Bài viết của đệ tử Đại Pháp tỉnh Cát Lâm

[MINH HUỆ 14-03-2026] Tôi xin được viết ra một vài ví dụ nhỏ về trải nghiệm tu luyện, chứng thực Pháp, giảng chân tướng cứu người của bản thân trong thời gian gần đây, để báo cáo với Sư phụ, giao lưu cùng các đồng tu, để chúng ta cùng nhau đề cao.

1. Chỉnh lý sách Đại Pháp bị hư hỏng vừa là duy hộ Pháp cũng là tu luyện

Sự bức hại lâu dài của thế lực tà ác đối với các đệ tử Đại Pháp đã gây ra cho người tu luyện áp lực tinh thần rất lớn và những tổn thất về vật chất. Rất nhiều đồng tu bị kết án, bị tịch thu tài sản, máy tính, thiết bị in ấn, ngay cả sách Đại Pháp cũng bị tịch thu, hiện tượng thiếu sách vô cùng nổi bật. Tôi và các đồng tu muốn mua sách mới, nhưng ở địa phương không mua được, nhờ người đến tỉnh thành mua cũng không mua được. Trong thất vọng, tạm thời gác lại ý nghĩ mua sách.

Có một lần đồng tu H xách một chiếc túi đến nhà tôi, mở túi ra thì thấy là hai quyển sách “Chuyển Pháp Luân” và hai máy phát nhạc. Cô ấy nói là chồng cô ấy nhặt được ở cổng khu dân cư, chồng cô ấy thấy hai quyển sách nên mang về nhà đưa cho đồng tu H. Tôi rất kích động, nghĩ bụng đang thiếu sách, chẳng phải đã có được sách rồi sao! Tôi vui mừng cầm hai quyển sách lên xem: Ôi! Sao lại bẩn và rách đến thế này! Tôi lập tức bóc lớp bìa bẩn nhem nhuốc ra, thấy một quyển là bản cũ, một quyển là bản mới. Cả hai quyển đều hư hỏng nghiêm trọng, đặc biệt là quyển “Chuyển Pháp Luân” bản cũ, bìa sách và gáy sách rách nát tả tơi, lớp nhựa bọc ngoài đã bung ra, chỉ khâu đóng sách bị đứt khiến các trang rơi ra, chỗ mép dưới của sách bị xé rách, khiến mỗi trang giấy đều rơi ra, phần bị xé nát ở mép dưới của sách thì mỗi trang đều rất tệ. Thấy tình trạng ấy tôi rất buồn, tâm trạng nặng nề, nghĩ rằng: Quyển bảo thư Đại Pháp chỉ đạo chúng ta tu luyện, chiếc thang lên trời này sao có thể thành ra như vậy? Nhìn ra thì chủ nhân của quyển sách này thật sự đã học Pháp không ít, nhưng người này không ý thức được rằng đây là bất kính với Pháp! Vì thế trong tâm tôi sinh ra một niệm: Đều là đồng tu, cùng tu một bộ Pháp, chúng ta là một chỉnh thể, sai sót của đồng tu tôi phải bù đắp lại cho họ. Tôi sẽ dùng quyển sách này để học Pháp.

Đây là lần đầu tiên tôi thử sửa chữa lại sách Đại Pháp, nghĩ vậy liền tranh thủ thời gian bắt tay vào làm ngay. Trước tiên tôi tháo chỉ đóng của quyển “Chuyển Pháp Luân” bản cũ ra, cắt bỏ phần mép giấy bị mục nát và bị thủng, rồi dùng giấy mỏng vá từng trang một, mặt sau lại dán keo tự dính lên, phần trang bị bẩn thì dùng lưỡi dao cạo sạch. Làm như vậy trông có vẻ mỗi trang đều tương đối hoàn chỉnh. Tôi lại cắt riêng ba chữ in đậm “Chuyển Pháp Luân” ở trang bìa, tên của Sư phụ, cùng một đoạn lời của Sư phụ ở trang cuối, rồi dán lên giấy trắng. Sau khi chỉnh lý xong thì chia thành ba chồng, quét keo sữa trắng để đóng lại rồi hợp thành một quyển. Sau khi cắt đi phần mép xơ và không đều ở mép trên, mép ngoài và mép dưới xong rồi nhìn lại, thì một quyển sách Đại Pháp sạch sẽ chỉnh tề hiện ra trước mắt tôi. Tâm trạng cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều, tôi cũng rất hài lòng. Từ đó về sau, mỗi ngày tôi đều dùng quyển sách này để học Pháp.

Sau này, tôi lại thu thập và chỉnh lý những sách Đại Pháp mà các đồng tu đã qua đời để lại, phát hiện khối lượng công việc chỉnh lý rất lớn. Nhiều quyển “Chuyển Pháp Luân”, “Chuyển Pháp Luân (Quyển II)”, “Giảng Pháp tại Pháp hội Sydney”, “Giảng Pháp tại Pháp hội châu Âu”, “Giảng Pháp tại Pháp hội các phụ đạo viên ở Trường Xuân”, “Giảng Pháp tại các nơi” bản cũ đều chưa sửa chữ. Còn có vài quyển bị người nhà xé hỏng, thiếu bìa thiếu trang, cần in bổ sung trang cũng rất nhiều. Đối diện với độ khó của công việc lớn như vậy, tôi nhớ đến sự gánh chịu của Sư phụ vì chúng tôi. Vì thế Sư phụ điểm hóa cho tôi âm thầm đi làm, lời của Sư phụ đã cho tôi sức mạnh, nên tôi kiên định một niệm: nhất định phải chỉnh lý xong những sách Đại Pháp này, cho dù là chép tay để bổ sung trang cũng phải làm cho xong, đây là duy hộ Pháp. Đây là việc của chỉnh thể đệ tử Đại Pháp mà tôi nên đi làm.

Trong khi sửa chữ, tôi cũng có nhận thức sâu hơn về ý nghĩa của việc sửa chữ. Ví dụ như từ “他” (đại từ nhân xưng chỉ anh, ông) và “它” (nó – thường dùng khi chỉ đồ vật, động vật) là hai từ đồng âm, khi dùng cho nhân vật thì có sự phân biệt chính tà; mỗi khi Sư phụ nhắc đến “Đại Pháp” đều dùng chữ “他” (đại từ nhân xưng chỉ anh, ông), đặc biệt trong “Chuyển Pháp Luân (quyển hai)” có nhiều chỗ nhắc đến cựu Thần thì dùng chữ “它” (nó); hay sự khác biệt giữa hai chữ luyện “炼” (tu luyện) và “练” (rèn luyện) mang theo sự khác biệt giữa tu luyện Chính Pháp và tu luyện phụ thể, từ đó càng tăng thêm lý giải của tôi về nội hàm của một số đoạn Pháp mà Sư phụ giảng. Kiên trì sửa chữ cũng tăng thêm lực nhẫn nại và tinh thần chịu khổ của tôi. Nằm phục trên bàn, hai mắt chăm chú nhìn vào sách, tìm chữ rồi dán lên, còn không được phân tâm hay lơ đãng. Mỗi khi hoàn thành một quyển sách sửa chữ xong tôi lại thở phào một hơi, thả lỏng một chút; hoàn thành thêm một quyển nữa lại thở phào một hơi, rồi lại thả lỏng một chút. Tâm trạng rất vui vẻ, tinh thần phấn khởi, tràn ngập niềm vui. Cứ như vậy tôi kiên trì làm cho hết quyển cuối cùng.

Vài ngày trước, đồng tu lại mang đến bốn quyển “Chuyển Pháp Luân” cần chỉnh lý, vì thế tôi tiếp tục vùi đầu trước bàn sửa chữ, chỉnh lý những trang bị rời ra, bị rách, bị bẩn v.v. Hiện nay ngoài một quyển “Chuyển Pháp Luân” khổ nhỏ còn thiếu chữ ra, các sách khác đều đang trong quá trình đóng lại. Tại đây xin cảm ơn sự giúp đỡ của các đồng tu, cảm ơn họ đã ủng hộ!

2. Hai cách làm để giảng chân tướng cứu người

Dùng tiền chân tướng để cứu người là một phương pháp tốt. Từ đầu năm đến nay, tôi có nhận thức mới về việc sử dụng tiền chân tướng. Trước kia cứ tiêu tiền ra ngoài thì cho rằng đã truyền bá chân tướng rồi, hiệu quả thế nào bản thân cũng không rõ. Bây giờ cảm thấy làm như vậy là chưa đủ, cứu người gấp gáp như thế, làm sao sử dụng tiền chân tướng một cách hiệu quả để cứu người thật sự đạt tới thực chất, quả thật phải nghiêm túc đối đãi. Vì vậy mỗi lần dùng tiền chân tướng, tôi đều chân thành nói với đối phương: “Trên tiền tôi đưa cho anh/chị có chữ, là lời cát tường cứu người, là phương pháp rất hiệu quả để tránh ôn dịch và bảo bình an, anh/chị hãy xem kỹ nhé.” Lúc ấy đối phương đều cầm tiền lên xem rất chăm chú, có người còn đọc thành tiếng, vì thế tôi liền thuận lợi giảng chân tướng cho họ, khuyên tam thoái bảo bình an.

Có một cặp vợ chồng già đứng cùng nhau nghe tôi giảng chân tướng, dùng tên thật thoái Đoàn và Đội, còn liên tục nói “cảm ơn”. Có một nhân viên thu ngân siêu thị nhìn dòng chữ chân tướng ngắn trên tờ 10 tệ rồi đọc: “Thành tâm niệm Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân-Thiện-Nhẫn hảo! Ôn dịch không xâm phạm, Thần Phật bảo hộ”. Sau đó cô ấy nói: “Bây giờ vẫn còn Pháp Luân Công sao?” Tôi nói với cô ấy: “Pháp Luân Đại Pháp đang cứu người, cuộc bức hại thì cả thế giới đều biết, chỉ có Trung Quốc là đang bức hại. Cô hãy nhớ Pháp Luân Đại Pháp hảo”, sau đó cô ấy còn cất riêng tờ tiền đó đi. Còn có hai vợ chồng bán tỏi, không chỉ thoái Đoàn và Đội, mà còn nói: “Tờ tiền này phải để riêng một chỗ, về nhà xem kỹ những chữ trên đó”. Còn có một chàng trai trẻ, tôi hỏi cậu ấy có từng vào Đoàn và Đội chưa, cậu ấy nhìn chữ trên tờ tiền rồi nói: “Tôi còn là đảng viên nữa”. Sau đó dùng tên thật thoái Đảng. Mỗi khi gặp người khuyết tật, sau khi giảng rõ chân tướng và làm tam thoái cho họ, tôi lại tặng họ một đồng tiền chân tướng một tệ, nói với họ rằng cứ chiểu theo chín chữ chân ngôn trên tờ tiền mà niệm sẽ có phúc báo. Họ đều vui vẻ tiếp nhận.

Cách thứ hai là khuyên tam thoái trực tiếp trực diện. Khi gặp người quen và những người có tín ngưỡng để khuyên tam thoái, tôi luôn mang theo tâm muốn cứu người và thiện niệm, hiệu quả rất tốt. Một lần tôi gặp người quen M ở đơn vị cũ. Hai vợ chồng họ vừa đi dự tiệc họp lớp trở về. Sau khi chúng tôi chào hỏi nhau, người vợ nói: “Sức khỏe của chị tốt thật đấy, chị chăm sóc thế nào vậy?” Tôi trực tiếp nói với cô ấy: “Tôi tu luyện Pháp Luân Công”. Rồi tôi giảng chân tướng về Pháp Luân Công cho họ nghe. Tôi nói với anh M: “Anh làm công tác tuyên truyền tin tức và làm phim, vụ tự thiêu giả ở Thiên An Môn anh có thể nhìn ra rất nhiều sơ hở. Nếu không có biên đạo dàn dựng từ trước thì làm sao quay được nhiều cảnh đặc biệt như vậy? Nó đã lừa dối rất nhiều người chưa hiểu chân tướng, cũng hại rất nhiều người”. Anh ấy gật đầu thừa nhận. Tôi nói tiếp: “Thiện ác hữu báo là Thiên lý. Thiên tai nhân họa nhiều như vậy, có thể là ngẫu nhiên sao? Anh xem mạng sống con người bây giờ mong manh biết bao, nói mất là mất. Đây là ông Trời đang đào thải người đấy! Trời diệt Trung Cộng là Thiên ý, ai có thể ngăn cản được? Cả đời chúng ta sống ngay thẳng, không làm điều xấu, phải sống cho tốt chứ. Dịch bệnh là có mục tiêu mà đến. Anh phát lời thề phấn đấu suốt đời cho tà đảng chắc chắn phải bị hủy bỏ. Trong tâm thoái xuất khỏi đảng thì trước khi đại nạn đến sẽ đảm bảo được bình an”. Người vợ lại nói: “Tôi có tín ngưỡng, tôi tin Cơ Đốc giáo”. Tôi không bị bà ấy dẫn động, nghĩ rằng không thể để tín ngưỡng tôn giáo trở thành trở ngại khiến cô ấy không được cứu, nên nói: “Tôi tôn trọng tín ngưỡng của chị. Đảm bảo bình an không ảnh hưởng đến tín ngưỡng của chị. Chân – Thiện – Nhẫn là Đại Pháp của vũ trụ, là giá trị phổ quát”. Tôi nói với cô ấy rằng Sư phụ tôi từng giảng: “Pháp Lý của Pháp Luân Đại Pháp đối với tu luyện của bất kỳ ai, kể cả tín ngưỡng tôn giáo, đều có tác dụng chỉ đạo” (Rộng lớn – Tinh Tấn Yếu Chỉ). Nghe xong, cô ấy cười rồi nói: “Tôi không phải đảng viên, tôi là đoàn viên, chị thoái giúp tôi đi!” Người chồng liên tục nói: “Cảm ơn! Cảm ơn!”

Cũng có người không nghe và không tin. Chị L là nhân viên photocopy của văn phòng ở đơn vị cũ của tôi, làm việc cần cù tận tụy. Sau khi nghỉ hưu, tình trạng sức khỏe của chị rất kém. Nhiều năm nay mọi sinh hoạt hằng ngày đều do chồng chị chăm sóc, có lúc chồng còn phải dìu chị ra ngoài đi lại. Một lần gặp tôi, chị liền gọi: “Này, bệnh viêm mũi dị ứng của chị khỏi bằng cách nào vậy?” Tôi nói: “Luyện Pháp Luân Công mà khỏi đó!” Nghe xong, chị dùng tay xua xua rồi nói: “Không nghe, không nghe! Đi chỗ khác đi! Đi chỗ khác đi!” Lại qua một thời gian sau, khi chị đang ngồi trên chiếc ghế thấp nghỉ ngơi, nhìn thấy tôi lại nói: “Cái bệnh viêm mũi dị ứng của chị… thật sự khỏi rồi à!” Một người bị tà linh cộng sản đầu độc, không chịu nghe chân lý, không muốn tìm hiểu chân tướng, tương lai sẽ đi về đâu, điều đó có thể tưởng tượng được. Thật sự buồn thay cho chị ấy, chỉ mong chị còn có cơ hội được nghe chân tướng để được cứu độ.

3. Dùng chính niệm phá trừ ma nạn nghiệp bệnh

Sau khi tôi tu luyện Pháp Luân Công, Sư phụ đã thanh lý thân thể cho đệ tử, loại bỏ rất nhiều nghiệp bệnh. Tôi cảm thấy thân thể nhẹ nhàng vô bệnh, toàn thân tràn đầy sức lực, làm việc gì cũng không thấy mệt, tâm trạng càng thêm vui vẻ. Điều này càng tăng thêm tín tâm kiên định của tôi đối với việc tu luyện Đại Pháp. Thông qua học Pháp, tôi hiểu rằng trạng thái nghiệp bệnh không phải là bệnh, mà là ma nạn, là vượt quan, là giả tướng được phản ánh ở các tầng thứ khác nhau.

Cách đây không lâu, vào một buổi sáng sớm, tôi vừa tỉnh dậy còn chưa ra khỏi giường thì cảm thấy chóng mặt. Vừa mở mắt ra đã thấy cả khung cửa sổ như đang lao vút lên trần nhà, trong tâm thấy buồn nôn. Tôi nhắm mắt lại nhưng vẫn thấy mọi thứ quay cuồng. Tôi nghĩ: “Mình bị làm sao vậy? Người tu luyện không nên xuất hiện trạng thái như thế này chứ!” Tôi lập tức niệm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân-Thiện-Nhẫn hảo! Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân-Thiện-Nhẫn hảo!” Liên tục niệm mấy lần, trạng thái hơi ổn định hơn một chút, tôi đi vào nhà vệ sinh. Lúc mồ hôi túa ra đầy người thì cảm thấy khá hơn. Khi ấy tâm người thường nổi lên: “Có phải là do đói không nhỉ, ăn chút gì đó là đỡ thôi”. Thế là tôi ăn một quả chuối. Đúng lúc đó con gái tôi tới, thấy tôi trong tình trạng đó liền nói: “Mẹ, có phải cột sống cổ của mẹ có vấn đề rồi không? Dùng máy vật lý trị liệu massage một lúc đi”. Tôi vẫn chưa có chính niệm, liền nói: “Được.” Thế là tôi nằm lên giường. Vừa massage chưa tới một phút thì cảm thấy không ổn, trong bụng cuộn lên dữ dội, muốn trào ngược lên. Tôi nghiêng người sang một bên, “ọe” ra một tiếng, toàn bộ chút thức ăn vừa ăn đều phun ra từ cổ họng, sau đó lại nôn khan dữ dội một hồi. Lúc ấy cổ tôi cứng đờ, tay chân lạnh ngắt, đầu choáng váng còn thấy nặng hơn, nhắm mắt lại cũng cảm thấy bản thân đang quay cuồng, toàn thân không cử động được, nằm liệt trên giường. Đột nhiên tôi ý thức được: “Trạng thái này không đúng rồi! Mình là người luyện công mà, mình có Sư phụ, có Pháp. Ma nạn đến rồi thì phải dùng tiêu chuẩn cao mà yêu cầu bản thân chứ. Đây là vượt quan, là tiêu nghiệp, sao có thể dùng phương pháp của người thường được?” Chính niệm vừa xuất ra, tôi nghiến răng ngồi dậy luyện công, luyện bài Thần Thông Gia Trì Pháp. Khi đả tọa được một tiếng rưỡi, đầu không còn choáng nữa, cũng không còn buồn nôn, mắt đã dám mở ra. Luyện đến chỉ còn thiếu chín phút nữa là đủ hai tiếng thì tôi đã có thể xuống đất đi lại được. Đây là vì tâm tính của tôi đã quy chính, phù hợp với Pháp, nên Sư phụ đã giúp tôi.

Thông qua lần ma nạn nghiệp bệnh này, tôi lại có nhận thức sâu sắc hơn về việc tín Sư tín Pháp. Không chỉ cần có chính niệm và tâm tính, mà điều quan trọng hơn là vào thời khắc then chốt đừng mê lạc trong người thường, đừng quên mình là người tu luyện. Khi tiêu nghiệp, khảo nghiệm và vượt quan, nhất định phải dùng Pháp lý siêu thường để chỉ đạo bản thân, phải nhận định rằng: đó không phải là bệnh, mà là nghiệp lực! Là tiêu nghiệp, là cửa ải mà mỗi tầng thứ đều phải vượt qua. Chính niệm vừa xuất ra, Sư phụ sẽ giúp bạn hóa giải ma nạn và đẩy bạn lên cao.

Còn có những lúc do bản thân không ở trong Pháp nên thân thể xuất hiện trạng thái bất thường. Ví dụ: vào một buổi chiều năm 2022, sau khi học Pháp xong tôi dựa vào trên ghế sofa, nhắm mắt nghỉ ngơi. Đột nhiên tôi thấy ở phía dưới mắt trái xuất hiện một vệt dọc, dần dần càng lúc càng lớn. Dù mở mắt hay nhắm mắt tôi đều có thể nhìn thấy một khe hở giống như miệng của một đứa trẻ, xung quanh khe hở còn có những thứ giống như sợi bông. Tôi dùng tay dụi và sờ nhưng vẫn như vậy. Lúc ấy tôi xác định mắt trái đã xuất hiện vấn đề. Tại sao lại như thế? Tôi phản tỉnh bản thân, hướng nội tìm và nghĩ rằng nhất định là do xem video trên điện thoại quá nhiều.

Trong một khoảng thời gian gần đây, tôi chấp trước vào các chương trình tìm người thân trong các video của người thường. Thấy những đứa trẻ được tìm lại, người ta vui mừng phát khóc thì tôi cũng khóc theo; người ta khóc bi thương vì không tìm được thì tôi cũng khóc theo, rồi lại tiếp tục xem. Sau mỗi lần khóc, mắt tôi khô và rát. Đây đã là một trạng thái không đúng đắn rồi, còn không ngộ ra, tiếp tục chấp trước vào việc ấy. Tu luyện Đại Pháp là nghiêm túc, chỉ cần tâm tính có chút không chính thì sẽ xuất hiện vấn đề. Việc mắt xảy ra vấn đề chính là lời cảnh báo rằng bản thân có những chỗ không phù hợp với Pháp. Chấp trước vào hỷ nộ ai lạc của người thường là chấp trước cần phải bỏ; ngoài ra còn có chấp trước bị tình dẫn động, v.v. Sau khi nhận rõ vấn đề ở đâu, tôi quy chính lại bản thân, lập tức gỡ bỏ WeChat trên điện thoại và ngừng sử dụng điện thoại thông minh. Rất nhanh sau đó mắt tôi đã khôi phục bình thường.

Tu luyện nhiều năm như vậy mà bản thân vẫn còn nhiều tâm người thường đến thế. Những việc không nên xảy ra lại xảy ra, tôi cảm thấy có lỗi với Sư phụ nên xin lỗi Sư phụ: “Sư phụ, đệ tử đã sai rồi!”

Trên đây là một vài thể hội tu luyện của bản thân trong thời gian gần đây. So với các đồng tu, tôi vẫn còn khoảng cách. Trong tu luyện sau này, tôi sẽ học Pháp tốt hơn, tăng cường chính niệm, đề cao tâm tính, dụng công trong thực tu, không cô phụ sự kỳ vọng của Sư tôn, dùng hành động thực tế để báo đáp ân Sư, chỉ mong Sư tôn cười.

Cảm ân sự từ bi cứu độ của Sư tôn!

Khấu bái Sư tôn!

Hợp thập!

Chịu trách nhiệm biên tập: Nhậm Gia

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/14/507737.html