táng”. Tôi cầm điện thoại nói với đầu dây bên kia: “Chào kiểm sát viên, tôi là cháu gái của bà ấy. Chúng tôi không biết gặp các ông còn phải hẹn trước, càng không biết gặp chính người thân của mình cũng phải hẹn trước. Ông nói dì tôi (đồng tu là người nhà) không phối hợp với các ông ký giấy hỏa táng, nhưng các ông hãy thử nghĩ ngược lại xem, nếu đó là người thân của ông, nhiều lần đưa ra yêu cầu hợp lý muốn gặp mặt mà đều không cho gặp. Trong thời gian nằm phòng chăm sóc đặc biệt, dì tôi đã tìm đến tận đây nhưng vẫn không được gặp một cách bình thường. Ngay cả trước lúc lâm chung, các ông cũng không một ai cho họ gọi video để có thể nói lời từ biệt cuối cùng. Nhà tù chẳng phải luôn miệng nói là quản lý theo hướng nhân tính hóa sao? Lẽ nào đây chính là biểu hiện của nhân tính hóa? Một người thân đột nhiên qua đời, thử hỏi đổi lại là người khác thì ai có thể chấp nhận được? Hy vọng ông cũng cân nhắc cảm nhận của chúng tôi. Nếu muốn sự việc này được tiến hành thuận lợi, thì không thể là các ông vừa đưa ra yêu cầu là chúng tôi lập tức tiếp nhận; còn những yêu cầu cơ bản của chúng tôi lại bị từ chối với lý do như chưa hẹn trước”.

Sau khi nghe xong, vị kiểm sát viên đồng ý sẽ nhanh chóng bàn bạc và bảo chúng tôi chờ hồi âm. Một tiếng sau, chúng tôi nhận được điện thoại thông báo rằng ngày hôm sau có thể xem di thể của đồng tu C, đồng thời họ cũng đồng ý gửi bệnh án cho chúng tôi. Đến lúc ấy, từ những lo lắng chồng chất ban đầu cho đến ba mục đích của chuyến đi lần này, về cơ bản đều đã đạt được.

2. Đọc được tin tức đồng tu trên mạng bị bức hại đến mức phải vào phòng chăm sóc đặc biệt

Tôi đọc được tin tức đồng tu Y ở địa phương chúng tôi bị nhà tù bức hại đến mức phải vào phòng chăm sóc đặc biệt, tôi liền tìm gặp chị gái của đồng tu Y và đồng tu G là người trước đây từng phối hợp với anh ấy. Sau khi tìm hiểu tình hình từ chị gái của đồng tu Y, tôi biết rằng cả gia đình họ cùng một số đồng tu đã từng đến bệnh viện một chuyến nhưng họ chỉ cho em trai của đồng tu Y đứng nhìn qua lớp kính, còn chị gái của đồng tu Y thì họ không cho gặp mặt. Chị ấy vẫn luôn cảm thấy không cam lòng, nhưng cũng không có cách nào.

Tôi nói: “Tôi có cách có thể giúp chị có cơ hội được gặp”. Sau khi nghe ý tưởng của tôi, chị gái của đồng tu Y cảm thấy có hy vọng, nên đã bàn bạc với các đồng tu địa phương. Do trước đó các đồng tu sau khi đi thăm đồng tu Y trở về, lúc qua chốt kiểm tra trên đường cao tốc thì bị chặn lại, chị gái của đồng tu Y suýt nữa còn bị giữ lại, nên đa số đồng tu và người nhà đều không đồng ý để chị ấy đi lần nữa.

Nhưng tôi nghĩ rằng chúng tôi không phải chỉ đơn giản là đi thăm đồng tu, mà là để phá trừ an bài của cựu thế lực. Việc chúng tôi gặp đồng tu Y là để tăng thêm chính niệm cho đồng tu Y, có thể giúp anh ấy sớm vượt qua ma nạn. Vì thế, để các đồng tu có thể phối hợp như một chỉnh thể trong việc này, tôi đã nhiều lần giao lưu với các đồng tu địa phương. Cuối cùng có hai đồng tu đồng ý cùng đi với chúng tôi, nhưng không đi chung xe với chúng tôi.

Để làm quen với hoàn cảnh ở nơi đó, chúng tôi khởi hành trước một ngày và đến bệnh viện ở gần nhà tù. Để tránh kiểm tra tại các chốt trên đường cao tốc, chúng tôi vẫn chọn đi đường dưới. Chúng tôi thuận lợi và an toàn đến được bệnh viện ở địa phương đó. Tôi dẫn họ đi làm quen với hoàn cảnh nơi ấy, đồng thời nói cho họ biết đến khoa nào thì có khả năng chờ được đồng tu Y. Chúng tôi ở đó phát chính niệm hơn một tiếng rồi mới rời đi.

Chúng tôi tìm một nhà nghỉ để ở lại. Vì chị gái của đồng tu Y có tình cảm rất sâu đậm với em trai mình, biết bệnh tình của em trai rất nghiêm trọng lại không được gặp mặt, nên cảm xúc nhiều lần suy sụp. Tôi và đồng tu G từ những góc độ khác nhau đã khuyên bảo và khích lệ chị ấy.

Sáng hôm sau, hơn bảy giờ chúng tôi đã đến bệnh viện. Tôi bảo hai đồng tu xuống xe, đến chỗ mà hôm qua chúng tôi nói để chờ ở đó, còn tôi đi tìm chỗ đậu xe. Nghĩ đến việc đây là lần đầu tiên chúng tôi đến, vẫn chưa rõ tình hình thực sự của đồng tu Y như thế nào, nên tôi muốn tìm bác sĩ để tìm hiểu tình hình. Tôi lại đi bộ mua một ít quà rồi quay lại bệnh viện gặp hai đồng tu.

Sau khi thấy tôi quay lại, hai đồng tu vô cùng xúc động kể cho tôi nghe quá trình họ gặp được đồng tu Y: họ vừa đến nơi đó thì nhìn thấy bên cạnh thang máy, cảnh sát đang đẩy đồng tu Y đi thang máy. Họ liền vội vàng đi theo cầu thang bộ, đến cửa ra để chờ họ. Chị em gặp nhau, tình cảm tự nhiên dâng trào. Vì sự việc xảy ra quá đột ngột nên cảnh sát cũng không biết phải làm sao, chỉ có thể để mặc sự việc diễn ra. Họ vừa đi vừa nói chuyện, đồng thời họ cũng đi cùng đồng tu Y trong suốt quá trình làm kiểm tra nào đó, khích lệ anh ấy dùng chính niệm để vượt qua ma nạn.

Chúng tôi mang quà đến thăm bác sĩ điều trị chính của đồng tu Y, tìm hiểu tình trạng bệnh của anh ấy, đồng thời kể cho bác sĩ nghe những gì đồng tu Y đã trải qua, hy vọng ông ấy đừng mang thành kiến.

3. Nghe tin tức đồng tu bị bắt cóc

Tháng Năm năm 2024, một đồng tu điều phối ở thành phố chúng tôi tìm gặp tôi, nói rằng đồng tu L ở một huyện trực thuộc thành phố vì phát tài liệu chân tướng ở Bắc Kinh nên đã bị cảnh sát an ninh quốc gia ở một nơi nào đó tại Bắc Kinh bắt cóc. Có đồng tu trong lúc giảng chân tướng đã gặp mẹ của đồng tu L và biết được sự việc này. Tôi cảm thấy mọi việc đều không phải ngẫu nhiên; nếu đã khiến chúng tôi biết được việc này, thì rất có thể có những điều chúng tôi cần làm và có chỗ cho chúng tôi cần tu.

Tôi tìm gặp mẹ của đồng tu L để tìm hiểu tình hình, biết được rằng người nhà không tu luyện của họ đã mời một luật sư là người thường, đồng thời không cho mẹ của đồng tu L can dự vào. Tôi lại tìm hiểu sâu hơn và biết rằng các đồng tu địa phương không có kinh nghiệm trong việc giải cứu đồng tu. Tôi tìm gặp những đồng tu ở thành phố mà trước đây từng phối hợp với chúng tôi. Sau khi vài đồng tu bàn bạc với nhau, mọi người cho rằng nếu để luật sư chưa minh bạch chân tướng và người nhà đồng tu làm như vậy thì sẽ không khởi được tác dụng chính diện.

Sau khi chúng tôi giao lưu với mẹ và em trai của đồng tu L, họ đều đồng ý để chúng tôi mời một vị luật sư chính nghĩa. Tôi cung cấp số điện thoại của vị luật sư chính nghĩa đó cho em trai của đồng tu L liên hệ với luật sư. Luật sư rất nhanh đã ký xong thỏa thuận trên mạng, đồng thời bước đầu định ra một ngày gặp mặt.

Bởi vì nơi đồng tu L bị bắt cóc là ở Bắc Kinh, điều này đã mang đến khảo nghiệm rất lớn cho sự phối hợp chỉnh thể của chúng tôi. Trước đây khi giải cứu đồng tu, chúng tôi thường làm như sau: trước tiên là phơi bày tà ác; giao lưu phối hợp, tìm ra những thiếu sót của chỉnh thể chúng tôi; phối hợp với người nhà trực tiếp giảng chân tướng để đòi người; viết các văn thư liên quan, trực tiếp giao hoặc gửi bưu điện cho những người chịu trách nhiệm ở từng giai đoạn; tìm luật sư gặp mặt đồng tu.

Mặc dù sự việc không xảy ra ở thành phố chúng tôi, nhưng các đồng tu có kinh nghiệm trong phương diện này vẫn chủ động phối hợp. Những khâu khác đều khá ổn, nhưng khi bàn đến việc trực tiếp đến Bắc Kinh giảng chân tướng cho cảnh sát, hoặc cùng luật sư gặp mặt đồng tu L, phối hợp với gia đình để đến Bắc Kinh, thì đa số đồng tu đều bắt đầu xuất hiện tâm sợ khó. Chủ yếu là bị trở ngại bởi chứng minh thư. Bởi vì trên mọi tuyến đường đi Bắc Kinh đều có chốt kiểm tra an ninh, hầu hết các xe cộ và người đi đường đều bị kiểm tra, đặc biệt trong thời gian có những các hoạt động lớn hoặc khi tà đảng Trung Cộng họp “lưỡng hội”, cấp độ an ninh lại càng nâng cao. Đại đa số chứng minh thư của các đồng tu chúng tôi đều đã bị đánh dấu; nếu bị phát hiện thì sẽ liên hệ với đồn công an nơi cư trú của mình, có người được cho đi, nhưng phần lớn bị đưa trở về, có người còn vì thế mà bị khám nhà phi pháp hoặc bị bức hại. Vì vậy, đi Bắc Kinh đã trở thành một cửa ải đối với chúng tôi.

Khi luật sư mà chúng tôi mời lần đầu gặp mặt đồng tu L, ông đã bị cảnh sát trực ban ở trại tạm giam gây khó dễ và kiểm tra xét hỏi. Trước đó, khi người nhà đến gửi tiền và vật dụng, chỉ vì nói một câu khuyến thiện mà cảnh sát trại tạm giam hai lần gọi điện cho đồn công an, người nhà bị đe dọa. Sau khi biết những việc này, tôi cảm thấy tà ác ở Bắc Kinh rất lớn, can nhiễu ngoại lai quá nhiều. Nếu chúng tôi vì lo lắng cho bản thân mình, sợ bị kiểm tra mà không dùng chính niệm nhìn nhận vấn đề, chẳng phải là để mặc cho tà ác tùy ý hoành hành sao? Luật sư đang phối hợp với chúng tôi để giảng rõ chân tướng, nếu để luật sư đơn thương độc mã đối mặt, vậy còn xứng với danh hiệu đệ tử Đại Pháp sao? Tôi nói: “Ngày mai tôi sẽ lái xe chở mọi người đi, chúng ta nhất định phải cùng luật sư phá trừ an bài không cho gặp mặt của tà ác”.

Sáng sớm hôm sau hơn 5 giờ, tôi đón hai vị đồng tu là người nhà rồi lên đường. Đồng tu mà tôi thường phối hợp không có một ai cùng đi, còn hai vị đồng tu là người nhà này hoàn toàn không có kinh nghiệm giải cứu, hơn nữa trong tâm vẫn còn lo lắng. Tôi điều chỉnh tốt tâm trạng của mình, đồng thời khích lệ bản thân và người nhà: “Chúng ta đang làm việc chính nhất, sẽ không có chuyện gì đâu”.

Chúng tôi thuận lợi vượt qua kiểm tra an ninh, gặp luật sư đúng giờ trước cổng trại tạm giam. Sau khi nhìn thấy tôi, luật sư dùng giọng điệu đầy tôn trọng nói: “Chị đã đến rồi!” Tôi nhận ra được rằng ông ấy rất mong có người cùng phối hợp với mình. Vị luật sư này đã minh bạch chân tướng, ông ấy sẵn lòng cùng chúng tôi tham gia phản bức hại. Đồng thời ông ấy cũng dùng giọng điệu khích lệ để nói với người nhà: “Hôm qua chị chẳng phải nói không đến sao? Cô sao có thể không đến được? Cô nhất định phải đến, cô không đến thì có một số việc sẽ rất khó làm”.

Từ biểu cảm của mẹ đồng tu L, tôi nhận ra bà ấy vẫn còn có chút tâm sợ hãi. Tôi nói với bà: “Lần này bác không cần lộ diện, bác chỉ cần ngồi bên cạnh phát chính niệm là được, sẽ không có chuyện gì đâu”. Tôi cùng luật sư đi vào phòng tiếp đón làm thủ tục. Mặc dù lần này cảnh sát vẫn không mấy thân thiện với chúng tôi, nhưng nhờ có sự phối hợp của người nhà nên chúng tôi rất nhanh đã làm xong thủ tục gặp mặt. Luật sư gặp đồng tu khoảng hai tiếng đồng hồ, còn chúng tôi thì không ngừng phát chính niệm ở ngoài cửa.

Sau khi ăn trưa xong, chúng tôi lại đến phân cục công an của một quận ở Bắc Kinh. Vừa tới cổng lớn, luật sư và em trai của đồng tu L xuống xe. Trong lúc tôi đang tìm chỗ đậu xe thì thời tiết đột nhiên thay đổi dữ dội, cuồng phong cuốn theo mưa và bụi đất, gió lớn đến mức khiến người ta không mở mắt nổi. Sau khi tìm được một chỗ tương đối an toàn để đậu xe, tôi liền ngồi trong xe phát chính niệm, kéo dài liên tục khoảng nửa tiếng đồng hồ.

Luật sư và em trai của đồng tu L quay trở lại, lúc này mưa gió cũng đã ngừng. Họ kể lại sự ngang ngược và tà ác của cảnh sát an ninh quốc gia thuộc phân cục công an. Họ không những không cho luật sư nói lên sự thật rằng Pháp Luân Công là hợp pháp trên phương diện pháp luật, mà còn đe dọa người nhà, bắt họ từ bỏ hành vi chính đáng bảo vệ quyền lợi cơ bản của mình.

Sau khi trở về, tôi giao lưu với các đồng tu địa phương. Có đồng tu được khích lệ, trong quá trình tiếp tục giải cứu về sau, khi vụ án đến giai đoạn tòa án, đã có đồng tu phối hợp cùng người nhà đi nộp văn thư tố cáo; khi mở phiên tòa phi pháp, có vài đồng tu đã phá trừ quan niệm của bản thân, lái xe đến Bắc Kinh phát chính niệm. Sau khi những đồng tu này trở về, họ tiếp tục giao lưu tâm đắc thể hội của mình, về sau càng có nhiều đồng tu tham gia vào việc giải cứu hơn nữa, đồng thời cũng không còn coi việc đi Bắc Kinh là một trở ngại lớn nữa, ngày càng có nhiều người đến Bắc Kinh hơn.

Những năm qua, trong phương diện giải cứu đồng tu, bất kể là đồng tu tìm đến tôi, hay là bản thân tôi nhìn thấy trên mạng tin tức đồng tu bị bức hại, tôi hầu như chưa từng từ chối, luôn xem việc của đồng tu như việc của chính mình.

Trong những năm giải cứu ấy, tôi từng đến nhiều đơn vị chấp pháp để giảng chân tướng cho nhân viên công an, kiểm sát, tòa án và tư pháp. Từ lúc ban đầu do dự sợ hãi đến sau này có thể lý trí đối diện; từ đối chọi gay gắt đến thiện ý đối đãi, rồi đến từ bi khuyến thiện. Có lúc những việc tưởng chừng không thể làm được, nhưng dưới sự điểm hóa và an bài của Sư phụ, tôi lại có thể tìm được chỗ đột phá, khiến sự việc phát triển theo hướng tốt hơn.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/11/505796.html