Bài viết của đệ tử Đại Pháp ở Đại lục

[MINH HUỆ 26-02-2026] Tôi đắc Đại Pháp vào năm 1995, năm nay 75 tuổi. Trải qua bao gió mưa, tôi đã theo Sư phụ tu luyện Đại Pháp được 30 năm, trong cuộc bức hại tàn khốc Pháp Luân Công của Trung Cộng, cho dù bị giam trong tù, lớp tẩy não hay trại tạm giam, bất kể tà ác áp dụng các thủ đoạn bức hại nào đối với tôi về tâm linh, hay thể xác lẫn tinh thần, đều không thể lay động được tín tâm kiên định của tôi đối với Sư phụ và Đại Pháp.

Suốt 30 năm qua, trên con đường tu luyện này, đệ tử thiết thân cảm nhận được rằng: Ân Sư luôn hết mực chăm sóc và bảo hộ đệ tử, nếu không có sự bảo hộ của Sư tôn, nếu không tu luyện Pháp Luân Công, có lẽ đệ tử đã không còn trên cõi đời này từ lâu rồi. Đời này đắc được Đại Pháp tu Phật ngàn năm khó gặp, vạn năm khó gặp, chính là tâm nguyện lớn nhất của đệ tử trong đời đời kiếp kiếp, càng học càng thấy được sự trân quý của Đại Pháp, càng học càng cảm thấy thời gian cấp bách, càng tu càng cảm thấy trách nhiệm của đệ tử Đại Pháp thật trọng đại.

Nay xin viết ra một số thể hội tu luyện của bản thân trong những năm gần đây để báo cáo lên Sư tôn và chia sẻ cùng đồng tu.

1. Trong thống khổ, hướng nội tìm, dùng Đại Pháp quy chính bản thân

Tháng 7 năm 2023, người chồng bị liệt toàn thân mà tôi đã chăm sóc suốt 11 năm rưỡi đột ngột qua đời. Trong khoảng thời gian đó, ngoài việc tận tâm chăm sóc ông ấy mỗi ngày, tôi còn bận rộn với các công việc chứng thực Đại Pháp, tuy nhiên, nhờ sự gia trì của Sư tôn, tôi chưa từng cảm thấy mệt mỏi ngày nào, thân thể nhẹ nhàng, toàn thân tràn đầy sức lực không bao giờ cạn. Khi đó, mỗi ngày, mỗi thời khắc tôi đều có thể chú ý ức chế những tư tưởng và niệm đầu bất hảo của bản thân, tự cảm thấy bản thân đã hình thành được một cơ chế.

Thế nhưng, khi bật tivi cho chồng xem, tôi cũng tranh thủ lúc rảnh rỗi xem cùng, theo dõi phim truyền hình Hàn Quốc. Một ngày nọ, trong lúc đang xem tivi, tôi cảm thấy cơ chế “ức chế những tư tưởng và niệm đầu bất hảo của bản thân” kia đã biến mất trong nháy mắt. Thêm vào đó, lúc bấy giờ có rất nhiều việc cần phối hợp chỉnh thể, mỗi ngày đều có người ra người vào tìm tôi bàn bạc công việc, lúc nhiều nhất một ngày có đến 8, 9 lượt người tới. Bản thân tôi còn phải ra ngoài cứu người, phát đĩa quang, bận rộn ngược xuôi lại còn thường xuyên phải đi đến các địa phương khác, nên học Pháp rất ít. Đặc biệt là khi học Pháp không thể tĩnh tâm, không biết tu tâm tính của bản thân, trong khi tiếp xúc với đồng tu thì lại hướng ngoại nhìn, tỏ ra có ưu thế, ma tính lớn, không tu khẩu, chỉ lo tu người khác mà không biết tu chính mình. Mặc dù làm nhiều công tác Đại Pháp, nhưng tâm tính không đề cao lên, dẫn đến việc sau khi chồng qua đời, bản thân tôi cũng xuất hiện trạng thái nghiệp bệnh.

Thêm vào đó, khi những tâm chấp trước chưa tu bỏ của tôi gây ra mâu thuẫn với đồng tu, tôi lại không hướng nội tìm, dẫn đến tình trạng thở không ra hơi, tim đập chân run, nghẹn thở đến mức không đi lại được. Trong tư tưởng tôi vẫn còn đủ mọi nhân tâm chưa tu bỏ, như tâm tật đố, tâm tranh đấu, tâm oán hận, tâm phàn nàn, tỏ ra có ưu thế, ngang ngược, ma tính lớn, nóng nảy, sợ điều này sợ điều kia, oán trách này nọ, hơn nữa, tâm ỷ lại rất nghiêm trọng, luôn muốn có người ở bên cạnh. Trong tư tưởng thường xuyên xuất hiện những niệm đầu bất hảo do cựu thế lực đả vào, tinh thần và tư tưởng vô cùng yếu nhược, thêm nữa, tâm oán hận, tâm tức giận vô cùng lớn, đặc biệt là trong đầu tràn ngập tâm sợ hãi, sợ bị cựu thế lực bức hại đến chết, sợ gây ra tổn thất cho Đại Pháp, v.v.

Lúc đó, bản thân thậm chí không dám ở nhà một mình, tôi luôn muốn các đồng tu ở cùng để học Pháp luyện công, tâm ỷ lại và tâm sợ hãi rất nghiêm trọng. Chính vì bản thân có tâm ỷ lại, nên đã khiến hai đồng tu không muốn ở lại nữa. Một ngày nọ, tâm sợ hãi của tôi lại nổi lên, khi hai cô ấy đều muốn rời đi, tôi bỗng từ tận đáy lòng ngộ ra rằng: Mình là đệ tử Đại Pháp, mình có Sư phụ vĩ đại thời thời khắc khắc trông nom và bảo hộ mình, “có Sư phụ ở đây, có Pháp ở đây, sợ cái gì?” (Giảng Pháp tại Pháp hội Sydney). Khi chính niệm của tôi vừa xuất ra, tôi cảm thấy Sư tôn lại gỡ bỏ cho tôi tâm sợ hãi cùng những vật chất màu đen khác, từ đó vật chất màu đen của tâm sợ hãi trong tôi đã giảm bớt. Tôi ngộ rằng quan nghiệp bệnh chính là quan tâm tính, sau đó bản thân tăng cường học Pháp và bắt đầu hướng nội tìm.

Trước tiên, tôi tìm thấy tâm tật đố, tâm oán hận, tâm tức giận, nóng nảy, bực dọc, v.v. Tôi không ngừng hướng nội tìm, không ngừng dùng Đại Pháp để quy chính bản thân, tìm ra những tâm chấp trước lớn, mỗi ngày tôi còn dùng Đại Pháp để đối chiếu với trạng thái tu luyện của mình, cùng những niệm đầu tư tưởng vi tế trong suy nghĩ và hành vi, hễ không phù hợp với Pháp thì kịp thời quy chính. Cảnh giới tâm tính không ngừng thăng hoa, thân thể cũng phát sinh biến hóa vi diệu. Cho dù thân thể thống khổ đến đâu, khó chịu thế nào, tôi đều chiểu theo yêu cầu của Sư phụ, nghiêm túc học Pháp, luyện công, phát chính niệm. Tuy nhiên, vẫn còn những tâm chấp trước rất ngoan cố như tâm tật đố, tâm oán hận, tâm nóng nảy, ma tính, tỏ ra có ưu thế, hễ bị nói là nổi đóa lên, v.v., khi gặp mâu thuẫn vẫn rất khó giữ vững tâm tính. Hiện tại, tôi đang học thuộc Pháp để phá trừ những tâm chấp trước ngoan cố này.

2. Dốc hết khả năng của bản thân, nắm bắt thời gian cứu người

Tháng 8 năm 2023, tôi nghĩ không thể chỉ học Pháp, luyện công, phát chính niệm, tôi phải ra ngoài giảng chân tướng cứu người. Thế nhưng với tình trạng thân thể lúc đó, tôi nằm trên ghế sô-pha, từng cơn khó chịu ập đến, không thể cử động được. Tôi nghĩ: Với trạng thái này thì làm sao ra ngoài cứu người được? Tôi nghĩ, mình phải cầu xin Sư phụ. Thế là tôi chậm rãi bước đến trước cửa phòng thờ Sư phụ, khi tôi sắp quỳ xuống trước Sư phụ, vừa bò, tôi vừa cảm nhận được Sư phụ từ trên đỉnh đầu đang “xoạt! Xoạt! Xoạt!” gỡ bỏ vật chất màu đen cho tôi. Trong tâm tôi cảm thấy từng đợt dễ chịu, trạng thái khó chịu không đúng đắn kia đã biến mất, lại khôi phục trạng thái như trước đây, thân thể nhẹ nhàng, trong tâm vô cùng thư thái. Ngày hôm sau, tôi cùng đồng tu ra ngoài giảng chân tướng cứu người, thân thể nhẹ bổng, nhìn thấy những chú chim, tôi vui vẻ hô với chúng “Pháp Luân Đại Pháp hảo”, nhìn thấy cây, tôi vui vẻ hướng về phía cây và hô “Pháp Luân Đại Pháp hảo”!

Nhưng đến ngày thứ hai, tôi lại bắt đầu thấy khó chịu, tôi minh bạch rằng chính vì bản thân sinh tâm hoan hỷ nên đã khiến thân thể lại xuất hiện trạng thái không đúng đắn. Tuy nhiên, tôi không bị giả tướng này khống chế, mỗi ngày đều kiên trì cùng đồng tu ra ngoài phát “Cửu Bình”, giảng chân tướng. Trong quá trình cứu người, bất kể thân thể thống khổ đến đâu, trong tâm khó chịu thế nào, tôi đều toàn bàn phủ định can nhiễu của cựu thế lực đối với việc cứu người của tôi: Ta chỉ nghe theo Sư phụ của ta, ta quyết không chịu sự khống chế của cựu thế lực các ngươi, ta chính là muốn trợ Sư cứu người.

Tôi cảm thấy “Cửu Bình” có lực cứu người rất lớn, đưa cho ai thì người đó được cứu, tôi cùng một đồng tu khác, mỗi ngày mỗi người mang theo 30, 40 cuốn “Cửu Bình”, chạy xe điện đến ngoại ô và các vùng nông thôn xung quanh thành phố để phát trực tiếp cho những người hữu duyên. Lần thứ hai quay lại phát, phản hồi vô cùng tốt. Mọi người nói: “Cuốn sách này không phải do người [bình] thường viết, đã vạch trần toàn bộ bản chất của Đảng Cộng sản rồi.” Có những người trước đây không nhận thì nay cũng đã tiếp nhận.

Sau khi phát xong ở các ngôi làng xung quanh và vùng ngoại ô thành phố, tôi nghĩ, những người hữu duyên ở thành phố cũng không thể bị bỏ sót. Tôi lại xuất ra một niệm: Mình muốn phát “Cửu Bình” đến tận tay mỗi người hữu duyên trên khắp các hang cùng ngõ hẻm của thành phố, có thể gặp mặt thì phát trực tiếp, không gặp được người thì đặt vào giỏ xe.

Trong quá trình này, tôi luôn giữ vững một niệm: Bất kể thân thể có khó chịu hay không, có thống khổ hay không, tôi chỉ nghe theo Sư phụ. Tôi tuyệt đối không thể cô phụ tấm lòng khổ độ của Ân Sư. Tôi chính là muốn dốc hết khả năng của bản thân, nắm bắt thời gian cứu người.

3. Dùng Pháp phá trừ nhân tâm, giải cứu đồng tu

Tháng 12 năm 2023, vài đồng tu ở huyện khác đến nhà tôi, nói rằng một đồng tu ở chỗ họ vì phát USB chân tướng tại thành phố A nên đã bị cảnh sát bắt cóc, hy vọng chúng tôi có thể phối hợp chỉnh thể cùng họ.

Lúc đó người nhà chưa minh bạch chân tướng, khi đồng tu đến nhà thậm chí không mở cửa, còn đòi tố cáo. Chúng tôi đã tìm đến người thân của cô ấy, giảng chân tướng cho họ, thuê luật sư giảng chân tướng, cứu độ các nhân viên công an-kiểm sát-tòa án của thành phố A, giải cứu đồng tu. Khi đó người nhà bị đe dọa rằng: Ai dám bào chữa cho Pháp Luân Công? Với nỗ lực giảng chân tướng của các đồng tu, cuối cùng người nhà cũng đồng ý thuê luật sư.

Đường đến thành phố A rất xa, hơn 1.000 km, đi đường mất 12 tiếng rưỡi, lúc đó trong đầu tôi áp lực rất lớn, bởi vì nơi đó khá tà ác, bản thân lại sợ thân thể xuất hiện trạng thái không tốt sẽ gây rắc rối cho đồng tu, nên lúc ấy tôi cứ do dự mãi. Lúc học Pháp, Sư phụ đã điểm hóa cho tôi: “[Là] người tu luyện lên cao tầng một cách chân chính, các chủng tâm của chư vị đều phải vứt bỏ” (Bài giảng thứ sáu, Chuyển Pháp Luân). Ngay thời khắc then chốt giằng co giữa nhân tâm và chính niệm, Pháp lý mà Sư tôn giảng đã phá trừ mọi nhân tâm trong tôi, kiên định chính niệm của tôi. Trong tâm tôi nói [với Sư phụ]: Sư phụ bảo con buông bỏ, con sẽ buông bỏ mọi nhân tâm, phối hợp chỉnh thể, giải cứu đồng tu.

Sáng hôm sau, sau khi phát chính niệm lúc 6 giờ, mấy đồng tu chúng tôi liền xuất phát. Khi tiến vào thành phố A, nhìn thấy xe cộ qua lại, dòng người tấp nập, nhìn thấy những chúng sinh này, tôi bật khóc, không biết đã có ai cứu họ chưa? Lúc đó tôi liền phát ra một tâm nguyện, mình nhất định phải phát “Cửu Bình”, và tài liệu chân tướng cho họ. Sau khi trở về, tôi và các đồng tu liền lên Minh Huệ Net thu thập thông tin của các nhân viên công an-kiểm sát-tòa án ở những khu vực bức hại nghiêm trọng, bao gồm cả thành phố A, chỉ cần có số điện thoại di động của họ, chúng tôi đã gửi hơn 100 bưu kiện chuyển phát nhanh các tài liệu chân tướng, còn gửi rất nhiều thư chân tướng.

Nhìn thấy biển người mênh mông, lúc đó chỗ ở vẫn chưa có, nhưng vừa tiến vào Tây An, tôi liền cảm nhận được rằng, Sư phụ đã an bài tốt mọi thứ, tôi lập tức tìm được một nhà nghỉ, vừa rẻ vừa tiện lợi, hơn nữa chỉ cần một chứng minh thư là đã làm xong thủ tục nhận phòng. Ở đó, ban đêm chúng tôi phát chính niệm, sáng sớm lại tiếp tục phát chính niệm, luật sư và người nhà phối hợp vô cùng tốt. Trở về chưa được mấy ngày, vì tòa án muốn kết án trước Tết nên phải mở phiên tòa, đúng vào dịp cuối năm, chỉ còn 3, 4 ngày nữa là đến Tết, chúng tôi lại vội vã đến thành phố A phát chính niệm, phối hợp với luật sư.

Trong quá trình này, có một đồng tu ở địa phương đã khai mở thiên mục nhìn thấy chúng tôi xuất phát lúc mấy giờ, hơn nữa còn nhìn thấy chiếc xe chúng tôi đi là một chiếc thuyền Đại Pháp tỏa sáng, lấp lánh ánh vàng kim.

Trong quá trình này, nghe cảnh sát thành phố A nói: Ai dám bào chữa cho Pháp Luân Công? Vì vậy khi mở phiên tòa, có rất nhiều nhân viên công an-kiểm sát-tòa án đã đến để xem luật sư bào chữa như thế nào. Khi chúng tôi đi dự phiên tòa lần thứ hai, cựu thế lực vẫn can nhiễu tôi, đả vào tư tưởng tôi những niệm đầu bất hảo: Rằng những người trên chuyến xe này đều sẽ không thể trở về, còn để tôi nhìn thấy qua thiên mục: Diễn hóa ra cảnh trần phòng khách nhà tôi bị thủng một lỗ, nước chảy ào ào xuống. Tôi hướng nội tìm, cảm thấy hơi áp lực, vì lo lắng cho sự an toàn của các đồng tu nên bản thân có chút áp lực, tôi ngộ rằng đây là can nhiễu của cựu thế lực, không muốn chúng tôi đi phát chính niệm tiêu diệt chúng. Suốt dọc đường 12 tiếng rưỡi, tôi không ngừng học thuộc Pháp, phát chính niệm, phá trừ an bài của cựu thế lực.

Lần thứ hai đến Tây An này, Sư phụ đã an bài cho chúng tôi càng tốt hơn, bình an hơn, không cần xuất trình bất kỳ chứng minh thư nào, phí trọ một người một ngày chỉ hơn 30 Nhân dân tệ. Luật sư nói với chúng tôi, hôm mở phiên tòa, nhân viên công an-kiểm sát-tòa án đến đặc biệt đông, hơn nữa người của Phòng 610 cũng đến. Khi chúng tôi phát chính niệm, có đồng tu qua thiên mục còn nhìn thấy trên đỉnh đầu luật sư có một Pháp Luân lớn đang xoay, luật sư đã bào chữa vô tội cho đồng tu bị giam giữ và cho Đại Pháp, phát huy rất tốt. Trong quá trình này, người nhà chưa minh bạch chân tướng cũng bị cảm động bởi hành động của các đồng tu. Người nhà không ngờ rằng, vì để giải cứu đồng tu là người nhà của họ, các học viên Pháp Luân Công đã không quản ngại gian khổ, suốt đoạn đường hơn 1.000 km mà đồng tu tự lái xe hai lần, [đồng tu chúng tôi] không uống của họ một ngụm nước, không lấy của họ một đồng nào, lặn lội đến thành phố A cách xa hàng ngàn cây số để phối hợp với luật sư và người nhà, giải cứu người thân của họ. Người nhà cũng đã hoàn toàn thay đổi thái độ đối với Đại Pháp và đồng tu, họ đã minh bạch chân tướng.

Sư phụ ơi! Đệ tử nhất định sẽ trân quý khoảng thời gian mà Ngài đã phó xuất cự đại để kéo dài, dụng tâm học Pháp cho tốt, bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu cũng hướng nội tìm, dùng thiện niệm từ bi và tâm thái tường hòa tu xuất được trong Đại Pháp để đối đãi với mỗi đồng tu, với bạn bè thân quyến cho đến các nhân viên công an-kiểm sát-tòa án cùng thế nhân và chúng sinh.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/2/26/507208.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/30/234515.html